Bạch Liên Hoa? Nhầm Rồi, Là Hoa Ăn Thịt Người Đấy! - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:10:37
Lượt xem: 24

Editor: Trang Thảo.

 

Trên bàn ăn, ba đột nhiên bảo tham gia họp phụ cho Phó Tinh Chu. Tôi liếc mắt em trai chẳng bao giờ khiến yên tâm của . Nó nhanh chóng cúi đầu và cơm, ánh mắt chột liếc ngang liếc dọc.

 

Tôi hỏi: "Sao hai ? Dạo công ty bận."

 

Ba đồng thanh đáp: "Ba sợ mất mặt."

 

Tôi cạn lời. Hóa chỉ sợ mất mặt đúng ?

 

"Con , con cũng sợ mất mặt lắm."

 

Mẹ thổi thìa cháo, thong thả : "Chắc chắn chứ? Tiểu An học cùng lớp với Tinh Chu đấy nhé..."

 

... cũng . Đã lâu gặp vị hôn phu nhỏ bé của . Tôi cố kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, khẽ hắng giọng một tiếng.

 

"Vậy thì thôi."

 

Thằng nhóc Phó Tinh Chu bỗng dưng chen ngang: "Em đồng ý cho trai em ở bên Thời An , đúng là một đóa bạch liên hoa chính hiệu!"

 

Tâm trạng đang treo chín tầng mây bỗng rơi cái bịch xuống đáy vực, sa sầm mặt mày, ngước mắt chằm chằm Phó Tinh Chu. Khí thế của nó yếu dần : "Dù thì... em cũng thích ."

 

Tôi lạnh trong lòng. Đó là vợ của , việc gì cần nó thích. Tôi đặt đũa xuống, trầm giọng : "Tiểu An là chị dâu tương lai của em, phép vô lễ với em ."

 

Phó Tinh Chu vẻ phục, nhưng trừng mắt một cái liền dám ho he gì thêm.

 

Nói về lý do tại và Thời An hôn ước từ bé, tất cả đều quy công cho yêu của . Mẹ của Thời An khi còn sống là chị em với , hai ước định nếu con thì sẽ kết thông gia.

 

Năm sáu tuổi, Thời An đời. Thấy là một bé trai, của hai nhà đều chút thất vọng. Thôi thì làm em cũng . Ngờ , tiệc thôi nôi chọn đồ vật đoán tương lai, Thời An một tay gạt phăng bút lông, sáo và ống bệnh mặt, lập tức nhào thẳng lòng .

 

Truyện dịch của Góc Đam Mỹ Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại dammy.me. Các bạn  tại dammy.me để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰

 

Tôi hình ngay tại chỗ. Mẹ của hai nhà ha hả, trêu chọc: "Xem Tiểu An thích A Kiều đấy, là định luôn hôn ước từ bé cho hai đứa !"

 

Dì Thẩm Hàm xổm xuống, dịu dàng hỏi: "A Kiều nhỏ ơi, con đồng ý để Tiểu An làm vợ của con nào?"

 

"Vợ ạ?"

 

Mẹ tiếp lời: " thế, như A Kiều thể ở bên Tiểu An mỗi ngày !"

 

Tôi đầu , thấy khuôn mặt xinh xắn như tạc từ phấn trắng trong lòng , hàng lông mi dài như chiếc quạt nhỏ khẽ chớp, khiến trái tim ngứa ngáy. Có thể ở bên em Tiểu An xinh thế mỗi ngày, đương nhiên là sẵn lòng . Thế là dõng dạc : "Vâng ạ, con Tiểu An làm vợ con!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-1.html.]

Mối nhân duyên bắt đầu từ đó. Sau , mặc dù dì Thẩm Hàm qua đời vì bạo bệnh, quan hệ giữa nhà và nhà họ Thời phần xa cách, nhưng hôn ước vẫn hề ảnh hưởng. Trong lòng luôn coi Thời An là vợ cưới của .

 

Mười bảy năm qua, chúng tiếp xúc nhiều, chỉ gặp mặt trò chuyện dịp lễ tết hoặc mỗi năm ngày sinh nhật khi mang quà đến tặng em. Đầu năm nay là sinh nhật mười tám tuổi của em. Tôi bận công tác nước ngoài nên thể tham gia lễ trưởng thành của em . Sau khi nhờ gửi quà đến, gọi điện thoại cho em.

 

Đầu dây bên yên tĩnh, chỉ tiếng hít thở đều đều của em.

 

Em hỏi: "Anh ơi, khi nào chúng kết hôn ạ?"

 

Một luồng ấm lướt qua tim, nhịn mà mỉm : "Nôn nóng thế cơ ?"

 

Giọng em vẻ thẹn thùng: "Không ạ..."

 

Tôi : "Đợi em nghiệp xong, chúng sẽ kết hôn."

 

Luật hôn nhân ở nước A quy định, bất kể nam nữ, chỉ cần thành niên là thể kết hôn.

 

Em đáp: "Vâng ạ."

 

Trên đường đến trường, gọi điện hỏi Phó Tinh Chu: "Lần em thứ mấy trong lớp? Nói để còn chuẩn tâm lý."

 

Phó Tinh Chu đáp: "Trong top 30."

 

"Cụ thể?"

 

"Khụ, thứ 30."

 

... Tôi nhớ nhầm thì lớp nó tổng cộng chỉ ba mươi học sinh.

 

Tôi hỏi: "Còn Thời An?"

 

Đầu dây bên im lặng hai giây, "cạch" một tiếng cúp máy luôn.

 

Sau khi đến lớp của chúng nó, mới nỗi oán hận của Phó Tinh Chu dành cho Thời An từ , và cả lý do tại cúp máy.

 

Thời An luôn là nhất khối. Hơn nữa em còn khiêm tốn lễ phép, giúp đỡ , là học trò ngoan hồng chuyên trong mắt thầy cô.

 

Trước đây tạo áp lực cho Thời An nên từng hỏi về thứ hạng thành tích của em. Không ngờ em ưu tú đến .

 

Chỉ là...

 

Trang Thảo

Tôi chỗ của em. Em một , vị trí bên cạnh để trống. Cả cha và kế của em đều đến dự họp phụ .

 

Thời An ngay ngắn, rèm mi rũ xuống, rõ cảm xúc trong mắt. Hơi thở cô độc bao quanh em khiến tim nhói lên một tia khó chịu.

Loading...