Bạch Nguyệt Quang Của Tôi Là Trà Xanh - Chương 10: Tôi biết rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:38:15
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"... Thích ?" Trương Kỳ Nghêu y với vẻ nghi hoặc, hỏi: "Cậu thích ở điểm nào?"

 

Hồ Chi sững sờ. Trong đầu là những hình ảnh mấy đắn, y nhất thời mở miệng thế nào.

 

Trương Kỳ Nghêu từ từ gỡ tay y , trầm giọng : "Tôi nghĩ thích , chỉ là quen mà thôi."

 

Nói xong, xoay bỏ , để Hồ Chi chôn chân tại chỗ, há miệng mà chẳng thốt nổi một lời.

 

Thật kỳ lạ. Rõ ràng y thích Trương Kỳ Nghêu, nhưng khi đối diện với ánh mắt thất vọng , y chẳng thể nổi một chữ. Rõ ràng chỉ cần một câu thích thể hóa giải tình huống, cách giữa hai càng xa hơn.

 

thích chính là thích. Đó là một bài toán thể liệt kê từng bước, từng điều chứng minh.

 

Hồ Chi ôm mặt, thở dài thật sâu. Phải làm bây giờ?

 

Sau ngày hôm đó, Hồ Chi bắt đầu quấn lấy Trương Kỳ Nghêu còn dai dẳng hơn . Y nhận rằng tình cảm dành cho Trương Kỳ Nghêu thể chỉ dùng vài câu để giải thích—chỉ hành động mới thể chứng minh tất cả.

 

Tất nhiên, y vẫn giữ nguyên sự ích kỷ vốn , chẳng quan tâm Trương Kỳ Nghêu khó chịu tìm cách tránh né, cứ bám riết lấy như ruồi bọ lúc nào buông.

 

Hồ Chi cuồng nhiệt đến mức ép Trương Kỳ Nghêu giảm bớt thời gian xuất hiện ở các khu vực công cộng trong trường. Vừa tan học, liền nhanh chóng về ký túc xá. những ngày yên bình chẳng kéo dài bao lâu — Hồ Chi thông đồng với bạn cùng phòng của , ngày nào cũng mang theo đủ loại đồ ăn ngon, danh chính ngôn thuận đến tận cửa làm khách.

 

Điều khiến cả đám bạn cùng phòng chút ngượng ngùng.

 

Họ tụm bàn tán sôi nổi: "Nghiêu Nghiêu, thằng nhóc Hồ Chi đang để ý đến ?"

 

Trương Kỳ Nghêu dám lên tiếng.

 

Ba bạn cùng phòng lập tức hóa thành ba bà tám trong xóm, săm soi Hồ Chi từ đầu đến chân.

 

"Nhìn cũng , chỉ là ẻo lả." Bạn cùng phòng bụng bia tặc lưỡi nhận xét.

 

" Hồ Chi hào phóng mà." Người chuyên ăn đồ của Hồ Chi lên tiếng bênh vực.

 

"Mấu chốt là kiên trì đấy, hơn một tháng , ngày nào cũng mò đến phòng ngủ chúng . Lần lớp trưởng lớp còn hỏi chuyển ký túc xá ."

 

Trương Kỳ Nghêu xong, mặt chút nóng lên.

 

Hơn một tháng qua, ít nhiều cũng buộc chấp nhận sự xuất hiện tần suất cao của Hồ Chi. Ngày nào y cũng ân cần hỏi han, dịu dàng chăm sóc, hệt như một cô bạn gái cuồng nhiệt siêu dính .

 

Trương Kỳ Nghêu vẫn quên cảm giác sợ hãi khi chứng kiến vài y rơi nước mắt thật lòng, cũng quên chuyện thằng nhóc thì ngây thơ đáng yêu nhưng lừa suốt ba năm trời.

 

mỗi khi đối diện với khuôn mặt đáng thương , thể mềm lòng.

 

là đàn ông, mày là một tên nhan cẩu mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-10-toi-biet-roi.html.]

 

Hôm nay, Trương Kỳ Nghiêu rảnh rỗi dạo cửa hàng trái cây. Hiếm khi Hồ Chi quấn lấy , thật là thoải mái. khi bước cửa hàng, chạm mặt một ngờ tới.

 

"A!"

 

Đối phương hét lên , đó lao đến như băng, miệng gào to: "Anh Nghiêu! Cuối cùng cũng gặp !"

 

Không sai, chính là Trần Phương Viên.

 

Chiếc quần lót dây chữ T màu xanh huỳnh quang lóe lên mắt, Trương Kỳ Nghiêu chút hổ. Lúc mà tránh mặt thì , chỉ thể cố gắng giữ bình tĩnh, chào hỏi qua loa: "Lâu gặp."

 

Trần Phương Viên ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng. Nếu vì cả hai đều là đàn ông, cảnh tượng chẳng khác nào một gã tra nam gặp yêu cũ.

 

"Anh Nghiêu, cầu xin , khuyên Hồ Chi !" Trần Phương Viên gào lên như đang tang: "Cậu hiện tại sống còn khổ hơn dân tị nạn Syria nữa! Từ khi bắt đầu cai thuốc, mỗi lên cơn thèm là tính khí bạo hơn gấp trăm ! Chỉ cần gây chút động tĩnh là liền xử lý ! Quản lý ký túc xá cho đổi phòng, đến chỗ ngủ cũng ! Anh Nghiêu , cứu mạng !"

 

Giọng oang oang, đầy bi thương, thu hút sự chú ý của trong cửa hàng trái cây. Ai nấy đều đầu , vẻ mặt hóng chuyện thể rõ ràng hơn.

 

Trương Kỳ Nghiêu gấp đến mức lưỡi cũng líu : "Cậu... Cậu... Cậu bình tĩnh một chút !"

 

"Tôi bình tĩnh !" Trần Phương Viên càng càng hăng, ánh mắt hóng chuyện xung quanh khiến như tiếp thêm động lực, chẳng khác nào đang sân khấu nhạc kịch: "Tôi sắp c.h.ế.t đến nơi ! Trừ phi đồng ý giúp !"

 

Trang Thảo

Những xung quanh càng hóng chuyện trắng trợn hơn, ánh mắt như xuyên thấu Trương Kỳ Nghiêu. Cậu thật sự chịu nổi nữa, trái cây cũng mua, liền xách cổ áo Trần Phương Viên lôi khỏi cửa hàng như xách theo một cái loa di động.

 

---

 

Buổi tối, khi Hồ Chi tìm đến , Trương Kỳ Nghiêu rốt cuộc nhịn , : "Cậu cần cai t.h.u.ố.c ."

 

"Hả?" Hồ Chi kinh ngạc, hiểu đột nhiên đề cập đến chuyện . Y cúi xuống ngửi áo , đó chỉ mùi nước giặt hương chanh.

 

Trương Kỳ Nghiêu vẫn luôn y hút thuốc, nhưng vì Hồ Chi bao giờ hút mặt nên cũng chẳng gì để để tâm. thời gian , Hồ Chi thực sự chán nản, hút t.h.u.ố.c cứ như hít thở, hết điếu đến điếu khác, đến mức quần áo cũng ám đầy mùi khói.

 

Chỉ cần y đến gần, Trương Kỳ Nghiêu lập tức nhíu mày né tránh, miệng còn quên bồi thêm một câu: "Thối quá, tránh ."

 

Bị ghét bỏ, Hồ Chi chua xót c.h.ế.t, hạ quyết tâm cai thuốc. bỏ t.h.u.ố.c chuyện dễ, y hút từ năm lớp 11, đến giờ năm năm. Một khi lên cơn thèm, cảm giác như con sâu nhỏ gặm nhấm trong miệng, tâm trạng cũng bứt rứt yên.

 

Trương Kỳ Nghiêu thích, thì dù khó đến mấy, y cũng nhất định bỏ. Y từng chút một sửa đổi tất cả những điều Trương Kỳ Nghiêu ghét, để thể một nữa thích .

 

Trương Kỳ Nghiêu hiểu suy nghĩ của y, chỉ bình thản : "Ý là, cần bỏ t.h.u.ố.c chỉ vì ."

 

Hồ Chi thoáng sững , hỏi: " ghét mùi t.h.u.ố.c lá ?"

 

Trương Kỳ Nghiêu đáp: "Cậu bỏ cũng chẳng ảnh hưởng gì. Tôi sẽ vì chuyện mà thích . Đây là một hành động vô nghĩa, hồi báo."

 

Hồ Chi chớp mắt chậm rãi. Ngay đó, đôi mắt y liền ươn ướt, cánh môi đỏ hồng mím , cả trông như một con cún nhỏ bắt nạt, đáng thương đến mức dám lên tiếng.

 

"Haizz." Trương Kỳ Nghiêu mềm lòng, đầu : "Cậu đừng làm vẻ mặt nữa."

Loading...