Editor: Trang Thảo.
Cửa khép , cũng là lúc Trương Kỳ Nghiêu tất hóa trang.
Da ngăm, nếu dùng phấn hồng thông thường thì chẳng lên màu. A Phong đành chọn son môi đỏ thẫm pha tím và phấn mắt cùng tông để tạo hiệu ứng vết thương. Nếu như làn da trắng, vết thương phấn hồng mang cảm giác mong manh đáng thương, thì làn da ngăm của , vết thương đỏ tươi toát lên nét diễm lệ khó tả.
Rất hợp với khí chất nhân vật.
Trương Kỳ Nghiêu quấn khăn tắm nửa , bò lên giường .
“Như làm bẩn ga giường ?” Hồ Chi hỏi.
“Không . Tôi cho mặc đồ bảo hộ.” A Phong đáp.
Hồ Chi rõ "đồ bảo hộ" là gì, nhưng y chắc một điều — Trương Kỳ Nghiêu tấm ga trắng trông cực kỳ, cực kỳ .
Đẹp đến mức y dám gần, càng dám trói .
Là một kẻ thật sự đồng tính, y thể cảm nhận rõ ràng cơ thể đang phản ứng.
A, c.h.ế.t tiệt, đàn quả nhiên tinh mắt. Hồ Chi nhịn cảm thán trong lòng. Trước đây y từng nhận Trương Kỳ Nghiêu gợi cảm đến .
“Đau.”
“Xin .” Hồ Chi vội nới lỏng tay, sợi dây đỏ cũng theo đó trùng xuống, để một vết hằn ngắn da.
Giữa hai lúc chỉ còn đến năm centimet. Nhiệt độ cơ thể truyền sang , dù cố tình phớt lờ cũng thể ngăn cản bầu khí mập mờ đang lan tràn, giống như vi khuẩn gặp môi trường ấm áp mà sinh sôi nhanh chóng.
Trương Kỳ Nghiêu cảm thấy bản như đang chịu tra tấn. Hồ Chi ở quá gần, thở phả nhẹ lên da khiến m.á.u trong dồn xuống .
Trang Thảo
C.h.ế.t tiệt, còn mặc quần trong. Chỉ cần mất kiểm soát, khăn tắm sẽ đội lên ngay lập tức.
Hồ Chi cũng cảm thấy đang tra tấn.
Công việc buộc dây buộc y chạm làn da nóng rẫy, căng cứng và trơn mịn của Trương Kỳ Nghiêu. Cảm giác khiến miệng lưỡi y khô khốc, d.ụ.c vọng c.ắ.n xuống làn da ngừng xung đột với lý trí, khiến đầu óc y trở nên mơ hồ.
Theo đúng hướng dẫn, dây thừng cần vòng qua một bộ phận của Trương Kỳ Nghiêu, quấn một vòng ở gốc, đó siết chặt ở khe giữa mông, men theo xương cùng lên, cuối cùng thắt nút ở lưng.
Hồ Chi run tay.
Ngay đó, y phát hiện Trương Kỳ Nghiêu cũng đang run.
Là kiểu run nhẹ, như thể đang cố nhịn.
Phản ứng ngây ngô khiến cơ thể Hồ Chi ngay lập tức căng cứng, đồng thời sinh một loại dũng khí bắt nạt mặt.
“Tháo khăn tắm .” Hồ Chi lệnh.
“Hả?” Trương Kỳ Nghiêu hoảng hốt, lập tức từ chối: “Không cần. Cậu cứ buộc ở eo là .”
Eo?
Hồ Chi cúi đầu xuống, ánh mắt dừng phần khăn tắm một chút. Trương Kỳ Nghiêu lưng về phía y, vì căng thẳng mà cơ bắp siết chặt, hai hõm eo mơ hồ ẩn hiện. Ngón tay cái của Hồ Chi bất giác cựa quậy, như thể nơi đó mới là vị trí chính xác mà tay y nên đặt lên.
“Không , cởi .”
“Nằm mơ .” Trương Kỳ Nghiêu giơ tay giữ chặt khăn tắm.
Động tác như chọc giận Hồ Chi. Y cảm thấy mệnh lệnh của chống đối, liền chút do dự đưa tay giật lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-4-rat-hop-voi-khi-chat-nhan-vat.html.]
“Cậu làm cái quái gì đấy!” Trương Kỳ Nghiêu gầm nhẹ.
“Làm ơn chuyên nghiệp một chút.” Hồ Chi nghiêm túc đáp.
Khi hai còn đang giằng co và tranh cãi, một ánh sắc bén bỗng rơi xuống họ.
Hồ Chi là phản ứng , y đầu —thì là A Phong.
Cô nàng trông như một con sói đang chằm chằm miếng thịt ngon, ánh mắt sáng rực, cực kỳ đáng nghi.
Bản năng trỗi dậy, Hồ Chi lập tức chắn Trương Kỳ Nghiêu.
"Nhìn cái gì đấy? Sao mặt trông gian tà thế?"
A Phong bĩu môi, tỏ vẻ bất mãn: "Chậc, một chút phúc lợi cũng ."
Cuối cùng, để tránh ánh mắt đầy tà niệm của A Phong, Hồ Chi đành qua loa thắt nút dây ở eo Trương Kỳ Nghiêu. Dù ảnh hưởng đến cảnh , nhưng trong lòng y vẫn chút tiếc nuối.
Hồ Chi giơ máy , A Phong cầm bảng phản quang.
Trương Kỳ Nghiêu thở hổn hển, bò đến mép giường, chộp lấy một xấp tiền, vùi mặt đó mà hít một thật sâu. Mồ hôi từ trán lăn dài xuống bên môi, nơi đang cong lên một nụ mệt mỏi nhưng phảng phất vẻ thỏa mãn đến kỳ lạ.
" , như ... Tách!"
A Phong thu bảng phản quang , nhướng mày : "Trương Kỳ Nghiêu, đây từng trải qua chuyện ? Sao diễn thật quá ?"
Phản ứng đầu tiên của Trương Kỳ Nghiêu là tưởng c.h.ử.i xéo.
---
Sau khi cảnh kết thúc, Hồ Chi mời hai ăn, đồng thời hẹn A Phong lịch tiếp theo. Đợi cô nàng rời , Hồ Chi và Trương Kỳ Nghiêu cùng về ký túc xá.
"Không ngờ cũng thiên phú đấy."
"À... Ừm, cảm ơn." Trương Kỳ Nghiêu qua loa đáp , tâm trí vẫn đang chìm đắm trong hồi ức về những tiếp xúc mật với Hồ Chi.
Bất ngờ, Hồ Chi khoác vai , : "Sao nào? Vẫn đang nghĩ đến chuyện nãy trói ?"
Cúi đầu xuống, giọng phả thẳng tai.
Trương Kỳ Nghiêu giật bắn, đoán trúng tim đen, vội khoa trương hét lên: "Làm gì !"
Bầu trời chạng vạng nhuộm thành một mảng tím cam giao thoa, mờ ảo mà mê hoặc.
Hai cái bóng nghiêng dài mặt đất, chồng lên như đang hôn.
Hồ Chi nheo mắt , trông hệt như một chú mèo trắng ngây thơ, ăn no cơm lim dim thỏa mãn.
"Đừng trách nhé, cũng chỉ trói cho thật một chút thôi mà."
Trái tim đang treo lơ lửng của Trương Kỳ Nghiêu cuối cùng cũng hạ xuống. Cũng may là lộ. Cậu nhẹ nhõm thở , phụ họa theo: "Thôi , miễn cưỡng tha thứ cho ."
Hồ Chi càng vui vẻ hơn, nụ như thể thưởng món cá khô yêu thích, như kiểu chơi khăm thành công một ngốc nghếch nào đó.
Khuôn mặt trong trẻo , dù thế nào cũng toát lên vẻ hiền lành, vô hại.
Chính vì , Trương Kỳ Nghiêu nhận ẩn ý thực sự nụ .
Cậu vẫn luôn cho rằng hiểu con đơn thuần .