Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 10: Anh muốn mưu sát thân quỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-24 06:46:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit + beta: Rùa

Khi Tào Huyền Hạc đến cửa tiệm là giữa trưa.

Vừa vòng qua bình phong, thấy con tiểu quỷ âm hồn bất tán đang úp sấp bàn, tinh thần uể oải, lơ mơ buồn ngủ.

Sáng nay, còn tỉnh ngủ nhận điện thoại từ cửa tiệm, rạng sáng một tiểu quỷ xông , tự xưng là bạn của , trong tiệm đợi tới.

Không cần đối phương rõ là ai, Tào Huyền Hạc cũng đoán chính là .

Anh bước tới, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn. Tiểu quỷ đang sắp ngủ gật lập tức bật dậy, thấy tới là , ngữ khí vô cùng quen thuộc : "Anh tới ."

“...”

Tào Huyền Hạc nhất thời nên đáp thế nào.

Chị Quyên từ trong túi gấm bay , dò hỏi: "Chủ nhân…"

Tào Huyền Hạc con tiểu quỷ đang yên , chút ý thức đang xông địa bàn của khác, nghĩ một lát, xua tay : “Không .”

Đây xem như là ngầm cho phép chỗ .

Chị Quyên thêm, xoay bay trở về giá cổ vật.

Minh Nhất nở một nụ thật tươi với : "Cảm ơn."

Thật chuẩn sẵn tinh thần đuổi ngoài nữa, ngờ ông chủ Tào dễ chuyện như .

Tào Huyền Hạc đáp lời, tới bên cạnh kéo rèm cửa sổ .

Minh Nhất như con mèo giẫm đuôi, lập tức bật khỏi ghế, trốn một góc ánh nắng chiếu tới.

"Anh… làm gì , mưu sát … quỷ !"

Tào Huyền Hạc khẽ nheo mắt: "Mưu sát quỷ?"

*Editor: khả năng ẻm định nhân = nhà =)))

Minh Nhất ho khan hai tiếng, che giấu sự ngượng ngùng: "Không, lỡ lời."

Tào Huyền Hạc lấy khăn tay trong túi , lau lên chiếc ghế : "Sau chiếc ghế ."

Minh Nhất: "Tại ?"

Tào Huyền Hạc: "Không tại cả."

Minh Nhất: "Vậy nên ?"

Cảm nhận ánh mắt lạnh nhạt của Tào Huyền Hạc ném qua, Minh Nhất bĩu môi, tình nguyện lẩm bẩm một câu: "Được , ."

Cơm ăn từng miếng, vợ theo đuổi từng chút một. Tào Huyền Hạc đuổi ngoài, là một bước tiến .

Tào Huyền Hạc để ý tới nữa, cho mang tới một thùng đồ nhỏ để xem xét, giám định.

Đó là thói quen của , bất cứ món nào Vạn Bảo Trai, đều qua tay .

Vì thế hơn mười năm mở cửa, nơi từng bán một món hàng giả nào.

Hôm nay trời , nắng xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống mặt bàn cạnh cửa, ghế gỗ và cả Tào Huyền Hạc.

Minh Nhất dám ánh sáng, chỉ thể núp trong góc tối, thò đầu thứ đồ tay .

Thật cũng chẳng manh mối gì, chỉ là thấy chăm chú, nên cũng tò mò theo thôi.

Phải rằng Tào Huyền Hạc là cực kỳ kiên nhẫn. Một đống đồ linh tinh như thể xem suốt nửa ngày.

Lúc đầu Minh Nhất còn hứng thú, đó chán quá, dứt khoát bệt xuống đất, một tay chống cằm .

Rõ ràng bà xã mắt hơn đống phế liệu nhiều.

Dưới ánh nắng, khi Tào Huyền Hạc cụp mắt, hàng mi dày đổ bóng xuống mi mắt , làn da trắng nõn trơn bóng, ngũ quan sắc nét tuấn, khóe môi cong lên, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Nhìn kiểu gì cũng bổ mắt.

Nếu sợ tức giận, rút điện thoại chụp lén vài tấm làm hình nền .

Buổi chiều, Tào Huyền Hạc giao đống đồ cho nhân viên, dặn giữ một phần nhỏ, còn trả hết.

Minh Nhất thấy định khỏi cửa tiệm, lập tức chạy theo hỏi: "Anh ?"

Bên cạnh còn nhân viên và khách hàng, Tào Huyền Hạc coi là kẻ kỳ lạ chuyện với khí nên đáp.

Minh Nhất chẳng chút tự giác tránh sống, bước lên kéo tay , nài nỉ: "Anh ngoài thể đưa cùng . Tôi ngoan lắm, đảm bảo gây phiền phức cho ."

Tào Huyền Hạc mất kiên nhẫn, trong tay trái xuất hiện một lá bùa vàng gấp sẵn.

"...’’

Minh Nhất cam lòng buông tay, rời .

Buổi chiều, Tào Huyền Hạc tiệm. Không, là suốt một tuần đó, đều xuất hiện.

Minh Nhất cũng chẳng thấy gì lạ, ban ngày trốn trong cửa tiệm nghỉ ngơi, tối ngoài lượn lờ săn ác quỷ, cuộc sống cũng khá phong phú.

Tối nay, đang lảng vảng phố thì tiếng gọi: "Tiểu công tử!"

Minh Nhất theo phản xạ đầu , thấy một quỷ sai mặc quan bào đang chạy về phía , xích khoá hồn tay còn kéo theo một quỷ hồn.

Đến gần, mới nhận đó là quỷ sai mà đây từng nợ tiền.

Rùa Vàng

"Tiểu công tử, ngài đang tìm ác quỷ ?"

Minh Nhất "ừ" một tiếng, hỏi : "Ngươi câu hồn ?"

Quỷ sai gật đầu: "Vâng ạ. Một bà lão hết dương thọ, đưa bà đến Miếu Thổ Địa đăng ký."

Minh Nhất đáp một tiếng, sang bà lão .

"Ê!" Cậu kinh ngạc bà lão thêm mấy , đầu hỏi quỷ sai: "Bà c.h.ế.t thế nào?"

Quỷ sai khó hiểu nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đột t.ử vì nhồi m.á.u cơ tim."

Minh Nhất: "Hôm nay mới c.h.ế.t ?"

Quỷ sai: "Không, một tuần . chúng thiếu nhân lực, kéo dài mãi đến giờ mới câu hồn. Lúc nãy tới, t.h.i t.h.ể bà vẫn còn mặt, chắc phát hiện."

Minh Nhất tin: "Đưa lộ dẫn* cho xem."

*Editor: Lộ dẫn (路引) theo baidu thì nó là một tờ giấy thông hành từ thời Minh, dân xa khỏi nơi cư trú 50km giấy . Ở đây tác giả dùng vẻ giống như tờ điệp của thần c.h.ế.t ghi thông tin ngày giờ địa điểm c.h.ế.t.

"Vâng." Quỷ sai móc từ trong n.g.ự.c áo một văn thư to cỡ bàn tay đưa cho .

"Ngày t.ử vong: mười tám tháng Chạp."

Tính đúng là một tuần .

Vậy chẳng ngay khi và Tào Huyền Hạc rời bao lâu, bà lão qua đời ?

Quỷ sai thấy sắc mặt Minh Nhất , hỏi: "Tiểu công tử, đúng ?"

Minh Nhất trả lộ dẫn cho : "Không gì. Ngươi ."

khi quỷ sai rời , ánh mắt trầm xuống.

Một tuần .

Chính là ngày Tào Huyền Hạc đưa bức thư lên.

Minh Nhất khẽ siết chặt tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-10-anh-muon-muu-sat-than-quy.html.]

Chuyện … hình như đơn giản như tưởng.

Quỷ sai tư cách hỏi chuyện của Minh Nhất nên cũng dám nhiều lời, đáp "" một tiếng dắt theo hồn bà lão bay .

Quỷ sai khuất bóng, Minh Nhất vội vàng bay về ngõ Thành Nam, xông Vạn Bảo Trai như chỗ .

"Chị Quyên! Giúp gọi điện cho ông chủ Tào , việc gấp tìm !"

Mấy ngày nay thường xuyên tiệm, cũng quen mặt mấy tiểu quỷ trong đây.

Tiểu quỷ đ.á.n.h bại hôm tên là Tào Chung. Có lẽ vì thấy mất mặt, cứ hễ Minh Nhất đến là trốn trong bình hoa, chịu .

Người còn là chị Quyên, nữ quỷ lớn tuổi, tính tình trầm nhất cả đám, phụ trách dọn dẹp phòng nghỉ của Tào Huyền Hạc và cả hậu viện.

Ngoài còn hai nữ quỷ tầm hai mươi tuổi, dung mạo đoan chính, tính cách dịu dàng, thường phụ giúp chị Quyên lau dọn, sắp xếp đồ đạc. Một tên Tiểu Linh, là Thiên Ngọc.

Chị Quyên tiếng gọi, từ trong túi gấm bay , hỏi: "Chuyện gì?"

Minh Nhất: "Chuyện liên quan đến một bà lão."

Chị Quyên vẻ mặt khó hiểu: "Hả?"

Minh Nhất: "Hôm đó từng với đó, ông chủ Tào dẫn đưa thư cho một bà lão. Ây da, với chị , chị cho điện thoại của , để tự với ."

"Không ." Chị Quyên đưa tay chỉ đồng hồ treo tường. "Giờ chủ nhân khi ngủ , gì mai hãy ."

"Bây giờ mới tám giờ thôi mà ngủ gì chứ! Thanh niên thời nay ai chẳng thức khuya. Chị đừng cứng nhắc cổ hủ quá."

Chị Quyên là một nữ quỷ cổ đại, lời ăn tiếng lúc nào cũng ôn hoà lễ độ, Minh Nhất là cổ hủ, chị vô cùng tức giận nhưng đáp trả thế nào, chỉ thể với giọng kiên quyết: "Không ."

Minh Nhất thấy chị nổi giận, nôn nóng quá nên lỡ lời, liền tiến gần, nắm tay áo chị làm nũng xin .

Chị Quyên từng gặp tiểu quỷ nào mặt dày làm nũng như , dần dần mềm lòng. Sau một hồi làm phiền đến hết cách, đành đưa điện thoại của Tào Huyền Hạc cho .

-

Khu chung cư Thanh Ninh, phòng 1802.

Trong phòng đèn sáng trưng. Tào Huyền Hạc tắm xong, khoác áo ngủ bước khỏi phòng tắm. Khi ngang qua phòng khách, thấy điện thoại bàn rung lên.

Cầm lên xem, là điện thoại của cửa tiệm. Giờ nhân viên tan làm, thể gọi cho chỉ đám chị Quyên. Muộn thế còn gọi điện thoại, chẳng lẽ trong tiệm xảy chuyện gì?

Nghĩ , Tào Huyền Hạc nhanh chóng bắt máy.

"Ông chủ Tào~~!"

Một giọng lanh lảnh quen thuộc vang lên từ ống .

"..."

Trái tim nhấc lên của Tào Huyền Hạc lập tức hạ xuống. Anh xuống sofa, giọng lạnh nhạt: "Có chuyện gì?"

"Nhớ !"

"... Cúp đây."

"Ê ê ê, chờ !" Minh Nhất dám giỡn nữa: "Tôi thật sự việc tìm ."

Tào Huyền Hạc đưa điện thoại bên tai: "Nói."

Minh Nhất hỏi: "Anh còn nhớ bà lão mà đưa thư cách đây một tuần ?"

Tào Huyền Hạc: "Ừ."

Minh Nhất: "Bà c.h.ế.t ."

Minh Nhất: "Hơn nữa c.h.ế.t từ một tuần , tính thời gian thì đúng lúc chúng rời bao lâu."

Tào Huyền Hạc: "Ừ."

Minh Nhất: "Ể?"

Minh Nhất: "Anh ngạc nhiên chút nào ?"

Tào Huyền Hạc: "Đã tính ."

Minh Nhất kinh ngạc: "Ngay cả một khi nào c.h.ế.t cũng tính ? Thật giả ?"

Chuyện chẳng chỉ Diêm Vương gia hoặc ông nội bọn họ mới ?

Tào Huyền Hạc tán nhảm với : "Còn việc gì ? Không thì cúp."

"Ê, đừng!"

Minh Nhất khó khăn lắm mới xin điện thoại, nỡ cúp nhanh như .

"Anh cho rốt cuộc là chuyện gì , tò mò."

"Tò mò hại c.h.ế.t mèo."

Minh Nhất để ý : "Không , là quỷ , thể c.h.ế.t thêm nữa."

Tào Huyền Hạc: "Lười ."

Minh Nhất: "Anh mà, với chị Quyên, Tào Chung, Tiểu Linh, Thiên Vũ với mấy tiểu quỷ khác đều đang chờ đây."

Tào Huyền Hạc: "Không . Cúp đây."

Minh Nhất: "Đừng đừng, cúp sẽ gọi đó."

"……"

Tào Huyền Hạc lý do để tin rằng thật sự sẽ làm .

Thấy lay chuyển , Minh Nhất liền xúi giục chị Quyên bên cạnh.

"Chị Quyên, Thiên Ngọc, hai với ông chủ Tào , cuộc sống của tiểu quỷ của chúng nhàm chán đến mức nào. Ngày nào cũng ở trong bình bình lọ lọ, giờ khó lắm mới một câu chuyện để , ông chủ Tào lười kể, chúng thật là t.h.ả.m quá mà."

Tào Huyền Hạc đầu tiện gặp một khó dây dưa đến , một quỷ khó dây dưa đến . Quả thật khiến đau đầu.

Cuối cùng, sự dây dưa dứt của Minh Nhất, Tào Huyền Hạc vẫn kể sơ lược chuyện.

Bà lão của nam quỷ c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe, cũng là chồng của nữ quỷ. Năm xưa, chính bà bán con gái của nữ quỷ với giá ba vạn tệ.

Nữ quỷ tên là Lưu Lệ, là một bà đơn . Sau khi ly hôn, cô mang theo cô con gái ba tuổi tái hôn với đàn ông c.h.ế.t trong vụ tai nạn.

Mẹ chồng của Lưu Lệ là phụ nữ nông thôn, cả đời chẳng học hành bao nhiêu, tư tưởng trọng nam khinh nữ vô cùng nghiêm trọng, suốt ngày thúc giục hai mau sinh cho bà một đứa cháu trai. Lưu Lệ lo khi thêm con, con gái sẽ lạnh nhạt nên cứ lữa chịu mang thai.

Mẹ chồng cho rằng con gái riêng của Lưu Lệ chính là hòn đá cản đường cháu trai bà. Trong một Lưu Lệ đưa con ngoài chơi, bà nhân lúc cô để ý, cho bế đứa bé bán. Khi họ tìm kiếm lâu vẫn thấy. Lưu Lệ luôn tự trách sơ suất, mới khiến con gái bọn buôn bắt . Con mất , nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục.

Kết hôn mấy năm, Lưu Lệ phát hiện đàn ông thành thật như bề ngoài. Không những lén chuyển tài sản của cô, còn lén lút qua với phụ nữ bên ngoài.

Sau đó, Lưu Lệ phát hiện sức khỏe ngày càng kém, thậm chí đến mức nhập viện. Trong bệnh viện, chồng tỏ vô cùng nhiệt tình tích cực đến chăm sóc cô. Thế nhưng tình trạng của cô những khá lên, mà còn ngày một , từ phòng bệnh thường chuyển thẳng phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Cũng chính lúc Lưu Lệ hấp hối, chồng bên giường bệnh, khoe khoang rằng bà cháu trai , bảo cô cứ yên tâm mà . Nói đến lúc tâm tình kích động, bà vô tình lỡ lời, để lộ chuyện và con trai lén bỏ t.h.u.ố.c thức ăn của Lưu Lệ.

Lưu Lệ mà phẫn nộ tột cùng, nhưng cách nào phản kháng, chỉ thể thì thầm bên tai như ác quỷ, rằng đứa con gái của cô thực đem bán .

Không gì bất ngờ, Lưu Lệ c.h.ế.t nhắm mắt, hóa thành lệ quỷ.

-

Tác giả lời :

Minh Nhất: Bám lấy vợ đòi kể chuyện.

 

Loading...