Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 12: Quà năm mới cậu không có phần

Cập nhật lúc: 2026-03-24 06:48:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Rùa

Quả nhiên, chạng vạng tối hôm , nhân viên cửa hàng về, Minh Nhất liền chạy quầy thu ngân, nhấc điện thoại bàn gọi cho Tào Huyền Hạc.

Lúc Tào Huyền Hạc đang ăn tối, thấy gọi là Vạn Bảo Trai, thở dài một tiếng, chẳng rõ vì lý do gì vẫn bắt máy.

"Alo, ông chủ Tào!"

"Ừm."

"Hôm nay đang bận gì thế?"

“Ăn cơm.”

“Ăn gì ?”

“... Cháo trắng.”

"Sao ăn thanh đạm thế? Tôi cứ tưởng là một bữa tiệc thịnh soạn cơ."

"Anh định giảm cân đấy chứ?"

"Đừng mà làm thế nha, sức khỏe , cần bổ sung dinh dưỡng nhiều ."

"Anh cứ yên tâm ăn , ai chê béo , cũng chẳng cần lo ai cần… phi, quỷ nào cần."

Tào Huyền Hạc lười đáp lời, bật loa ngoài đặt điện thoại sang bên cạnh, thong thả ăn cơm lải nhải.

Minh Nhất thấy đối phương cúp máy, vui vẻ hết chuyện đông chuyện tây. Dù đối phương chẳng mấy khi đáp , nhưng vẫn đơn phương tám chuyện suốt nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi Tào Huyền Hạc chủ động kết thúc cuộc gọi .

Ngày thứ hai, thứ ba, ngày thứ tư, Minh Nhất giống như làm chấm công, ngày nào cũng gọi điện tới. Bất kể Tào Huyền Hạc đếm xỉa đến , vẫn thể thao thao bất tuyệt đủ loại chủ đề trời biển.

Nghe đến mức Tào Chung nhịn nổi nữa, bèn phàn nàn với chị Quyên: "Con tiểu quỷ lắm thế , cái gì cũng ."

Chị Quyên liền che miệng khẽ: "Tính cách Minh Nhất vô tư như thế cũng mà, vả chủ nhân còn chịu đựng , than phiền cái gì?"

"Tôi đang bất bình cho chủ nhân thôi, ngày nào cũng tiểu quỷ quấy rầy, chắc là phiền lòng lắm."

"Cậu đúng là đồ đầu gỗ mà. Nếu chủ nhân thật sự thấy phiền thì hẳn sớm thèm máy . Giờ Minh Nhất gọi tới là chủ nhân , thực chính là ngầm cho phép làm phiền."

Tào Chung cho á khẩu, chỉ đành hừ lạnh một tiếng về phía bình phong, xoay trốn chiếc bình sứ xanh.

Rùa Vàng

Thật Minh Nhất cũng thể chuyện với Tào Huyền Hạc mãi, đối phương cùng lắm là dung túng cho nửa tiếng sẽ cúp máy.

Sau đó cả đêm, Minh Nhất chạy đường lang thang khắp nơi tìm kiếm ác quỷ.

Nhắc đến mới thấy, Minh Nhất cảm giác hình như tên quỷ sai lừa . Đã hơn nửa tháng trôi qua mà chẳng thấy bóng dáng con ác quỷ nào, chuyện "ác quỷ hoành hành" như lời .

Cùng lắm là tình cờ gặp mấy con tiểu quỷ tính tình hống hách, đ.á.n.h cho một trận cụp đầu như đà điểu, chẳng dám phách lối nữa.

cũng một sự kiện lớn sắp diễn : Tết Nguyên Đán đến .

Hoa, Tết Nguyên Đán, và chuyện về nhà đoàn viên khắc sâu xương tủy.

Minh Nhất dù qua đời nhiều năm nhưng vẫn luôn mong chờ đến Tết. Bởi vì năm mới, ba sẽ cho một khoản tiền mừng tuổi hậu hĩnh, còn thể đến miếu Thành Hoàng của ông nội chén một bữa no nê các loại đồ cúng, hoa quả, nhang đèn.

 

Ngày 28 tháng Chạp, các cửa tiệm trong ngõ nhỏ đều đóng cửa nghỉ Tết.

Ba nhắn tin giục Minh Nhất về nghĩa trang, cả và hai về, hỏi đang ở .

Minh Nhất nghĩ ở tiệm cũng chẳng việc gì, liền về, định tranh thủ vơ vét một mẻ tiền tiêu vặt cho năm từ chỗ ba , ông nội và hai ông .

Tiếc là tình hình . Mẹ Minh năm nay phạm lớn, cắt tiền mừng tuổi, còn dặn ông nội, cả, hai cũng cho.

Đây lẽ là cái Tết buồn nhất từ tới nay của Minh Nhất. Tâm trạng thì thích mượn rượu giải sầu, quỷ cũng .

Tối đó bàn tiệc, Minh Nhất uống hơn nửa cân rượu trắng, miệng la hét nếu cho tiền mừng tuổi thì sẽ uống sạch rượu cúng của ông nội. Kết cục là say đến bất tỉnh nhân sự, cả và hai ghét bỏ ném về trong hũ tro cốt.

 

Chập tối ngày 29 tháng Chạp.

Tào Huyền Hạc vẫn bàn ăn dùng bữa một như khi. ăn một lúc, cứ cảm thấy gì đó đúng, cho đến khi ánh mắt rơi lên chiếc điện thoại đang im lặng tiếng.

Hôm nay, Minh Nhất gọi điện tới như thường lệ.

Tào Huyền Hạc mở khóa màn hình, liếc thông báo cuộc gọi, điện thoại vẫn để chế độ rung như ngày.

Hôm nay bận việc gì ?

Anh thu suy nghĩ, mở ứng dụng nhạc, chọn đại một bài hát để phát. Giai điệu nhẹ nhàng vang lên, nhưng đầy một phút tắt .

Lý do là: quá ồn.

Ăn xong, Tào Huyền Hạc vẫn theo thói quen thư phòng sách, đến chín giờ thì về phòng ngủ tắm rửa, ngủ. Anh tự cho rằng chẳng hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào cả.

Đêm giao thừa 30 Tết, ngoài phố náo nhiệt vô cùng, khắp nơi vang lên những ca khúc quen thuộc như Vận may tới, Đêm nay khó quên…

Chị Quyên cùng mấy tiểu quỷ đang bò bên quầy thu ngân trong tiệm chơi cờ caro. Thấy Tào Huyền Hạc sáng sớm tới, ai nấy đều kinh ngạc.

Mọi năm Tào Huyền Hạc đều đợi đến khi trời tối hẳn mới mang theo thức ăn thịnh soạn và đồ cúng tới, năm nay xem chừng đến sớm nha.

Ông chủ Tào để ý đến sự ngạc nhiên của bọn họ, sải bước , như vô tình đảo mà mắt quanh một vòng.

"Chủ nhân đang tìm Minh Nhất ?" Chị Quyên tinh ý nhận ánh mắt , chủ động giải thích: "Hôm qua về nhà một chuyến, đến giờ vẫn ."

Tào Huyền Hạc đáp, xách túi đồ trong.

Trong túi là những món đồ cúng mà chuẩn từ sớm như quần áo bằng giấy, giấy thếp vàng, hương nhang.

Mỗi năm Tào Huyền Hạc đều đốt cho đám tiểu quỷ trong tiệm một bộ quần áo mới cùng vàng thỏi để chúng tự giữ lấy. Những lúc đêm hôm rảnh rỗi ngoài dạo chơi, chúng cũng đến mức túng quẫn, bí bách tiền nong.

Tào Huyền Hạc xuống bên cửa sổ, kéo rèm , lấy xấp giấy vàng từ trong túi bắt đầu gấp thỏi vàng.

-

Nghĩa trang Thanh Lâm

Lúc Minh Nhất tỉnh dậy thì trời tối om. Đầu đau như búa bổ, choáng váng đến mức chẳng là năm nào tháng nào, cầm điện thoại lên mới là đêm ba mươi Tết.

"Duma!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-12-qua-nam-moi-cau-khong-co-phan.html.]

Cậu say khướt suốt một ngày hai đêm. Xong , xong , còn gọi điện cho vợ.

Cậu vội vã bay khỏi nghĩa trang, lao thẳng về con ngõ phía Nam thành phố.

Minh Nhất đến nơi là tám giờ tối, tới cửa Vạn Bảo Trai mới phát hiện trong tiện vẫn còn sáng đèn.

"Ơ, ?"

Giờ còn ai tới đây? Chẳng lẽ là trộm?

Chắc là , trong tiệm Tào Chung, chị Quyên canh giữ, e là tên trộm còn kịp chạm cửa dọa cho chạy mất dép .

Minh Nhất chui trong tiệm, nương theo ánh sáng vòng qua bức bình phong, mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Ông chủ Tào!" Cậu sán gần, xuống đối diện : "Sao tới đây?"

Tào Huyền Hạc mặt cảm xúc ngước mắt , giọng điệu lạnh lùng: "Đây là cửa hàng của ."

Ý là đến thì đến, thì , tới lượt quản.

"Ờm, ý đó." Minh Nhất mắng xéo chẳng hiểu , nhưng cũng tức giận, tiếp tục gần : "Ý là hôm nay là đêm giao thừa, cần về ăn cơm đoàn viên cùng gia đình ?"

Tào Huyền Hạc lạnh nhạt đáp một câu: "Không cần."

"Ồ." Minh Nhất ngoan ngoãn xuống ghế, lén quan sát sắc mặt .

Không ảo giác , cảm thấy hôm nay ông chủ Tào hình như đang giận. nghĩ kỹ , từ đến giờ Tào Huyền Hạc đối với vốn luôn là thái độ xa cách, lạnh nhạt .

Hơn nữa dạo biểu hiện cũng ngoan, làm gì chọc giận .

Minh Nhất nghĩ , liền dời sự chú ý khỏi Tào Huyền Hạc, bỗng thấy ở góc phòng chất một đống lớn thỏi vàng.

Trời ơi, nhiều tiền quá!

Cậu phấn khích hỏi: "Ông chủ Tào, làm nhiều thỏi vàng để làm gì?"

Tào Huyền Hạc: "Đốt."

Minh Nhất: "Định đốt cho bọn Tào Chung, chị Quyên ?"

Tào Huyền Hạc: "Ừ."

Minh Nhất hỏi dồn: "Vậy phần của ?"

Tào Huyền Hạc liếc thấy đang với ánh mắt đầy mong đợi, cố ý làm như thấy, lạnh lùng đáp: "Không ."

"À…" Minh Nhất chút hụt hẫng: "Thế thì thôi."

Cậu cũng tự phận, tuy suốt ngày mặt dày bám trụ ở đây, nhưng dù cũng là tiểu quỷ thuộc biên chế của cửa tiệm.

Quà năm mới phần cũng là chuyện bình thường.

Tào Huyền Hạc thấy thất vọng, tâm trạng bỗng chốc khá lên hẳn. Anh mở cửa sổ, đặt một cái chậu sắt xuống đất, châm lửa đốt giấy vàng, lấy từ trong túi hai bộ quần áo giấy ném đống lửa.

Giấy cháy nhanh, Tào Huyền Hạc lượt thả từng món trong, đốt hết mấy chục bộ quần áo giấy đủ kiểu dáng khác xong, bắt đầu ném thỏi vàng .

Đám tiểu quỷ đều vô cùng vui vẻ, từng đứa một chui khỏi các loại bình lọ, ríu rít bàn tán nho nhỏ, giọng điệu giấu nổi sự kích động.

Minh Nhất một tay chống cằm, chằm chằm ngọn lửa đang nhảy múa trong chậu, khẽ thở dài.

Quần áo đến , thỏi vàng nhiều thế nào thì cũng ích gì , dù cũng phần của .

Chẳng mấy chốc, ngọn lửa nuốt chửng thỏi vàng cuối cùng dần dần tắt lịm.

Tào Huyền Hạc che miệng ho khẽ một tiếng, dậy bảo: "Chị Quyên, Tào Chung, hai chịu trách nhiệm chia đồ cho ."

"Vâng."

Nhìn là họ đầu làm việc , động tác thuần thục nhanh gọn.

Đám tiểu quỷ đứa nào đứa nấy hân hoan nhận đồ, mấy nữ quỷ còn chạy viện khoe quần áo mới với .

Minh Nhất càng càng thấy khó chịu, dứt khoát gục xuống bàn giả c.h.ế.t.

Ở nhà thì ba cho tiền lì xì, ở tiệm thì vợ cũng chẳng cho áo mới. Cái Tết trải qua thật quá thê thảm.

"Tách."

Tiếng bật lửa vang lên.

Minh Nhất đốt thêm cái gì thì cũng chẳng phần , nên ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

, một mùi hương thơm ngọt bay mũi , khiến kìm mà hít sâu hai cái.

"Lại đây ăn cơm."

Giọng trầm thấp, khàn của Tào Huyền Hạc vang lên.

Đám tiểu quỷ lập tức bu gần, sức hít hà hương khói, ai nấy đều lộ rõ vẻ thỏa mãn.

Minh Nhất mở mắt, thẳng dậy qua, liền thấy trong chiếc chậu sắt đốt quần áo và vàng thỏi ban nãy đang cắm một bó hương to bằng bắp chân, mùi hương ngọt ngào chính là từ đó mà

Tiểu quỷ ăn thức ăn của dương gian, tất cả đều dựa hương hỏa để no bụng. 

Loại hương cũng làm từ gì mà mùi vị khác biệt với những loại từng ăn đây. Nếu ví những loại hương là cơm canh thường ngày, thì loại chẳng khác nào sơn hào hải vị.

Minh Nhất kìm mà nuốt nước bọt, ánh mắt lén lút liếc Tào Huyền Hạc, thấy ghế, nét mặt ôn hòa đám tiểu quỷ hưởng dụng hương hỏa, quên mất sự hiện diện của ở bên cạnh.

Lúc , trong lòng cuối cùng cũng bùng lên một ngọn lửa giận, tức tối nghĩ thầm: Không ăn thì thôi, ai thèm!

Sau sẽ bao giờ tới cái tiệm rách nữa, cũng thèm gọi điện cho , càng thèm kiếm tiền mua quà cho nữa…

Minh Nhất càng nghĩ càng thấy tủi , đến mức viền mắt đỏ hoe.

Cậu vốn xác định bà xã lạnh lùng thì khó theo đuổi, nên luôn dành cho Tào Huyền Hạc sự kiên nhẫn lớn nhất. thật sự quá quá đáng , dù hai cũng chuyện điện thoại suốt nửa tháng trời, ít nhiều gì cũng coi như chút giao tình. Vậy mà Tào Huyền Hạc đối xử với lạnh nhạt như dưng nước lã thế .

Minh Nhất c.ắ.n chặt môi, cố nén nước mắt bước ngoài. Ngay khi sắp bước chân khỏi cửa tiệm, cổ áo của bỗng nhiên ai đó túm chặt lấy.

-

Tác giả lời :

Tào Huyền Hạc: Lại một ngày hối hận đến xanh cả ruột.

Loading...