Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 8 Hải Triều x Nam Hoài Quất

Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:24:23
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thang máy “đinh” một tiếng, cửa hướng hai bên tách , bốn thanh niên lượt bước ngoài.

“Trùng hợp quá!” Điền Nguyễn vui vẻ , “Chúng ở cùng một tầng. Các ở phòng mấy?”

“Phòng 1348.” Nam Hoài Quất chút phòng , “Còn các ?”

“Tôi 1341, Lộ Thu Diễm 1342.”

“Các ở chung một phòng?”

“……”

Đuôi lông mày Hải Triều khẽ nhướng, trong lòng thở dài một , thản nhiên : “Làm gì chuyện chồng nàng dâu ở chung một phòng.”

Nam Hoài Quất tròn mắt, gật đầu: “Có lý.”

Điền Nguyễn : “Tôi mang đồ về phòng , lát nữa tìm các chơi nhé.” Nói xong liền cùng Lộ Thu Diễm về phía đầu của hành lang.

Khách sạn lớn, phòng cho khách cũng rộng, mỗi tầng chỉ tám phòng suite. Hải Triều tính nhẩm một chút, từ 1341 đến 1348 chừng năm mươi mét, cách đủ để rõ tiếng bước chân ngoài cửa.

…… Không đúng, hành lang trải t.h.ả.m dệt hoa kiểu Pháp màu nâu sẫm, mềm mại mà chắc chắn.

Nam Hoài Quất xách theo túi lớn túi nhỏ cửa phòng quẹt thẻ, túi hàng hiệu rơi đầy đất.

Hải Triều nhặt lên giúp , lấy thẻ phòng quẹt một cái, cửa liền mở .

“Anh thật lợi hại.” Không ngoài, Nam Hoài Quất liền gọi Hải Triều là “”, xem như một cách xưng hô mật.

Chuyện nhỏ như mà Nam Hoài Quất cũng kinh ngạc, Hải Triều dù tai quen vẫn thấy thích. Anh thích giọng Nam Hoài Quất gọi gọi hét hét, cũng thích cả tiếng thút thít của .

Hải Triều còn nhớ, để Nam Hoài Quất chịu gọi là “”, tốn cả một đêm, cuối cùng mới khiến trai tính tình bướng bỉnh đỏ mặt gọi .

“Không ngờ gặp Điền Nguyễn với Lộ Thu Diễm ở đây, bọn họ đúng là chẳng đổi gì cả.” Nam Hoài Quất phòng cởi áo khoác, chớp mắt chỉ còn một chiếc áo thun tay dài, nếu thì còn cởi cả quần.

Phòng bật sưởi ấm, Hải Triều cũng cởi áo khoác, đặt túi hàng hiệu lên thảm.

Nam Hoài Quất lập tức mở : “Anh, thử chiếc đồng hồ cơ .”

Hải Triều lấy từ tủ lạnh hai chai nước khoáng, vặn nắp, uống một ngụm đặt lên bàn , đưa cổ tay rắn chắc , lòng bàn tay phủ một lớp chai mỏng.

Nam Hoài Quất đeo chiếc đồng hồ bạch kim lên tay Hải Triều, siết dây, cài khóa. Cậu xoay cổ tay , kim máy chạy lách cách, ghé tai : “Quả nhiên tiếng đồng hồ cơ hơn.”

Hải Triều ừ một tiếng, sofa tiếp tục uống nước.

Buổi sáng họp, buổi chiều dạo cùng Nam Hoài Quất, buổi tối còn dự tiệc.

“Anh, mệt ?” Nam Hoài Quất ngẩng đầu hỏi, sát bên , trong mắt đầy lo lắng, “Có ăn chiều ?”

Hải Triều : “Được.”

Trà chiều mang tới cùng với Điền Nguyễn.

Nam Hoài Quất tỏ vô cùng hoan nghênh, như một chú chim nhỏ vui vẻ.

Hải Triều chậm rãi ăn bánh Opera, uống một ly latte. Nam Hoài Quất thì thích macaron với cappuccino, ngọt đến gắt cổ.

Đối diện, Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm ăn canelé, uống hồng , chuyện suốt, ít động đũa.

Đến khi Hải Triều ăn xong, bọn họ vẫn đụng đến quá nửa.

Nam Hoài Quất ngạc nhiên: “Nhanh ăn xong ? Có ăn thêm ?”

“Không cần.” Hải Triều ban công, hít thở bầu khí Paris buổi chiều hiếm hoi trong trẻo mây. Giữa ngày, bốn giờ chiều là lúc dưỡng khí dồi dào nhất, Hải Triều cảm thấy đầu óc lâng lâng, như sắp ngủ gật.

Hoặc là say khí carbon.

Anh dứt khoát xuống ghế bố tre bọc vải, giọng Nam Hoài Quất và Điền Nguyễn trong phòng. Chậm rãi, như về thời niên thiếu, cũng là buổi chiều nắng gắt thế .

Vạn vật lắng ngủ, vạn vật sống .

“Hải Triều, với đội trời chung!” Giọng thiếu niên xuyên qua thời gian, vượt qua chướng ngại, rõ ràng vang lên trong đầu .

Anh ngẩng đầu trong lớp 11/6, cạnh cửa sổ xoay bút chán chường, sang bồn hoa ngoài lớp, một con ong mật vo ve bay.

Giọng Nam Hoài Quất vang lên cùng tiếng ong: “Từ hôm nay trở , báo thù!”

Hải Triều đầu băng gạc mũi , bao nhịn cong khóe miệng, thật sự quá buồn .

Cú đ.ấ.m đó tay theo bản năng, khiến Nam Hoài Quất chảy m.á.u mũi, om sòm. Khi cũng hoảng, ý nghĩ đầu tiên là ghi .

Không ghi , chỉ là xin Nam Hoài Quất trường.

Lời xin chẳng thành ý, mà dù , với tính cách Nam Hoài Quất cũng thể bỏ qua “báo thù”.

Đắc tội với khác đối với Hải Triều chuyện hiếm. Năm năm tuổi nhặt ve chai đuổi đánh, mười ba tuổi giả mạo mười tám làm chui, chủ quỵt tiền còn đ.á.n.h vỡ đầu, cuối cùng chủ bồi thường vì thuê lao động trẻ em trái phép.

Ở sân golf, quán bar, nhà hàng, làm đủ thứ việc lặt vặt. Nơi nào nơi đó giang hồ, giang hồ là tranh đấu. Hải Triều từng đánh, chơi , theo tuổi lớn lên, học cách giấu tài.

Chỉ cần chạm giới hạn của , thể coi như từng xảy chuyện gì.

Lâu dần, cảm thấy cuộc sống vô vị, phẳng lặng đến đáng buồn.

Cho đến khi đàn ông cãi vã với gia đình, đón nhà, phận con riêng của Hải Triều lan truyền khắp các trường trung học ở Tô Thị.

Hải Triều thể ở trường cũ, dù vẫn thể nhẫn đến nghiệp. Hải Minh Nguyệt và Ngu Phát Đạt tự ý chuyển sang Đức Âm.

Ở Đức Âm cũng con riêng, dường như quen , mặc định giàu thì sẽ ngoại tình.

Hải Triều điều đó là sai, và ghê tởm.

Ghê tởm sinh , ghê tởm cha mỗi năm chỉ gặp vài .

Mẹ từng làm tiểu tam, cha yếu đuối bỏ vợ bỏ con, khiến Hải Triều sinh là kết quả của tội .

Mỗi chiều cuối tuần, Hải Triều đều hiến máu.

Nếu thể dùng m.á.u rửa sạch tội chảy trong huyết quản, liệu thể xóa tội nghiệt của ?

Không thể.

chỉ thể rời , càng xa càng , bao giờ đầu cái cây sinh trái tội , để bén rễ nơi xa xôi khác địa cầu, nở hoa mới.

Anh vốn định dính dáng sâu với bất kỳ ai.

Kể cả bạn học, đều xếp ngoài rìa.

Ở Đức Âm, vì giai tầng khác biệt, gần như ai với Hải Triều. Anh nghĩ sẽ chán chường đến ngày xuất ngoại.

Tiền du học để dành gần đủ, từng với Hải Minh Nguyệt nửa chữ, đó là quyết định của riêng .

Điền Nguyễn , khiến Hải Triều kinh ngạc. tin “chú nhỏ” danh nghĩa tuy đáng tin lắm, nhưng sẽ hại .

Chỉ là, hễ dính đến Điền Nguyễn thì nhất định sẽ liên lụy đến khác.

Nam Hoài Quất chính là “ khác” trong mối quan hệ bạn học mong manh đó.

Hải Triều xem Nam Hoài Quất sẽ báo thù thế nào.

Anh chờ lâu, các cách báo thù của Nam Hoài Quất lượt là: mặt lời hung hăng, chặn cho vệ sinh, tan học giơ nắm đ.ấ.m nhỏ dọa .

Hải Triều: “……”

Thực Nam Hoài Quất hề yếu, ở Đức Âm còn xếp trong top mười, từ nhỏ học taekwondo, võ thuật, tán đả, đừng tay chân mảnh mai, sức bật mạnh.

Hải Triều từng luyện tập hệ thống, kỹ năng đều từ thực chiến. Có lẽ nhờ thiên phú, luôn thể phản công khiến đối phương t.h.ả.m bại.

Đối mặt với nắm đ.ấ.m mèo con của Nam Hoài Quất, Hải Triều dễ dàng đỡ lấy, lòng bàn tay vang một tiếng. Đến lúc về nhà mới thấy tê tê.

Anh dừng xe đạp trong hẻm, bàn tay đỏ ửng, nóng.

“Xem mèo con quyền cũng tác dụng.”

Quan hệ giữa Hải Triều và Nam Hoài Quất bước trạng thái giằng co kỳ diệu.

Hải Triều dây dưa, một buổi trưa gọi Nam Hoài Quất .

Nam Hoài Quất cứng , trừng , đôi mắt tròn xoe như mèo, gương mặt đầy collagen: “Gì?”

Giọng phổ thông mang âm Giang Nam, mềm mềm.

Hải Triều nuốt nước bọt, giọng trầm xuống: “Ra ngoài, chuyện với .”

“Nói gì? Nói ở đây luôn.”

Hải Triều tiến đến mặt , từ cao xuống: “Cậu báo thù ?”

Nam Hoài Quất ngẩng mặt, sợ hãi: “. Tôi quên. Quân t.ử báo thù mười năm muộn. Dù giờ đ.á.n.h , nhưng sẽ luyện tập, nhất định đ.á.n.h bại .”

Nghe như lời thoại trong tiểu thuyết võ hiệp.

Hải Triều nhạt: “Giờ tay, sẽ còn cơ hội.”

“Cái gì?” Nam Hoài Quất tròn mắt.

Hải Triều chằm chằm : “Không đ.á.n.h một quyền ? Giờ đ.á.n.h .”

Nói như thể chỉ là đưa một cục tẩy.

Nam Hoài Quất càng thêm nghi ngờ, từ xuống đ.á.n.h giá Hải Triều, thở hồng hộc : “Trong lớp còn bạn học khác. Tôi mà đ.á.n.h , chắc chắn sẽ báo lên giáo viên. Tôi mới mắc bẫy.”

Một bạn học nào đó: “… Ờ thì, ăn cơm đây, hai đừng đ.á.n.h .”

Nam Hoài Quất hừ lạnh: “Trong phòng học còn camera, mới mắc lừa.”

Hải Triều rũ mắt

“Cơ hội chỉ một .”

Nam Hoài Quất nghiến răng: “Hải Triều, nhất định sẽ đ.á.n.h bại , nhưng bây giờ!” Nói xong liền đầu chạy khỏi lớp, thẳng về phía nhà ăn.

Hải Triều: “……”

Quan hệ của bọn họ chuyển biến ở nhà ăn tự chọn. Nam Hoài Quất cố tình húc nghiêng khay thức ăn của Hải Triều, còn vu khống là do làm đổ.

Hải Triều mảnh vỡ đầy đất cùng nước canh b.ắ.n tung tóe, mặt biểu cảm gì, lấy thùng rác và giẻ lau, xổm xuống dọn dẹp.

Quản lý tới mắng một trận, miễn tiền cơm cho Nam Hoài Quất. Nam Hoài Quất buông hai câu đe dọa lóc bỏ chạy.

Hải Triều hiểu nổi. Kẻ bắt nạt còn , chính bắt nạt khác .

Tiếng tuy ngắn ngủi, nhưng lâu vẫn còn quanh quẩn trong lòng và trong đầu .

Vì thế, dù trừ nửa tháng tiền lương, cũng phản ứng gì.

Tiền mất thể kiếm , nhưng nếu một vấn đề nghĩ thông, nó sẽ cứ chiếm lấy đầu óc.

Buổi chiều lớp, Hải Triều thấy Nam Hoài Quất, mặt vẫn biểu cảm.

Nam Hoài Quất thì tránh ánh mắt, cau mày, cúi mặt, mím môi, trông như một con mèo nhỏ ấm ức.

Hải Triều: “……”

Sao bắt nạt còn tỏ ủy khuất?

Hải Triều chỗ, tiếp tục nghĩ vấn đề : Vì thấy tiếng của Nam Hoài Quất, cảm thấy tim ngứa ngáy?

đ.á.n.h Nam Hoài Quất một trận, là… đ.á.n.h Nam Hoài Quất một trận?

xét cho cùng, Nam Hoài Quất cũng đang “báo thù”, hình như lý do chính đáng để đ.á.n.h .

Không nghĩ , tạm thời gác , Hải Triều chuyên tâm giảng.

Tan học, Nam Hoài Quất lớn tiếng với : “Hải Triều, tan học đó cho !”

Hải Triều nghĩ thầm: dựa cái gì chờ , tan học liền rời ngay.

Như thường lệ, đường tắt qua hẻm nhỏ về căn nhà cũ chỉ hơn 40 mét vuông trong khu tập thể cũ. Anh ở căn hộ lớn cùng đàn ông , bất tiện, cũng .

Ở nơi đó, hít mỗi ngụm khí đều mang mùi mục ruỗng và sỉ nhục.

Trên đường, Hải Triều nhận một chiếc xe địa hình theo . Anh rẽ hẻm, xe thể , thiếu niên xe buộc xuống chạy đuổi theo.

“Hải Triều! Hải Triều, chờ với!!” Là tiếng hét tức tối của thiếu niên.

Hải Triều dừng , chỉ là đạp xe chậm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-8-hai-trieu-x-nam-hoai-quat.html.]

Nam Hoài Quất lao tới chắn xe.

Hải Triều bóp phanh, chiếc xe đạp cũ kỹ kêu lên tiếng chói tai. Anh chống một chân xuống đất, lạnh lùng thiếu niên mặt.

Nam Hoài Quất khoác áo lông vũ ngoài đồng phục, mặt đỏ tai hồng, vì lạnh vì gì khác.

“Hải Triều… chuyện trưa nay…”

“Tránh .” Giọng Hải Triều nhàn nhạt.

“Chuyện trưa nay xin , sẽ bồi thường bộ tổn thất!” Nam Hoài Quất một .

“Bồi thường? Tổn thất? Cậu chắc bồi nổi?” Trong giọng Hải Triều mang theo ý .

“Bao nhiêu cũng bồi.” Mắt Nam Hoài Quất đỏ hoe, mũi cũng đỏ, nước mũi lủng lẳng, hít một cái.

Hải Triều nổi, móc một gói khăn giấy ném cho .

Nam Hoài Quất chằm chằm khăn giấy, đôi mắt ươn ướt liếc một cái, nhỏ giọng : “Tôi nhất định bồi thường cho , xin .”

Hải Triều xuống xe, dựng xe dựa tường. Anh cũng hiểu làm , chỉ là giật lấy khăn giấy, tự tay lau mũi cho Nam Hoài Quất, mạnh tay.

“Á! Đau!” Nam Hoài Quất kêu lên, “Để tự làm.”

“Tôi làm.” Hải Triều cứng rắn. Nhìn bộ dạng đáng thương của thiếu niên, trong lòng sinh một cảm giác khát khô kỳ lạ.

Nam Hoài Quất thấy liền mặc cho lau, mắt phủ một tầng nước, như sắp

“Xong ?”

Hải Triều ném khăn giấy thùng rác trong hẻm.

“Chưa.”

Không chỉ , mà còn đủ.

“Cậu trừ bao nhiêu tiền? Tôi 3000, đủ ?” Nam Hoài Quất móc ví.

Ánh mắt Hải Triều tối , ngón tay khẽ cử động, như đang chạm da mặt Nam Hoài Quất, mềm mại, ấm áp, dễ chạm.

“Tôi cần tiền.”

“Không cần tiền?” Nam Hoài Quất ngây . “Vậy gì?”

“Tôi đ.á.n.h một trận.” Hải Triều buột miệng .

Mắt Nam Hoài Quất dâng nước, nghiến răng nhắm mắt. “Cậu đ.á.n.h , nhưng đừng đ.á.n.h mũi , xin .”

Dục niệm trong lòng Hải Triều cuộn lên như bão tố.

Anh bóp lấy cổ Nam Hoài Quất.

vẫn đủ.

Hoàn đủ.

Khi buông tay, Nam Hoài Quất ho khan. “Cậu đừng bóp c.h.ế.t .”

Hải Triều định bóp c.h.ế.t , chỉ là thiếu niên mắt khiến quá bắt nạt, vo tròn bóp dẹp thế nào cũng .

“Tôi bồi thường tiền ?” Nam Hoài Quất yếu ớt hỏi.

“Không , đủ.”

“Vậy ?”

Hải Triều chằm chằm hàng mi ướt át, đôi môi run rẩy và gương mặt đỏ vì lạnh của , tìm thấy điểm mấu chốt trong lòng . Hầu kết lăn xuống, đáp án sâu nhất——

“Khóc. Cậu cho xem.”

Anh chỉ thấy Nam Hoài Quất , để trái tim thỏa mãn trọn vẹn. Mảnh đất khô cằn trong tim , nhất định sẽ nước mắt của Nam Hoài Quất tưới lên, nảy sinh mầm sống mới.

Đơn giản đến thể tin nổi.

Hải Triều tự hỏi, rốt cuộc làm . Không bùng nổ trong im lặng, thì là biến thái trong im lặng ?

Nam Hoài Quất .

Dục niệm trong lòng Hải Triều tiếp tục phình to. 

“Về nhà . Tôi bắt nạt , .”

Căn nhà cũ hơn 40 mét vuông vốn xứng để con cháu trường quý tộc như Nam Hoài Quất bước , quá chật chội, quá tằn tiện.

May là Hải Minh Nguyệt dọn , phòng của bà đổi thành thư phòng, thêm một chiếc giường đơn nhỏ. Cửa sổ sát nhà bên cạnh, chỉ khi nắng mới kéo rèm.

Khu nhà cũ kiểu xưa, tường trắng thỉnh thoảng bong vôi, mái ngói đỏ bạc màu vì mưa gió. Cầu thang ngoài trời nối các tầng. Tầng một đa già, tầng hai là trung niên, tầng ba chủ yếu là trẻ.

Người trẻ chân khỏe, leo cầu thang , mà tầng ba cũng rẻ hơn.

Hải Triều thiếu niên mặt ngơ ngác, : “Hoàn cảnh ở đây , nếu để ý thì thể về.”

Nam Hoài Quất mím môi. “Cậu ở , cũng ở .”

Hải Triều thêm, lấy chìa khóa mở cửa căn hộ giữa tầng ba.

Chỉ còn hai , Nam Hoài Quất ngốc nghếch hỏi: “Cả tầng đều là nhà ? Thật cũng khá rộng.”

Hải Triều mặt biểu cảm mở cửa sắt rỉ sét kêu lên kẽo kẹt.

“Xin , chỉ cánh cửa là nhà .”

Nam Hoài Quất: “……”

Nhà cũ nát thật, nhưng bố cục còn tạm. Mở cửa thấy cửa sổ, nghèo đến mức kẻ trộm cũng lắc đầu.

Không chỉ bên ngoài cũ, bên trong cũng là tủ hỏng, bàn hỏng, ghế hỏng, tủ lạnh hỏng…

Nam Hoài Quất sững.

Hải Triều thì tự nhiên bước . Nhà của , còn tệ hơn cả phòng nghỉ của cô lao công ở Đức Âm.

Hải Triều hỏi: “Uống nước uống nước chanh?”

Nam Hoài Quất: “Nhà nước chanh ?”

Hải Triều như kẻ ngốc, “Nghèo thì nghèo, chứ đến mức uống nổi nước chanh.”

Nói lấy bình nước cam dung tích lớn mua khuyến mãi ở siêu thị, đổ hai ly giấy dùng một .

Nam Hoài Quất cầm ly giấy in quảng cáo ngân hàng, im lặng.

“Ly sạch, c.h.ế.t .”

“Ừ.” Nam Hoài Quất uống một ngụm. “Lạnh quá…”

Hải Triều nhíu mày, rót một cốc nước ấm, đặt ly nước chanh trong. 

“Để chút sẽ ấm.”

Nam Hoài Quất ly nước, “Cảm ơn.”

Hình ảnh chờ nước chanh ấm lên hiểu chạm trúng thần kinh nào đó của Hải Triều. Anh thấy… đáng yêu.

Nam Hoài Quất đáng yêu ?

Uống xong nước, Hải Triều bảo Nam Hoài Quất sấp lên bàn.

“Vì ?” Nam Hoài Quất hỏi.

Hải Triều thẳng mắt , “Cậu quên vì tới đây ?”

“… tới để bắt nạt.” Nam Hoài Quất ủy khuất lên chiếc bàn trống trơn.

“Rồi nữa?”

Hải Triều liếc cái bàn gỗ mộng chốt cũ kỹ, già như ông lão trăm tuổi, chịu nổi trẻ giày vò.

“Qua sô pha .”

Sô pha trải tấm t.h.ả.m cũ. Là nhiều năm Hải Triều nhặt từ túi chuyển phát vứt bỏ. Có lẽ vì kiểu dáng thời, mua bảo hiểm vận chuyển, hàng rẻ tiền nên bỏ.

Dùng bảy tám năm, giặt đến phai màu, hoa văn mang vẻ cổ xưa tự nhiên.

Hải Triều càng thấy dáng Nam Hoài Quất sấp giống một con mèo ngoan chờ vuốt lông.

Dĩ nhiên, mèo cũng lúc nổi giận c.ắ.n .

Hải Triều bên sô pha .

Nam Hoài Quất đầu, mặt đỏ bừng, “Làm gì?”

“Tôi đ.á.n.h m.ô.n.g .” Hải Triều .

Nam Hoài Quất lập tức bật dậy: “Không !”

“Không ?” Giọng Hải Triều vẫn nhàn nhạt, nhưng đầy uy hiếp.

Giọng Nam Hoài Quất yếu hẳn, “Sau mười tuổi từng cha đ.á.n.h mông… đ.á.n.h m.ô.n.g ?”

“Tôi đang bắt nạt , dạy ?” Hải Triều hỏi.

Nam Hoài Quất trừng mắt, “Dù m.ô.n.g , chỗ khác đều .”

“Cậu chắc chứ?” Hải Triều . “Tôi đ.á.n.h đau, m.ô.n.g nhiều thịt, chịu .”

“… Thật ?”

“Cậu thử .”

Nam Hoài Quất do dự, “Thôi , cho đ.á.n.h một , ngoài.”

Hải Triều thể . Trên đời bạn học nào vô cớ đ.á.n.h m.ô.n.g bạn học khác, dù là đùa cũng quá mức.

Mà chuyện quá mức như , làm với Nam Hoài Quất.

Bốp một tiếng, Hải Triều thử đ.á.n.h một cái.

Mông như đồi nhỏ, đ.á.n.h xong như quả thạch, nảy hai cái.

Nam Hoài Quất: “A!”

Hải Triều: “……”

“Cậu là con trai, m.ô.n.g cong ?” Hải Triều .

Mặt Nam Hoài Quất đỏ tới mang tai, “Đừng nhảm, đ.á.n.h tiếp !”

Hải Triều giơ tay đ.á.n.h thêm cái nữa.

Nam Hoài Quất: “A…”

Nảy nảy nảy.

Hải Triều bàn tay , “Khi nào tay đỏ, mới dừng.”

Nam Hoài Quất như tráng sĩ chịu hình, “Đến !”

Bốp! Lại một cái.

Ánh mắt Hải Triều trầm xuống, “Cách quần đồng phục, tay.”

Mắt Nam Hoài Quất ngập nước, tròn và sáng, “Vậy làm ?”

“Cởi .”

“…!” Nam Hoài Quất mở to mắt, nước mắt dâng lên, “Hải Triều, đừng quá đáng…”

“Cậu cần bồi thường cho , chút bắt nạt mà cũng chịu nổi ?” Hải Triều .

Không đàn ông nào chịu nổi phép khích tướng. Nam Hoài Quất hùng dũng cởi quần đồng phục, lộ chiếc quần lót vịt con màu vàng nhạt, mặt đỏ bừng, “Cậu đánh! Đánh cho đủ!”

Hải Triều chiếc quần lót vịt con, bật .

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: A, ăn dưa! Cho hóng với a a a!

Lộ Thu Diễm: Kịch bản quả quýt là đủ .

Loading...