Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 11: Mấy ngày không gặp, nhớ anh rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-24 06:47:38
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit + beta: Rùa
chồng cô sớm chuẩn sẵn, khi cô c.h.ế.t, bà tìm pháp sư đến trấn áp hồn phách cô trong nghĩa địa, cho cô báo thù, cũng cho cô đầu t.h.a.i chuyển kiếp.
Oán khí Lưu Lệ quá nặng, thêm việc cô đ.á.n.h cược cả nguy cơ hồn phi phách tán, cuối cùng cũng xông khỏi trận pháp.
Lúc hồn phách cô trận pháp đ.á.n.h cho tàn tạ chịu nổi, đừng là tìm báo thù, ngay cả việc duy trì hình dạng con cũng vô cùng khó khăn.
May , cô gặp Tào Huyền Hạc.
Vụ t.a.i n.ạ.n cũng là do Lưu Lệ cố ý gây . Ban đầu cô vốn khiến chiếc xe của đàn ông tăng tốc lao lan can ven đường hoặc bức tường, nhưng hồn phách cô quá yếu, đàn ông phát hiện điều bất thường, cố gắng xoay vô lăng, khiến xe đ.â.m đuôi xe phía .
May mắn gây thương vong cho vô tội, còn đàn ông thì c.h.ế.t t.h.ả.m tay cô.
Thực Lưu Lệ hận nhất là chồng, nhưng lúc cô là nỏ mạnh hết đà*, hồn thể còn đủ sức để g.i.ế.c thêm một nữa.
*Editor: Nỏ mạnh hết đà (强弩之末) cung căng đến nhưng bay càng xa càng mất đà, sức sát thương giảm, chỉ sức cùng lực kiệt
Có lẽ Tào Huyền Hạc đưa hồn phách sắp tiêu tán của cô đưa thư, là để cô còn vương nuối tiếc.
Mấy con tiểu quỷ xong đều khỏi thở dài. Mấy nữ quỷ như Chị Quyên, Tiểu Linh, Thiên Ngọc càng như mưa, mắng c.h.ử.i đàn ông và bà chồng là .
rốt cuộc họ vẫn là những cô gái khuê các, thốt lời nào quá thô tục, chói tai.
Tào Chung tức đến mức siết chặt trường đao trong tay, gào lên đòi c.h.é.m c.h.ế.t hai kẻ đáng c.h.ế.t .
Chỉ Minh Nhất là sấp bên điện thoại, mặt trầm xuống, lời nào.
Tào Huyền Hạc nhận gì đó đúng lắm, lên tiếng hỏi: "Minh Nhất?"
Minh Nhất hồn: "Hửm? Sao ?"
Tào Huyền Hạc: "Không gì. Các đừng tự ý làm bậy. Chuyện giải quyết , phần còn cứ để địa phủ xử lý, Diêm Vương sẽ trừng trị bọn họ."
Chị Quyên và Tào Chung gật đầu đáp .
Sau đó điện thoại cúp. Mấy tiểu quỷ vây quanh quầy lễ tân đều tản .
Chị Quyên với Tiểu Linh còn đang thở dài thương cảm cho phận lận đận của Lưu Lệ thì thấy Minh Nhất lạnh mặt bước ngoài.
"Ê, đấy?"
Minh Nhất đáp qua loa: "Ra ngoài dạo."
Cậu vốn tiểu quỷ trong tiệm, chị Quyên cũng tiện quản thúc nhiều, mặc tự do .
Lúc Minh Nhất chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c như lửa thiêu, nếu xả chắc nghẹn c.h.ế.t mất.
Trong ngõ, ít tiểu quỷ đang nhàn tản dạo chơi, đột nhiên thấy Minh Nhất mặt mày âm trầm, doạ cho tim ai nấy đều thót , vội vàng tránh xa. Dọc đường, như hoàng đế vi hành, đám tiểu quỷ nghiêm chỉnh chia hai bên đường, nhường cho một lối ở giữa. Có vài con quỷ mắt kịp tránh, bạn bè kéo thì cũng Minh Nhất một chân đá văng.
Đến đầu ngõ, Minh Nhất liếc thấy lão quỷ bày sạp xem bói. Lão đang đeo kính râm, giả mù sờ tay một nữ quỷ thanh tú, nắm chặt bàn tay trắng trắng mềm mềm của chịu buông.
Minh Nhất bước tới, đá sạp bói của , lạnh giọng : "Ông làm gì mà lợi dụng hả?"
Lão quỷ giật , vội buông tay, nhưng vấn cố cứng miệng chống chế: "Tiểu công t.ử đừng bừa, đang xem xương đoán mệnh cho cô nương, lợi dụng chỗ nào chứ?"
Minh Nhất lạnh: "Ha. Vậy ông cũng xui xẻo thật đấy, tới hai tháng mà mắt mù . Chắc là làm chuyện thất đức, trời phạt đó chứ!"
Lão quỷ bất mãn: "Này, vị tiểu công t.ử , làm gì đắc tội ?"
"Không đắc tội cũng đ.á.n.h ông. Ta ông mắt đó."
Minh Nhất lười nhảm với , xắn tay áo, kéo lão khỏi sạp xem bói, tung một cú đ.ấ.m bụng.
Làm quỷ cũng chỗ , bất kể già trẻ đều thể đánh, khỏi lo cơ thể đối phương chịu nổi, nhập viện vòi tiền.
Minh Nhất đang bốc hỏa, tay nhẹ, chẳng mấy chốc đ.á.n.h cho lão mặt mũi sưng vù, co quắp đất ôm đầu kêu la oai oái.
Đám tiểu quỷ bên cạnh chỉ dám , ai dám tiến lên can ngăn, sợ lỡ khéo, Minh tiểu bá vương tiện tại đ.á.n.h luôn cả .
Thấy hồn phách lão quỷ nhạt vài phần so với lúc , Minh Nhất mới chịu dừng tay, lạnh giọng cảnh cáo: "Lần để thấy ông lợi dụng lừa tiền quỷ nữa, sẽ đ.á.n.h cho đến cha ông cũng nhận ."
Lão quỷ sợ xanh mặt, nào dám cãi , liên tục nhận sai xin tha, mãi đến khi Minh Nhất rời khỏi con ngõ mới dám lồm cồm bò dậy.
-
Miếu Thành Hoàng Thanh Lâm.
Thành Hoàng gia vẫn đang xử lý án kiện như thường lệ, chợt "rầm" một tiếng, cửa miếu ai đó đá tung.
Không cần nghĩ cũng là ai.
Dù , kẻ dám đá cửa miếu Thành Hoàng cũng chỉ một Minh tiểu bá vương mà thôi.
"Ông nội!"
Thành Hoàng nhíu mày: "Ta với con bao nhiêu , đạp cửa, quy củ gì cả!"
Minh Nhất coi như thấy, bò lên mép bàn : "Ông nội, ông giúp con tra xem chồng và chồng của Lưu Lệ là ai với?"
"Lưu Lệ? Nghe tên giống nữ nhân." Thành Hoàng gia khó hiểu: "Đang yên đang lành con tra cô làm gì?"
Minh Nhất thể thẳng là đ.á.n.h , chỉ đáp: "Aiya, Ông cứ tra giúp con mà."
"Chậc, cái thằng nhóc . Người tên Lưu Lệ nhiều như thế, tra thế nào? Sinh thần bát tự của cô là gì? Quê quán ở ?"
"Con chỉ cô là thành phố Thanh Lâm, còn thì… ."
Tào Huyền Hạc .
"…." Thành Hoàng gia mất kiên nhẫn đuổi : "Đi , tự chơi , đừng làm ảnh hưởng làm việc."
Minh Nhất bất mãn bĩu môi: "Con nghiêm túc đó. Người phụ nữ tên Lưu Lệ t.h.ả.m lắm, nhất định trừng trị nghiêm khắc tên đàn ông cặn bã và bà chồng ác độc !"
Thành Hoàng gia nhướng mày: "Con kể xem chuyện là thế nào?"
Minh Nhất thuật bộ sự việc của Lưu Lệ một lượt. Thành Hoàng gia xong đến lông mày cũng chẳng thèm nhíu, hỏi: "Chỉ thế thôi?"
Ngọn lửa trong lòng Minh Nhất hạ xuống bốc lên: "Cái gì mà chỉ thế thôi? Chuyện còn đủ nghiêm trọng ?"
"Hừ." Thành Hoàng gia phẩy tay áo: "Những chuyện tương tự như , mỗi ngày gặp trăm vụ. Ban đầu còn tức giận, giờ mất cảm giác . Huống hồ những chuyện còn quá quắt hơn thế cũng thấy ít. Cuối cùng bọn họ đều sẽ tự nhận lấy quả báo."
Minh Nhất hỏi: "Quả báo gì?"
Thành Hoàng: "Đày xuống địa ngục, chịu đủ cực hình, hoặc đầu t.h.a.i làm súc sinh."
Rùa Vàng
"Chưa đủ." Minh Nhất tức tối : "Đó báo ứng ngay trong đời !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-11-may-ngay-khong-gap-nho-anh-roi.html.]
"Dù bọn chúng chịu bao nhiêu khổ hình, Lưu Lệ cũng hồn phi phách tán, nữa."
Minh Nhất càng nghĩ càng giận: "Không ! Ông nội mau giúp con tra xem bọn họ giờ đang ở , con đ.á.n.h cho một trận!"
"Cái thằng nhóc làm việc mà trẻ con thế, đây là chuyện đ.á.n.h một trận thể giải quyết ?" Thành Hoàng gia thở dài: "Con , chính là chúng bảo bọc quá kỹ , thấy sự hiểm ác của nhân gian. Thôi , đừng quậy nữa, chuyện thưởng phạt mệnh an bài."
Minh Nhất bĩu môi: " Lưu Lệ…"
"Hồn phi phách tán cũng là mệnh của cô ." Thành Hoàng ngắt lời : "Con chỉ thấy kiếp cô khổ sở đáng thương, nhưng kiếp cô ? Mấy kiếp từng làm điều ác ?"
"Chưa bộ chân tướng, đừng vội phán xét. Việc con thể can thiệp. Đó là mệnh ông trời định sẵn. Hiểu ?"
Minh Nhất nhận ông nội vui, dám thêm. Bình thường quậy phá, tùy hứng thế nào, ông nội cũng bao dung. hễ đụng đến công việc, ông tuyệt đối nhượng bộ.
Minh Nhất ủ rũ rời khỏi miếu Thành Hoàng, lững thững bay về nghĩa trang. Mỗi khi tâm trạng , trốn hũ tro cốt của , im lặng một thời gian. Đợi nghĩ thông , chạy ngoài, tiếp tục làm trời làm đất.
-
Hai ngày , Tào Huyền Hạc xách theo một thùng đồ bước tiệm, bình phong, thấy phòng nghỉ trống , vô thức đảo mắt quanh một vòng.
Không thấy bóng dáng con tiểu quỷ nào đó, chút ngoài dự tính.
"Chị Quyên, con tiểu quỷ ?"
Chị Quyên hiện hình, hỏi : "Ý ngài là Minh Nhất ?"
"Tối đó khi gọi điện thoại cho ngài xong, luôn. Hai ngày nay thấy ."
"Ừm."
Tào Huyền Hạc cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, cũng quá để tâm.
Sau đó phòng vệ sinh rửa tay, trở cạnh cửa sổ, tiếp tục lựa chọn mấy món đồ lặt vặt.
Trong lúc đó ít đến tiệm hẹn gặp , đều nhân viên từ chối. Ngay cả khi hai viên cảnh sát xuất hiện, nhân viên vẫn tỏ hết sức điềm tĩnh, bộ dạng như thể quá quen với việc .
Cảnh sát mời phòng nghỉ phía bình phong để hỏi theo thủ tục. Đại ý là vì t.h.i t.h.ể của bà lão tìm thấy, mà Tào Huyền Hạc vô cớ xuất hiện cửa nhà bà, nên liệt diện tình nghi. Cuối cùng, một trong hai cảnh sát nhận một cuộc điện thoại, sự việc coi như xong.
Minh Nhất xuất hiện ở tiệm đồ cổ là ba bốn ngày .
Sáu giờ tối, các cửa hàng trong ngõ đều đóng cửa. Minh Nhật nghênh ngang bước , cửa gọi to: "Tào Chung, chị Quyên, Tiểu Linh Linh, về đây!"
Rõ ràng con tiểu quỷ mặt dày xem nơi đây là địa bàn của luôn .
Chị Quyên, Tiểu Linh, Thiên Ngọc từ kệ cổ vật bay xuống, hỏi : "Mấy hôm nay mất tăm thế?"
Minh Nhất hì hì đáp: "Về nhà ngủ một giấc."
Ngoài việc chút xích mích nho nhỏ với Tào Chung, Minh Nhất với mấy tiểu quỷ còn ở chung cũng khá hòa thuận. Dù mấy vị tỷ tỷ cũng khó mà chống đỡ một em trai tính tình nhiệt tình, hoạt bát, ngoại hình đáng yêu còn làm nũng bán manh.
"Các chị ơi, mấy hôm em ở đây, ông chủ Tào tới tiệm ?"
Chị Quyên: "Có tới."
Tiểu Linh: "Tính thời gian thì ba bốn ngày ."
"Chậc!" Minh Nhất bất mãn : "Sao nào cũng canh lúc em mặt mà tới ."
"Các chị cứ làm việc , em gọi điện cho ."
"Ê!" Chị Quyên còn kịp thốt lời ngăn cản, Minh Nhất lách qua bức bình phong, bay vèo về phía quầy thu ngân.
-
Khu chung cư Thanh Ninh, phòng 1802.
Phòng làm việc cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn tiếng ngón tay lật trang giấy sột soạt.
Tào Huyền Hạc đang chăm chú thì màn hình điện thoại đặt bàn bỗng sáng lên, hiển thị gọi: Vạn Bảo Trai.
Anh khẽ nhíu mày, cầm máy lên .
"Alo, ông chủ Tào!"
"… " Nghe giọng điệu hoạt bát quen thuộc chẳng cần đoán cũng là ai.
Khóe môi Tào Huyền Hạc khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận , giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ: "Có việc gì?"
Minh Nhất: "Không gì, chỉ là mấy ngày chuyện, chút nhớ thôi."
Tào Huyền Hạc: "Không việc thì cúp máy đây."
Minh Nhất: "Đừng mà! Tôi còn kịp chuyện với ."
Tào Huyền Hạc: "Đây là điện thoại của cửa tiệm."
Minh Nhất: "Tôi mà."
Tào Huyền Hạc: "Không việc gì thì đừng gọi lung tung."
Minh Nhất: "Yên tâm, chỉ gọi cho thôi."
Tào Huyền Hạc: "Tôi bận."
Minh Nhất: "Bận gì?"
Tào Huyền Hạc: "Đọc sách."
Minh Nhất: "Đọc sách gì?"
Tào Huyền Hạc: "..."
Nếu tên sách , chắc hẳn đối phương hỏi nội dung sách là gì. Rõ ràng là đang kiếm chuyện để .
Tào Huyền Hạc: "Không việc gì thì cúp đây."
Minh Nhất: "Aiya, tại buồn chán quá mà, cuộc sống âm phủ tẻ nhạt lắm, chỉ thể tìm tán gẫu giải khuây thôi."
Tào Huyền Hạc chẳng buồn đôi co với thêm nữa, trực tiếp ngắt máy.
Minh Nhất tiếng "tút tút tút" báo hiệu cuộc gọi kết thúc từ máy bàn, bèn phụng phịu bĩu môi, lầm bầm nhỏ ống một câu: "Ngày mai gọi."
-
Tác giá điều :
Tào Huyền Hạc: Mỗi ngày đều hối hận…