Bác Sĩ Gia Đình Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-09-30 15:44:24
Lượt xem: 722
Khi đến biệt thự của Thẩm Diên Văn, quản gia đợi sẵn ở cửa từ sớm.
“Bác sĩ Lâm, cuối cùng cũng đến , thiếu gia đợi lâu lắm .”
Tôi gượng hai tiếng, cái cách xưng “thiếu gia” đúng là cổ lỗ sĩ thật.
“Đã cho uống thuốc ?”
Trong điện thoại, trạng thái của Thẩm Diên Văn vẻ tệ.
Quản gia gì, chỉ dẫn đường.
Phòng khách một bóng , quản gia trực tiếp đưa lên lầu hai, phòng ngủ của Thẩm Diên Văn.
Ông nhẹ nhàng gõ cửa: “Thiếu gia, bác sĩ Lâm đến.”
Nói xong, ông xoay xuống lầu, động tác nhanh nhẹn đến mức khiến ngỡ ngàng.
Cánh cửa mở , ánh sáng hành lang chiếu lên gương mặt ửng hồng của Thẩm Diên Văn.
“Sao em đến muộn ?” Giọng khàn đặc, giống như một chú chó nhỏ ướt sũng.
“Anh ?”
“…Không .”
Chỉ một giây , chú chó nhỏ hóa thành sói, một tay giữ chặt cổ tay , tay còn trượt xuống eo .
Cánh cửa phía “ầm” một tiếng đóng .
“Ơ? Này? Ưm…”
Nụ hôn của gấp gáp đến dồn dập, khí thở nóng bỏng làm cho đặc quánh.
Ánh trăng lọt qua khe hở của rèm cửa, đổ xuống hai cái bóng đang quấn lấy …
Tôi mở mắt, trần nhà màu trắng ấm áp lạ lẫm, cánh tay cổ cứng nóng.
Tôi: ???!!!
Chết tiệt, Thẩm Diên Văn “ngủ” mất !
Chạy thôi!
Tôi nín thở, từ từ nhích từng chút một ngoài.
Chân trần chạm đất, sàn nhà lạnh buốt khiến hít một khí lạnh.
Quần áo vương vãi khắp nơi, chiếc quần lót thì phơi ghế sofa, áo sơ mi, quần dài mỗi thứ một nơi.
Tôi ôm tất cả lòng, mặc run, mắng Thẩm Diên Văn.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở đóng .
Tôi lao xuống lầu, va trúng quản gia, biến mất suốt cả đêm qua.
“Ôi…” Tôi vội vàng bịt miệng ông .
Rồi nhớ ông chính là kẻ đồng lõa đêm qua, oán hận trừng mắt ông , tiếng cảnh cáo: “Đừng là từng đến đây, rõ ?”
Ông chớp chớp mắt, buông tay, đó khom lưng rón rén chạy trốn khỏi biệt thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bac-si-gia-dinh-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-1.html.]
Tôi bắt taxi lao về nhà, ném bồn tắm mát xa, nước nóng ngâm, những vết đỏ càng thêm rõ rệt, đặc biệt là ở n.g.ự.c và đùi trong, đỏ thẫm đến chói mắt.
Tôi chằm chằm những dấu vết đó, khó chịu đến mức .
Chữa bệnh cứu , chữa như thế ?
Tôi và Thẩm Diên Văn rõ ràng là mối quan hệ trong sạch giữa bên A và bên B, bệnh, thuốc, đơn giản mà thuần túy.
Kết quả là, ngủ một giấc dậy thì thứ đều rối tung cả lên.
Mất thì coi như vết thương nhẹ, nhưng mất việc thì là một cú sốc lớn!
Ông chủ Thẩm nhiều tiền, ít việc, phúc lợi cao, một ông chủ như thực sự khó mà tìm !
gần nữ sắc – thư ký cũ báo cáo một nửa vì thấy nóng nên cởi áo khoác, chỉ còn áo lót, lập tức bảo vệ lôi ngoài.
Cũng gần nam sắc – một đối tác nào đó nhét một trai xinh phòng suite của , kết quả là mất công nịnh hót mà phản tác dụng, hợp đồng tan tành.
Vậy, trực tiếp “ngủ” với thì sẽ thế nào?
Sẽ c.h.ế.t thảm.
Tôi như thể thấy tiền lương khổng lồ và chiếc xe thể thao sắp về tay , vù vù bay .
Đâm đầu bồn nước, cố gắng khiến bình tĩnh .
Bình tĩnh cái quái gì!
Tay ? Sao đẩy ?
Miệng ? Sao từ chối?
Có vì đôi môi khi uống rượu quá nóng bỏng? Hay vì đôi mắt đỏ ửng khi hạ thuốc quá câu dẫn?
Khoan — say rượu? Bị hạ thuốc?
Anh say đến mức đó , còn hạ thuốc, trong đầu chắc chỉ còn màn hình nhiễu hạt, gì đến chuyện nhớ .
Nghĩ , khủng hoảng thất nghiệp đột nhiên giải trừ?
Hơn nửa tháng đó, Thẩm Diên Văn hề biểu hiện một chút bất thường nào.
Một câu “khó chịu” ném lên WeChat, là ngoan ngoãn chạy đến chăm sóc từ A đến Z.
Vừa bước cửa, quản gia đặt sẵn canh giải nhiệt lên bàn, cùng với đủ loại đồ ăn vặt, bánh ngọt ngon lành.
Anh quả thực là một ông chủ .
Cũng là một bệnh nhân khiến bớt lo.
Tôi dặn dò một điều cần chú ý, nên làm gì nên làm gì, cái gì nên ăn nhiều, cái gì động .
Thẩm Diên Văn đó, ngoan ngoãn như một học sinh giỏi chăm chú giảng, chỉ thiếu điều đặt tay lưng.
Về chuyện đêm đó, hề nhắc đến một lời nào, vẻ mặt thản nhiên như thể chuyện thật sự từng xảy .
nó là từng xảy .
Thẩm Diên Văn nhớ, nhưng nhớ mà.
Mỗi đến gần, trong đầu ngừng hiện lên những cảnh tượng nóng bỏng đó.
Đáng tiếc là tự giác, vài đến, đúng lúc tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm mà bước .