Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 32 Mini mềm mại (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 17:54:28
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngày nọ, tháng nọ, năm nọ, một buổi sáng sớm, Ngu Kinh Mặc sắp tỉnh giấc. Theo thói quen, cánh tay đưa sang bên cạnh sờ soạng, nhưng chạm . Không còn như khi ôm thanh niên đầy lòng, tận hưởng sự ôn tồn mỗi sớm mai.
“…… Điền Nguyễn.” Hắn khẽ gọi một tiếng.
Giây lát , truyền đến một tiếng đáp yếu ớt như muỗi kêu: “Ừm.”
“?”
Âm thanh đó quá nhỏ. Ngu Kinh Mặc mở mắt, thấy nửa giường bên trống . Hắn cho rằng Điền Nguyễn đang ở phòng tắm, kiên nhẫn chờ thanh niên rửa mặt đ.á.n.h răng xong. mãi vẫn thấy bất kỳ động tĩnh nào từ phòng tắm, vì gọi một tiếng: “Điền Nguyễn?”
“Ừm?” Vẫn là tiếng đáp yếu ớt như muỗi kêu, gần như ghé sát tai mới rõ.
Thính lực của Ngu Kinh Mặc cực , tinh thần nhanh nhạy. Hắn lập tức phán đoán âm thanh phát từ xung quanh , hơn nữa chính là giọng của Điền Nguyễn.
điều kỳ quái là thấy Điền Nguyễn, chỉ thấy chiếc áo ngủ lụa trắng ngọc xếp thành từng lớp như sóng hoa ở cạnh gối. Hắn nhấc áo ngủ lên, đó còn vương mùi hương của thanh niên.
Ngu Kinh Mặc định gọi thêm một tiếng, thì thấy một vật trắng trắng nhỏ xíu lăn từ trong áo ngủ , a a kêu.
“Bụp” một tiếng, vật nhỏ đó rơi xuống gối, còn bật lên một cái.
Ngu Kinh Mặc tập trung kỹ, đó là một tí hon dài chừng mười centimet, trắng như ngọc nắm, sấp gối, vểnh hai cánh m.ô.n.g tròn trắng nhỏ xíu, giống như chiếc bánh bao sữa nhỏ.
“Hu hu hu, Ngu ?” Giọng Điền Nguyễn.
Ngu Kinh Mặc: “??”
Người tí hon co hai chân dài nhỏ xíu lật . Ngũ quan mini tinh xảo lộ rõ vẻ kinh hãi và hoảng loạn, đôi mắt mở to chớp chằm chằm .
Bốn mắt , thật sự là mắt to trừng mắt nhỏ ——
“Ngu !” Điền Nguyễn kêu lên một tiếng, “Anh, thật lớn!”
Dù là hét lên, giọng Điền Nguyễn cũng lớn, giống như tiếng ong mật vo ve.
Ngu Kinh Mặc trầm mặc. Khuôn mặt luôn lạnh nhạt điềm tĩnh hiện lên vài phần nghi hoặc. Hắn nhắm mắt : “Chắc chắn là ảo giác của , vợ thể biến thành tí hon .”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn cũng bắt đầu nghi ngờ đang mơ. Chẳng lẽ chỉ một đêm lạc xứ sở khổng lồ? Mọi thứ xung quanh đều trở nên vô cùng to lớn, bao gồm cả Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc mở mắt . “Ảo giác” mắt vẫn biến mất. Hắn đưa ngón trỏ thon dài , mà ngón tay to gần bằng cả Điền Nguyễn.
“…… Em trở nên thật nhỏ.”
Điền Nguyễn: “?? Chẳng lẽ Ngu biến lớn ?”
Ngu Kinh Mặc quanh: “Tỷ lệ đồ vật xung quanh đối với đổi.”
Điền Nguyễn trần truồng gối, một đoàn nhỏ xíu. Thấy ngón trỏ khổng lồ của Ngu Kinh Mặc vươn tới như thiên thạch từ trời rơi xuống, khỏi co rụt .
Ngu Kinh Mặc dừng tay.
Điền Nguyễn phản ứng , lập tức ôm lấy ngón trỏ của , nước mắt rơi lã chã: “Ngu , làm đây? Em biến thành tí hon !”
Dù tự bản vẫn thấy tỷ lệ gì bất thường, nhưng động tác quả thực chậm chạp hơn nhiều, lá gan cũng theo nghĩa vật lý mà nhỏ …… Chỉ khi đối mặt với Ngu Kinh Mặc mới quá sợ hãi.
Nghĩ đến việc thể sống trong “xứ sở khổng lồ”, run lên ngừng.
Quan trọng hơn là, với hình thể như , thể mật với Ngu Kinh Mặc. Chênh lệch kích thước quá lớn.
Còn điều Ngu Kinh Mặc lo lắng là việc thu nhỏ ảnh hưởng đến tuổi thọ của Điền Nguyễn . Hắn cẩn thận nâng mini Điền Nguyễn lên đặt lòng bàn tay, suy nghĩ lướt qua một giây, quá trơn, xúc cảm dường như còn mịn màng tinh tế hơn bình thường.
Hắn nâng cả “nửa lũ mảnh vải” của Điền Nguyễn trong lòng bàn tay. Trải nghiệm nay từng , còn cẩn thận hơn nâng một khối đậu hũ non.
Điền Nguyễn chẳng còn tâm trí hổ, trong lòng bàn tay chít chít: QAQ
Ngu Kinh Mặc liếc “tiểu kê kê” nho nhỏ của Điền Nguyễn, buồn : “Đừng sợ.”
Âm thanh làm Điền Nguyễn chấn động ngửa .
Ngu Kinh Mặc vội khép các ngón tay , để ngã xuống, hạ thấp giọng: “Xin . Em đừng sợ , biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn. Có lẽ em trúng loại ma pháp nào đó.”
Điền Nguyễn hổ ôm lấy ngón giữa dài nhất của để định hình, lúc mới nhớ mảnh vải che : “Em mặc quần áo ……”
Ngu Kinh Mặc chỉ thấy miệng mấp máy bằng mắt thường: “Em gì?”
“Quần áo, quần áo!” Điền Nguyễn hét to.
Ngu Kinh Mặc mỉm , rút một tờ khăn giấy mềm ở đầu giường đưa cho .
“……” Nhìn tờ khăn giấy rộng hơn mấy , giống hệt một tấm chăn lớn, Điền Nguyễn khuất nhục quấn nó quanh . Cánh tay và đôi chân trắng nõn nhỏ xíu lộ như ẩn như hiện.
Ngu Kinh Mặc chu đáo thắt một nút nhỏ n.g.ự.c giúp , tránh để tuột xuống: “Có làm xước da em ?”
Điền Nguyễn lắc đầu. Khăn giấy mềm hơn loại bình thường nhiều. Mỗi xong việc, Ngu Kinh Mặc đều dùng loại lau cho , sớm quen . Giờ khoác lên , cảm giác như một tấm t.h.ả.m mềm mịn trơn mượt.
“Không khi nào em mới khôi phục. Trước tiên sẽ cho mua cho em vài bộ quần áo nhỏ.” Giọng Ngu Kinh Mặc chậm rãi, nhẹ đến mức như sợ thổi bay thanh niên trong lòng bàn tay.
Mini Điền Nguyễn ngẩng đầu, định chuyện thì thấy một tiếng sét đ.á.n.h rầm rập, sợ đến run lên.
Nghe kỹ , hóa là tiếng đập cửa.
Mỗi ngày sáng sớm, quản gia sẽ làm theo lệ mà đến gõ cửa hai , còn chủ nhân dậy thì việc ông thể quản.
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng khép tay ôm lấy Điền Nguyễn nhỏ xíu, giữa mày khẽ nhíu : “Xem chuẩn cho em một cái tai cách âm mới .”
Điền Nguyễn gật gật đầu, há miệng tròn vo đáp: “Được!”
Ngu Kinh Mặc lập tức gọi điện cho quản gia, yêu cầu trong nửa ngày chuẩn xong. Quản gia cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng hỏi nhiều. Biết và phu nhân bỗng nhiên hứng thú với búp bê nhỏ nên mới mua cả bộ quần áo và phụ kiện như .
Điền Nguyễn thu nhỏ nửa ngày vẫn khỏi phòng ngủ. Đến cả bàn chải đ.á.n.h răng và cái cốc nhỏ của , bao gồm chậu rửa mặt cũng đặt làm riêng loại tí hon……
Sau khi thu nhỏ mới hóa nhiều phiền toái như , đúng là ngoài dự liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-32-mini-mem-mai-1.html.]
Ngu Kinh Mặc ở bên cạnh bầu bạn, gọi bữa sáng mang phòng. Hắn đặt Điền Nguyễn bàn . Điền Nguyễn cái bánh bao chiên chỉ nhỏ hơn bao nhiêu, tròn mắt.
“Không khẩu vị của em đổi .” Ngu Kinh Mặc bẻ bánh bao chiên , vo thành từng miếng nhỏ trong đĩa, giống như đang cho hamster ăn, “Em thử xem.”
Điền Nguyễn bên mép đĩa, ôm vụn bánh bao chiên gặm từng chút. Hương vị đổi, chỉ là sức ăn nhỏ . Cậu rõ tình huống với Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái đầu nhỏ của , múc một ít cháo, thổi nguội đặt bát: “Uống chậm thôi, hạt gạo đối với em to.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu, hai tay nâng chiếc muỗng bạc còn lớn hơn , từ từ uống cháo. Hạt gạo thật sự thể nuốt trọn trong một miếng.
Cậu đành dùng tay vớt ăn……
Ngu Kinh Mặc cách ăn, khẽ : “Thiệt thòi cho em .”
Điền Nguyễn ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng đáng thương.
lúc đó, bộ đồ vệ sinh cá nhân của Điền Nguyễn mang tới. Cậu trốn phía cái bát, Ngu Kinh Mặc lấy đồ. Quản gia già liếc phòng một cái, dĩ nhiên về phía giường, chỉ quanh hỏi: “Thưa , bộ đồ ăn cần dọn ạ?”
“Tạm thời cần.” Ngu Kinh Mặc đóng cửa , phu nhân của còn ăn xong.
Một hộp “đồ chơi nhỏ” đặt mặt Điền Nguyễn. Cậu lấy bàn chải và cốc của , phát hiện làm tinh xảo, đó còn chạm khắc hoa văn.
Ngu Kinh Mặc bế phòng tắm, đặt lên bồn rửa mặt, dặn dò: “Đừng trượt ngã xuống trong đó.”
Điền Nguyễn cách bồn rửa vài bước: “Sẽ .”
Để phòng Điền Nguyễn rơi xuống cống, Ngu Kinh Mặc vẫn bịt lỗ thoát nước , xả nước lấy cho một ít.
Kem đ.á.n.h răng bóp thật ít. Ngu Kinh Mặc cố gắng lắm mới bóp một chút xíu: “Đánh răng .”
Điền Nguyễn bắt đầu đ.á.n.h răng rửa mặt.
“Đầu bàn chải cứng ?”
“Không cứng.”
“Ừm. Còn một cái bồn tắm nhỏ, em tắm ?”
“Có.”
Ngu Kinh Mặc lấy nước ấm chiếc bồn tắm nhỏ, đặt bồn rửa mặt.
Điền Nguyễn: “…… Ngu , thể ngoài ?”
Ngu Kinh Mặc nhịn : “Cũng từng thấy, ngại gì chứ.” Tắm uyên ương cũng tắm .
Điền Nguyễn vẫn ngượng ngùng. Tuy rằng cái gì cũng thấy, nhưng hiện tại thu nhỏ , cởi trần mặt Ngu Kinh Mặc giống như phàm nhân đối diện thần linh. Trong lòng bỗng sinh cảm giác kính sợ, kéo theo đó là sự hổ.
Ngu Kinh Mặc : “Anh yên tâm.”
Điền Nguyễn để yên tâm, tự tắm, nhưng đủ tự tin. Nhìn chiếc bồn tắm sứ kiểu Âu, còn chu đáo làm cả nút thoát nước, nhưng những vòi nước thể dùng, khiến nhận đây chỉ là một món đồ chơi.
Còn —phiên bản mini đối mặt với đủ loại nguy hiểm.
Do dự vài giây, Điền Nguyễn lưng về phía Ngu Kinh Mặc, e thẹn cởi chiếc khăn mềm ướt lúc rửa mặt, bước chiếc bồn tắm to bằng cái bát, co thành một cục nhỏ.
Ngu Kinh Mặc bóp một ít sữa tắm nước. Điền Nguyễn dùng hai tay khuấy lên, tạo thành lớp bọt dày mịn bao lấy , cuối cùng cũng còn ngượng như nữa.
“Nhiệt độ nước đủ ?” Ngu Kinh Mặc thấp giọng hỏi.
Điền Nguyễn gật đầu: “Đủ .”
Ngu Kinh Mặc lấy kéo cắt một góc khăn lông xuống, làm khăn tắm cho Điền Nguyễn.
Hắn kiểm tra từng bộ quần áo nhỏ, phát hiện đường may thô, khỏi nhíu mày: “Mặc cái sẽ cọ xát da em.”
Quần áo may theo khổ thông thường, mặc cho búp bê thì , nhưng nếu dính sát da Điền Nguyễn thì chắc chắn sẽ gây ma sát.
Trong mắt Điền Nguyễn, những đường chỉ may trông như dây thừng……
Ngu Kinh Mặc : “Em tạm dùng khăn lụa đối phó , đến công ty sẽ bảo thợ may đặt làm cho em vài bộ vải tơ tằm.”
Điền Nguyễn ngước Ngu Kinh Mặc cao lớn như một ngọn núi hùng vĩ, đôi mắt nước làm ướt: “Được.”
Ngu Kinh Mặc hạ mắt, nhịn đưa tay dùng đầu ngón tay xoa nhẹ mái tóc ướt sũng của : “Đừng sợ, ở đây.”
Điền Nguyễn gật mạnh đầu. Cậu tin tưởng Ngu của nhất định sẽ giúp trở như cũ.
Tắm rửa xong xuôi, Điền Nguyễn bước khỏi bồn tắm to bằng cái bát. Vì hổ, vẫn lưng về phía Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc “chiếc màn thầu nhỏ” phía của , bật , chọc một cái nhưng sợ trượt chân nên thôi.
Quấn khăn tắm nhỏ xong, Điền Nguyễn còn ngượng như nữa, ngoan ngoãn nhào lòng bàn tay mềm mại ấm áp của Ngu Kinh Mặc, ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi: “Ngu , làm ?”
Ngu Kinh Mặc: “Đi Hồng Diệp xem thử.”
Điền Nguyễn hiểu ngay. Việc thu nhỏ đến quá đột ngột, đến đạo quán nhờ đạo trưởng xem qua vẫn là nhất.
Ở thế giới , chỉ hòa thượng và đạo sĩ mới quá kinh ngạc chuyện huyền học. Biết họ cách giải trừ ma pháp thu nhỏ của Điền Nguyễn.
“Em cứ như ?” Điền Nguyễn vẫn thấy ngượng.
Ngu Kinh Mặc lấy một chiếc khăn lụa cho khăn tắm, quấn Điền Nguyễn , nâng lên mắt, khẽ : “Anh đặt em trong n.g.ự.c nhé?”
Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, gật đầu: “Được ạ.”
Ngu Kinh Mặc cẩn thận đặt Điền Nguyễn túi trong của áo vest, áp sát lồng n.g.ự.c rắn chắc của .
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn hạnh phúc đến mức ngất xỉu.
Ngu Kinh Mặc: “?”
-----
Tác giả lời :
Mini mềm mại đậu quân ~