Tôi bất lực: “Anh thể mặc quần áo chỉnh tề hẵng ngoài ?”
Thẩm Diên Văn nhíu mày: “Tại ? Trước đây em gì.”
Trước đây? Trước đây từng chạm , từng hôn hít, từng ngủ cùng ?
Sau , Thẩm Diên Văn cách mặc quần áo .
vô ích thôi, cái dáng vẻ bên lớp vải còn rõ mười mươi, nhắm mắt cũng thể hình dung đường nét cơ bắp tuyệt .
Xong , thật sự xong đời .
Cái chút thích thú ngày xưa giống như vịt trong tủ kính, một cái rụt mắt về, sờ sờ ví tiền, kiềm chế miệng.
Bây giờ thì vịt cắn một miếng, da giòn bọc thịt mềm, hương vị còn vương vấn môi.
Lần nữa ngang qua tủ kính, chân cứ lời, chỉ nuốt trọn cả phần xương lẫn thịt còn .
Tôi đóng hộp thuốc , dám : “Anh nhớ uống thuốc, về đây.”
Quản gia bên cạnh giữ : “Ăn cơm xong về , hôm nay đặc biệt làm món tôm say rượu mà bác sĩ Lâm thích ăn.”
Tôi lắc đầu như đập trống, ở thì cái ăn sẽ là tôm nữa .
Bước khỏi cửa chính, gió đêm thổi lùa đầu, hô hấp cũng trở nên thông suốt hơn.
Đèn đỏ ở ngã tư nhấp nháy liên hồi, nhắm mắt trong đầu là những chuyện đó, tặc lưỡi, vẫy một chiếc taxi: “Tài xế, quán bar Cầu Vồng.”
Đó là quán bar gay nổi tiếng ở phố Bắc, danh từ lâu nhưng bao giờ đến.
Nói trắng , việc ham với Thẩm Diên Văn, suy cho cùng cũng là vì cuộc sống quá nhạt nhẽo, một gợn sóng nhỏ cũng thể khiến chìm nghỉm.
Cần làm cho cuộc sống của phong phú hơn, nhiều niềm vui hơn, thì đoạn nhạc nền quan trọng với Thẩm Diên Văn tự nhiên sẽ thành vấn đề nữa.
Vì , đến quán bar! Tìm niềm vui!
Quán bar Cầu Vồng quả nhiên danh bất hư truyền!
Trong sàn nhảy, các trai dán sát , ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt ai nấy đều nhuốm vẻ dục vọng.
Trong một góc bàn riêng, quấn cà vạt cổ tay , khẽ nhưng ánh mắt như bốc lửa.
Có ngậm một ngụm rượu, từ từ cúi xuống, truyền sang miệng đối diện, đó môi răng quấn quýt, khó mà tách rời.
Không khí lẫn lộn với lạnh của đá tan, vị đắng nhẹ của tàn thuốc, và lượng hormone dồi dào đến mức như nổ tung.
Tôi như Lưu bà bà Đại Quan Viên, chân chôn tại chỗ, nuốt nước bọt.
Cái kích thích quá !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bac-si-gia-dinh-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-2.html.]
“Đi một ?”
Một trai ăn mặc sành điệu bước đến, môi đỏ răng trắng, lộ một đoạn eo nhỏ trắng nõn.
Rất , tiếc là gu của .
Tôi dối là hẹn, thẳng đến quầy bar.
Tôi uống loại rượu mạnh nhất, và ngủ với đàn ông cuồng nhiệt nhất.
Uống khá nhiều rượu, nhưng đàn ông cuồng nhiệt thì chẳng ai.
Người vạm vỡ thì n.g.ự.c quá lớn, cảm giác thể làm ngạt thở.
Người gầy thì tay chân nhỏ bé, dùng chút sức là thể bẻ gãy.
Mãi mới một đàn ông dáng khá , nhưng mặt mày quá qua loa, đại khái.
Chẳng ai .
Chẳng ai bằng Thẩm Diên Văn.
Thẩm Diên Văn cao ráo, m.ô.n.g cong, béo gầy, vặn hảo.
Sao càng uống, hình ảnh Thẩm Diên Văn trong đầu càng rõ nét?
Tôi lắc lắc đầu, cố gắng lắc Thẩm Diên Văn ngoài, kết quả là những bóng lờ mờ ở xa cũng bắt đầu nhòe .
Lúc , vai phía vỗ một cái, đầu , rõ mặt đó : “Cậu ở đây?”
Tôi nhớ đến lời tán tỉnh , liền thực hành: “Cậu cũng một ?”
Người đến là Chu Thành, bạn kiêm đối tác của Thẩm Diên Văn.
“Cũng?” Anh liếc một vòng, hỏi: “Cậu tự đến ? Thẩm Diên Văn ?”
Tôi khó hiểu: “Liên quan gì đến , đến để tìm đàn ông mà.”
“Đến quán bar — còn tìm đàn ông?” Chu Thành giơ ngón cái lên: “Cậu thật đỉnh của chóp.”
Cái giọng điệu bóng gió khiến tai khó chịu.
Tôi đột ngột cúi sát , hai tay bóp chặt mặt , mượn men say dùng hết sức bình sinh: “Câm miệng , ồn ào c.h.ế.t .”
Chu Thành gạt tay , vỗ vỗ má : “Lão Thẩm một mối tình đầu, là bạn học cấp ba của , bác sĩ Lâm ?”
Tôi , ngón tay cứng đờ trong trung, giả vờ hỏi chuyện phiếm: “Sau đó thì ?”
“Sau đó, đó cần nữa.”
Cái gì gọi là cần nữa?