Editor: Trang Thảo.
Phó Tinh Chu trợn tròn mắt: "Bị bắt nạt? Cậu á?"
"Ra ngoài ngay."
Nó hậm hực dịch lên phía .
Tôi che chở cho Thời An trong xe, đó bản cũng đóng cửa .
Trên đường , Thời An rũ mi, ngoan ngoãn và yên tĩnh lạ thường.
Tôi khỏi lo lắng. Vị hôn phu nhỏ của ngoan quá, cứ bắt nạt mãi thì làm ?
Tôi nhẹ giọng dặn dò: "Tiểu An, bất kể lúc nào ở , nếu bắt nạt em thì cứ gọi điện cho , đừng một mực nhẫn nhịn."
Thời An ngoan ngoãn gật đầu.
Phó Tinh Chu lúc đầu sang như gặp ma, vẻ mặt khó coi như đang táo bón, nhưng lạ là nó hề năng bậy bạ gì nữa. Tôi lúc chỉ quan tâm đến vết thương của Thời An, tâm trí mà chấp nhặt với nó.
"Tiểu An, để xem vết thương ?"
Thời An lắc đầu: "Không cần , nghiêm trọng ạ. Em về nhà bôi ít t.h.u.ố.c là thôi."
Em kiên quyết cho xem nên cũng đành thôi. Trong lòng thầm nghĩ, chắc là vị hôn phu nhỏ của đang thẹn thùng quá đây mà.
Tuyệt nhiên hề nghi ngờ bất kỳ khả năng nào khác.
Vừa về đến nhà, cái miệng của Phó Tinh Chu như tháo bỏ phong ấn: "Anh! Em cảnh báo đấy, Thời An căn bản là tiểu bạch hoa yếu đuối . Chính mắt em thấy một hạ gục bốn năm tên lưu manh, tin em!"
Tôi cạn lời một hồi.
Cái thằng em của từ đến nay một mười, một phần thắng cũng dám khẳng định thành công mười phần, một mẩu tin vịt cũng thể truyền thành chân tướng chắc nịch. Nói một cách bình dân thì lời nó chẳng đáng tin chút nào.
Thế nên mặc kệ đống lời nhảm nhí đó, giày thẳng lên lầu.
Nó ở phía vẫn hậm hực gào lên: "Chờ đến ngày ăn sạch sành sanh thì mới hối hận, lúc đó đừng trách em nhắc nhở nhé!"
Trước kỳ thi đại học, trường của bọn nó tổ chức lễ nghiệp, cùng ba đều đến tham dự.
Ánh mặt trời cuối tháng Năm rực rỡ chiếu rọi lên Thời An khi em đang bục đại diện cho học sinh ưu tú phát biểu, trông em như tỏa ánh hào quang vạn trượng.
Tôi khỏi mỉm . Thật giỏi giang làm , vị hôn phu nhỏ bé của .
Sau khi nghi thức kết thúc, học sinh và phụ vui vẻ cùng chụp ảnh. Tôi tìm thấy bóng dáng Thời An gọi em .
Không ngoài dự đoán, cả cha và kế của em đều đến dự lễ nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-3.html.]
Tôi giơ máy ảnh trong tay lên: "Lại đây, chụp cho em một kiểu."
Thời An khựng một chút bước tới, mặt chúng và lễ phép chào hỏi từng : "Anh A Kiều, chú Phó, dì Khương."
Mẹ ngạc nhiên thốt lên: "Chà, Tiểu An lớn nhanh thế , cao gần bằng A Kiều luôn !"
Tôi cũng cảm thấy kinh ngạc kém. Đồng thời, hiểu trong lòng thoáng qua một cảm giác kỳ lạ.
Tôi kìm nén thứ cảm xúc rõ tên đó, chụp ảnh cho cả Thời An lẫn Phó Tinh Chu, đó bọn nó lượt chụp ảnh chung với và ba .
Chụp xong, tinh ý kéo Phó Tinh Chu chỗ khác bảo : "Con chuyện với Tiểu An ."
Tôi lời bước qua đó.
Thời An dẫn tham quan vườn hoa, hồ nước và hòn non bộ của trường. Bất tri bất giác, chúng tới một rừng cây yên tĩnh.
"Phía bên là tường bao của trường, thường xuyên đó lấy đồ ăn giao tới. Còn bên là rừng cây nhỏ mà các cặp đôi ghé tới, bình thường thầy giám thị canh ở đây lắm ạ."
Nói xong, cả và em đều im lặng.
Các cặp đôi.
Tôi và Thời An.
Tôi nén nụ , đầu biểu cảm của Thời An. Em cúi đầu, vành tai ửng đỏ, nửa lời.
Thế là bắt đầu tham lam đ.á.n.h giá em. Thiếu niên mười tám tuổi, tỏa cảm giác thanh xuân tràn trề. vì gương mặt quá đỗi xinh nên trong nét thanh xuân đó pha lẫn chút diễm lệ, sự kết hợp tạo nên một sức hút kỳ lạ đến c.h.ế.t .
Thế là ma xui quỷ khiến thế nào dắt lấy tay Thời An, nghiêng đầu hôn lên.
Chỉ là một cái chạm môi nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước tách ngay.
Thời An ngơ ngác .
Tôi đang định xin thì đột nhiên em đẩy một cái, ấn mạnh lên cây. Một nụ hôn mãnh liệt và triền miên ập xuống. Môi lưỡi giao triền, kẻ đuổi chạy.
Trang Thảo
Trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Đây mới thực sự là hôn.
Không qua bao lâu, Thời An rốt cuộc cũng buông , lùi một bước, mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng, lí nhí : "Anh ơi, em xin ."
Tôi , xoa đầu em, nửa đùa nửa trách: "Đồ ngốc."
"Chúng là hôn phu hợp pháp, gì mà xin ."
Vẻ bất an của Thời An tan biến, ngay đó, cả khuôn mặt em đỏ bừng.
Còn thì chợt nghĩ đến một vấn đề: "Sao kỹ thuật hôn của em thế, bẩm sinh ?"