Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 33 Mini mềm mại (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-01 15:11:59
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Bảo bối, tỉnh dậy nào.”

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng khẽ khảy tí hon trong túi áo. Giọng trầm thấp như từ cao vọng xuống, chậm rãi mà dịu dàng, mang theo vô hạn sủng nịch.

Người tí hon rầm rì một tiếng, mơ mơ màng màng mở đôi mắt long lanh. Dù thể và khuôn mặt nhỏ xíu, biểu cảm vô cùng phong phú. Cậu mặc kệ ngón tay đang khảy , dang tay dang chân bò lên khối cơ n.g.ự.c rắn chắc, : “Của em!”

Ngu Kinh Mặc khẽ trầm thấp: “Ừm, đều là của em.”

Điền Nguyễn dùng hai tay bám mép túi áo sơ mi bên trong. Ánh sáng tối, nhưng hề cảm thấy sợ hãi, bởi vì đây là vòng tay của Ngu Kinh Mặc. Chóp mũi tràn ngập mùi hương gỗ thoang thoảng , bao trùm cả lẫn tâm, khiến chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến sợ hãi.

Ngu Kinh Mặc khẽ kéo cổ áo vest xuống, hỏi: “Như thấy ngột ngạt ?”

“Không .” Điền Nguyễn ngoan ngoãn cơ n.g.ự.c , nhịn dùng răng gặm nhẹ một cái. Có lẽ vì thu nhỏ nên cảm giác cứng.

Ngu Kinh Mặc như kiến c.ắ.n một cái, giơ tay nhẹ vỗ lên m.ô.n.g thanh niên: “Đừng nghịch.”

Ngu Kinh Mặc mang Điền Nguyễn xuống lầu.

Quản gia thấy động tĩnh, như thường lệ chờ ở đầu cầu thang: “Tiên sinh, phu nhân buổi trưa lành. Hôm nay phu nhân vẫn thần thái sáng láng, trời sinh một đôi—…”

Câu nịnh nọt quen miệng bỗng im bặt giữa trung khi ông ngẩng đầu lên. Quản gia nghi hoặc bên cạnh Ngu Kinh Mặc: “Phu nhân ạ?”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Em tỉnh lị tham gia hội thảo học thuật, vài hôm nữa sẽ về.”

“Đi hồi nào ?” Quản gia nghi ngờ lão niên si ngốc. Rõ ràng tối qua còn thấy Điền Nguyễn vui vẻ về nhà ăn cơm.

“Nửa đêm, chuyến bay khuya.” Ngu Kinh Mặc giỏi dối, trả lời ngắn gọn, đồng thời cảm nhận tí hon trong túi áo n.g.ự.c khẽ động.

Quản gia , khỏi áy náy: “Xin , tối qua ngủ quá say, tiễn phu nhân.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc xuống lầu.

“Tiên sinh ăn cơm ạ?”

“Ăn .”

Trong đầu quản gia lập tức hình thành một suy đoán: Sao Điền Nguyễn đột nhiên rời ? Nhất định là và phu nhân cãi . Điền Nguyễn giận quá nên bỏ , còn Ngu Kinh Mặc chắc chắn cũng khổ sở, nên mới một ăn cơm trong phòng, vật nhớ !

Trời ạ, cặp phu phu ân ái bao năm cãi , còn ông— quản gia gì, thật quá thiếu chuyên nghiệp.

“Ông làm gì ?” Ngu Kinh Mặc liếc quản gia đang tự đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, diễn sâu vô cùng.

Quản gia vội vàng hỏi: “Tiên sinh, cần bắt phu nhân về ạ?”

Hội thảo học thuật gì chứ, chắc chắn chỉ là cái cớ.

Ngu Kinh Mặc: “……”

Điền Nguyễn: “…… Nghĩ mà sợ.”

Giọng của chỉ Ngu Kinh Mặc thấy. Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong lên: “Không cần, em sẽ về.”

Quản gia khuyên nhủ: “Phu nhân tính tình mềm mỏng, chỉ cần dỗ dành vài câu, chắc chắn sẽ về.”

Ngu Kinh Mặc liếc ông một cái: “Tôi tự chừng mực.”

Về việc Điền Nguyễn “rời nhà trong đêm”, ngoài quản gia và má Lưu lẩm bẩm vài câu, những khác đều mang vẻ mặt “Tiên sinh phu nhân đang chơi trò gì đó đây”.

Ngu Kinh Mặc giữ gương mặt trầm tĩnh bước cửa, chiếc Bentley, với tài xế: “Đến Hồng Diệp quán.”

Tài xế tuy kinh ngạc nhưng vẫn theo lời, lái xe vòng qua đường núi đến Hồng Diệp quán. Xe dừng cổng, Ngu Kinh Mặc xuống xe, khẽ chỉnh n.g.ự.c áo để tránh Điền Nguyễn rơi .

Suốt dọc đường, Điền Nguyễn thì thầm ngớt, chỉ Ngu Kinh Mặc .

Vào Hồng Diệp quán, Điền Nguyễn vẫn còn lẩm bẩm. Lúc qua ồn ào, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót, Ngu Kinh Mặc nhất thời rõ: “Hửm?”

Điền Nguyễn kêu lên: “Em mệt !”

Túi áo thì an , cơ n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc thoải mái, nhưng trong túi lâu vẫn khá vất vả, chân cẩn thận trẹo một chút.

Ngu Kinh Mặc đến tán cây, mặt cây, lặng lẽ lấy Điền Nguyễn , dùng tay che để khác thấy.

Điền Nguyễn phịch xuống lòng bàn tay , khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đôi mắt như chứa hai vũng nước: “Đau chân ~”

Ngu Kinh Mặc khẽ động ngón tay, nhẹ nhàng xoa bóp mắt cá chân của . Vì quá nhỏ, dám dùng lực, hàng mi dài khẽ nhíu .

Chợt một giọng nam thô lỗ sang sảng: “Ngu Kinh Mặc, đang úp mặt cây sám hối đấy ?”

Tiếng dứt, mấy con bồ câu trắng giật bay vút qua ngọn cây, gió nhẹ từng cơn.

Ngu Kinh Mặc đầu . Chính là Bạch sư , mấy năm gần đây hình phát tướng ít. Hắn nâng lòng bàn tay lên, để Điền Nguyễn .

Trong chính văn, lão Bạch chỉ xuất hiện một , lúc đ.á.n.h giá Điền Nguyễn một cái chép miệng: “Biết yêu vợ, nhưng ngoài còn mang theo một bàn tay mô hình để khoe ân ái thì quá đáng đấy?”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Không mô hình.”

Để chứng minh sống, Điền Nguyễn mở to hai mắt, còn vung nắm tay: “Hừ! Ha!”

Lão Bạch “ồ” một tiếng, cúi sát : “Đây thật sự là vợ ?”

Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn xa hơn một chút: “Cấm loạn.”

“……” Lão Bạch vỗ vỗ cái bụng tròn của , “Tôi đại nhân đại lượng, chấp nhặt với . Nói , mang vợ nhỏ của đến đây làm gì?”

Điền Nguyễn lớn tiếng : “Tôi vợ nhỏ của Ngu , là vợ duy nhất của Ngu !”

Ngu Kinh Mặc bế Điền Nguyễn lên ngực, “Ừ” một tiếng, với lão Bạch: “Tôi cách để em khôi phục .”

Lão Bạch tự nhận thoát khỏi thế tục, chuyện ly kỳ cổ quái gì cũng từng gặp, nhưng tận mắt thấy một sống sờ sờ thu nhỏ thì đúng là đầu. Anh : “Để tra điển tịch , vẽ cho một lá bùa bình an.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-33-mini-mem-mai-2.html.]

Lão Bạch : “Hai cũng cần quá lo lắng. Biết đây hẳn là chuyện . Nói chừng là ông trời cảm nhận thử thế nào là cách xa nhất đời.”

“……”

Khoảng cách xa nhất đời yêu em mà em , mà là hai yêu nhưng chênh lệch hình thể quá lớn, gần ngay mắt mà thể mật.

Lão Bạch vỗ vỗ vai Ngu Kinh Mặc: “Nghĩ thoáng chút, kiên nhẫn một chút.”

Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm. Nhận lấy bùa bình an xong liền rời .

Hắn đặt bùa bình an chung một túi với Điền Nguyễn. Điền Nguyễn lên lá bùa, đủ cao để ló đầu khỏi túi, như sẽ ngột ngạt. Trong tai , âm thanh của thế giới như tiếng sấm nổ, nhưng mãi cũng quen.

“Đến tập đoàn.” Ngu Kinh Mặc xe với tài xế.

Vẫn làm.

Ngoài chuyện Điền Nguyễn thu nhỏ, một việc ly kỳ như chuyện cổ tích thì thế giới vẫn vận hành bình thường. Hôm nay tập đoàn Cây Sồi Xanh cũng gì khác lạ.

Ngu Kinh Mặc âu phục giày da, đến nhân viên cũng cúi chào. Trợ lý Từ và Anne canh đúng giờ theo phía báo cáo công việc, cho đến khi bước thang máy chuyên dụng.

Cánh cửa gỗ đặc nặng nề của văn phòng mở . Ngu Kinh Mặc bước , xuống ghế tổng giám đốc, vài phút về lịch trình và nội dung công việc trong ngày.

Ngu Kinh Mặc : “Hủy buổi golf chiều nay, đổi thành câu cá.”

Anne: “?”

Golf dù cũng là một môn vận động. Mang theo Điền Nguyễn mini, sợ làm rơi mất . Câu cá phần lớn thời gian là , an hơn.

Ngu Kinh Mặc : “Cứ bảo là chân trẹo.”

Trợ lý Từ kinh ngạc: “Chân Ngu trẹo? Nhìn mà.”

Ngu Kinh Mặc lạnh lùng liếc một cái.

Trợ lý Từ hiểu ý: “Vâng, sẽ như .”

Ngu Kinh Mặc: “Hai ngoài . Không cho phép thì .”

Bình thường nếu thông báo, cũng chẳng ai dám tự tiện văn phòng. Hôm nay còn đặc biệt nhấn mạnh thêm một câu. Trợ lý Từ và Anne . Anne lập tức rời , chuyện riêng của sếp thể tò mò, nếu bát cơm khó giữ.

Trợ lý Từ chỉ nghĩ chắc sếp và phu nhân chơi trò gì đó, nên thức thời hỏi thêm.

Văn phòng yên tĩnh , Điền Nguyễn cuối cùng cũng thể ngoài hít thở.

Cậu bò khỏi túi áo, đáp xuống lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc đặt lên chiếc bàn gỗ sơn đen bóng loáng một hạt bụi. Mặt bàn rộng lớn đối lập rõ rệt với tí hon trắng trẻo như ngọc tuyết.

Điền Nguyễn chân trần dẫm lên mặt bàn, để vài dấu chân ướt nhạt màu, nhanh chóng bốc . Cậu thấy thú vị, nhảy nhót tại chỗ.

Ngu Kinh Mặc gõ nhẹ mặt bàn.

Âm thanh với Điền Nguyễn lớn. Cậu “a ui” một tiếng, ôm chặt lấy ngón tay : “Ngu , động đất !”

Ngu Kinh Mặc bật : “Là bàn rung thôi.”

Điền Nguyễn nhớ hai từng thật sự “rung bàn” chính chiếc bàn làm việc , mặt lập tức ửng hồng, khẽ hừ một tiếng.

“Chim nhỏ kêu gì ?” Ngu Kinh Mặc dùng đầu ngón tay gãi nhẹ cằm .

Điền Nguyễn thuận thế tựa giữa những ngón tay thon dài của : “Ngu , kẹp em lên .”

Ngu Kinh Mặc nhướng mày, thật sự dùng hai ngón tay kẹp lấy hình mini của , nhẹ nhàng đung đưa giữa trung.

Điền Nguyễn khanh khách, chợt nảy ý tưởng: “Vậy em thể chơi parkour ?”

Ngu Kinh Mặc: “Chơi parkour ?”

, to như mà.”

Ngu Kinh Mặc tưởng tượng một chút, thấy khá thú vị: “Trên chỗ nào em cũng sờ qua , giờ còn giẫm nữa?”

“Không ?” Điền Nguyễn đặt xuống bàn, ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ đầy chính nghĩa. Khăn lụa trượt từ vai xuống.

Ngu Kinh Mặc dùng ngón tay khẽ hất.

Tiểu thanh niên lập tức biến thành một “ tuyết nhỏ” trơn nhẵn.

“……” Điền Nguyễn hoảng hốt, hổ vội vàng giành khăn lụa: “Quần áo của em!”

Ngu Kinh Mặc lớn, trả khăn cho .

Điền Nguyễn quấn kín , ngượng giận trừng mắt, nhảy lên bàn phím dẫm loạn một hồi.

Ngu Kinh Mặc nhướng mày, mở máy tính . Trên màn hình hiện đầy một hàng “jjjjjjjjjj” chiếm kín cả dòng.

Điền Nguyễn đầu thấy. Mấy chữ “jj” nhỏ xíu, chẳng khác gì bây giờ… Đến cả máy tính cũng bắt nạt một tí hon như !

Ngu Kinh Mặc , bế Điền Nguyễn lên lòng bàn tay, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc : “Em như đáng yêu lắm.”

Điền Nguyễn ngẩng mặt, đối diện đôi môi . Hơi thở mát lạnh mùi bạc hà, còn thoang thoảng hương hoa quế, khiến mê mẩn đến mức chẳng phân biệt phương hướng, bèn chu môi hôn một cái.

Ngu Kinh Mặc hôn thật sâu, nhưng nên bắt đầu từ . Hắn khẽ thở dài, đặt mini Điền Nguyễn xuống bên con chuột máy tính, để lên đó: “Anh xin cho em nghỉ một tuần. Tuần ngoan ngoãn, chạy lung tung.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Em sẽ chạy lung tung.”

Kết quả, khi Ngu Kinh Mặc làm việc, Điền Nguyễn bò lạc giữa một đống tài liệu. Vì leo trèo lung tung mà khiến chồng giấy sụp xuống.

“… Ngu , cứu mạng!”

Ngu Kinh Mặc từ trong đống hồ sơ kéo một vợ mini đang mắc kẹt nhúc nhích : “Dễ lạc đường như , còn đòi chơi parkour ? Tìm hang rồng ?”

Điền Nguyễn: “……”

-----

Tác giả lời :

Nguyễn Nguyễn thu nhỏ đương nhiên chơi parkour chồng, làm một dũng giả ngầu lòi, đ.á.n.h rồng chứ! [ thẹn thùng ]

Loading...