Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 9 Hải Triều x Nam Hoài Quất

Cập nhật lúc: 2026-04-13 00:32:07
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hải Triều cũng , hóa như .

Nam Hoài Quất đ.á.n.h m.ô.n.g thì lên. Không gào , mà là kiểu thẹn uất ức, giống một con mèo nhỏ nức nở. Bả vai run lên từng nhịp, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt ngập nước, nghẹn ngào hỏi: “Được ?”

“Được .” Hải Triều chằm chằm chiếc quần lót hình vịt con , lòng bàn tay đặt lên , yết hầu khô rát, “Có đau ?”

Nam Hoài Quất hổ bực bội trừng , “Đương nhiên đau , tay mạnh quá.”

Hải Triều hỏi: “Muốn giúp xem thử ?”

“Xem cái gì?”

“Mông… thương thế.”

Nam Hoài Quất đỏ mặt thêm mấy phần, luống cuống kéo quần đồng phục lên, “Không cần.”

Hải Triều cũng hiểu, m.ô.n.g của một nam sinh cùng tuổi thì nghĩ thế nào cũng kỳ quái, vì kiên trì nữa.

Đợi Nam Hoài Quất chỉnh trang xong, Hải Triều lục lọi tìm một tuýp t.h.u.ố.c mỡ kháng viêm, : “Cái dùng khi đ.á.n.h , hiệu quả cũng .”

Nam Hoài Quất cầm lấy t.h.u.ố.c mỡ, m.ô.n.g vẫn còn rát, “…Thật ?”

“Ừ.” Hải Triều chỉ về phía cánh cửa gỗ nhỏ bên cạnh, “Nhà vệ sinh.”

Thế là Nam Hoài Quất nhà vệ sinh bôi thuốc.

Hải Triều kéo rèm phòng khách một chút, phát hiện rèm nhà đối diện đều kéo kín, liền kéo hẳn rèm , mở cửa sổ thông gió.

Gió lạnh tạt mặt như d.a.o cắt, khiến Hải Triều tỉnh táo hơn đôi chút, bắt đầu tự kiểm điểm hành vi của .

Không nghi ngờ gì nữa, bắt nạt Nam Hoài Quất, nhưng đ.á.n.h , mà là một kiểu bắt nạt khác.

Nghe tiếng Nam Hoài Quất , cảm thấy m.á.u trong sôi trào, như thể một con mãnh thú đang lao loạn trong cơ thể. Nếu lý trí kéo , lẽ còn làm chuyện quá đáng hơn nữa.

là Nam Hoài Quất?

như ?

Hải Triều cửa sổ, hít sâu một , để luồng khí lạnh tràn phổi, cuốn những ý nghĩ sai lệch .

Nam Hoài Quất từ nhà vệ sinh bước , dáng khập khiễng, trong tay nắm chặt tuýp thuốc.

Hải Triều hỏi: “Sao ?”

Nam Hoài Quất : “Tôi thấy m.ô.n.g …”

Hải Triều hé miệng, thêm mấy lời kiểu giúp xem , chỉ liếc bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, : “Trời tối , đưa về.”

Nam Hoài Quất đặt t.h.u.ố.c mỡ lên bàn , “Ừ.”

Ra khỏi căn nhà cũ chật hẹp , bước ngoài ngửi thấy mùi khói bếp nồng nàn, nhà ai đang xào thịt sợi với ớt xanh, hương thơm lan khắp cả khu nhà cũ.

Nam Hoài Quất hít hít mũi, “Thơm thật, còn thơm hơn đồ dì nhà nấu.”

Hải Triều bỗng ý thức , và Nam Hoài Quất vốn thuộc về hai thế giới khác . Anh sống ở nơi cũ nát , xung quanh ngoài già thì là đủ loại tầng lớp thấp.

Còn Nam Hoài Quất sống trong căn nhà giàu , cha làm công việc thể diện, trong nhà bảo mẫu, đầu bếp, tài xế, từ nhỏ nâng niu chiều chuộng, từng nếm trải khổ sở.

Chiếc xe việt dã đậu lầu, trông lạc lõng với nơi .

Nam Hoài Quất : “Tài xế nhà cũng tinh ý, theo tới.”

Hải Triều dừng , giọng nhàn nhạt: “Không cần tiễn, về .”

Nam Hoài Quất sững , đầu .

Một phụ nữ trẻ tan ca trở về, lên cầu thang ngoài trời lên tầng ba, tò mò chiếc xe việt dã, ánh mắt giấu sự ngưỡng mộ. Hải Triều né sang một bên, phụ nữ cảm ơn, hỏi thêm: “Cha tới ?”

Sắc mặt Hải Triều lạnh hẳn, “Không .”

Người phụ nữ vốn định tán gẫu thêm, thấy như thì ý, lên lầu về nhà .

Nam Hoài Quất thấy phụ nữ đúng căn hộ bên cạnh nhà Hải Triều, liền hỏi: “Hàng xóm ?”

“Coi như .” Hải Triều nhiều, “Mấy năm mới chuyển tới.”

Nam Hoài Quất hỏi thêm, xuống lầu, sân.

Hải Triều cầu thang tầng ba, theo bóng .

Cửa ghế xe việt dã mở , Nam Hoài Quất đầu Hải Triều một cái, : “Ngày mai gặp.”

Hải Triều đáp: “Ngày mai gặp.”

Chỉ cần còn học, sớm muộn gì cũng sẽ gặp.

Tài xế quả thực điều, hỏi gì cả, lái xe đưa thiếu gia nhà rời . Hải Triều đợi xe việt dã khuất hẳn khỏi khu nhà cũ mới về.

Anh thấy những nếp nhăn ghế sô pha, là dấu vết Nam Hoài Quất để khi sấp ở đó.

Gió lạnh thổi , trong khí dường như vẫn còn lưu mùi hương ngọt ngào Nam Hoài Quất, giống mùi quýt.

Hải Triều xuống ghế sô pha, đưa tay vuốt nhẹ những nếp nhăn , trong lặng lẽ như thứ gì đó trồi lên từ sâu thẳm. Đến khi bừng tỉnh, nhà vệ sinh, tắm một trận nước lạnh.

Hôm đến trường, Hải Triều gặp Nam Hoài Quất.

Nam Hoài Quất ngây ngô với , “Thuốc mỡ của hiệu nghiệm thật, m.ô.n.g đau nữa .”

Vừa dứt lời, ánh mắt các bạn học xung quanh đồng loạt đổ về.

Hải Triều: “……”

Nam Hoài Quất nhận , đến khi phát hiện như như về phía m.ô.n.g , liền nắm chặt nắm tay, hung hăng : “Ai còn dám nữa, đ.á.n.h đó!”

Ở Đức Âm, Nam Hoài Quất dám xưng tiểu bá vương hai, thì ai dám nhận một.

Các bạn học lập tức thu hồi ánh mắt, chỉ dám xì xào khe khẽ.

Hải Triều bộ dạng ngây thơ của Nam Hoài Quất, cũng chỉ câm nín.

Mấy ngày trôi qua yên , gió từ thổi tới tai giáo viên, lan truyền tin đồn Hải Triều và Nam Hoài Quất đang yêu đương. Khi tan học, chủ nhiệm lớp gọi hai : “Hai em theo thầy lên văn phòng một chuyến.”

Nam Hoài Quất: “?? Vì ạ?”

Chủ nhiệm lớp gì thêm, .

Hải Triều thu dọn sách vở, vẻ mặt bình thản theo , Nam Hoài Quất đành chạy vội đuổi theo.

“Hải Triều, thầy chủ nhiệm tìm chúng chuyện gì?”

“Không .” Hải Triều đoán, “Có thể là việc làm thêm báo cáo.”

Nam Hoài Quất giật , “Không !”

Người thành niên làm thêm, dù trường học tự do như Đức Âm cũng thể làm ngơ. Hải Triều thầm tính toán, lẽ đổi việc, “Không , đầu.”

Ở trường cũ , cũng từng báo cáo, hiệu trưởng tìm đến chỗ làm của , nghiêm khắc trách mắng một trận.

“Hải Triều, em khó khăn gì thì với thầy, cần tự làm thêm, em còn nhỏ, ?” Khi đó hiệu trưởng tận tình khuyên nhủ.

Hải Triều lạnh nhạt đáp: “Em cần tiền, nhiều tiền.”

“Bao nhiêu? Thầy lo cho.”

“Năm trăm nghìn.”

“…Em cần nhiều tiền như làm gì? Nhà em nợ nần ?”

Hải Triều chuyện du học, chỉ đáp: “Không gì, chỉ là đổi nhà.”

Hiệu trưởng lập tức câm lặng.

Đức Âm giàu , mỗi văn phòng chủ nhiệm đều riêng biệt. Hải Triều và Nam Hoài Quất gõ cửa bước .

Chủ nhiệm lớp chỉnh giáo án hỏi: “Nghe hai em đang yêu đương?”

Hải Triều: “?”

Nam Hoài Quất ngơ ngác, “Hả?”

Chủ nhiệm lớp : “Yêu đương cũng , chỉ là phụ hai bên đồng ý ?”

Ý tứ là, chỉ cần gia đình đồng ý thì yêu đương vấn đề lớn. Học sinh Đức Âm đa phần xuất giàu , đến đây học cũng là theo nhu cầu, liên hôn cũng chuyện hiếm.

Cho nên yêu đương cần can thiệp quá nhiều. Ở Đức Âm, yêu đương chính là cường cường kết hợp.

Hải Triều trầm mặc giây lát, : “Tin đồn vô căn cứ.”

Nam Hoài Quất liếc Hải Triều một cái, gật đầu thật mạnh, “ , em thể yêu đương với Hải Triều.”

Chủ nhiệm lớp ngẩng mắt, “Thật sự ?”

Nam Hoài Quất ngay: “Nếu em và Hải Triều yêu đương, trời đ.á.n.h năm sét!”

Chủ nhiệm lớp bật , “Cũng cần kích động như , chỉ là mấy lời đồn thôi. Nếu thì . Hải Triều, em vẫn nên lấy học tập làm trọng.”

Hải Triều ẩn ý. Người khác yêu đương là cường cường liên thủ, còn yêu đương với Nam Hoài Quất thì thành trèo cao thực tế.

“…Em .” Hải Triều .

Từ đó trở , và Nam Hoài Quất giữ một cách vi diệu.

Nam Hoài Quất dường như hề nhận , hễ rảnh là gọi: “Hải Triều, vệ sinh ?”

“Hải Triều, thư viện ?”

“Hải Triều, ăn cơm ?”

Hải Triều .

Nam Hoài Quất hiểu gì, hỏi: “Sao thế?”

Giữa trưa, trong lớp chỉ còn hai thiếu niên. Ánh mắt họ chạm , một mơ hồ, một tỉnh táo.

Hải Triều rõ nhịp tim , từng nhịp trầm mạnh mẽ, dường như khác thường ngày. chỉ , bình thường tim chậm hơn lúc 0.0001 giây.

Nam Hoài Quất mở to đôi mắt giống mèo, chớp Hải Triều, hỏi : “Sao thế?”

Hải Triều . Nếu chơi với Nam Hoài Quất nữa, liệu ngay tại chỗ ?

Cảnh tượng đó chút thú vị, nhưng cũng quá tàn nhẫn.

Cuối cùng, Hải Triều : “Không , thôi.”

Vì thế họ cùng nhà ăn.

Nam Hoài Quất thích nhất là viên chiên giòn, phi lê cá, bánh củ sen, cùng các món tráng miệng ngọt đến nghẹn cổ. Hải Triều thì thích ăn thanh đạm hơn. Nhìn Nam Hoài Quất ăn nhiều như mà vẫn béo, liền lượng vận động của ít.

Cũng đúng, mỗi ngày nhảy nhót ngừng, gầy mới lạ.

Học kỳ lớp 11, Hải Triều chuyển sang lớp 1, Nam Hoài Quất cũng theo sang. Không lén nhờ vả quan hệ chỉ là trùng hợp, tóm hai vẫn giữ quan hệ bạn bè.

Nam Hoài Quất đúng là đơn giản, mỗi ngày chỉ dính lấy Hải Triều, từng nghĩ tới việc bọn họ thiết như vốn giống bạn bè bình thường, quá mức gần gũi, cũng quá mức mập mờ.

Hải Triều ép xuống những ý nghĩ quỷ quyệt trong lòng, cho đến khi trại hè bắt đầu.

Anh và Nam Hoài Quất sắp xếp làm NPC chạy việc trong khách điếm đơn chiến.

Nam Hoài Quất là thiếu gia lớn lên trong nhung lụa, cả đời chỉ từng chịu khổ luyện võ, còn những việc khác thì tay xách nổi, vai gánh , còn yếu hơn cả thư sinh.

Thuần túy là do Nam Hoài Quất lười.

Hải Triều bảo Nam Hoài Quất cầm một cái chén, cũng thể trượt tay làm vỡ giữa đường.

Hải Triều bảo Nam Hoài Quất bưng đồ ăn, Nam Hoài Quất thể sang cãi kịch liệt với khách.

Hải Triều bảo Nam Hoài Quất qua một bên hóng mát, Nam Hoài Quất liền thật sự qua một bên hóng mát.

Nam Hoài Quất tự hóng mát còn đủ, thỉnh thoảng hành lang gọi: “Hải Triều, Hải Triều, Hải Triều~”

Hải Triều: “Còn gọi nữa, giảm mười phút thời gian nghỉ.”

Nam Hoài Quất: “…Ờ.”

Giống như đang dạy một con mèo nhỏ mới về nhà ăn uống vệ sinh, con mèo quýt làm gì cũng nhọc lòng. Hải Triều ngược thấy phiền, giống như đang làm một thí nghiệm.

Tên thí nghiệm là: Làm thế nào để thuần dưỡng một con mèo nhỏ móng vuốt sắc bén.

Không cần cắt móng mèo, làm sẽ mài mòn tính khí của nó. Mỗi thấy Nam Hoài Quất xù lông, Hải Triều đều cảm thấy vui một cách khó hiểu. Còn khi Nam Hoài Quất dựng móng cào , chỉ thấy nhột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-9-hai-trieu-x-nam-hoai-quat.html.]

Trên Nam Hoài Quất nhiều khuyết điểm, ví dụ như thích giở tính khí nhỏ, chỉ cần ý là phóng đại; tính tình nóng nảy, dễ bùng nổ; quen nuông chiều nên thường xuyên lười biếng, còn giả bệnh bằng cách đắp túi chườm lên mặt; thỉnh thoảng dối vặt, tự cho là quan trọng, mà thực tế cũng đúng là .

Còn chút thông minh nhỏ, chỉ là dùng đúng chỗ.

Hải Triều từng Điền Nguyễn nhắc tới, Nam Hoài Quất còn từng đua xe, khiến Điền Nguyễn suýt nữa chấn động não.

Chỉ riêng điểm là cần chỉnh sửa lớn.

Hải Triều hỏi Nam Hoài Quất về chuyện đó.

Nam Hoài Quất quả nhiên chột vô cùng, cái miệng nhỏ lải nhải: “Tôi cũng cố ý, chuyện đó qua bao lâu , Điền Nguyễn còn với , đúng là thích mách lẻo.”

Hải Triều : “Không mách, đó là sự thật. Sau nếu còn đua xe, thì bạn của .”

Nam Hoài Quất: “Ờ.”

Hải Triều tin Nam Hoài Quất làm . Tuy rằng phần lớn thời gian Nam Hoài Quất đáng tin, nhưng vẫn xem như giữ chữ tín, là sẽ làm.

Ngày hôm đó đặc biệt nóng bức, mặt trời như nổi giận, nhất định phơi khô nhân gian. Hải Triều mua mấy xiên kẹo hồ lô bỏ tủ lạnh, đến trưa, đợi Nam Hoài Quất ăn xong cơm, lấy một xiên đưa cho .

Nam Hoài Quất ngoan ngoãn nhận lấy, hành lang ăn kẹo hồ lô.

Trời nóng, Hải Triều khẩu vị Nam Hoài Quất bắt đầu kém, sơn tra giúp tiêu hóa, kích thích vị giác, buổi tối thể ăn nhiều hơn chút.

“Chua quá.” Nam Hoài Quất , “Tôi chỉ ăn lớp đường bên ngoài ?”

Hải Triều: “Không .”

“Dựa cái gì?” Nam Hoài Quất trừng , “Dựa cái gì lúc nào cũng là lời , ?”

Hải Triều lạnh lùng cụp mắt thiếu niên hành lang, : “Hậu quả của việc lời, hẳn là .”

Mặt Nam Hoài Quất lập tức đỏ bừng.

Có lúc Nam Hoài Quất lời, phạm , thành tích rối tinh rối mù, khác quản nổi , Hải Triều quản . Anh cũng lấy quyền đó, chỉ Nam Hoài Quất , đ.á.n.h m.ô.n.g Nam Hoài Quất.

Nam Hoài Quất kêu a a, thanh âm nên lời sự mê hoặc…

Có một Hải Triều đánh, phát hiện Nam Hoài Quất vặn vẹo liên tục, giống như phát tình. Anh chằm chằm chỗ đó, hỏi: “Cậu thích kiểu ?”

Nam Hoài Quất cuộn thành một cục nhỏ, hổ đến đỏ mặt, “Tôi , …”

“Vậy cái là gì?” Quỷ thần xui khiến, Hải Triều vỗ xuống.

Đó là một con chim non bé xíu, bay thế nào cũng bay cao, cánh còn non, lông thưa thớt, yếu ớt đáng thương. Chỉ cần trêu chọc, liền run rẩy ngừng, phát tiếng kêu khe khẽ.

Hải Triều ôm Nam Hoài Quất, mất kiểm soát mà áp môi lên gáy .

Nam Hoài Quất rên rỉ, mặc cho làm gì thì làm.

Hành vi như , chỉ xảy một hai .

Nam Hoài Quất hỏi: “Hải Triều, vì đối với như ?”

Hải Triều hỏi : “Cậu xem?”

Nam Hoài Quất , chỉ đỏ mặt.

Thật ban đầu Hải Triều cũng xác định, d.ụ.c vọng quỷ quyệt đối với Nam Hoài Quất rốt cuộc là gì. Lúc đầu chỉ Nam Hoài Quất , còn bây giờ, thích dáng vẻ Nam Hoài Quất run rẩy ngừng, thích thanh âm động tình của .

Giống như một quả trái cây xanh non rơi tay Hải Triều, thể vo tròn nắn dẹt, tùy ý đùa bỡn.

Cho đến khi quả trái trở nên căng mọng, ẩm ướt, Hải Triều chỉ cần đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn một cái, là thể ép đầy nước. Quá trình , hưởng thụ.

Hải Triều từng nghĩ, mối quan hệ cấm kỵ sẽ kéo dài đến ngày du học. Đến lúc đó, sẽ tìm cách mang Nam Hoài Quất , tuyệt đối cho phép trái cây dốc lòng nuôi dưỡng rơi tay khác.

Không ngờ Nam Hoài Quất tỏ tình với .

Thật cũng tính là một tỏ tình chính thức, chỉ là bốc đồng nhất thời, Điền Nguyễn dăm ba câu dụ dỗ, khiến tên nhóc ngốc tự chui .

“Cậu lời ?” Điền Nguyễn hỏi Nam Hoài Quất đang hành lang ăn kẹo hồ lô.

Nam Hoài Quất: “Tôi dám , sẽ đ.á.n.h .”

“Đánh chỗ nào?”

Nam Hoài Quất đỏ mặt, “Mông.”

Im lặng một lát, hỏi: “Tôi nhiều với ?”

Điền Nguyễn mỉm như một vị thánh phụ: “Không, con , đều . Vậy thì dù nghèo giàu, khỏe mạnh bệnh tật, con nguyện ý ở bên Hải Triều ?”

Nam Hoài Quất kích động đáp: “Con nguyện ý!”

Điền Nguyễn vỗ tay bôm bốp: “Ta tuyên bố, hai đứa kết hôn!”

Hải Triều: “……”

Kẻ trợ công quấy rối là Điền Nguyễn, dứt lời chạy mất dạng, chỉ còn Hải Triều và Nam Hoài Quất trân trối.

Mặt Nam Hoài Quất chậm rãi đỏ lên, ánh mắt né tránh, “Hải Triều, …”

“Không thích ?” Trong tiếng ve kêu râm ran, Hải Triều bước đến mặt .

Tiếng ồn ào của khách khứa, tiếng quát tháo trong bếp , tiếng mắng c.h.ử.i xin ngoài tiền sảnh, tất cả dường như đều cách ly.

Trong làn nóng bốc lên, viên kẹo hồ lô cuối cùng chậm rãi tan chảy.

Hải Triều nắm lấy tay Nam Hoài Quất, nhận lòng bàn tay ướt, nhưng Nam Hoài Quất trốn, chỉ ngơ ngác .

“Không . Tôi thích .” Nam Hoài Quất vội vàng .

Hải Triều nâng tay lên, cúi đầu ăn luôn viên kẹo hồ lô, “Sắp tan .”

Nam Hoài Quất chớp mắt, “Vừa là chú nhỏ… Điền Nguyễn phát điên thôi.”

Hải Triều : “Anh cũng thích em.”

Nói xong, , tiếp tục làm việc.

Thiếu niên đơn thuần mà nhiệt liệt bỏ tại chỗ, lâu nhúc nhích.

Đến khi Hải Triều từ bếp , Nam Hoài Quất vẫn còn ngây , : “Qua chỗ râm mà , đừng nắng kẻo ngất.”

Nam Hoài Quất lóng ngóng, cố giả vờ bình tĩnh đáp một tiếng, đến chỗ giao giữa bóng cây và hành lang, mắt chớp , hỏi: “Thật ?”

Hải Triều: “Ừ.”

Hải Triều bưng đồ ăn, vòng về vẫn thấy Nam Hoài Quất nguyên tại chỗ, như một con mèo ngoan ngoãn chờ chủ.

Nam Hoài Quất hỏi: “Thật sự, thật sự, là thật ?”

Hải Triều bất đắc dĩ: “Thật. Nếu chán, thể giúp làm việc.”

Sức mạnh của tình yêu khiến Nam Hoài Quất hiếm khi chăm chỉ suốt cả ngày, nhiệt tình tràn đầy. Dù gặp khách khó chịu, vẫn hì hì: “Hê hê hê, cũng thật khó chiều.”

Khách: “???”

Hải Triều bật , khen một câu “Thông minh”.

Nam Hoài Quất lập tức lâng lâng, chạy tới chạy lui mấy vòng.

Họ chính thức xác định quan hệ.

Hải Triều đây là may mắn bất hạnh. Tương lai quá nhiều điều chắc chắn, cũng thể cho Nam Hoài Quất hạnh phúc .

Tình yêu thời niên thiếu cuồng nhiệt giống như trăng trong gương, hoa trong nước, nghiệp cũng tan. Hải Triều từng nghĩ, và Nam Hoài Quất cũng như .

Nam Hoài Quất giấu chuyện, nhanh việc yêu đương của cha phát hiện.

Cha nhà họ Nam, cùng chú thím, cũng chính là cha Nam Mạnh Dao, thực sự nắm quyền nhà họ Nam tìm đến Hải Triều.

Hải Triều bình tĩnh với họ về kế hoạch tương lai của , cùng những điều chắc chắn giữa và Nam Hoài Quất, nhận rõ hiện thực mà : “Nếu các vị nhất quyết bắt con chia tay với Nam Hoài Quất, con cũng cách nào. mười năm , con sẽ tìm em .”

Cha nhà họ Nam chăm chú quan sát , hỏi câu cuối cùng: “Cậu thích Quả Quýt Nhỏ ở điểm nào?”

Gọi con trai là Quả Quýt Nhỏ, đủ thấy cưng chiều đến mức nào.

Hải Triều nghĩ tới, là khuyết điểm của Nam Hoài Quất, nhịn : “Thích em cuồng vọng tự đại, tính tình nóng nảy, lười biếng dùng mánh khóe, còn dễ lừa.”

“… ”

“Khuyết điểm của em , con đều thích. Còn ưu điểm của em thì cần .” Hải Triều né tránh, thẳng cha nhà họ Nam.

Một lát , họ bật .

Mẹ Nam gật đầu: “Nhà chúng coi trọng xuất , cũng lên từ khu nghèo. Tâm tính mới là quan trọng nhất. Hải Triều, tâm tính cứng cỏi, trong cảnh như vẫn giữ sự độc lập và mạnh mẽ. Phẩm chất , nếu Quả Quýt Nhỏ một phần vạn thôi, chúng cũng lo.”

Hải Triều : “Nam Hoài Quất lười, nhưng thành tích kém, chứng tỏ thiên phú. Con sẽ đốc thúc em , cùng Ivy League thành vấn đề.”

Cha Nam ha hả: “Có chí khí! Nếu đưa Quả Quýt Nhỏ Ivy League, chúng tán thành , còn tổ chức hôn lễ cho hai đứa!”

Mẹ Nam liếc chồng một cái: “Hôn lễ còn sớm.”

Cha Nam: “Sớm gì chứ, lúc chúng kết hôn, mới hai mươi. Qua hai ba năm nữa, bọn nhỏ kết hôn . Hơn nữa Quả Quýt Nhỏ thế , chắc nuông chiều đủ .”

“… ”

Hải Triều: “…Chúng con ăn trái cấm.”

Cha Nam xua tay: “Không cần ngại, đàn ông với , hiểu.”

“… ”

Hải Triều khỏi biệt thự nhà họ Nam, thấy Nam Hoài Quất đang ngoài lo lắng qua . Vừa thấy , lập tức chạy tới: “Hải Triều, cha em làm khó dễ ?”

Hải Triều đáp: “Không .”

“Vậy họ cho một trăm vạn ?”

“?”

“Trong phim truyền hình đều diễn ,” Nam Hoài Quất sắp , “Một trăm vạn, rời xa con trai !”

Hải Triều bật : “Không .”

“Không cho tiền? Vậy cho thỏi vàng?”

“Cái gì cũng cho?”

Nam Hoài Quất trầm mặc một lúc: “Không cho gì mà rời khỏi em, quá đáng thật, keo kiệt thật! Không ngờ bọn họ như !”

“Thằng nhóc cái gì đấy?” Cha Nam bước , cởi dép lê đuổi đánh.

Nam Hoài Quất hiển nhiên kinh nghiệm, nhảy tránh một cái liền né dép bay, “Cha đ.á.n.h con, con cùng Hải Triều bỏ trốn!”

Nói xong kéo Hải Triều nhét ghế phụ, tự lái xe chạy .

Hải Triều: “……”

Khuyên can mãi, Nam Hoài Quất mới tin rằng hề kịch bản cẩu huyết như phim truyền hình, cha cũng thật lòng tiếp nhận Hải Triều.

Nam Hoài Quất kinh ngạc: “Không ngờ họ cũng mặt khai sáng như , là em hiểu lầm họ .”

“Ừ.”

“Vậy…” Nam Hoài Quất Hải Triều, “Chúng thật sự kết hôn ?”

Hải Triều: “Nếu em , thì thể.”

Nam Hoài Quất ngây ngô : “Em , ngay bây giờ.”

Hải Triều: “Không , tới tuổi kết hôn hợp pháp.”

“… ”

Tuy tới tuổi kết hôn hợp pháp, nhưng tới tuổi yêu đương hợp pháp. Bọn họ mười tám tuổi, thành niên.

Lên lớp mười hai, họ vẫn ở bên .

Hải Triều cảm thấy thể làm chút chuyện của lớn, dù chỉ cọ xát, làm thật.

lúc Nam Hoài Quất phát điên cái gì, cho chạm , cái gì là quá sớm sẽ ảnh hưởng phát triển. Nam Hoài Quất chắc chắn: “Là Điền Nguyễn !”

Hải Triều: “…em xem, nhỏ ?”

Nam Hoài Quất liền đỏ mặt tía tai: “Lớn.”

-----

Tác giả lời :

Nam Hoài Quất: chú nhỏ nhất định đạo lý!

Điền Nguyễn: Không lời chú nhỏ, lớn lên sẽ bé tí~

Loading...