Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 17: Là anh cưỡng ép mang tôi vào, không phải tự tôi muốn vào đâu đó
Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:17:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Ông nội: Chuyện cũng .
Ông nội: Dạo dương gian yên , con bớt lượn lờ bên ngoài thôi, mau về .
Minh Nhất: Con , ông cần lo cho con.
Minh Nhất: Lúc con quỷ sai chuyện báo cáo lên Địa phủ , chờ họ phái âm binh quỷ tướng xuống, kết quả ạ?
Ông nội: Chắc là phái xuống .
Ông nội: Địa phủ bên xảy chút chuyện, Diêm Vương cũng đang đau đầu nhức óc đây, làm gì còn thời gian rảnh rỗi mà quản chúng .
Ông nội: Được , con nít ranh, ngóng mấy chuyện làm gì. Con chỉ cần bảo vệ bản cho , bớt gây rắc rối cho là đủ .
Minh Nhất: Dạ.
Ông nội tuổi cao, thích càm ràm, phía một tràng mấy lời dặn dò mau về nghĩa trang. Minh Nhất trực tiếp bỏ ngoài tai, cất điện thoại túi.
Trong lúc nhắn tin với ông nội, Tào Huyền Hạc rời từ lúc nào. Minh Nhất đảo mắt quanh, thấy đang sofa, tay gấp giấy vàng mã, bàn hơn mười thỏi vàng gấp xong.
Cậu đầy vẻ tò mò xán gần, hỏi: "Anh gấp thỏi vàng làm gì thế?"
Tào Huyền Hạc chỉ đáp gọn lỏn một chữ: "Đốt."
"Hả?" Minh Nhất trợn tròn mắt: "Anh đốt cho mấy con quỷ đói ?"
"Đừng mà, bọn chúng đều là lệ quỷ, lúc sống làm việc ác nên mới đày ngạ quỷ đạo, thể đồng cảm với chúng chứ!"
Tào Huyền Hạc: "Cho ."
Minh Nhất sững sờ: "Hả, cho á?"
"Ừ." Tào Huyền Hạc , tay vẫn ngừng cử động, thêm vài thỏi vàng nữa bày lên bàn: "Coi như quà cảm ơn hôm nay giúp đỡ."
Minh Nhất xong thì ngây ngốc hì hì, xua tay bảo: "Không gì, gì, chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay thôi mà."
Cứ tưởng Tào Huyền Hạc sẽ khen thêm vài câu, ai ngờ đối phương im bặt gì nữa.
Minh Nhất nhịn sáp tới gần một chút hỏi : "Ông chủ Tào, lúc đó thấy động tác đá hai con quỷ đói ?"
Tào Huyền Hạc: "Thấy ."
Minh Nhất: "Có ngầu ?"
Tào Huyền Hạc ngẩng đầu liếc một cái, ánh mắt như đang một kẻ ngốc.
"..."
Minh Nhất thu nụ , khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: "Thật cần đốt vàng mã cho , tiền, nhiều tiền luôn."
Cậu khua tay múa chân minh họa một cách đầy khoa trương.
Động tác gấp vàng mã của Tào Huyền Hạc khựng , ngước mắt hỏi : "Vậy ... gì?"
"Ừm..." Minh Nhất suy nghĩ một hồi hỏi: "Có thể cho dương tệ ?"
Tào Huyền Hạc ngạc nhiên: "Cậu cần tiền dương gian làm gì?"
Minh Nhất đáp: "Có việc cần dùng."
Cậu tất nhiên thể là định mua quà tặng , nếu thì còn gì là bất ngờ nữa.
Tào Huyền Hạc cũng do dự, gật đầu đồng ý: "Được, ông chủ Thẩm chuyển tiền , tổng cộng là mười vạn, chia cho một nửa, đưa tài khoản ngân hàng."
"Không, , , cần nhiều , chia cho một phần mười là đủ ."
Cậu tổng cộng chỉ đá hai cái, lấy một vạn là quá đáng lắm .
Tào Huyền Hạc thấy giống như đang đùa nên cũng đồng ý.
Minh Nhất tiếp: " , còn làm phiền một việc nữa."
"Tôi thẻ ngân hàng của dương gian, thể dùng chứng minh thư của giúp làm một cái thẻ ?"
Tào Huyền Hạc từ chối thẳng thừng: "Không ."
Minh Nhất thắc mắc: "Tại ?"
Tào Huyền Hạc: "Không tại cả."
Minh Nhất bắt đầu giở giọng nài nỉ: "Giúp chút mà, cầu xin đấy."
"Một con tiểu quỷ như mà tự ngân hàng làm thẻ chắc sẽ dọa ngất xỉu mất! Anh làm thì làm cho trót, giúp một ?"
"Ông chủ Tào ơi, xin đấy, giúp mà! Hiện giờ chỉ quen mỗi là sống thôi, mà giúp thì chẳng còn ai giúp cả..."
Tào Huyền Hạc con tiểu quỷ làm cho đau cả đầu, bực bội đến mức chỉ nhốt ngay bình cho khuất mắt. nghĩ đúng là chẳng tìm ai giúp thật, cuối cùng mềm lòng, gật đầu đồng ý.
Tưởng rằng chuyện đến đây là kết thúc, ai dè tiểu quỷ bên cạnh tiếp tục tìm đề tài hỏi : "Ông chủ Tào, thường xuyên nhận mấy việc kiểu ?"
Tào Huyền Hạc: "Hửm?"
Minh Nhất giải thích: "Thì là việc trừ quỷ cho sống . Bình thường đến cửa tiệm, là làm mấy việc ?"
Tào Huyền Hạc: "Ừ."
Minh Nhất hào hứng: "Vậy... ngoài trừ quỷ, thể dẫn theo cùng ?"
Tào Huyền Hạc dứt khoát: "Không thể."
Minh Nhất sốt ruột: "Đừng mà, mang theo ! Tôi thể giúp bắt lệ quỷ. Sau dẫn ngoài thì khỏi cần động tay động chân nữa. Chuyện bắt quỷ, đ.á.n.h quỷ cứ để lo tất!"
"Anh cứ coi như... làm thuê cho , mỗi chia cho chút xíu tiền lẻ là ."
Tào Huyền Hạc từ chối: "Không cần, Tư Lĩnh và Tào Chung là đủ ."
Minh Nhất ưỡn n.g.ự.c khẳng định: "Tào Chung đ.á.n.h , lợi hại hơn !"
"Còn cái tên Tư gì gì đó nữa, thả , cho chúng đ.á.n.h một trận. Nếu thắng thì dẫn theo ngoài, ?"
Tào Huyền Hạc gì. Minh Nhất tưởng đồng ý, định làm nũng, ăn vạ: "Ông chủ Tào~~"
"Im miệng." Tào Huyền Hạc ngăn : "Từ giờ trở , giữ im lặng. Nếu biểu hiện khiến hài lòng, sẽ đồng ý dẫn theo."
Minh Nhất mím môi, gật đầu lia lịa: "Ưm ưm ưm!"
"Không phát bất kỳ tiếng động nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-17-la-anh-cuong-ep-mang-toi-vao-khong-phai-tu-toi-muon-vao-dau-do.html.]
Tiểu quỷ ồn ào đến mức khiến đau đầu. Tư Lĩnh, Tào Chung, chị Quyên cùng mấy chục con quỷ khác cộng cũng nhiều bằng một .
Lời đe dọa của Tào Huyền Hạc hiệu quả. Sau đó Minh Nhất hề phát một tiếng động nhỏ nào, xếp bằng sofa, chống cằm gấp vàng mã.
Thật Minh Nhất hỏi Tào Huyền Hạc: Chẳng gấp cho ? Cậu cần , tại còn gấp nhiều thế?
dám lên tiếng, chỉ thể giữ nghi vấn đó trong lòng.
Trong phòng khách chỉ còn tiếng gấp giấy sột soạt khẽ. Cuối cùng, Tào Huyền Hạc cũng gấp xong tờ giấy vàng cuối cùng, dậy rửa tay.
Lúc quá mười hai giờ trưa, Tào Huyền Hạc cũng bắt đầu cảm thấy đói bụng. Anh sải bước về phía nhà bếp, mở cửa định thì đột nhiên khựng , về phía tiểu quỷ đang ở phòng khách: "Minh Nhất."
Minh Nhất ngước đầu .
"Cậu..."
Minh Nhất lộ vẻ thắc mắc.
"Bây giờ cho phép chuyện."
Minh Nhất lập tức lên tiếng: "Có chuyện gì ?"
Tào Huyền Hạc ngập ngừng hỏi: “Dì giúp việc lúc sáng , ... còn giữ phương thức liên lạc ?”
“Hả?”
Đm, đm, Tào Huyền Hạc đỏ mặt !
Mẹ nó, vành tai đỏ bừng lên như sắp chảy m.á.u đến nơi kìa.
Hu hu, cái dáng vẻ thẹn thùng của vợ đáng yêu quá mất!
Tào Huyền Hạc thấy cứ chằm chằm bằng đôi mắt sáng rực mà năng gì thì cảm thấy mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng: “Thôi bỏ .”
Minh Nhất lập tức hồn: “Ấy, chứ, mà bỏ ! Để gọi điện bảo dì qua đây liền.”
May mà lúc rời buổi sáng, Minh Nhất lưu điện thoại của nữ quỷ trung niên .
Cậu hớn hở rút điện thoại định gọi, nhưng chợt thấy ánh nắng chói chang ngoài ban công, động tác bỗng khựng : “Xin , quên mất giờ là ban ngày, dì chắc là... qua .”
Vẻ mặt Tào Huyền Hạc trở bình thường, giọng điềm nhiên : “Không , buổi tối qua cũng .”
Minh Nhất nở nụ tươi rói, sảng khoái đáp: “Được!”
Tào Huyền Hạc nụ của lây nhiễm, cũng nhịn khóe môi khẽ cong lên. Anh xoay bếp, tự chuẩn bữa trưa.
Thật đây từng thuê giúp việc, nhưng vì trong nhà thường xuyên tiểu quỷ , âm khí nặng, mấy dì giúp việc đến làm đều kêu nhà cứ cảm giác u ám đáng sợ, chỉ làm một hai ngày là nhất quyết xin nghỉ.
Lâu dần, Tào Huyền Hạc thấy phiền phức nên cũng chẳng thuê nữa. Đồ ăn bên ngoài thì nhiều dầu mỡ, hợp khẩu vị, đành tự xuống bếp.
Thế nhưng rõ ràng là khả năng nấu nướng của lắm, đến cả con quỷ như Minh Nhất cũng chê ăn uống quá đơn giản.
Nếu một dì giúp việc quỷ nấu ăn ngon hình như cũng là một ý .
Ăn trưa xong, Tào Huyền Hạc dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, sang với tiểu quỷ đang sofa: “Tôi ngoài đây.”
Minh Nhất ngay lập tức bật dậy khỏi sofa: “Tôi cũng !”
Tào Huyền Hạc lấy chiếc bình nhỏ , ngón trỏ gõ khẽ lên miệng bình. Minh Nhất hiểu ý, tuy tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn chui .
Tào Huyền Hạc nhét túi áo, cầm theo bình đựng năm con quỷ đói cùng hai thùng giấy đựng vàng mã xuống lầu.
Minh Nhất ở trong bình cảm nhận xe đang di chuyển, cũng hỏi Tào Huyền Hạc định . Cho đến khi xe dừng , cảm nhận Tào Huyền Hạc một nơi râm mát liền bay khỏi bình, thò một ngón tay thử, thấy cảm giác đau rát do ánh nắng thiêu đốt, mới dám mở hé một khe nhỏ ở túi áo, thò đầu quan sát xung quanh.
Nhìn một vòng, một cảm giác vô cùng quen thuộc.
Lại ngẩng đầu lên, thấy một pho tượng thần cao lớn, dáng vẻ nho nhã, mặc quan bào cổ đại, tóc, râu và tóc mai đều bạc trắng, hai tay chắp ngực. Bên cạnh bức tượng treo một tấm bảng dọc ba chữ: “Ngươi đến ”.
Đối diện tấm bảng là một chiếc bàn tính khổng lồ. Hai bên tượng Thành Hoàng lượt là tượng của Văn Võ Phán Quan, cùng với tiểu thần các ti, Ngưu Mã Tướng Quân, Nhật Dạ Du Thần, Gia Tỏa Tướng Quân.
Vãi thật, đây chẳng là miếu Thành Hoàng của ông nội !
Lúc đang là giữa trưa, đến miếu Thành Hoàng thắp hương nhiều lắm. Tào Huyền Hạc đưa hai thùng giấy đựng vàng mã cho giữ miếu nhờ đốt hộ, còn thì tiến đến tượng Thành Hoàng, cúi lạy ba , đó đặt chiếc bình đựng năm con quỷ đói lên bàn thờ.
Minh Nhất đến miếu Thành Hoàng ít , nhưng đây vẫn là đầu tiên đến ban ngày, cảm giác chút kỳ lạ.
Cậu khẽ gọi một tiếng: “Ông nội.”
Tượng thần phản ứng gì, chắc lúc ông nội đang ngủ say ở bên trong .
Thấy trông miếu bên cạnh liên tục ném thỏi vàng mã chậu, nhịn mà lẩm bẩm: thảo nào tiền của ông lúc nào cũng tiêu hết, trong tay áo giống như giấu cả một núi vàng , hóa là vì ở dương gian lúc nào cũng gửi đồ cúng tế cho ông.
Đặt bình xong, Tào Huyền Hạc đút tay túi áo, ấn con quỷ đang tò mò ngó nghiêng khắp nơi trở trong bình, rời khỏi miếu Thành Hoàng.
Xe khởi động, Minh Nhất thò nửa cái đầu nhỏ , hỏi : “Ông chủ Tào, thường xuyên đến miếu Thành Hoàng đưa tiểu quỷ ?”
Tào Huyền Hạc: “Ừ.”
Minh Nhất thầm nghĩ, chắc ông cũng quen nhỉ? Đợi khi nào thời gian, sẽ về hỏi thử.
Thu suy nghĩ, Minh Nhất thò đầu ngoài cửa sổ xe, hỏi: “Vậy tiếp theo chúng ?”
Tào Huyền Hạc: “Cửa tiệm.”
Rùa Vàng
Lúc đường kẹt xe, đến mười phút tới nơi. Tào Huyền Hạc đỗ xe bên lề đường, bước con ngõ quen thuộc. Chẳng bao lâu tới cửa tiệm.
Trong túi áo bỗng vang lên giọng nặng nề của Minh Nhất : “Đợi một chút!”
Nhớ những lời từng đó, giọng Minh Nhất chút mất tự nhiên: “Tôi trong , cứ làm việc của , tìm chỗ nào đó đợi .”
Vừa thò một ngón tay định vén túi áo khoác lên, kết quả Tào Huyền Hạc đang trời nắng, ngón tay Minh Nhất ánh mặt trời thiêu bỏng, khiến đau đớn kêu lên: “Ai da!”
Một bàn tay lớn nhanh chóng thò túi áo, che ánh nắng , thấp giọng quát: “Đừng cử động lung tung!”
Minh Nhất tủi : “Đau quá ~~!”
“Đáng đời.”
Tào Huyền Hạc vui hừ nhẹ một tiếng, bước trong tiệm.
Minh Nhất cũng hừ lạnh một tiếng, giọng điệu ngạo kiều : “Là cưỡng ép mang đây đấy nhé, chứ tự đó!”
Khóe môi Tào Huyền Hạc khẽ cong lên, khẽ “ừm” một tiếng.
-
Tác giả lời
Tào Huyền Hạc: Quỷ ngạo kiều.