Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Trang Thảo.
Hồ Chi nắm rõ chiêu tác dụng, liền nhân cơ hội ôm lấy Trương Kỳ Nghiêu. Một gã cao hơn 1m8 cố ý co , giả vờ đáng thương như một chú chim nhỏ rúc lòng . Giọng y run run nhưng kiên định, như mà vẫn cố tỏ lạc quan: "Tôi cần hồi báo, chỉ là ghét bỏ nữa."
Bất cứ trưởng thành nào lý trí cũng sẽ tin câu "Tôi cần hồi báo", huống hồ gã còn trắng trợn ôm lấy , ý đồ rõ ràng như ban ngày.
Trương Kỳ Nghiêu sắc làm mờ mắt, trái tim mềm nhũn thành một cục bông. Nhìn gương mặt Hồ Chi cọ tới cọ lui n.g.ự.c , cảm thấy đầu óc càng lúc càng trôi bồng bềnh, dường như sắp lơ lửng lên trời.
"... Tôi ."
Hồ Chi, ở nơi thấy, nở một nụ thỏa mãn.
---
Trang Thảo
“Vậy nên… hai chính thức hẹn hò ?”
Trương Kỳ Nghiêu ghế, ba bạn cùng phòng mặt , trông chẳng khác nào hội đồng thẩm vấn phạm nhân.
Cậu gật đầu, chút ngượng ngùng.
Người bên trái, với chiếc bụng bia, sờ cằm trầm tư lẩm bẩm: “Có sớm đấy, đáng lẽ nên đợi thời điểm chín muồi hơn…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-11-ket-thuc.html.]
Người giữa trừng mắt , vui vẻ chen : “Thế bao giờ mời chúng ăn? Tôi vài quán ngon lắm.”
Người bên híp mắt, giọng điệu bí hiểm đầy hóng hớt: “Vậy ai , ai ?”
Trương Kỳ Nghiêu ấp úng nửa ngày, mặt đỏ bừng, cuối cùng dối quanh: “… Cậu .”
Ba bạn cùng phòng đồng loạt thở dài đầy thâm ý, ánh mắt như thể mất một thứ gì đó quý giá. Trong lòng họ lập tức mặc định địa vị của là nhà chồng.
lúc , tiếng gõ cửa. Hồ Chi thò đầu , nghiêng nghiêng như một chú mèo nhỏ đáng yêu, mặt là nụ ngây thơ vô hại: “Nghiêu Nghiêu, xong ? Tôi đến đón .”
Ba gã trai thẳng lập tức nổi da gà.
Trương Kỳ Nghiêu ngọt ngào hổ, cố gắng giải thích: “Cậu đón học phụ đạo. Học kỳ cúp tiết nhiều quá, nợ cả đống môn, cuối tuần thi .”
Cả phòng đồng thanh “Ồ...” một tiếng, giọng điệu rõ ràng là tin.
Trương Kỳ Nghiêu vội vàng cầm sách giáo khoa chạy cửa, nhưng bước Hồ Chi giữ , ấn xuống một nụ hôn. Cậu thẹn tức, mặt đỏ như quả cà chua: “Cậu làm gì đấy!”
Hồ Chi ôm lấy , mặt về phía ba trong phòng, nở một nụ đầy ẩn ý. Sau đó, y tiện tay đóng sầm cửa .
Bên trong cánh cửa, ba bạn cùng phòng , im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, một chậm rãi lên tiếng, giọng đầy do dự: “Có … Nghiêu Nghiêu nhà chúng trai hư lừa ?”