Bạch Nguyệt Quang Của Tôi Là Trà Xanh - Chương 8: Chúng ta coi như không quen biết
Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:07:08
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Trang Thảo.
Kế hoạch của Hồ Chi thất bại.
Y ngờ rằng, khi uống say, Hạ Nham biến thành một kẻ điên vì rượu, hơn kém. Tửu lượng của đối phương cực tệ — nhảy nhót lung tung như một con bọ chét thành tinh, miệng ngừng gào thét như đang hát nhạc cao nguyên Thanh Tạng. Đã thế, còn chỉ hát hát đúng một câu ở đoạn cao trào, khiến giữa đêm khuya chẳng chiếc taxi nào chịu dừng đón bọn họ.
Vật lộn mãi mới đưa Hạ Nham về đến phòng trọ, bước cửa, lập tức phun sạch thứ ngay lối , chẳng khác nào một con ch.ó đ.á.n.h dấu lãnh thổ. Hồ Chi , nên khen tố chất là c.h.ử.i quá mức ghê tởm.
dù nữa, y cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà cùng lên giường.
Ý nghĩ lóe lên, chính Hồ Chi cũng giật . Y theo bản năng liếc sang bóng đang dài sofa như bãi bùn nhão, bất giác trầm mặc.
Rốt cuộc thích ở điểm nào ?
Một câu hỏi , nhưng ngay cả bản y cũng trả lời .
Hồ Chi thở dài, cảm thấy sắp mệt c.h.ế.t . Hiện tại, y chỉ tìm một cái giường sạch sẽ mà ngủ một giấc thật ngon. Nghĩ là làm, y chút do dự bỏ mặc Hạ Nham dơ hầy sofa, rời khỏi chung cư, tìm một khách sạn gần đó để qua đêm.
Sáng hôm tỉnh dậy, đầu y đau như búa bổ, nhưng tinh thần vô cùng sảng khoái.
Y chợt lĩnh ngộ một đạo lý trong kinh tế học: Chi phí chìm thể thu hồi, mà thể thu hồi thì việc so đo còn ý nghĩa gì nữa?
Nghĩ thông suốt điểm , tâm trạng y lên thấy rõ. Sau khi tắm rửa nhanh chóng, y lái xe trở về trường.
Về đến ký túc xá, Hồ Chi phát hiện Trần Phương Viên ở đó, chắc chạy hú hí ở . Y đang nghĩ thì trông thấy một tờ giấy nhỏ đè bàn. Trên đó là dòng chữ như gà bới của Trần Phương Viên: [Tao bệnh , về nhà ở hai ngày, đừng nhớ mong.]
Khóe miệng Hồ Chi khẽ nhếch lên, nghĩ thầm, ai rảnh mà nhớ mong chứ. Sau đó, y cầm lấy điện thoại, lướt xem tin nhắn nhận từ hôm qua.
Trang Thảo
Có tổng cộng mười lăm tin nhắn WeChat, đầu danh sách chính là Trương Kỳ Nghiêu.
Cậu gửi năm tin, bốn tin đầu đều là: [Cậu ở ?], [Đừng giận.]
Đến tin nhắn cuối cùng, gửi lúc hai giờ sáng, chỉ vỏn vẹn một câu: [Quay xong phim ngắn, về chúng coi như quen .]
Nụ cợt nhả môi Hồ Chi cứng đờ, y gần như nghĩ rằng chữ.
Ý gì đây? Trước đó còn bảo y đừng giận, mà ngay đó đòi tuyệt giao?
Cơn giận dữ bất chợt cuộn lên trong lòng, nhưng nhanh, một dự cảm chẳng lành dâng lên thế, giống như một chậu nước lạnh dội thẳng ngọn lửa giận.
Ánh mắt y rơi xuống tờ giấy của Trần Phương Viên bàn.
Đây là cuộc gọi thứ mười.
Hồ Chi tự nhủ, nếu vẫn gọi thì nghĩa là Trương Kỳ Nghiêu chặn y.
Quả nhiên, bốn mươi giây , giọng nữ máy móc vang lên: “Số máy quý khách gọi hiện liên lạc …”
Má.
Ngay đó, điện thoại rung lên. Hồ Chi còn tưởng là Trương Kỳ Nghiêu, hào hứng cầm lên thử, hóa là Hạ Nham.
Y nhận cuộc gọi, giọng điệu chẳng chút kiên nhẫn: “Có chuyện gì?”
“Ai u, lạnh lùng ?” Giọng điệu của Hạ Nham vẫn đáng yêu như thường, chút dấu hiệu nào cho thấy nhớ trò hề của tối qua: “Đương nhiên là chuyện . Bạn học của em, nam chính của — Trương Kỳ Nghiêu, gửi WeChat cho .”
Anh dừng một chút tiếp tục: “Đây là đầu tiên chủ động liên hệ đó. Cậu vô luận thế nào cũng mong phim sẽ tham gia. Chuyện là ? Hai cãi ?”
Hồ Chi chẳng bàn luận với về vấn đề , tùy tiện đáp hai tiếng cho lệ.
Hạ Nham ở đầu dây bên vẫn điều, lầm bầm than phiền:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-8-chung-ta-coi-nhu-khong-quen-biet.html.]
“A… phiền c.h.ế.t . Đến lúc đó xin nghỉ để phim, thật là…”
Hồ Chi chẳng buồn quan tâm, dứt khoát ném điện thoại sang một bên.
Trương Kỳ Nghiêu là nghiêm túc. Cậu vẫn như khi, làm . Từ đó, dù Hồ Chi gửi bao nhiêu tin nhắn giải thích, tất cả đều như đá chìm đáy biển.
Thậm chí, khi y chủ động đến tìm trong lớp, Trương Kỳ Nghiêu vẫn mặt đổi sắc, thản nhiên gạt tay y hòa dòng xuống lầu.
Lần đầu tiên, Hồ Chi nhận khi Trương Kỳ Nghiêu lạnh mặt thì đáng sợ đến nhường nào.
Trong gương, gương mặt hiền lành dường như mất ma lực. Trương Kỳ Nghiêu chẳng buồn y thêm nào, thậm chí còn coi y như hổ báo sói lang.
Lần gặp tiếp theo là cuối tuần .
Hồ Chi kéo Hạ Nham nhóm, đó giao hết chuyện cho .
Mọi tập hợp đúng giờ tại một con hẻm nhỏ bỏ hoang phía khu phố ẩm thực gần trường. Cảnh là cảnh hành động.
Bầu trời chạng vạng xanh như màu quần jeans, lác đác vài chú chim sải cánh bay ngang. Xung quanh thoang thoảng mùi dầu mỡ từ những quán ăn, xen lẫn tiếng ríu rít của đám học sinh.
Mọi rôm rả, tán gẫu đủ thứ chuyện trời đất, chẳng ai để ý đến bầu khí gượng gạo. Chỉ Trương Kỳ Nghiêu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, trong khi Hồ Chi thì sốt ruột .
Hạ Nham đầu tiên mặt chỉ đạo nhưng thể hiện tác phong của một đạo diễn thực thụ, phân công công việc gọn gàng đấy.
Anh gọi Trương Kỳ Nghiêu cùng bạn diễn—một nam sinh khoa máy tính dáng mập, tên Trần Phi — tới mặt để hướng dẫn diễn xuất.
Trần Phi đeo một chiếc kính gọng xanh, trán lấm tấm mồ hôi. Cặp kính liên tục trượt xuống khiến ngừng đẩy lên.
“Được , chúng diễn thử , tìm cảm giác xem .”
Trương Kỳ Nghiêu vốn chút kinh nghiệm, thuận theo trèo lên tường, hai tay giơ cao để Trần Phi dễ dàng bắt lấy cổ tay .
Một ánh mắt nóng rực b.ắ.n thẳng lưng .
Trương Kỳ Nghiêu tự nhủ tập trung diễn thật . Chỉ cần thành cảnh thật nhanh, sẽ cần gặp nữa.
trời chiều lòng , Trần Phi biểu hiện như mong đợi.
Hắn vẫn luôn dám ôm lấy Trương Kỳ Nghiêu, dù cảnh chỉ lấy nửa và cận cảnh biểu cảm. Động tác của Trần Phi cứng đờ, chỉ cần Trương Kỳ Nghiêu giãy giụa một chút, liền sững sờ tại chỗ.
Diễn diễn mấy vẫn khá hơn.
Hạ Nham bắt đầu sốt ruột, giọng càng lúc càng nhanh, trong khi mồ hôi trán Trần Phi cũng chảy ngày càng nhiều. Cuối cùng, lớp áo đen tay của Trương Kỳ Nghiêu dính đầy mồ hôi của đối phương.
Cảnh mà hỏng nữa, chắc cũng dám dán lên Trần Phi nào nữa.
"Cậu thế .” Hạ Nham thở dài, thứ N lặp câu .
“Thôi , diễn mẫu một , kỹ.”
Nói xong, cuộn tròn kịch bản thành ống giấy, gõ lên tay Trần Phi một cái sải bước về phía Trương Kỳ Nghiêu.
Hồ Chi vốn bực bội từ nãy, lúc nhịn nổi nữa, trực tiếp chen lên chặn mặt Hạ Nham, nghiêm túc : “Em diễn.”
Trương Kỳ Nghiêu cau mày: "Cậu cần..."
“Được thôi.” Hạ Nham nhún vai, chẳng mấy bận tâm. Ánh mắt lướt qua bắp tay rắn chắc của Trương Kỳ Nghiêu, trong lòng nhói lên một chút như muỗi đốt, ngứa ngáy.
dù vẫn nhớ rõ phận trai thẳng của , nên chỉ nhắc nhở: “Diễn cho .”
Hồ Chi gật đầu.
Trương Kỳ Nghiêu thất vọng xoay . Cậu khác sự khác thường, cách nhất chính là diễn nhanh rời ngay lập tức.