Bại Tướng - Chương 78: Hôn lễ của Phó Thời Dục và một người khác.

Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:49:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai trầm mặc suốt quãng đường về nhà. Phó Thời Dục cưỡng cầu Khương Miểu dẫn họp lớp nữa, nhưng suốt cả hành trình cứ rũ mắt trầm tư, chẳng rõ đang tính toán điều gì. Khương Miểu cũng chẳng buồn quan tâm, tự lôi điện thoại đồng ý nhóm lớp, rôm rả tán gẫu với đám bạn cũ.

Về đến nhà, Phó Thời Dục trông khôi phục vẻ bình thản như thường. Trước giờ cơm tối, lên lầu tắm rửa, Khương Miểu cũng bám đuôi theo , ườn chiếc sofa nhỏ tiếp tục dán mắt điện thoại.

Tiếng nước chảy rào rào vọng từ phòng tắm. Trong lúc Khương Miểu đang bàn bạc với các bạn xem nên đặt phòng ở nhà hàng nào, điện thoại của Phó Thời Dục để sofa bỗng nhiên rung lên bần bật.

Khương Miểu dậy lướt qua, thấy là Sầm phu nhân gọi tới.

"Phó Thời Dục!" Khương Miểu buông điện thoại của xuống, cầm lấy máy của chạy tới cửa phòng tắm, "Điện thoại của dì !"

Tiếng nước bên trong nhỏ dần, Phó Thời Dục vọng : "Em ."

"Dạ."

Khương Miểu bắt máy: "Alo, dì ạ?"

"Miểu Miểu đó hả." Đầu dây bên , Sầm phu nhân thấy giọng Khương Miểu liền trở nên vui vẻ, "Thời Dục con?"

Khương Miểu trả lời bộ ngược sofa: "Anh đang tắm ạ, dì tìm việc gì ạ?"

"Cũng gì, dì định hỏi nó tiến độ bên tòa án đến thôi. Sức khỏe con khá hơn chút nào ?"

"Con , dì yên tâm ạ."

"Vậy thì . Lát nữa nó tắm xong con bảo nó gọi cho dì nhé."

"Dạ ạ."

Cúp máy xong, Khương Miểu định đặt điện thoại xuống thì bỗng nhiên thấy ảnh chụp của chính hiện lên màn hình.

Cậu thói quen xem trộm điện thoại của Phó Thời Dục, nên cài ảnh làm màn hình khóa từ bao giờ. Cậu chằm chằm bức ảnh một lúc, ngón tay vô tình lướt qua, ngờ màn hình dễ dàng mở khóa.

"Hóa cài mật khẩu ..."

Khương Miểu lầm bầm tự nhủ. Màn hình của Phó Thời Dục đang dừng ở giao diện danh sách trò chuyện. Cậu vô tình liếc mắt một cái, thấy một ảnh đại diện quen thuộc ở ngay hàng đầu.

Phó Thời Dục đặt tên lưu trữ là "Mẹ của Miểu Miểu", thời gian trò chuyện gần nhất là chiều hôm nay.

Chú và Tần Vi chuyện gì ?

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn tiếp tục rầm rì, tim Khương Miểu bỗng đập thình thịch, đột ngột cảm giác như đang làm chuyện mờ ám.

Chần chừ một lát, vẫn nhấp khung chat với Tần Vi.

Tin nhắn cuối cùng là một bức ảnh do Tần Vi gửi tới. Nhấp xem, một tờ báo cáo độ tương thích pheromone đập mắt. Lúc đầu Khương Miểu còn tưởng đó là báo cáo của và Phó Thời Dục, đang thắc mắc tại gửi nữa, nhưng khi kỹ , đó ghi tên của Khương Ngôn và Phó Thời Dục, con ở cột độ tương thích là 80%.

Tại Tần Vi đo độ tương thích của Khương Ngôn và Phó Thời Dục?

Đầu óc Khương Miểu trống rỗng trong tích tắc. Cậu tắt ảnh , tin nhắn ngay phía của Tần Vi: "Dạo đang giúp Tiểu Ngôn xem mắt, tâm huyết dâng trào mới thử đo độ tương thích của hai đứa, ngờ đạt tới 80%. Hèn gì đêm giao thừa thấy hai đứa chuyện hợp rơ thế."

Xem mắt...?

Khương Miểu tiếp tục kéo lên , là một vài lời hỏi thăm xã giao mấy quan trọng. Tần Vi hỏi Phó Thời Dục đ.á.n.h dấu Khương Miểu , trả lời: "Vẫn ."

Tiếng nước trong phòng tắm đột nhiên im bặt, ngay đó là tiếng mở cửa. Khương Miểu bừng tỉnh, luống cuống tay chân thoát khỏi giao diện trò chuyện ấn khóa màn hình.

Gần như ngay lúc điện thoại chạm mặt bàn, tiếng bước chân vang lên từ phòng tắm. Phó Thời Dục với mái tóc còn ướt sũng, thắt một chiếc khăn tắm ngang hông bước hỏi: "Mẹ gọi điện việc gì ?"

Khương Miểu lặng lẽ nắm chặt lòng bàn tay, đáp: "À... dì hỏi về tiến độ ở tòa án, bảo chú gọi cho dì ạ."

“Ừ.” Phó Thời Dục gật gật đầu, đến gần chú ý tới biểu cảm của Khương Miểu chút đúng: “Em làm ?”

Lông mi Khương Miểu run rẩy vì hoảng loạn, đại não vận hành hết tốc lực trong ba giây mới thốt : “Em nghĩ đến chuyện mở phiên tòa, chút khẩn trương ạ.”

Phó Thời Dục bất đắc dĩ khẽ, an ủi: “Đừng khẩn trương, mở phiên tòa cần em trình diện .”

“Vâng... Chú mau gọi cho dì , em cũng tắm một cái.”

“Được.”

Khương Miểu chạy nhanh như sóc phòng tắm, đóng cửa thở hắt một thật sâu.

Trong phòng tắm vẫn còn vương nước và mùi sữa tắm Phó Thời Dục dùng, đó là mùi cỏ roi ngựa chanh tươi mát mà Khương Miểu thích. Mỗi khi Phó Thời Dục tắm xong, đều ôm lấy để ngửi thật lâu. lúc , mùi hương trong khí thiếu ấm từ cơ thể Phó Thời Dục nên vẻ nhạt nhẽo hơn hẳn, còn mê như thế nữa. Khương Miểu ngửi ngửi, cảm thấy chút thất vọng.

Cơn thất vọng qua , nghĩ tới lịch sử trò chuyện thấy lúc nãy.

Khương Miểu thừa nhận đôi khi chậm hiểu, nhưng dù chậm hiểu đến mấy, cũng vài điều từ cuộc hội thoại đó.

Bởi vì Phó Thời Dục quá lâu đ.á.n.h dấu , khiến Tần Vi cho rằng cuộc hôn nhân của hai đang đà đổ vỡ, thế nên bà mới dùng Khương Ngôn để thăm dò Phó Thời Dục.

shgt

Phó Thời Dục phản hồi, là vì hồi đáp, đáp thế nào, là...

Trong lòng Khương Miểu dâng lên một nỗi bất an và hụt hẫng khó tả. Đặc biệt là khi nghĩ tới câu của Tần Vi: “Hai đứa hợp rơ.”

Nếu vì tờ báo cáo độ tương thích 99% từ trời rơi xuống đưa Khương Miểu nhà họ Phó, thì trong nhận thức của , một Alpha trầm , nội liễm và thành đạt như Phó Thời Dục nên xứng đôi với một Omega như Khương Ngôn – dịu dàng, cẩn thận, thông minh bác học.

Huống chi giữa họ còn 80% độ tương thích. Với bình thường, 80% là một con cao .

Khương Miểu kìm mà nghĩ: Nếu ban đầu đo độ tương thích với Phó Thời Dục là Khương Ngôn, thì bây giờ chẳng còn chuyện của nữa ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bai-tuong/chuong-78-hon-le-cua-pho-thoi-duc-va-mot-nguoi-khac.html.]

Càng nghĩ, nỗi bất an và hụt hẫng đáy lòng càng mãnh liệt, thậm chí còn chút chua xót râm ran như kim châm.

Cộc cộc. Tiếng gõ cửa đột ngột làm Khương Miểu giật nảy .

Phó Thời Dục ở ngoài cửa : “Miểu Miểu, để đồ ngủ ở cửa cho em nhé.”

“Dạ.” Khương Miểu gượng dậy đáp: “Em .”

Thôi, nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì.

Khương Miểu hít sâu tự an ủi bản . Cậu chỉ là một Omega nhỏ bé bất do kỷ, chuyện hôn nhân xưa nay bao giờ do quyết định.

Tắm xong, bộ đồ ngủ mới, Khương Miểu cùng Phó Thời Dục xuống lầu ăn tối. Trên bàn ăn, điều chỉnh tâm trạng nên để Phó Thời Dục nhận điều gì bất thường. Sau bữa ăn, Phó Thời Dục thư phòng làm việc, Khương Miểu dẫn Ngọt Ngào lên bể bơi lầu chơi đùa. Chơi đến giờ ngủ, một một ch.ó tắm rửa sạch sẽ, sấy lông thơm phức ai về chỗ nấy ngủ.

Khương Miểu trở về phòng, Phó Thời Dục , đang bên bàn làm việc nhỏ ở đầu giường gõ gõ gì đó laptop. Nghe tiếng bước chân, đầu hỏi: “Buồn ngủ ?”

“Vâng, em chơi mệt.”

“Lên giường , đợi một lát.”

“Dạ.”

Khương Miểu cởi giày, leo lên giường đúng vị trí của . Nằm một lúc, xoay về phía Phó Thời Dục.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đường nét khuôn mặt Phó Thời Dục trông nhu hòa hơn hẳn. Hắn đeo kính, thi thoảng rũ mắt trầm tư, đôi môi mím thành một đường mỏng. Khương Miểu đến xuất thần, cho đến khi Phó Thời Dục bất ngờ sang, ánh mắt cứ thế va thẳng ánh mắt kịp tránh né.

Khương Miểu ngẩn ngơ, chớp chớp mắt đầy lúng túng.

Phó Thời Dục dậy tiến gần, ánh mắt Khương Miểu dõi theo từng bước chân của cho đến khi mặt , cúi xuống và nhẹ nhàng nâng khuôn mặt lên.

“Bảo bảo.” Giọng Phó Thời Dục trầm thấp: “Buồn ngủ ?”

Lông mi Khương Miểu run rẩy, trả lời.

Phó Thời Dục cúi đầu, một nụ hôn nhẹ đặt lên môi Khương Miểu. Cậu rũ mắt, đôi gò má chậm rãi ửng lên một rệt đỏ hồng.

“Ngủ , với em.”

“Vâng...”

Phó Thời Dục buông Khương Miểu , dậy tắt máy tính và đèn sách, lên giường cạnh .

Khi ánh sáng lịm tắt, Khương Miểu trong bóng tối lặng lẽ nhích gần, vòng tay ôm lấy eo Phó Thời Dục. Hắn kéo lòng, hỏi: “Sao thế bảo bảo? Hôm nay ngoan .”

Khương Miểu lắc đầu, lí nhí đáp: “Không gì ạ.”

Phó Thời Dục thở dài khẽ: “Cứ mỗi làm đau lòng xong, đầu là làm nũng làm nịu...”

Khương Miểu hiểu lắm ý tứ trong câu , định hỏi nhưng tinh thần mệt mỏi nhấc lên nổi, đành cứ thế yên lặng nép n.g.ự.c . Phó Thời Dục vẫn nhẹ nhàng vuốt ve lưng như khi, dỗ giấc. Khương Miểu nhanh chóng buồn ngủ, lúc sắp , thấy tiếng Phó Thời Dục cúi đầu hôn lên chóp mũi : “Bảo bảo...”

Ngày hôm là thứ Bảy, Khương Miểu dậy sớm.

Cậu mơ thấy tham dự một hôn lễ. Mọi thứ trong mơ đều mờ ảo, rõ cô dâu chú rể là ai. Khương Miểu giữa đám khách khứa, bưng ly champagne . Trời xanh, mây trắng, t.h.ả.m cỏ, bóng bay... thứ đều lung linh đẽ. Chú rể nắm tay cô dâu qua t.h.ả.m đỏ. Không từ lúc nào, khách khứa xung quanh biến mất từng một, chỉ còn Khương Miểu và đôi tân nhân. Chú rể ở cuối t.h.ả.m đỏ, cách một xa xôi, gương mặt dần rõ nét.

Đó là mặt của Phó Thời Dục.

Khương Miểu trong giấc mơ của chính , tham dự hôn lễ của Phó Thời Dục và một khác.

Gần như ngay lập tức, Khương Miểu mở choàng mắt, bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Đưa tay quệt khóe mắt, chạm một mảng ẩm ướt.

Bên ngoài trời sáng trưng, giường chỉ còn . Phó Thời Dục bao giờ ngủ nướng, lúc chắc đang ở thư phòng làm việc . Khương Miểu dụi mắt điện thoại, gần 11 giờ trưa. Cậu ngủ lâu quá, hèn gì mơ kỳ quái như ...

Trên màn hình hiện đầy thông báo , Khương Miểu nhấn mở, bộ đều từ cái nhóm lớp mới hôm qua.

“@Khương Miểu, lão công nhà hiệu suất cao quá! Đang lo đặt chỗ đây !”

“@Khương Miểu, nhưng mà làm phiền thế ngại quá nhỉ...”

“@Khương Miểu, dậy , đừng ngủ nữa!”

...

Tin nhắn @ cuối cùng là của lớp trưởng: “@Khương Miểu, tiền tiệc tụi vẫn nên tự chia đóng thôi, thể để Phó bao hết một .”

Hàng trăm tin nhắn lẫn lộn, đầu óc Khương Miểu mới ngủ dậy tỉnh táo hẳn, điện thoại hồi lâu vẫn thấy mơ hồ.

Nhà hàng gì? Bao trọn gói gì? Liên quan gì đến Phó Thời Dục cơ...? Cậu nhớ kể chuyện họp lớp cho chú ...

Khương Miểu thoát khỏi nhóm chat, thấy tin nhắn riêng của Trì Thư: “Miểu Miểu, cái nhà hàng 3 Michelin ở thành phố hóa là của nhà họ Phó hả?”

“Lớp trưởng định đặt chỗ ở đó, gọi điện hỏi thì họ bảo đặt ít nhất 3 tháng. Cứ tưởng hụt , ai dè sáng nay nhân viên gọi bảo giữ chỗ cho tụi , thứ Bảy tới bao trọn gói cả ngày luôn. Hỏi mới là Phó sắp xếp, còn bảo thu tiền của tụi nữa. Trời ơi sướng quá mất!”

Michelin 3 ... Khương Miểu nhớ , chính là nơi Phó Thời Dục dẫn ăn ngày đăng ký kết hôn.

Hóa là... lớp trưởng định đặt chỗ ở đó, Phó Thời Dục nên trực tiếp bao trọn quán luôn? Chuyện đúng là phong cách của Phó Thời Dục. Với , nhà hàng đó chỉ là một phần nhỏ trong sản nghiệp, dùng để làm mặt vợ thì chỉ cần một câu là xong.

Khương Miểu buông điện thoại, trân trân bức tường đối diện. Một câu hỏi đầu đuôi nảy trong đầu . Nếu Phó Thời Dục kết hôn với khác, chú cũng sẽ chu đáo, với như ?

Loading...