Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 31 Cha lớn lớn

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:34:00
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Là 18 tuổi , hiện tại ?”

Đây là câu đầu tiên Điền Nguyễn khi thoát khỏi giấc mộng ngọt ngào và dần khôi phục ý thức.

Giọng trầm thấp, thuần hậu như rượu ngon quỳnh tương. Điền Nguyễn nhịn lẩm bẩm một câu trong mơ: “Đều ……”

“Phải chọn một.”

Điền Nguyễn xoay định ngủ tiếp, bẻ mặt , thể động đậy. Cậu vươn tay cào một cái, lẩm bẩm: “Ngu Kinh Mặc, đừng nháo.”

“……”

Sau đó Điền Nguyễn hôn đến tỉnh hẳn.

“Ưm……”

Nụ hôn mang theo hương bạc hà và gỗ đàn, còn mùi sữa tắm hoa quế quen thuộc. Bất tri bất giác, Điền Nguyễn chìm đó. Đầu lưỡi tê dại, khoang miệng quanh quẩn một luồng nóng, đẩy , chặn trở về.

“Ưm…… Ngu……” Hai tay Điền Nguyễn chống đẩy.

Đến khi gần như thiếu oxy, rốt cuộc mới buông . Điền Nguyễn thở gấp, mở đôi mắt nâu sẫm sáng lấp lánh, mờ mịt nước. Hàng mi dài rõ ràng như rong nước ven bờ, đôi môi mài đến đỏ nhuận hơn cả cánh hồng.

Trong đôi đồng t.ử ngây thơ, thanh triệt , phản chiếu gương mặt tuấn mỹ mà thành thục của một đàn ông.

Mắt dần mở to, thể tin nổi hỏi: “Ngu ?”

Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái vuốt ve môi thanh niên, tỉ mỉ lau vệt nước nơi khóe môi, khẽ : “Dù là giấc mộng đến , cũng ngày tỉnh .”

Điền Nguyễn: “Vậy Ngu nho nhỏ của em cứ thế ? QAQ”

Ngu Kinh Mặc: “ Ngu lớn lớn của em trở .”

Điền Nguyễn mất năm phút mới chấp nhận sự thật khiến buồn bã . Ngu nho nhỏ rời mà chẳng với một tiếng, đúng là rút lui vô tình!

Dường như thấu suy nghĩ của , Ngu Kinh Mặc vươn tay nhéo nhéo gương mặt đang giận dỗi: “Anh của 18 tuổi khiến em luyến tiếc đến ?”

Đương nhiên là luyến tiếc. Trong lòng Điền Nguyễn rõ sớm muộn gì Ngu nho nhỏ cũng sẽ rời , nhưng ngờ từ mà biệt. Cậu vô cùng trân trọng từng phút giây, mà đột nhiên tất cả biến mất.

Ngu Kinh Mặc thu hết phản ứng của mắt, : “Anh . Anh ở đây mà, em thấy ?”

Điền Nguyễn sững .

Dù là Ngu Kinh Mặc 18 tuổi Ngu Kinh Mặc hơn ba mươi tuổi hiện tại, đều là cùng một . Điền Nguyễn đương nhiên hiểu rõ, chỉ là đột nhiên từ bản nhỏ chuyển sang bản lớn, vẫn chút hụt hẫng.

“Xem em yêu dáng vẻ trẻ tuổi của hơn.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn vội vàng đáp: “Không , chỉ cần là Ngu , em đều thích.”

“Biểu cảm của em như .” Ngu Kinh Mặc định dậy xuống giường.

Điền Nguyễn ôm chặt cánh tay , kéo ngã xuống , ôm trọn cả thể lòng. Gò má áp lồng n.g.ự.c dày rộng quen thuộc, ngửi thấy mùi hương khiến an tâm, giọng mềm mại như làm nũng: “Bất kể Ngu ở độ tuổi nào cũng mị lực, em đều thích.”

Bàn tay to của Ngu Kinh Mặc thể bao trọn phần đầu tròn trịa của thanh niên. Những sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ ngón tay . Hắn xoa nhẹ, : “Chọc em thôi. Anh chỉ một , nhân cách phân liệt.”

Điền Nguyễn ngẩng mặt hỏi: “Anh còn nhớ chuyện đó ?”

“Đương nhiên.”

“?”

Bộ dáng thanh niên giống hệt một chú mèo tò mò. Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên mặt một cái, : “Giống như một giấc mơ từng mơ khi còn thiếu niên. Nội dung theo thời gian sớm mơ hồ, nhưng khi hồi tưởng mới phát hiện, nó vẫn luôn ở trong đầu .”

“Mơ?”

“Anh mơ thấy tuổi 18. Có lẽ, tuổi 18 cũng mơ thấy .”

Tựa như Trang Chu mộng bướm, chẳng ai ai mơ thấy ai . thể chắc chắn rằng, trong giấc mộng của họ, đều Điền Nguyễn.

Mười tám tuổi là khi Ngu Kinh Mặc tiếp quản Ngu gia. Áp lực tăng vọt, gánh nặng chấn hưng gia tộc đè lên vai , hiếm khi niềm vui nhẹ nhõm. Nay ngẫm , thể một chuyến trải nghiệm tựa như ảo mộng như , rằng sẽ một tương lai rực rỡ hằng mong ước, nhà, yêu, là một điều may mắn vô cùng.

Vì thế, những năm tháng một chống đỡ cũng còn quá cô độc.

“Cảm ơn.” Ngu Kinh Mặc Điền Nguyễn , “Vì xuất hiện trong tuổi 18 của .”

Đó là món quà sinh nhật 18 tuổi tuyệt vời nhất mà ông trời ban cho .

Điền Nguyễn vùi trong lòng , tim đập mạnh, bỗng nhiên cảm giác vui mừng như tìm thứ mất.

Đây là Ngu Kinh Mặc, là thiếu niên của , cũng là của .

Hai ôm một lúc, hôn một lúc. Điền Nguyễn phát hiện “cự long” của Ngu Kinh Mặc thức tỉnh, khỏi chút hổ. Ngu Kinh Mặc vén chăn, vuốt ve ; môi từ chóp mũi lướt xuống xương quai xanh, tỉ mỉ chăm sóc.

Trên Điền Nguyễn vẫn còn những dấu vết do Ngu Kinh Mặc 18 tuổi để . Ngu Kinh Mặc theo chính những dấu vết , từng chút một phủ lên.

Không bao lâu , Điền Nguyễn khẽ rên thành tiếng. Rõ ràng động tác của Ngu Kinh Mặc dịu dàng mà nhẹ nhàng, hề mạnh bạo. hiểu vì , Điền Nguyễn hổ đến mức nên lời.

Cậu cảm giác như ngủ với hai Ngu Kinh Mặc.

Khi mặt trời lên cao, Ngu Kinh Mặc ôm Điền Nguyễn tắm rửa.

Hắn tắm cho thanh niên đến thơm ngát, rửa sạch những dấu vết bên ngoài, chỉ để những vệt đỏ in hằn da thịt. Đánh răng xong, bộ quần áo mới.

Lại là một ngày mới, một khởi đầu mới.

Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn xuống lầu.

“Khó chịu ?” Ngu Kinh Mặc thả chậm bước chân, phối hợp theo nhịp của .

Điền Nguyễn hổ trừng một cái. Tối qua bản thiếu niên của Ngu Kinh Mặc quấn lấy, sáng nay bản thành thục của “giày vò”, dù là m.ô.n.g bằng sắt cũng rã rời.

Ngu Kinh Mặc khẽ , chặn ngang bế lên, bước xuống lầu.

Điền Nguyễn khẽ kêu lên một tiếng: “Thả em xuống.”

“Đừng nhúc nhích.”

Quản gia chờ sẵn lầu, tiến hành màn thăm hỏi NPC mỗi ngày: “Tiên sinh và phu nhân hôm nay cũng là lang tài lang mạo, ân ái triền miên.”

Ngay đó, quản gia phát hiện gì đó , hoảng sợ : “Ngu , ngài… ngài biến trở về ??”

Giọng Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Phu nhân thích như thế .”

Điền Nguyễn: “ đó.”

Quản gia hiểu. Thì Ngu thể vì phu nhân mà tùy ý đổi dung mạo… Không chứ, chuyện khả năng ??

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-31-cha-lon-lon.html.]

Đối với việc Ngu Kinh Mặc trẻ nửa tháng đột nhiên biến về như cũ, hầu và bảo tiêu đều phổ biến cho rằng mấy ngày nay quá vất vả —— ruộng cày hỏng, chỉ trâu mệt c.h.ế.t, cho nên trong quá trình “cày cấy” liên tục, chỉ một đêm đổi thành dáng vẻ ban đầu.

Đương nhiên, Ngu Kinh Mặc vẫn còn trẻ, ít nhất bề ngoài vẫn như lúc ba mươi tuổi. Là cư địa vị cao, chỉ một ánh mắt cũng đủ dọa khác mất mật.

Hai vợ chồng ăn một bữa sáng đơn giản.

“Ngu , chiều nay làm đúng ?” Điền Nguyễn hiểu Ngu Kinh Mặc, nếu trở , chuyện đầu tiên đương nhiên là làm. Dù điều đó thể tránh khỏi, nhưng trong lòng Điền Nguyễn vẫn chua chát, đến cả bơ dâu tây cũng làm thấy ngọt lên .

Ngu Kinh Mặc khựng , ngẩng mắt hỏi: “Em hy vọng làm ?”

Điền Nguyễn kinh ngạc hỏi ngược : “Anh ?”

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ giây lát: “Qua hai ngày nữa. Anh bảo trợ lý Từ báo cáo tiến độ các hạng mục.”

Điền Nguyễn gật đầu.

“Em học viện ?” Ngu Kinh Mặc đột nhiên hỏi.

Điền Nguyễn tiếp tục gật đầu như mèo chiêu tài: “Em xin nghỉ nhiều ngày , nhất định .”

“Ừ.”

Hai , một làm, một học. Bận rộn lên , e rằng vài ngày mới gặp . Nghĩ đến đó, Điền Nguyễn liền thấy trống vắng.

Quả nhiên những ngày nhàn nhã đều là “trộm” , tỉnh mộng sẽ kết thúc.

Mang theo tâm trạng nặng nề khó tả, Điền Nguyễn như đóa hoa trong viện úa tàn, ngày hôm liền học viện báo danh, tiếp tục đại nghiệp phiên dịch.

Trong thời gian xin nghỉ, chất đống vô bài chờ dịch. Đạo sư giao hết cho Điền Nguyễn, lời lẽ thấm thía: “Tiểu Điền, thầy tin em.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngâm trong phòng nghiên cứu suốt một ngày, đất vứt đầy bản thảo nháp. Khó khăn lắm mới dịch xong một bài mà cảm thấy khá , đầu tìm thấy .

Tiếng gõ cửa vang lên.

Điền Nguyễn: “Đừng , đang tìm đồ.”

Cửa vẫn mở.

Bước là đôi chân dài thẳng tắp, bao trong quần tây xám nhạt; giày da thủ công đặt may bóng loáng giẫm lên những tờ nháp đất mà hầu như hề bẩn.

Điền Nguyễn xổm giữa đống giấy ngẩng đầu lên, tóc rối vểnh, vẻ mặt ngơ ngác: “Ngu ? Sao tới đây?”

Từ khi công khai phận, Ngu Kinh Mặc ít khi tới học viện nơi theo học. Điền Nguyễn cũng vì quan hệ với các chị khóa bằng con mắt khác, nên hai ngầm hiểu, Ngu Kinh Mặc sẽ hạn chế đến tìm .

Ngu Kinh Mặc xổm xuống, nhặt lên vài tờ nháp, hỏi: “Tìm cái gì? Anh giúp em.”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Không cần , em sắp xong .”

Ngu Kinh Mặc quanh: “Viết bằng bút màu gì?”

Để phân biệt các phiên bản bản dịch, Điền Nguyễn thường dùng bút màu khác . Cậu đáp: “Bản cuối cùng bằng bút màu xám nhạt, gần giống màu quần áo .”

Ngu Kinh Mặc giúp tìm.

Có thêm một hỗ trợ đúng là tiện lợi. Chẳng bao lâu , Ngu Kinh Mặc tinh mắt rút tờ bản dịch bỏ sót: “Cái ?”

!” Điền Nguyễn trân trọng cầm lấy, thở phào nhẹ nhõm, “May mà mất, thể tạm thời báo cáo .”

Ngu Kinh Mặc đưa tay về phía . Điền Nguyễn tự nhiên đặt tay lòng bàn tay , kéo dậy. Ngu Kinh Mặc giơ tay chỉnh mái tóc rối cho : “Vất vả , nghiên cứu sinh nhỏ của chúng . Dẫn em ăn một bữa lớn.”

“Bữa lớn gì?” Mắt Điền Nguyễn sáng lên.

“Mùa cua béo nhất.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Được, em thu dọn một chút.”

Trong lúc thu dọn, Ngu Kinh Mặc : “Anh đổi ý .”

Điền Nguyễn vo từng tờ nháp ném thùng rác, chớp mắt: “Đổi ý chuyện gì?”

Cửa sổ đóng, gió nhẹ lùa , thổi những mảnh giấy vụn đất xào xạc. Ngu Kinh Mặc trong làn gió thanh niên mặt: “Sau , tan làm sẽ đến đón em.”

Điền Nguyễn sững .

“Giống như đây.”

Môi Điền Nguyễn mím , chậm rãi cong lên: “Được ạ.”

Ngu Kinh Mặc cũng bật . Hắn từng cho rằng thanh niên của trưởng thành, cần từng bước theo, ngày ngày ngó, nghĩ rằng như sẽ chỉ tăng thêm áp lực cho . thật , điều Điền Nguyễn cần nhất chính là sự đồng hành.

Giống như những ngày học cấp ba, mỗi buổi đến trường và tan học, Ngu Kinh Mặc đều tình nguyện đưa đón, còn Điền Nguyễn luôn vui vẻ chạy về phía .

Ánh trăng của luôn chạy về phía , từng rời xa.

Hai đầu tiên quang minh chính đại sánh bước trong viện nghiên cứu, xuyên qua hành lang, ngang qua từng văn phòng và phòng nghiên cứu, lướt qua các giáo sư, đạo sư, chị khóa .

Điền Nguyễn lượt chào hỏi, nụ rạng rỡ hơn cả ánh chiều tà.

Sau thoáng kinh ngạc, đều giãn mặt mày, cũng nụ lây nhiễm.

Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn, nghiêng mặt thanh niên bên cạnh, nhịn : “Chúng như giống đầu yêu ?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Giống.”

Bảy tám năm vợ chồng, tìm về cảm giác mối tình đầu.

Có lẽ đây mới là món quà nhất mà Ngu Kinh Mặc 18 tuổi để —— sự tồn tại của khiến Ngu Kinh Mặc tương lai hiểu rằng trân trọng mắt, trân trọng thời gian hiện tại.

Không mãi mãi tuổi 18, cũng mãi mãi tuổi 30. Bỏ lỡ bất kỳ một ngày nào, đều là tiếc nuối của hai .

Hiện tại, Ngu Kinh Mặc bù đắp những tiếc nuối .

Mỗi một ngày, mỗi một khoảnh khắc trong tương lai, đều cố gắng ở bên yêu nhất.

Quãng đời còn còn dài, càng thể hoang phí.

Khi ánh hoàng hôn thu tia sáng cuối cùng, tay họ vẫn từng buông .

-----

Lời tác giả:

Phiên ngoại Ngu nho nhỏ đến đây là kết thúc

Chúc đều để yêu, mỗi ngày đều làm những điều khiến bản thật sự vui vẻ, trân trọng mắt.

Để nghĩ xem phiên ngoại phúc lợi tiếp theo là gì nhé ~

Loading...