Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 35 Mini mềm mại (4)
Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:51:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Ngu tổng, làm ?” Trương tổng bụng phệ vặn cổ sang, nghi hoặc Ngu Kinh Mặc như đang làm vài động tác nhỏ với khí.
Cũng đầu Ngu gia năng động như . Thân là đại lão chẳng nên trầm ?
Còn cả chiếc ly bánh kem nữa, cứ thế úp xuống bàn??
Thế mà mặt Ngu Kinh Mặc vẫn nghiêm túc, dáng ngay ngắn, cần câu đặt lan can đón gió động. Hắn dùng giọng điệu vững vàng đáp: “Không việc gì.”
Lòng bàn tay khẽ che lên đùi, chắn Điền Nguyễn đang gan to bằng trời.
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt cúi mắt.
Người tí hon giữa hai chân giật , lập tức chui từ vạt áo vest trong ngực, bám lấy khóa thắt lưng mà leo lên. Vừa bò run, như thể là một ngọn núi thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Lưng Ngu Kinh Mặc khẽ căng cứng, vẫn thản nhiên mỉm với Trương tổng: “Vừa con ong mật, để ông chê .”
Trương tổng vốn mải mê câu cá, chỉ lướt qua, : “Mùa chắc là đợt hoa cuối cùng nở rộ, bảo ong bướm bay khắp nơi.”
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc nghiêng , móc mini thanh niên , khép ngón tay bỏ túi trong áo vest.
Về đến công sự che chắn quen thuộc, Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm. Cậu giẫm lên bùa bình an, hai tay bám mép túi. Đợi tay Ngu Kinh Mặc rút , đặt hai tay lên n.g.ự.c , vẽ một trái tim thật to.
Ngu Kinh Mặc bất động như núi, chỉ hàng mi khẽ run, yết hầu lăn một cái, bật khẽ.
Trương tổng tự cho rằng nụ dành cho , vỗ đùi ha hả: “Tôi khát, cũng đói , ăn chút điểm tâm thôi.”
Ngu Kinh Mặc bình thản dựng ly bánh kem, rót cho ông một tách .
Trương tổng hòa nhã : “Dù bàn chuyện làm ăn, câu cá giữa non nước thế cùng Ngu tổng cũng là một chuyện .”
Ngu Kinh Mặc: “Quá khen.”
Trương tổng: “Đâu , Ngu tổng quả nhiên danh bất hư truyền, phong thái đường hoàng.”
Ngu Kinh Mặc chỉ mỉm .
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc tuấn mỹ vô song, nhưng ngờ trong thương trường, gương mặt cũng là một thứ vũ khí sắc bén. Dù ban đầu ý định hợp tác với Ngu gia, chỉ cần gặp trực tiếp Ngu Kinh Mặc, cũng sẽ nảy sinh vài phần hảo cảm.
Con vốn là sinh vật thị giác. Gương mặt của Ngu Kinh Mặc hiển nhiên từng mang cho ít lợi thế trong công việc.
Đó cũng là một trong những lý do khiến khác sức tìm cách “dâng ” lên giường —— hùng xứng mỹ nhân, nếu mỹ nhân còn trong tay thì càng .
Hiện tượng bảy năm Ngu Kinh Mặc kết hôn giảm rõ rệt.
bảo đao già, thời gian dường như đặc biệt ưu ái . Điền Nguyễn cảm thấy Ngu Kinh Mặc còn thể tung hoành bảng xếp hạng hùng thương giới thêm vài chục năm nữa.
Sau đó họ bắt đầu bàn chuyện làm ăn, xem như đạt thành thỏa thuận hợp tác bước đầu.
Điền Nguyễn ăn uống no nê, một lúc liền dựa cơ n.g.ự.c rắn chắc của Ngu Kinh Mặc mà ngủ .
Cậu mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Trong mơ, là một hiệp khách, còn Ngu Kinh Mặc là chưởng môn của một môn phái nào đó, luôn thanh lãnh, cấm dục, trong mắt dung nổi nửa hạt cát. Một ngày nọ, Ngu Kinh Mặc trúng kỳ độc, mà t.h.u.ố.c giải ở chỗ Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn cố ý trêu đùa, giấu viên t.h.u.ố.c giải trong miệng —— vì giấu trong miệng mà tan, đó là thiết lập của võ hiệp.
Cậu tìm đến Ngu Kinh Mặc, cho sự thật , xem sẽ làm gì.
Điền Nguyễn mỉm , khẽ quấn một lọn tóc của quanh ngón tay: “Ngu Kinh Mặc, ngươi hoặc là c.h.ế.t, hoặc là chỉ thể……”
Chưa dứt lời, Ngu Kinh Mặc nắm lấy vạt áo , bàn tay lớn ôm lấy gáy, kéo về phía . Bốn cánh môi chạm .
Điền Nguyễn: “……”
Viên t.h.u.ố.c trong miệng đoạt . Ngu Kinh Mặc buông , vẫn giữ vẻ thanh lãnh đoan chính như cũ.
Tim Điền Nguyễn đập thình thịch, ngoài miệng : “Đây là nụ hôn đầu của ngươi đó.”
Ngu Kinh Mặc hề d.a.o động, bình tĩnh .
Điền Nguyễn tức đến tỉnh giấc.
“……”
Nhớ cảnh trong mơ, trong lòng dâng lên chút kiều diễm khó tả, như thể chính khinh nhờn Ngu Kinh Mặc thật.
Điền Nguyễn quên mất vẫn còn nhỏ, đang trong túi trong áo vest của Ngu Kinh Mặc. Cậu khí thế nghiêng , đầu chúi xuống lao bùa bình an, “Ưm? Hu hu hu… Ngu .”
Đôi chân dài mini đá cơ n.g.ự.c rắn chắc.
Chốc lát , đôi chân nhỏ một bàn tay lớn nhấc lên. Điền Nguyễn treo ngược gương mặt tuấn mỹ như thần chỉ, mắt to trừng mắt nhỏ.
Ngu Kinh Mặc đặt thanh niên trở lòng bàn tay, thấp giọng : “Về nhà.”
Dòng xe tấp nập như thoi đưa. Tài xế phía thấy chút động tĩnh, lạ lùng : “Hình như thấy giọng phu nhân.”
Ngu Kinh Mặc: “Nghe nhầm .”
“……”
Điền Nguyễn trong lòng bàn tay , dám gì. Một lúc hồn, thở dài não nề. Trong mơ oai phong lẫm liệt là thế, ngoài đời tàn nhẫn như —— vẫn chỉ là một tí hon mini.
Vì bồi thường cho chính , Điền Nguyễn quyết định đêm nay sẽ ở Ngu Kinh Mặc chơi parkour.
Đã là hoàng hôn, lúc trở trang viên trời vẫn tối, ánh chiều tà còn treo nơi chân trời. Ngu Kinh Mặc chắp hai tay đón Điền Nguyễn xuống xe, tiến chủ trạch. Người hầu định giúp cởi áo khoác, lắc đầu, trực tiếp lên lầu.
Về nhà, việc đầu tiên chính là tắm rửa cho Điền Nguyễn vẫn còn dính bơ .
Điền Nguyễn phịch trong chiếc bồn tắm lớn, tự tắm cho thơm ngào ngạt, quấn khăn tắm như mỹ nam bước , “Ngu , bế em lên giường.”
Ngu Kinh Mặc mỉm hầu hạ vợ mini, bế đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, “Em ở đây chơi , xuống gọi cơm.”
Điền Nguyễn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-35-mini-mem-mai-4.html.]
Ngu Kinh Mặc xuống lầu, dặn mang bữa tối lên, phòng đồ một bộ đồ ở nhà.
Điền Nguyễn lăn qua lăn giường, bỗng tiếng chuông điện thoại, giật , bò dậy chạy đến bên tủ đầu giường. Quả nhiên điện thoại của đang sáng, màn hình hiển thị gọi đến: “Con dâu bảo bối”.
Cánh tay lướt màn hình, ấn “Nhận”, “Lộ Thu Diễm!”
Lộ Thu Diễm ở trang viên, hai ngày nước ngoài sưu tầm phong tục. Đây là đầu tiên trong hai ngày qua chủ động liên hệ với Điền Nguyễn. Cậu khó nén kích động, con dâu ngoan của quên .
“Bên chắc là buổi tối ? Hai ngày nay thế nào?” Giọng ôn hòa, nhàn nhạt của Lộ Thu Diễm truyền qua ống .
Điền Nguyễn bật loa ngoài, âm thanh vang như sét đ.á.n.h bên tai, “Hu hu hu… Khá .”
“Vậy ‘hu’ cái gì?”
Điền Nguyễn quỳ điện thoại, cạn lời. Bây giờ điện thoại còn to hơn cả , “hu hu” mới lạ. cũng xảy chuyện gì đặc biệt nguy hiểm, nên xem như vẫn .
“Ngu Thương hai ngày nay về ăn cơm ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Điền Nguyễn dùng bộ não dung lượng lớn của cố nhớ , “Không .”
“Tôi mà.” Lộ Thu Diễm , “Người hễ lao công việc là như thành tiên, cơm cũng quên ăn.”
Nghe trong giọng Lộ Thu Diễm chút trách móc, Điền Nguyễn hì hì: “Vậy về !”
Lộ Thu Diễm rõ: “Cái gì? Sao giọng nhỏ thế?”
Điền Nguyễn: “……” Không giọng nhỏ, mà là cả nhỏ.
“Alo?”
Điền Nguyễn khó khăn nâng ống , áp sát miệng : “Gần đây cảm! Nên giọng nhỏ!”
“Bị cảm?” Lộ Thu Diễm hỏi, “Từ khi nào?”
“Tối qua…”
“Các đúng là chẳng ai chăm sóc bản .” Lộ Thu Diễm thở dài, “Thời tiết thế mà cũng cảm . Được , mai về.”
“A?” Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm thấy bộ dạng của , “Không cần cần, đừng vì mà về. Tôi chỉ cảm nhẹ thôi, đỡ .”
“Ai vì ? Tự đa tình.”
“……”
Lộ Thu Diễm: “Thế nhé, ngủ sớm . Mai về mang đặc sản cho , nhớ cho Bóng Đèn ăn.”
“Ồ.” Điền Nguyễn bất lực đổi lịch trình của Lộ Thu Diễm, chỉ thể nghĩ cách trốn đông trốn tây.
Ngu Kinh Mặc cùng bữa tối bước phòng ngủ, phía còn má Lưu.
Điền Nguyễn vội tắt màn hình điện thoại, trốn về phía gối đầu.
Má Lưu tinh mắt, “Ơ chẳng điện thoại của phu nhân ? Cậu mang ?”
Ngu Kinh Mặc liếc mắt, lạnh nhạt , “Ừm, em mang điện thoại cũ.”
Má Lưu bắt đầu lau nước mắt, đặt khay thức ăn xuống: “Phu nhân thật là nhớ tình cũ, chỉ mong niệm tình xưa mà dỗ dành .”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi sẽ dỗ.”
Má Lưu yên tâm ngoài, xuống lầu liền với quản gia: “Tiên sinh cũng nhớ phu nhân lắm, điện thoại của phu nhân mà nhớ . Không dỗ đến .”
Phòng ngủ chính yên tĩnh một lúc. Điền Nguyễn bò dậy, từ đầu giường chạy về cuối giường, cuối cùng còn thở dốc: “Hô, hô~”
Ngu Kinh Mặc đưa tay tí hon, đón đặt lên bàn , “Thu nhỏ thế đúng là thiếu vận động, cơ bụng cũng .”
Điền Nguyễn trừng , “Em nhỏ thế , cơ bụng mới lạ.”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Ở chơi parkour, em sẽ cơ bụng mini.”
Điền Nguyễn ăn bữa tối ngon lành, trong lòng nghĩ đến “bữa khuya” mỹ vị. Thật sự thể ăn ? Ăn thế nào? Chẳng lẽ bò lên , cả ôm lấy cự long?
Chỉ nghĩ thôi thấy hổ.
Cậu dám nghĩ tiếp, quá bậy bạ.
Ăn xong, Ngu Kinh Mặc tắm. Điền Nguyễn tắm , chỉ cần đ.á.n.h răng là . Cậu bên bồn rửa mặt đ.á.n.h răng, còn Ngu Kinh Mặc thì cởi đồ tắm.
Điền Nguyễn chằm chằm Ngu Kinh Mặc siêu to khổng lồ. Mỗi khối cơ bắp đều ẩn chứa cảm giác sức mạnh khó diễn tả, từng chi tiết đều vặn hấp dẫn ánh của .
Thời xưa dùng “Ngọc Sơn” để hình dung mỹ nam tử. Ngu Kinh Mặc lúc trong mắt Điền Nguyễn chính là một ngọn núi ngọc mài giũa tinh xảo. Làn da mang sắc lạnh cao quý, ẩn vẻ nuông chiều là sức bùng nổ vô hạn.
Nhìn một lúc, mũi nóng lên.
Cậu tưởng bọt kem đ.á.n.h răng nhỏ xuống, cúi đầu thì phát hiện một vệt đỏ.
“…………” Cậu chảy m.á.u mũi.
Máu chảy thành dòng. Ngu Kinh Mặc tắm để ý đến tiểu thanh niên, tự nhiên cũng phát hiện chảy m.á.u mũi, bước tới, đưa tay lau gương mặt nhỏ nhắn của , “Sao ?”
Điền Nguyễn hổ đến mức lao đầu bồn tắm, tắm nữa.
Ngu Kinh Mặc khẽ, nước cho , xoa bóp.
Khăn lụa treo bên bồn tắm mini. Điền Nguyễn trơn tuột như một chú cá chép nhỏ, rầm rì bò lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc, lăn qua lăn , tạo từng đám bọt.
Ngu Kinh Mặc hạ mắt phượng, đáy mắt tràn đầy ý dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve thể mềm mại của tiểu thanh niên, dám dùng lực, “Làm nũng ?”
Trên tóc Điền Nguyễn cũng dính bọt, ngẩng khuôn mặt đỏ bừng : “Anh mau tắm , em ở chơi parkour.”
-----
Tác giả lời :
Người nhà ai nửa đêm còn đăng chương chứ, bảo bối ngủ ngon nhé ~ Nếu xem xong thì sáng dậy xem tiếp nha ~
Điền Nguyễn: Em mới động xuân tâm……
Ngu Kinh Mặc: Ừ, động tâm với cự long.