Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 34 Mini mềm mại (3)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:49:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Kinh Mặc cầm một chiếc thước dây tinh xảo, đo đo ba vòng cơ thể cho Điền Nguyễn. Điền Nguyễn quá phối hợp, vì cơ thể trần trụi khiến cảm thấy hổ. Ngu Kinh Mặc khuyên nhủ mãi, thanh niên mới buông bỏ ngượng ngùng, cả trắng nõn nhỏ xíu bàn.

Mặt bàn sơn đen bóng phản chiếu ảnh nhỏ bé yếu ớt của . Ngu Kinh Mặc Điền Nguyễn mini, quả thực tinh xảo như búp bê thủ công.

“…… Ngu , nhanh lên!” Điền Nguyễn dang hai tay, mặt đỏ bừng thúc giục.

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc bật , dùng thước dây quấn quanh vòng eo mảnh khảnh của , hai đầu giao , ghi nhớ liệu trong đầu.

Sau đó là vai rộng, vòng ngực.

Chỉ một chiếc thước dây nhỏ như , thể ôm trọn bộ lồng n.g.ự.c của thanh niên.

Điền Nguyễn khẽ run lên, cố nhịn đến mặt đỏ ửng. Đợi đo xong , chu môi, chui tọt trong khăn lụa, lâu .

Ngu Kinh Mặc nhấc một góc khăn lụa lên, nhỏ bên trong, “Ngượng ?”

Điền Nguyễn nắm lấy góc khăn, kéo về , quấn thành một cái bánh chưng, chỉ lộ cái đầu đỏ ửng, đôi mắt long lanh trừng : “Không .”

Ngu Kinh Mặc ghi đo cơ thể mini của Điền Nguyễn lên giấy, gọi điện nội bộ cho trợ lý Từ.

Nghe , Điền Nguyễn vội vã trốn máy tính.

Tiếng gõ cửa vang lên, Ngu Kinh Mặc “Vào ”, một tay khẽ chạm nhỏ máy tính, một tay đẩy tờ giấy ghi đo phía bàn làm việc, “Dựa theo liệu , tìm nhà thiết kế đặt may mười bộ đồ mặc trong, mười áo khoác, mười quần dài, mười quần lót, còn mũ, kính râm, khẩu trang, tai , giày, vớ.”

Trợ lý Từ hiểu chuyện gì, cầm tờ giấy lên, cúi đầu xem những con chi tiết đến tận phần lẻ, “Đây là?”

“Đặt thêm một căn biệt thự thể cho cao mười centimet hoạt động, chắc chắn một chút.”

“…… Ngu nuôi búp bê ?”

“Ừ.” Trên mặt Ngu Kinh Mặc bình tĩnh gợn sóng, nhưng thực tế ngón tay thanh niên c.ắ.n một cái, “Sáng mai chuẩn xong.”

Trợ lý Từ gật đầu, đầy nghi hoặc rời .

Ai thể liên hệ Ngu Kinh Mặc với búp bê chứ? Cho dù trợ lý Từ ngoài tuyên truyền khắp nơi, e rằng cũng chẳng mấy ai tin.

Ngu Kinh Mặc “búp bê” c.ắ.n một cái, rũ mắt vòng dấu răng nhỏ đầu ngón tay, khóe môi cong lên: “Làm quần áo cho em mà còn c.ắ.n .”

Điền Nguyễn quấn chặt khăn lụa quanh , hổ bực bội : “Ai bảo sờ chỗ đó.”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Chỗ đó là chỗ nào? Toàn em đều sờ qua.”

khi thu nhỏ sờ, Điền Nguyễn vẫn thấy hổ, còn chút buồn bã. Vốn dĩ nhỏ, giờ càng nhỏ hơn, gần như thấy nữa… lỡ sờ mất thì làm ?

Điền Nguyễn tuyệt đối chấp nhận chuyện đó xảy . Cậu bảo vệ “chim nhỏ” của thật , thể bóp.

Nếu biến trở mà thành thái giám, thì bi kịch.

Bỗng nhiên, bàng quang Điền Nguyễn căng lên, che lấy “chim nhỏ”, “…… Ngu , em tiểu.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ?”

“Em tiểu!” Điền Nguyễn kêu lên.

Ngu Kinh Mặc cầm một chiếc cốc giấy dùng một đưa cho , “Tiểu .”

Điền Nguyễn miệng cốc giấy cao gần bằng , “…… em nhà vệ sinh, ở đây.”

Ngu Kinh Mặc , chìa tay về phía .

Điền Nguyễn nhảy lên lòng bàn tay , “Nhanh lên.”

Ngu Kinh Mặc đưa phòng vệ sinh, đặt lên vành bồn cầu, “Cẩn thận.”

Điền Nguyễn đuổi , “Anh qua .”

Ngu Kinh Mặc: “Anh xem em.”

Điền Nguyễn xoay sang một góc, xì xì mà tiểu một dòng nước cực nhỏ, gần như chỉ thể dùng từ “nhỏ giọt” để hình dung.

Ngu Kinh Mặc một tiếng.

Điền Nguyễn: “……”

Chờ Điền Nguyễn xong xuôi, Ngu Kinh Mặc dùng hai ngón tay kẹp thanh niên lên, đặt vòi nước rửa sạch mông. Điền Nguyễn oa oa kêu, sảng khoái hổ.

Dùng khăn mềm lau khô, Điền Nguyễn quấn khăn lụa, tiếp nhận lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc mát xa.

Ngu Kinh Mặc dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn hình mini mềm mại của thanh niên, chỉ thấy rầm rì, trông vẻ thoải mái.

Dỗ dành một lúc lâu, Điền Nguyễn ngoan ngoãn bàn làm việc xem Ngu Kinh Mặc làm việc. Mỗi khi những ngón tay thon dài của gõ bàn phím, Điền Nguyễn đều chớp mắt chằm chằm.

Ngu Kinh Mặc phát hiện, liền chìa tay về phía , “Lại đây.”

Điền Nguyễn e thẹn bò lên, ôm lấy ngón tay Ngu Kinh Mặc nỡ buông.

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Thu nhỏ mà gan sắc vẫn lớn.”

“……”

Ba giờ chiều, Điền Nguyễn ngủ một giấc chiếc khăn mềm, đó Ngu Kinh Mặc nhét túi áo, mang theo đến hồ xã giao —— câu cá.

Trên đường , Điền Nguyễn mơ mơ màng màng. Ngu Kinh Mặc vặn mở một chai nước khoáng, cho uống mấy ngụm.

Điền Nguyễn tỉnh táo , bám vạt áo vest của Ngu Kinh Mặc, ló đầu ngoài cửa xe. Sau khi băng qua một mảng “rừng thép” của thành phố, tầm mắt đột nhiên rộng mở. Chiếc Bentley chạy một vùng lau sậy ven ngoại ô.

Trong bãi lau sậy , vài cây cầu gỗ nối liền với như những con đường nhỏ, tạo thành hình chữ “Mễ”. Ngu Kinh Mặc khép tay n.g.ự.c che chở tí hon bước xuống xe, về phía trung tâm hình chữ Mễ.

Gió thu hiu hiu mang theo lạnh mát lành. Trên cầu gỗ dựng sẵn cần câu, các loại ngư cụ đầy đủ.

Ngu Kinh Mặc tiến lên, bắt tay hàn huyên vài câu với một vị tổng giám đốc trung niên gương mặt hiền hòa, phong thái đĩnh đạc, xuống bắt đầu câu cá.

Vị tổng giám đốc rõ ràng là cao thủ câu cá. Ông thuần thục rải một nắm mồi xuống nước tạo ổ, đó thong thả kiểm tra cần câu, phao, buộc lưỡi câu mới.

Hai câu trò chuyện, bàn về những điều liên quan đến câu cá, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện làm ăn.

Điền Nguyễn trong lòng Ngu Kinh Mặc mà mơ màng buồn ngủ, nhưng lãng phí ánh thu đẽ , liền cơ n.g.ự.c “đạp sữa”.

Ngu Kinh Mặc: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-34-mini-mem-mai-3.html.]

Vị Tổng giám đốc chợt liếc thấy, khẽ “di” một tiếng: “Trong lòng Ngu tổng giấu thứ gì ? Hình như đang động đậy.”

Ngu Kinh Mặc che n.g.ự.c : “Không gì.”

Điền Nguyễn lập tức im.

Vị tổng giám đốc cũng truy hỏi, tiếp tục câu cá.

Bên cạnh là một đình hóng gió. Ngu Kinh Mặc : “Hôm nay nắng gắt, là chúng qua đình ?”

Vị tổng giám đốc đó : “Ngu tổng cứ , phơi nắng nhiều mới cho sức khỏe.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu, chuyển sang đình hóng gió. Thực cũng xa, vẫn thể trò chuyện với . Khoảng cách như tiện cho Điền Nguyễn hoạt động. Hắn lặng lẽ lấy vợ mini , đặt lên bàn gỗ.

“Đừng chạy lung tung.” Ngu Kinh Mặc thấp giọng dặn.

Điền Nguyễn gật đầu, nấp hình cao lớn của , đón gió thu mát rượi, tâm trạng u ám cũng tan ít. Cậu dạo bàn, đẩy chén , leo trong .

Ngu Kinh Mặc đưa tay định rót , chợt phát hiện Điền Nguyễn đang ở trong chén, vội vàng rút tay .

Điền Nguyễn ngửa mặt, kinh hãi miệng ấm đang bốc nóng.

Ngu Kinh Mặc chuyển “ly Điền Nguyễn” về phía , rót sang một chiếc ly khác, miệng hỏi: “Trương tổng uống ?”

Trương tổng đáp: “Chưa khát.”

Ngu Kinh Mặc chậm rãi nhấp . Một nhân viên mặc đồng phục xanh đen tới. Hắn thản nhiên dùng bàn tay che cả Điền Nguyễn lẫn chén .

Nhân viên mỉm hỏi: “Ngu tổng, Trương tổng cần dùng điểm tâm ạ?”

Trương tổng: “Không cần, đàn ông ăn điểm tâm gì.”

Ngu Kinh Mặc: “Mang lên một ít.”

Trương tổng: “……”

Nhân viên đẩy xe nhỏ đến, giới thiệu: “Đây là bánh kem red velvet mới nhất dùng kèm kem bơ muối biển, vị mặn ngọt đan xen, kết cấu mềm mịn. Đây là món tráng miệng mùa thu yêu thích nhất của cửa hàng.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu.

Nhân viên giới thiệu thêm vài món mới rời .

Trương tổng : “Hóa Ngu tổng thích đồ ngọt.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Lòng bàn tay bỗng ngứa ngáy. Ngu Kinh Mặc cúi xuống, chỉ thấy tí hon như một Tiểu Bàn Cổ khai thiên lập địa, chân đạp chén , tay chống lòng bàn tay , hình mini như đang chống trời đạp đất.

Khóe mắt, đuôi mày Ngu Kinh Mặc đều ánh lên ý . Cuối cùng để Tiểu Bàn Cổ thất vọng, buông tay cho “phá vỏ” chui , như thể trời đất hỗn độn tách làm hai.

Điền Nguyễn nhảy khỏi chén , chạy tới chiếc bánh kem cao hơn cả .

Bánh red velvet đựng trong ly chân cao. Điền Nguyễn chỉ thể ngẩng đầu , với tới.

“……”

Cậu đầu Ngu Kinh Mặc, ánh mắt long lanh: “Ngu ……”

Ngu Kinh Mặc mỉm , úp chén xuống ly bánh kem. Mắt Điền Nguyễn sáng lên, leo lên đó, đủ chạm tới lớp bánh, “a ư” c.ắ.n một miếng.

Ngọt quá, nhưng tư thế ăn thì chẳng tao nhã.

chiếc muỗng phù hợp với chiều cao của , chỉ thể dùng tay bốc. Chẳng mấy chốc, cả biến thành một “bánh kem bơ” thứ hai.

Điền Nguyễn nghĩ, chỉ cần dùng khăn giấy lau sạch là , về tắm một cái là hảo.

Không ngờ mùi ngọt béo thu hút một con ong mật.

Trong mắt Ngu Kinh Mặc, đó chỉ là một con ong bình thường. trong mắt Điền Nguyễn, nó chẳng khác gì quái thú. Con ong phóng đại gấp mấy , cặp râu đen nhánh, đôi mắt kép cùng ba mắt đơn, miệng trông như sinh vật ngoài hành tinh, đôi cánh mỏng là chiếc bụng phủ lông tơ, quái dị đáng sợ.

Điền Nguyễn trợn tròn mắt, hét lên: “A!”

Ngu Kinh Mặc: “?”

Điền Nguyễn: “Quái thú!!”

Tiếng hét khiến Trương tổng cũng thấy, ngơ ngác sang: “Ai đang ?”

Ngu Kinh Mặc nhanh như chớp xách tí hon lên: “Nhạc chuông điện thoại của , là giọng phu nhân.”

Trương tổng tán thưởng: “Ngu tổng đúng là yêu vợ như mạng, đến nhạc chuông cũng dùng giọng phu nhân.”

Ngu Kinh Mặc giơ tay định xua con ong, nhưng nó hề sợ hãi, lao thẳng chiếc bánh ngọt. Điền Nguyễn qua khe ngón tay , tức cuống, trượt dọc theo cánh tay xuống, chạy đến ly bánh, chắn .

“Bánh kem của , ăn!” Điền Nguyễn tức tối.

Con ong kinh động, bay mà lượn vòng quanh chiếc bánh bất ngờ lao xuống.

Điền Nguyễn thấy liền co giò chạy: “A a a Ngu cứu mạng!”

Ngu Kinh Mặc dùng tay chặn đòn tấn công của ong mật. Con ong giật bay . Người tí hon thì va mép bàn, suýt rơi xuống. Ngu Kinh Mặc nhanh tay dùng tay còn đỡ .

Điền Nguyễn lăn một vòng trong lòng bàn tay , đầu óc choáng váng, hoảng hốt thấy con ong bay trở về, sợ đến mức chạy “parkour” Ngu Kinh Mặc, vài bước nhảy xuống vùng n.g.ự.c bụng .

Ngu Kinh Mặc đưa tay định bắt.

Mini thanh niên gan nhỏ, chạy thì nhanh, thoắt cái chui trong n.g.ự.c , như lạc đường mà tả xung hữu đột, cuối cùng giẫm lên “cự long”, bật một cái nhảy “sào huyệt”.

Dường như cảm thấy an , Điền Nguyễn tay chân quấn lấy “cự long”, thở phào một .

Ngu Kinh Mặc cúi mắt tiểu Điền Nguyễn giữa hai chân .

Điền Nguyễn lúc mới muộn màng nhận xông “sào huyệt” của cự long.

“……”

“……”

-----

Tác giả lời :

Ngu Kinh Mặc: Nếu em tìm thấy, nên ăn cơm thôi.

Điền Nguyễn: ……

Loading...