Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 6 Điền Viễn
Cập nhật lúc: 2026-04-11 05:13:17
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn đến nhà Sa Mỹ Quyên, chứng kiến cảnh mẫu t.ử tương nhận.
Theo tuổi tác tăng lên, Sa Mỹ Quyên qua tuổi hoa giáp. Những năm qua, ngày đêm mong ngóng, bà gần như từ bỏ hy vọng, chấp nhận sự thật rằng con trai bắt cóc mất mạng. Không ngờ vòng vo một hồi, cuối cùng vẫn thật sự tìm .
Để phân biệt Điền Viễn và Điền Viễn hiện tại, gọi là Điền Viễn 2.0.
Khoảnh khắc thấy Điền Viễn 2.0, mắt Sa Mỹ Quyên đỏ hoe, bà òa lao tới: “Tiểu Xa! Tiểu Xa! Mẹ tìm con khổ quá !”
Điền Viễn 2.0 lớn lên trong núi sâu, đó lang bạt khắp nơi làm thuê, từng ngang qua Tô Thị và ở đây một thời gian. Chỉ là đoạn ký ức trở nên mờ nhạt.
Cậu cứng đờ phụ nữ trung niên đang ôm chặt , hồi lâu mới vỗ nhẹ lưng Sa Mỹ Quyên, dè dặt gọi: “Mẹ?”
“Có!” Sa Mỹ Quyên đáp lớn, nước mắt nước mũi tuôn rơi. Như chợt nhận thất thố, bà lấy khăn tay lau mặt.
Điền Viễn 2.0 cứ thế bà, nên gì. Một lát , liếc những trông vẻ giàu sang quyền quý xung quanh, càng thêm lúng túng, hỏi: “Mọi là ai?”
Điền Nguyễn miêu tả mối quan hệ giữa và Điền Viễn thế nào, chỉ : “Tôi là con nuôi của .”
Sa Mỹ Quyên , như chút áy náy Điền Nguyễn một cái, gật đầu.
Điền Viễn 2.0 thêm gì.
Điền Nguyễn : “Đợi sắp xếp thỏa, buổi tối chúng cùng ăn bữa cơm thường. Mẹ nuôi, tới trang viên ăn ?”
Sa Mỹ Quyên đắm chìm trong niềm vui tìm con trai ruột, tất nhiên gật đầu liên tục: “Được, . Cùng ăn cơm. Tiểu Xa, tìm con , cả đời còn tiếc nuối gì nữa.”
Nói xong, bà rưng rưng nước mắt, ngừng.
Điền Viễn 2.0 vẫn còn xa lạ với Sa Mỹ Quyên, đang an ủi thế nào thì khóe mắt chợt thấy một thanh niên xinh tiến tới, dịu giọng mấy câu trấn an.
Sa Mỹ Quyên nín mỉm , chỉ lặp lặp : “Tiểu Xa trở về là .”
Để hai con chuyện riêng, Điền Nguyễn rời , về trang viên.
Trên đường, Lộ Thu Diễm thôi.
Ngược , Điền Nguyễn : “Bây giờ mỗi đều viên mãn của , .”
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Cũng nên giải trừ quan hệ con giữa em và Sa Mỹ Quyên, chuyển hộ khẩu về chỗ .”
Điền Nguyễn: “Nếu chuyển thì cũng chuyển về nhà họ Đỗ. Hộ khẩu đặt ở Ngu gia thì tài sản nhà họ Đỗ của em tính ?”
“……”
Lộ Thu Diễm khẩy một tiếng: “Quả nhiên vẫn là .”
Điền Nguyễn khó hiểu: “Tôi thì là ai?”
“Còn tưởng sẽ biến thành một khác, ngờ vẫn là .”
“Câu vòng thật.” Điền Nguyễn đặt tay lên n.g.ự.c suy nghĩ. Thực cảm thấy đau buồn khổ sở. Mấy năm trôi qua, sớm buông bỏ chuyện cũ.
Có sự nghiệp lý tưởng, tình yêu ngọt ngào, cùng những yêu quý, Điền Nguyễn vô cùng hài lòng với hiện tại. Trăng tròn khuyết, nước đầy thì tràn, trạng thái bây giờ vặn lấp đầy trái tim , dư thiếu đều .
Cho nên Sa Mỹ Quyên tìm con trai ruột, thật lòng chúc phúc.
Điền Nguyễn nghĩ, như là .
Trang viên Ngu gia khói bếp lượn lờ, mỗi khi khách quý tới, phòng bánh mì và phòng bánh ngọt đều mở cửa. Bên trong vẫn dùng củi lửa truyền thống, mỗi mẻ bánh nướng đều mềm xốp, hương thơm lan tỏa khắp trang viên.
Người phụ trách làm bánh mì là một phụ nữ trung niên hiền hậu, thường trò chuyện với má Lưu. Hai phân công rõ ràng, một phụ trách bánh ngọt đãi khách, một phụ trách các món ăn.
“Sa phu nhân giờ từng tới đây, đây là đầu tiên.”
“Chẳng .” má Lưu oán trách, “Ngay cả sinh nhật phu nhân cũng tới, Tết hằng năm cũng ghé, giờ tìm con ruột thì tới cửa. Đổi là , chắc chắn vui.”
“Bà coi phu nhân là bà ? Phu nhân rộng lượng, so đo mấy chuyện .”
“Phu nhân so đo, nhưng phu nhân ấm ức.” Má Lưu tức giận, “Bao nhiêu năm , từ khi phu nhân con ruột thì thái độ ngoắt một trăm tám mươi độ. Chẳng lẽ huyết thống quan trọng đến ? Tôi còn coi phu nhân như cháu ruột mà thương.”
Người phụ nữ mập : “Vậy cháu trai lớn của bà ghen tị .”
“Nó mới ghen tị. Khi nào dẫn nó tới dạo một vòng.”
“Thế chẳng bà ngoại Lưu Đại Quan Viên , ha ha ha…”
“Đi !” Má Lưu mắng một câu nhưng cũng bật , “Tôi bếp đây, bà đừng để bánh mì cháy. Phu nhân kén ăn, nhưng chúng làm cho chu .”
Vừa dứt lời, Điền Nguyễn tìm tới, hít hít mũi như mèo tham ăn: “Thơm quá, thơm quá.”
Má Lưu và phụ nữ cùng vang.
Điền Nguyễn: “???”
Rời khỏi phòng bánh mì, Điền Nguyễn mãn nguyện cầm một chiếc bánh nhỏ vuông vức, vàng óng lò, c.ắ.n một miếng.
“Ngon thật.” Điền Nguyễn thích bánh mới nướng. Trước bánh mang lên bữa ăn đều nguội, tuy vẫn thơm nhưng thiếu độ dai mềm nóng hổi.
Bây giờ mềm thơm, còn mang theo ấm của lò nướng.
Ăn xong bánh, uống chiều xong, Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm tổ đội chơi game.
Sau mười ván thắng tám, thấy giọng quản gia lễ độ: “Phu nhân, Sa phu nhân và Xa thiếu gia tới.”
Danh xưng “Xa thiếu gia” khiến Điền Nguyễn sững , đó ngoài cửa kính sát đất của phòng nhỏ. Giữa tán cây um tùm, mơ hồ thấy cổng trang viên một chiếc Ferrari đỏ chói đang tiến .
Cậu dậy, thoát game: “Tôi đón.”
Lộ Thu Diễm vẫn yên.
Điền Nguyễn tự bước , nở nụ : “Mẹ nuôi, Tiểu Xa, hoan nghênh tới nhà con.”
Sa Mỹ Quyên chỉ nhẹ.
Điền Viễn 2.0 thì tòa trang viên mắt làm cho choáng váng. Một nơi rộng lớn như , ở Tô Thị đất vàng tấc đất tấc vàng, thường cả đời lẽ cũng mua nổi một căn WC ở đây.
Mà mặt , gọi là “”, ung dung sinh sống tại nơi .
Dựa cái gì?
Vì làm tròn lễ nghĩa của chủ nhà, Điền Nguyễn 2.0 chủ động : “Mọi chắc là đầu tới đây ? Con dẫn dạo quanh một chút, làm quen cho .”
Sa Mỹ Quyên vui vẻ: “Được chứ.” Nói xong Điền Viễn 2.0, “Cũng cho Tiểu Xa mở mang tầm mắt.”
Mặt Điền Viễn 2.0 thoáng đỏ lên, môi mấp máy: “Mẹ, đừng như .”
Sa Mỹ Quyên hiểu: “Sao thế?”
Điền Viễn 2.0 thấp giọng, phần bực bội: “Nơi lớn thế , con ở trong núi thấy nhiều . Có gì hiếm lạ , chẳng qua chỉ là vài thứ hoa cỏ.”
Dù ít loài hoa cỏ từng thấy, dù mắt là nhà cao cửa rộng ngàn gian, thứ mà cả trong mơ cũng từng mơ tới.
“Vậy …” Sa Mỹ Quyên chút lúng túng, sự tự ti của con trai, “Thế thì dạo một vòng thôi, còn một lúc nữa mới tới giờ ăn cơm, Ngu vẫn về.”
“Ngu ?” Điền Viễn 2.0 nhớ tới đàn ông ít , từng trò chuyện với lấy một câu, “Là đàn ông trai đó ? Hắn mới là chủ nơi ?”
“Có thể như .”
“Ồ…” Điền Viễn 2.0 nên gì, chỉ lặng lẽ theo Sa Mỹ Quyên, cưỡi ngựa xem hoa mà ngắm cảnh trang viên. Nhìn đá vẫn là đá, cây vẫn là cây, chẳng thấy gì đặc biệt.
Ngoại trừ nhà cửa quá lớn, cũng gì đáng . Điền Viễn nghĩ.
“Tiểu Xa… Tiểu Xa?”
Điền Viễn 2.0 hồn, đối diện với đôi mắt màu hổ phách xinh đến khó tả của Điền Nguyễn.
Đôi mắt dáng giống , nhưng ánh đặc biệt trong trẻo, là thứ từng gió sương cuộc đời bào mòn.
“Có chuyện gì?” Điền Viễn 2.0 cứng nhắc hỏi.
Điền Nguyễn : “Cậu mệt ? Có nghỉ một chút, uống ngụm nước ?”
“Ừ, cũng .” Điền Viễn 2.0 rõ vì trong lòng nhiều đố kỵ đến . Chỉ vì thanh niên mắt tuổi tác gần như , là con nuôi của ruột ?
Không .
Điền Viễn 2.0 nghĩ, chỉ là ghen tị với việc cùng tuổi mà Điền Nguyễn thể sống đến thế.
Có một trang viên lớn như , chồng trầm tuấn tú, đủ thứ. Còn thì ngoài một ruột nghèo khổ, một căn nhà cũ nát năm mươi mét vuông, cùng những cơn đau vai đau lưng vì làm thuê quanh năm, thì chẳng gì cả.
Trên đời giàu nhiều như , vì thể nhiều thêm một là ?
Trước khi nhận , Điền Viễn 2.0 từng suy nghĩ như thế. Trong tưởng tượng của , đáng lẽ là “thiếu gia” thất lạc của một gia đình giàu nào đó, chờ tìm về là thể hưởng vinh hoa phú quý hết.
Không cần bôn ba vất vả, cần lo tiền bạc, cần mãi mà chẳng thấy tương lai.
tất cả những điều đó, đều tan biến khoảnh khắc và Sa Mỹ Quyên nhận .
Điền Viễn 2.0 từng nghĩ Sa Mỹ Quyên chỉ là bề ngoài bình thường, kỳ thực là một phú bà ẩn , đủ sức nuôi cả đời. khi trở về căn nhà năm mươi mét vuông , mới hiểu thế nào là phận.
Hóa hề bay lên cành cao, thiếu gia hào môn. Sau cũng sẽ trở nên giàu . Cậu vẫn dựa đôi tay mà sống, hơn nữa vì thêm Sa Mỹ Quyên, còn thêm một gánh nặng.
Cậu lo dưỡng lão cho Sa Mỹ Quyên, lo hậu sự khi bà về già, sẽ cần nhiều tiền. Mà lấy từng tiền?
Trước mắt Điền Viễn 2.0, vẫn là một mảng tối tăm.
Thà rằng nhận . Cậu nghĩ, như ai cũng can thiệp ai, chẳng hơn ?
Oán khí thể tiêu tan. Khi thấy Điền Nguyễn, sự ghen ghét càng dâng lên, lửa giận thiêu đốt trong lòng, Điền Viễn 2.0 buồn nôn một trận.
“Tiểu Xa!” Sa Mỹ Quyên kêu lên, vội đỡ lấy , “Con ? Đừng dọa .”
“Người… đừng .” Điền Viễn 2.0 câu vì xót xa, mà vì bực bội. Khi thấy Điền Nguyễn, càng thêm phiền.
Điền Nguyễn dẫn họ về chủ trạch, bảo má Lưu pha một bát nước ô mai.
Điền Viễn 2.0 uống xong, vị chua làm dịu bớt hỏa khí, miễn cưỡng giữ dáng vẻ bình thường, gượng : “Cảm ơn.”
“Nếu còn chỗ nào thoải mái, cứ .” Điền Nguyễn cố gắng tỏ như một , dù thực tế còn nhỏ hơn Điền Viễn vài tuổi.
“Đỡ hơn nhiều .” Điền Viễn 2.0 thấy một bóng lạnh lùng, “Người đó là ai?”
“Con dâu .”
“……”
“Quên giới thiệu, và Ngu một đứa con trai tên là Ngu Thương. Người là phu nhân của Ngu Thương, tên là Lộ Thu Diễm.”
Biểu cảm Điền Viễn 2.0 dần nứt vỡ: “Các con ? Sinh kiểu gì?”
Điền Nguyễn: “Không sinh, là nhận nuôi.”
Điền Viễn 2.0: “……” Có một khoảnh khắc, thật sự động lòng. Nếu cũng Ngu gia nhận nuôi thì bao.
Lộ Thu Diễm xuống bên cạnh Điền Nguyễn, giọng điệu bình thản: “Chào dì.”
Sa Mỹ Quyên: “Nếu Điền Nguyễn là con trai , gọi là bà nội.”
Lộ Thu Diễm: “…… chào bà nội.”
Sa Mỹ Quyên vui vẻ đáp: “Ừ.”
Má Lưu nhịn bưng bánh lên, quản gia bên : “Sa phu nhân, Xa thiếu gia chờ một lát. Ngu và thiếu gia sắp về, mười phút nữa là dùng bữa.”
Sa Mỹ Quyên gật đầu: “Làm phiền các vị.”
“Không gì.”
Điền Viễn 2.0 Lộ Thu Diễm với vẻ mặt kỳ quái: “Cậu bao nhiêu tuổi?”
Lộ Thu Diễm: “Qua năm là hai mươi bốn.”
“…… Không nhỏ.”
“Ừ.”
Điền Viễn 2.0 do dự một lát: “Nhà các đều thích đàn ông ?”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-6-dien-vien.html.]
Điền Nguyễn: “Chắc là .”
Dù nhà bốn , cộng thêm nhà họ Đỗ, hình như ngoại trừ cha , quả thật ai cũng thích đàn ông.
Di truyền, đúng là đáng sợ.
Điền Viễn 2.0 gật đầu, gì thêm.
Điền Nguyễn đổi chủ đề, hỏi Điền Viễn 2.0 mấy năm nay sống thế nào.
Điền Viễn 2.0 nửa kín nửa hở: “Còn thế nào nữa, cứ thế thôi.”
Sa Mỹ Quyên dạy bảo: “Tiểu Xa, chuyện cho đàng hoàng.”
Điền Viễn 2.0 cau mày: “Con đàng hoàng chỗ nào?”
Sa Mỹ Quyên buồn bã: “Mấy năm nay là , sớm tìm con, để con chịu khổ.”
“Mẹ mấy lời đó thì ích gì?” Điền Viễn 2.0 mất kiên nhẫn.
Điền Nguyễn nghiêm mặt: “Tiểu Xa, nên chuyện với như . Bà tìm nhiều năm như thế, chỉ vì gặp một .”
Điền Viễn 2.0 xua tay: “Được, thẳng. Mấy năm nay bà tìm thì ? Kết cục chẳng do lúc bà làm mất ?”
“Người làm mất là cha .”
“Nếu bà đồng ý, cha thể bế ngoài ? Đặt trong bồn hoa để bắt cóc, thật đúng là buồn .”
“……” Điền Nguyễn nghẹn họng, lời nào. Thực vứt bỏ chính là .
Lộ Thu Diễm thong thả bóc một quả quýt, bẻ đôi, một nửa đặt tay Điền Nguyễn, một nửa tự ăn. Y nâng mí mắt mỏng hai con đối diện, nhàn nhạt : “Người khác nghĩa vụ khuyên giải quan hệ của hai . Điền Nguyễn cũng nợ các điều gì.”
Điền Viễn 2.0 lạnh: “Không nợ gì, vì mang họ Điền?”
Điền Nguyễn: “……” Vì kiếp cặp vợ chồng nhận nuôi mang họ Điền, chẳng liên quan gì tới bên .
Lộ Thu Diễm phản bác: “Trên đời họ Điền nhiều như , chẳng lẽ ai cũng nợ ? Điền Viễn, logic của mới thật nực .”
Điền Viễn 2.0 đỏ bừng mặt: “Tôi học nhiều, các . Tôi .”
“Tiểu Xa!” Sa Mỹ Quyên ôm lấy , nức nở, “Đều là của , con cứ trách .”
Điền Viễn 2.0 giãy : “Mẹ tưởng con nhận ? Con nhận một nghèo khổ. Con nhận một giàu xinh !”
Sa Mỹ Quyên sững sờ, nước mắt tuôn rơi.
Điền Nguyễn cũng ngây . Cậu hiểu, vì Điền Viễn 2.0 thể trở thành như .
Sao thể?
Rõ ràng từng vì chữa bệnh cho Sa Mỹ Quyên mà tin lời gièm pha của khác, tìm cách tiếp cận Ngu Kinh Mặc. Chẳng lẽ tất cả đều là giả?
Có lẽ giả, chỉ là tình mẫu t.ử lúc đó, đến giờ lãng quên.
Điền Viễn mới nhận , trong lòng vốn chất chứa một cỗ oán khí.
Cậu oán hận chính lẻ loi hiu quạnh suốt từng năm, mà đến cuối cùng, một màn mẫu t.ử tương nhận vẫn thể khiến bay lên cành cao hóa phượng hoàng, vẫn chỉ là thằng nhóc quê mùa ở thâm sơn cùng cốc, bình thường đến thể bình thường hơn.
Hào môn ở ngay mắt, nhưng cao đến mức thể với tới.
Rõ ràng Điền Viễn 2.0 và Điền Nguyễn tên gọi gần như giống , phát âm cũng tương tự, mà một lấm lem bùn đất, một giữa trời cao.
Điền Nguyễn hối hận, nên mở tiệc ở trang viên, lẽ nên chọn một quán ăn ven đường bình thường, như Điền Viễn lẽ sẽ kích thích đến thế.
Điền Viễn 2.0 tránh khỏi vòng tay Sa Mỹ Quyên, lao ngoài, kết quả chiếc Bentley sơn đen bóng loáng mắt làm lóa cả mắt, giống như trúng bùa, sững .
“Tiểu Xa……” Sa Mỹ Quyên vội vàng đuổi theo.
Điền Viễn 2.0 nghiến răng, ngơ ngác đó, chờ đàn ông xe bước xuống.
Người xuống đầu tiên là tài xế, đó vệ sĩ tiến lên mở cửa, quản gia cúi cung kính. Chỉ cần cảnh tượng thôi cũng đủ đây là tiền, sự phô trương đủ khiến một kẻ bình thường kinh sợ.
Mà những “phu nhân” sống trong căn biệt thự lớn quen với tất cả, theo thói quen tiến lên đón chủ nhân về nhà.
“Sao thế ?” Ngu Kinh Mặc chung xe với Ngu Thương về, kết thúc cuộc họp, tiện đường trở .
Điền Nguyễn ấp úng, nên mở lời thế nào.
Lộ Thu Diễm lên tiếng : “Bữa cơm , e là ăn .”
Ngu Thương khó hiểu Lộ Thu Diễm.
Sa Mỹ Quyên há miệng, lắp bắp : “Xin Ngu , thật xin Điền Nguyễn, và Tiểu Xa xin phép làm phiền nữa.”
Ngu Kinh Mặc tiến lên, giọng trầm thấp ôn hòa: “Sa phu nhân điều gì khó ?”
“Tôi……” Sa Mỹ Quyên liếc Điền Viễn, do dự nên lời.
Điền Viễn 2.0 nghiến răng, hai má phồng lên: “Không gì, chỉ là đùa, làm Ngu chê .”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, bước chủ trạch: “Nếu , một lát .”
Điền Viễn 2.0 theo bóng lưng cao lớn của đàn ông , trong mắt lộ sự ngưỡng mộ xen lẫn khao khát.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “Cẩn thận một chút.”
Chẳng lẽ Điền Viễn 2.0 định giống Điền Viễn 1.0 , tìm cách tiếp cận Ngu Kinh Mặc để leo lên cao ?
Điền Nguyễn rùng , giống như đang chơi một trò chơi thông quan từ lâu, bỗng nhiên báo rằng thực trò chơi từng kết thúc, chỉ là mắc kẹt trong một “kết cục” lặp lặp mà thôi.
Trời như sập xuống.
Đây kết cục mà Điền Nguyễn mong .
Có nên với Ngu Kinh Mặc ? Hay là nhận ?
Điền Nguyễn chắc chắn, lơ đãng phòng đồ, thấy Ngu Kinh Mặc đang quấn khăn tắm, chọn quần áo ở nhà. Tấm lưng rộng rắn rỏi vẫn còn hằn những vết cào đỏ nhạt từ tối qua, từng vệt một, rõ ràng đến mức khiến đỏ mặt.
“……” Điền Nguyễn chớp mắt, gương mặt trắng nõn dần ửng hồng, như say.
Tối qua Ngu Kinh Mặc dùng sức quá mức, suýt nữa khiến tan thành từng mảnh, may mà bình thường chăm tập luyện, nếu thật sự chịu nổi. Xem đạp xe và bơi lội vẫn duy trì song song, một cái rèn chân, một cái rèn tay, như mới thể bám chặt lên Ngu Kinh Mặc……
Đang miên man suy nghĩ thì xoay , để lộ phần n.g.ự.c và bụng rắn chắc, từng khối cơ rõ ràng mà quá phô trương, dáng tam giác ngược mỹ như thiên thần tạc nên.
“Nước miếng sắp chảy .” Ngu Kinh Mặc nhắc nhở.
Điền Nguyễn vội vàng dùng mu bàn tay lau miệng, phát hiện chẳng gì cả: “…… Anh lừa em.”
Ngu Kinh Mặc duỗi tay, khoác áo len cổ V màu xám, trông gần gũi xa cách: “Anh lừa em còn ít ? Lần nào cũng tin, đúng là đồ ngốc thông minh.”
“Em thông minh, đồ ngốc mới là dư thừa.” Điền Nguyễn bĩu môi.
Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên đôi môi còn vương mùi ngọt ngào, mềm mại đến mức khiến nhịn mà hôn thêm nữa: “Chỉ ngốc với thôi, thích.”
“Ngu thích đồ ngốc, mới ngốc.” Điền Nguyễn cong mắt.
“Vậy là , chúng đều thích một kẻ ngốc.” Ngu Kinh Mặc nắm tay đến tủ quần áo, “Giúp chọn quần.”
Điền Nguyễn liếc đôi chân dài lớp khăn tắm, hì hì: “Ngu mặc quần mới .”
“Em chắc chứ?”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc bật : “Bộ dạng mặc quần chỉ cho em xem, cự long của cũng chỉ em mới cưỡi.”
“……” Điền Nguyễn miệng thì chê nhưng tay vẫn thành thật chọn một chiếc quần màu trắng sữa, “Cái .”
Ngu Kinh Mặc chỉnh trang gương, : “Sau , sẽ gặp Điền Viễn 2.0 nữa.”
Điền Nguyễn sững sờ: “Vì ?”
“Phiền.”
Điền Nguyễn khúc khích: “ là phiền thật, để em chắn giúp ?”
Ngu Kinh Mặc nắm tay , hôn nhẹ mu bàn tay như một quý ông: “Đa tạ phu nhân vẫn nhớ làm lá chắn cho .”
Điền Nguyễn ưỡn lưng, kiêu ngạo như một vương tử: “Thấy phiền muộn như , còn đáng thương, em mới giúp đó.”
“Chỉ vì thôi ?” Ngu Kinh Mặc nâng mắt, hàng mi dài đen như lông quạ, ánh câu hồn: “Chẳng lẽ còn ưu điểm nào khác?”
Điền Nguyễn đến tim đập loạn, mím môi , đáp.
Ưu điểm của Ngu Kinh Mặc, đều . Khuyết điểm cũng , kể cả những tật nhỏ, đều thích. Chỉ cần ngoài miệng ghét bỏ vài câu, đời sống phu phu mới thêm thú vị.
Tuyệt đối thể đầu hàng, nếu sẽ mất vui.
Điền Nguyễn thăng cấp, còn là chỉ ngoan ngoãn chịu đựng như . Tuy vẫn dễ trêu chọc, nhưng học cách “hành hạ” ngọt ngào Ngu Kinh Mặc.
Tất cả đều cần .
“Không tệ, thăng cấp .” Ngu Kinh Mặc khen, “Không mắc câu, chẳng lẽ hết mị lực ?”
Điền Nguyễn cứng miệng: “Vợ chồng già , chán, còn mị lực gì.”
“Anh thì bao giờ chán.” Ngu Kinh Mặc , “Vì em luôn mang đến cho bất ngờ.”
“Nếu một ngày em còn mang bất ngờ thì ?” Điền Nguyễn ngước .
Ngu Kinh Mặc thật sâu: “Chỉ cần em ở bên , là món quà lớn nhất.”
Điền Nguyễn cong môi , đúng là đáp án . Bởi vì Ngu Kinh Mặc ở bên , cũng là món quà lớn nhất của trời cao.
Mỗi ngày, mỗi khắc, đều yêu nhiều hơn hôm qua.
Tình yêu giữa yêu sẽ bao giờ tràn đầy, vì nó vĩnh viễn đủ. Trong chiếc cốc mang tên tình yêu , chỉ hai khả năng: dần dần cạn kiệt, hoặc mãi mãi đầy. May mắn , Điền Nguyễn gặp điều thứ hai.
Bữa tối hôm đó vô cùng thịnh soạn, khách chủ đều vui vẻ.
Điền Nguyễn quan sát Điền Viễn 2.0, trông gì bất thường, hy vọng chỉ là nghĩ nhiều. ăn xong “vả mặt” ngay, nhân lúc lên nhà vệ sinh, Điền Viễn 2.0 “tình cờ” gặp Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc gật đầu, định thẳng.
Điền Viễn 2.0 chặn : “Ngu , thể b.a.o n.u.ô.i ?”
Điền Nguyễn tới nơi thì đúng câu , khựng , Ngu Kinh Mặc với vẻ khó .
Ngu Kinh Mặc thấy , cũng vội , chỉ lạnh lùng Điền Viễn: “Tôi yêu phu nhân của .”
Điền Viễn 2.0 lưng về phía Điền Nguyễn, tay xoắn chặt: “Coi như tìm giường thôi, mỗi tháng cho hai vạn. Tôi sẽ cố gắng!”
“Sao tìm việc?”
“Tìm việc?” Điền Viễn 2.0 chua chát, “Ba nghìn một tháng làm nhân viên cơm hộp, làm công nhân mấy tháng lương? Với bằng cấp của , việc .”
“Sao học hành cho đàng hoàng?”
“Tôi loại đó!” Điền Viễn 2.0 bực bội, “Anh khinh cũng , chỉ đường tắt.”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng: “Tôi cha , cũng nợ cái gì.”
“Anh là chồng , là rể!”
“Nếu , càng thể.” Ngu Kinh Mặc , “Tối nay coi như gì, về sống với .”
“Ngu !” Điền Viễn 2.0 định kéo , đầu thì thấy Điền Nguyễn, nét mặt méo mó.
Điền Nguyễn hổ: “Tôi… cũng rửa tay. Coi như thấy, quên .”
Điền Viễn 2.0 siết chặt tay, đột nhiên hỏi: “Dựa cái gì? Tôi tra mạng , cũng từng bò lên giường khác!”
“……”
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Mặt đau.
Ngu Kinh Mặc: Ai đánh?
Điền Nguyễn: Thế giới hôn em một cái tát, em hôn thế giới một cái tát! Làm!
Ngu Kinh Mặc: Ừ.