Bạch Nguyệt Quang Của Tôi Là Trà Xanh - Chương 2: Bán thịt

Cập nhật lúc: 2026-02-11 08:06:46
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Thêm mười con sò hấp tỏi băm.”

 

“Được , bà chủ, thêm mười con sò hấp tỏi băm!”

 

Ông chủ nhanh nhẹn đáp , bà chủ bên cạnh tít mắt: “125 đồng, thôi thì lấy của 120 nhé.”

 

“Cảm ơn bà chủ.” Hồ Chi bất ngờ giảm giá, rạng rỡ như thể nhặt món hời lớn.

 

Trương Kỳ Nghiêu thầm nghĩ: Y ngốc ? Không thấy giá từng con là 12 đồng ? lười nhắc nhở, coi như để y tiêu tiền mà xoa dịu cơn tức của .

 

Buổi chiều thứ Hai, lúc hai giờ, quán nướng chỉ hai bọn họ.

 

Nhìn một bàn đầy ắp đồ nướng, Trương Kỳ Nghiêu chợt cảm thấy bản nhỏ nhen. Dù cũng chỉ là một chén cá chưng trứng mà thôi, mà bây giờ thành giống như nhân cơ hội để lợi dụng đối phương. Cậu quyết định lát nữa tìm một cái cớ, chẳng hạn như mua rượu, tiện tay thanh toán luôn hóa đơn.

 

“Uống gì ?”

 

“Hả?”

 

“Tôi hỏi uống gì? Bia Coca?”

 

Hồ Chi ngây ngốc hai tiếng, : “Tôi uống nước là .” Nói xong bổ sung: “Cậu cũng đừng uống mấy thứ , dễ béo lắm, uống nước .”

 

Trương Kỳ Nghiêu lườm y một cái.

 

Hồ Chi : “Cậu suy nghĩ thế nào ? Vai nam chính.”

 

Chuyện mà Hồ Chi từng "tình cảm" hét lên ở nhà ăn — thì ai khác — chính là việc mời Trương Kỳ Nghiêu đóng vai nam chính trong một bộ phim ngắn.

 

Nói thật, nếu đây là phim của chính Hồ Chi, dù bảo đóng vai phản diện độc ác nhất thậm chí làm khách mời giả gái nữa, khi cũng c.ắ.n răng đồng ý. Chẳng những cảm thấy khó xử, còn thể âm thầm vui vẻ một trong ký túc xá.

 

bộ phim của Hồ Chi, mà là của Hạ Nham — đàn năm tư cùng khoa của y.

 

Hiện tại, Hạ Nham đang thực tập tại một xưởng phim chút danh tiếng trong ngành. Được công ty đ.á.n.h giá cao về tài năng, cử tham gia một cuộc thi phim ngắn dành cho thanh niên. Vì thế, tìm đến đàn em thiết của — Hồ Chi — nhờ giúp đỡ thuyết phục nam chính.

 

Nói cách khác, Trương Kỳ Nghiêu chọn vai nam chính vì Hồ Chi mắt , mà là vì Hạ Nham coi trọng .

 

Trương Kỳ Nghiêu chẳng thể vui nổi.

 

Bởi vì Hạ Nham chính là mà Hồ Chi yêu thầm — là bạch nguyệt quang của y, là mà y luôn cố gắng tiếp cận.

 

Còn Hồ Chi, chính là Trương Kỳ Nghiêu yêu thầm.

 

Chỉ cần nghĩ đến việc Hồ Chi tươi rói, kiên nhẫn năn nỉ là vì tình địch, thể nào vui nổi. Không chỉ vui, còn thấy ghen tị, tức giận, ấm ức và khó chịu.

 

Dựa cái gì chứ?

 

Dựa cái gì mà Hạ Nham việc thì tìm Hồ Chi, việc chẳng buồn trả lời tin nhắn?

 

Dựa cái gì mà Hồ Chi, chỉ vì một câu của Hạ Nham, thể sức cầu xin giúp đỡ, còn khi bảo y mang giùm hộp cơm thì chê phiền, ngại xếp hàng?

 

Hai đều thứ !

 

nghĩ nữa, thích thì vẫn cứ thích.

 

Chỉ cần thấy vẻ mặt ủ rũ của Hồ Chi, trái tim Trương Kỳ Nghiêu chẳng thể cứng rắn quá ba giây, liền mềm nhũn như bánh gạo mới hấp.

 

“Sao hả? Cầu xin đó, đồng ý mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-2-ban-thit.html.]

 

Hồ Chi chắp tay ngực, nhắm chặt mắt, trông chẳng khác nào đang thành kính cầu thần bái Phật. Khuôn mặt trắng nõn của y nhăn thành một đống như bánh bao, làn da mềm mịn khiến c.ắ.n một cái. Mái tóc đen mượt rũ xuống trán, trông ngoan ngoãn vô cùng. Ngay cả đôi môi thường ngày nhạt màu cũng vì mím chặt mà trở nên hồng hào hơn.

 

Tên đang cầu xin ? Trương Kỳ Nghiêu xa nghĩ: Nếu đồng ý, liệu y giữ mãi bộ dạng đáng yêu ?

 

Có khả năng lắm.

 

Trương Kỳ Nghiêu cơ hội kiểm chứng, vì ngay giây tiếp theo, mở miệng đồng ý.

 

“Được .” Cậu tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, bổ sung thêm: “ nếu diễn hồn, đừng trách .”

 

“Thật ? Tuyệt quá!” Cả khuôn mặt Hồ Chi sáng bừng, đôi mắt lấp lánh như chứa đầy ánh : “Cảm ơn ! Thưởng một cái hôn nè!”

 

“Cút cút cút.” Trương Kỳ Nghiêu gạt tay y , vẻ mặt bất đắc dĩ đến cực điểm, nhưng sâu trong lòng chút vui vẻ.

 

Không bàn đến những lý do khác, chỉ cần thấy Hồ Chi vui, cũng nhịn mà vui theo.

 

---

 

Sau khi ăn xong, cả hai bắt đầu thảo luận về kịch bản.

 

“Nói đơn giản thì, đây là câu chuyện về một trai bao.”

 

“?” Trương Kỳ Nghiêu còn tưởng nhầm: “Là rõ, quá đơn giản?”

 

“T-R-A-I, B-A-O.” Hồ Chi cố ý nhấn từng chữ, giống như học sinh tiểu học đ.á.n.h vần: “Nghĩa là sinh viên dùng thể để kiếm tiền.”

 

Trương Kỳ Nghiêu cứng đờ một giây, đó gật đầu hiệu y tiếp.

 

“Cậu vai Trương Vũ, một sinh viên nghèo khó. Sau khi đại học, đám bạn cùng phòng thích khoe khoang và phân biệt đối xử bao vây, lòng sinh ghen tị. Vì nở mày nở mặt, vay tiền qua mạng, nhưng lãi đẻ lãi con, cuối cùng bán để trả nợ. Ban đầu còn giãy giụa, nhưng dần dà cảm thấy kiếm tiền bằng cách cũng tệ. Thế nhưng, chẳng bao lâu , gặp những khách hàng biến thái hơn, thậm chí cưỡng bức, lạm dụng tập thể, còn cướp sạch tiền bạc. Đến lúc , mới hối hận, nhưng rút lui thì quá muộn. Cuối cùng, sa ngã, trở thành một phần của ngành .”

 

Hồ Chi hào hứng tiếp: “Tôi thấy cảnh kết là thú vị nhất. Sau khi trở thành tú bà, một ngày nọ, tiếp đón một vị khách, ngờ đó chính là bạn cùng phòng đại học năm xưa! Thế nào? Có sốc ?”

 

Trương Kỳ Nghiêu cảm giác như nuốt một trăm con ruồi.

 

Cậu dè dặt mở miệng: “… Mấy làm phim kiểu , qua nổi khâu kiểm duyệt ?”

 

Hồ Chi trịnh trọng đáp: “Sao chứ? Đây là phản ánh hiện thực xã hội, vạch trần góc tối nhân tính, giúp con tỉnh ngộ.”

 

“Nói chuyện bình thường giùm cái.”

 

“Được , ý tớ là chỉ cần đàn , chắc chắn sẽ làm một bộ phim .”

 

Trương Kỳ Nghiêu càng càng ói: “… Cậu biến thành dạng , ảnh hưởng tâm lý lắm đấy.”

 

“Cậu xem kìa.” Hồ Chi chậc một tiếng: “Nói chuyện chẳng chuyên nghiệp gì cả. Diễn viên và nhân vật là hai cá thể độc lập, là nam chính do đích chọn, đừng suy nghĩ vớ vẩn.”

 

Trang Thảo

Tôi điên mới đồng ý chuyện !

 

Trương Kỳ Nghiêu c.h.ử.i thầm trong lòng: Tên khốn ích kỷ hổ , tất cả đều là vì Hạ Nham!

 

cũng , quan hệ giữa và Hạ Nham chẳng qua chỉ là "bạn WeChat nhưng từng tán gẫu". Tại đối phương nhất định tìm đến chứ?

 

“Sao ?”

 

“Ai da, cũng ngại nè.” Hồ Chi tỏ vẻ hổ, cúi đầu một chút, mặt thoáng đỏ: “Tôi đưa ảnh chúng biển chơi cho xem. Anh bảo cơ bắp của tập , vóc dáng cũng chuẩn, bán thịt… , ý tớ là, diễn xuất sẽ thêm điểm cộng.”

 

“Cậu bán thịt đúng ?”

 

“Có ? Không .”

Loading...