Chương Thiên phát bài kiểm tra, đến lượt . Tôi vô tình chạm đầu ngón tay lạnh buốt của . Giật co rúm , ngã nhào từ ghế xuống.
"Tay tớ lạnh lắm ?" Chương Thiên đỡ dậy.
Anh Béo dậy: "Thật ? Tôi đang nóng đây! Làm mát tay ! Tay đổ mồ hôi, lát nữa sẽ làm giấy thi đầy mồ hôi."
Anh liền nắm lấy tay Chương Thiên để làm mát cho .
Chứng kiến một bàn tay nhỏ mập mạp nắm chặt lấy bàn tay xương xẩu rõ ràng của Chương Thiên. Tôi hét lên một tiếng: "Buông mau!"
Tôi vỗ tay đẩy tay Béo .
"Ái chà, trời ơi, làm đau ." Cổ tay Béo đẩy , với vẻ thể tin . Anh Béo ấm ức: "Sao đều đối xử với như ?"
"Ai cơ?"
"Bạn cùng phòng cũ, bạn cùng phòng cũ hơn, bạn cùng phòng cũ nhất của , và cả nữa."
Tôi cảm thấy sắp vỡ vụn . Để bù đắp cho Béo. Tôi dẫn ăn một bữa.
Cũng thôi. Chương Thiên là , tay gì mà chạm ? Chỉ xúc tu mới một cái là hectocotylus. Là quá nhạy cảm . Tất cả là do làm sợ.
Anh Béo nhận điện thoại từ thằng gầy gọi đến. Điện thoại bật loa ngoài. Tôi thấy thằng gầy ở đầu bên hét lên: "Trong phòng ký túc xá con bạch tuộc! Hai mau về ngay!"
Cái gì? Lẽ nào Chương Thiên lộ ?
Tôi và Béo một cái.
Hai chúng ôm hai mục đích khác lao về phía ký túc xá.
Tới cửa phòng. Trước khi , kéo Béo : "Hứa với , dù đáng yêu cỡ nào cũng đừng đụng xúc tu của ."
Tôi sợ Chương Thiên sẽ suy sụp. Dù đó cũng thứ nắm là nắm .
"Đụng xúc tu?" Anh Béo vẻ ngạc nhiên. Đứng sững hai giây, nhe răng : "Yên tâm, dùng miệng luôn!"
Dùng miệng? Giống ?
"Không !" Tôi chặn cho .
Thằng Gầy mở cửa từ trong phòng: "Hai đứa làm ồn gì ngoài cửa thế? Không nhanh thì takoyaki nguội hết đấy."
"Takoyaki?"
Nhìn bốn hộp takoyaki to đùng mà nó xách, chìm suy nghĩ.
"Ừ, tớ mua cho mỗi đứa một hộp lớn, hôm qua bàn với Béo ."
Hóa Béo là takoyaki. Chả trách định dùng miệng.
Mỗi một hộp.
"Cậu với Chương Thiên ?"
Tôi ở đây đồng loại của , ăn ? Mấy lời ?
Tôi thằng Gầy thót tim: "Không, điện thoại máy."
"May quá, ăn món , hai đứa ăn nhanh , phần tớ cũng ăn nữa."
Tôi đầu bỏ chạy. Tôi ngăn Chương Thiên, để về phòng bây giờ. Tâm hồn bạch tuộc đáng yêu của . Không thể chứng kiến cảnh tượng đẫm m.á.u .
Khi gọi Chương Thiên tầng ký túc xá, kinh ngạc: "Cậu cuối cùng cũng chịu chuyện với tớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-tuoc-x-ban-cung-phong/chuong-2.html.]
Tôi gượng gạo: "Gì chứ? Tớ lúc nào chuyện với ?"
"Lúc nào cũng thế." Chương Thiên chằm chằm , "Cậu luôn tránh mặt tớ."
"Sao thể?" Tôi gãi đầu: "Là tại dạo bận quá! Đây rảnh là tìm ngay !"
"Ừ."
Cậu định về phòng, kéo : "Đợi !"
Chương Thiên , bắt đầu nhảm: "Dạo ít chuyện, nhớ quá, uống chút gì ?"
Bốn hộp lớn thằng Gầy mua quá nhiều, đủ cho họ ăn một lúc. Phải tìm cách giữ Chương Thiên lâu.
Còn việc nhớ . Nếu thế, chắc chắn sẽ nghi ngờ, nghĩ trong phòng chuyện giấu giếm!
Chương Thiên vốn thông minh, nhất tất cả môn. Mọi đều trí tuệ siêu phàm. Chỉ . Bạch tuộc chín bộ não, trong não tới 500 triệu tế bào thần kinh, làm thông minh ?
Tôi chỉ một bộ não lợn. Nếu thành thật, liệu với ?
Chương Thiên quả nhiên sự chân thành của lay động. Chúng tới một quán bar nhẹ nhàng. Tôi gọi đuôi tôm cho Chương Thiên. Cậu thích ăn mấy thứ tép tôm lắm.
Vừa xuống, cô gái bên cạnh tới bắt chuyện với Chương Thiên. Gương mặt điệu nghệ khắc khổ của Chương Thiên, mặc áo sơ mi trắng, đeo kính gọng bạc. Kiểu đắn thế . Ở bar càng hút hồn.
"Trai , yêu đương ?"
Tôi lập tức chặn : "Không, yêu đương."
Cậu là một con bạch tuộc, yêu đương mù quáng với con làm gì cơ chứ? Cậu hiểu nổi chuyện tình cảm ? IQ cao nghĩa EQ cao.
Tôi từ chối . Chương Thiên vẻ vui.
Cậu uống rượu với . Uống nửa chừng, sang hỏi : "Sao ngăn cô gái nãy ?"
Tôi : "Vì cái gì thì trong lòng chẳng rõ ?"
Cậu là bạch tuộc đấy, đại ca ạ.
Mắt kính gọng bạc của Chương Thiên lấp lánh: "Tớ sẽ chịu trách nhiệm với tớ mà."
Cậu đang cái gì thế? Cậu say ?
Tôi mỉm với : "Ăn thêm tí tôm ."
Về ký túc xá thì Béo và thằng gầy xử lý hết đĩa takoyaki. Họ thậm chí ngủ say. Tôi lôi Chương Thiên đang say lên giường.
Cậu , định xuống giặt tất. Ngồi bàn, choáng buồn ngủ. Chẳng hiểu , cứ lơ mơ ngủ ghế.
Nửa đêm gió lạnh ngoài cửa sổ thổi tỉnh. Tôi rùng .
Mẹ ơi. Sao ở ghế thế ? Ghế cứng quá. Ngủ đau cả mông.
Tôi xoa xoa cái mông. Đầu óc vẫn lơ mơ.
Tất ? Sao tìm mãi chẳng thấy tất?
Tôi quanh hồi lâu. Ký túc xá tối om.
Thôi kệ. Sáng mai giặt .
Một tay bóp trán đang giật giật. Tay vịn thang giường leo lên.
Trời ơi. Giường mềm thật đấy. Chăn ấm quá .