Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 26 Cha nho nhỏ (5)

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:30:19
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc da thịt cận cũng đầu tiên, nhưng bất ngờ ngã vòng tay thiếu niên Ngu Kinh Mặc, khó tránh khỏi tâm hoảng ý loạn, vội vàng đẩy Ngu Kinh Mặc xoay , mặt đỏ như lửa đốt: “Không, cần.”

Hơi nước trong phòng tắm tràn , Ngu Kinh Mặc dáng thẳng tắp giữa làn nước mờ mịt, mắt phượng khẽ nâng, mặt biểu cảm gì biến hóa, ừ một tiếng.

Thật khi xong, Ngu Kinh Mặc mới cảm thấy , mới yêu đương cùng tắm rửa, quả thật phần quá gấp gáp.

Vốn dĩ cho rằng, nam nhân cùng tắm rửa cũng chẳng gì, ở trường học vẫn luôn như .

Lúc Ngu Kinh Mặc mới ý thức , Điền Nguyễn chỉ là một nam nhân, mà còn là phu nhân của , là thể phát sinh đủ loại quan hệ bạn đời. Ở mặt lộ thể, vốn dĩ là một loại tín hiệu mời gọi.

Cửa phòng tắm nữa đóng , Ngu Kinh Mặc đổi nước ấm thành nước lạnh, dùng cách để làm tan ý niệm kín đáo mà kiều diễm trong lòng.

Lúc Điền Nguyễn thật sự dám lén nữa. Cậu thừa nhận chính là kẻ mạnh trong tư tưởng, chú lùn trong hành động, đến thời khắc mấu chốt liền rớt dây xích…… Nói là nam sinh trung học ngây thơ? Ngu Kinh Mặc thành thạo như ?

Nghĩ tới Ngu Kinh Mặc khi thành niên mới đầu yêu đương, thể khiến Điền Nguyễn bất giác sa , mà loại chuyện vốn dĩ cần ai dạy cũng hiểu, Điền Nguyễn cũng quá kinh ngạc.

Có lẽ Ngu Kinh Mặc đúng là thiên phú dị bẩm, bất kể yêu đương ở độ tuổi nào, vĩnh viễn đều nắm giữ vị trí chủ đạo.

Điền Nguyễn thẹn thùng che mặt, hiện tại lớn tuổi hơn Ngu Kinh Mặc, mà vẫn là trêu chọc. Hóa Ngu nho nhỏ của còn chơi trò khắc .

Không , nhất định đoạt quyền chủ đạo. Luận kinh nghiệm yêu đương, Điền Nguyễn tự tin nhiều hơn Ngu Kinh Mặc hiện tại ít.

Cửa phòng ngủ gõ vang, Điền Nguyễn mở cửa, thấy má Lưu với gương mặt đầy nếp : “Phu nhân, đây là sữa bò dâu tằm, dâu tằm công dụng tráng dương bổ thận.”

Điền Nguyễn: “…… Cảm ơn, cần.”

Nhìn bát sứ màu tím đựng sữa bò, quả thật cảm giác của món ăn hắc ám.

hương vị tệ, còn thả thêm bánh trôi nhỏ bằng gạo nếp, ăn mềm mại đầy miệng. Không tác dụng tâm lý , uống xong sữa bò, Điền Nguyễn chỉ cảm thấy bụng nóng, tâm tư d.a.o động, lén tiên nam tắm rửa……

Ngu Kinh Mặc tắm xong bước , thấy chính là cảnh thanh niên bưng bát sứ lén lút cửa phòng tắm, “…… Làm gì ?”

Điền Nguyễn ưỡn thẳng lưng, quang minh chính đại đ.á.n.h giá Ngu Kinh Mặc đang mặc áo tắm dài, “Đưa sữa bò cho .”

“Sữa bò?” Ngu Kinh Mặc trầm mặc vài giây, “Đưa đến phòng tắm?”

, nghiên cứu khoa học chứng minh, con khi tắm mà ăn uống thì sẽ đặc biệt sảng khoái.”

Ngu Kinh Mặc tỏ ý kiến: “Tôi thói quen ăn uống trong phòng vệ sinh.”

“…… Ờ.” Điền Nguyễn đưa bát sứ tới, “Vậy uống bây giờ .”

“Ừm.”

“Em tắm đây.”

“Ừm.”

Điền Nguyễn lưu luyến rời tắm rửa.

Trong phòng tắm còn vương hương hoa quế của sữa tắm, hòa cùng mùi hương thanh mát nhàn nhạt Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn say mê hít một , cảm thấy giống như một tiểu biến thái.

Cậu chà rửa từ đầu tới chân một lượt, xà phòng thơm, gel ma sa, sữa tắm đều dùng hết, bỗng nhiên chú ý tới “chim nhỏ” của , buồn bã kéo kéo: “Tao trưởng thành , mày chịu lớn lên.”

Tuy rằng dùng tới, nhưng nếu thấy cũng đến mức quá mất mặt.

Điền Nguyễn nghĩ, nếu thật sự phát sinh loại quan hệ đó, chỉ thể cố gắng giấu “chim nhỏ” của .

Điền Nguyễn quấn áo tắm dài, giả vờ như chuyện gì bước khỏi phòng tắm, thấy Ngu Kinh Mặc bên mép giường, trong tay cầm một quyển sách kinh tế học, đến nhập tâm, phát hiện ngoài.

Điền Nguyễn nhẹ nhàng bước tới, như cánh bướm bay đến bên Ngu Kinh Mặc, giật lấy quyển sách trong tay : “Đêm cảnh thế , đừng làm mọt sách nữa.”

Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu , hàng mi dài rậm ánh đèn đầu giường vàng nhạt hiện vài phần ngây thơ sâu thẳm, “Vậy ngủ thôi. Tôi nửa bên ?”

Điền Nguyễn gật đầu, đặt sách lên tủ đầu giường, từ phía Ngu Kinh Mặc bò lên giường. Đệm chăn tơ tằm mát lạnh mềm mại, đầu gối trượt một cái, lăn trong ánh lụa đen ánh ngọc trai.

Áo tắm trắng như tuyết, tựa ngọc, đối lập vô cùng rõ ràng.

Ngu Kinh Mặc thanh niên ngây ngô đầy dụ hoặc, mím môi, chỉ dùng mắt , lòng bàn tay khẽ cọ xát.

Điền Nguyễn duỗi tay chân, như một con mèo lăn một vòng giường, lăn về phía nửa giường của , hai chân dài như hai đoạn củ sen, vắt ngang trong bóng đêm.

Cậu kéo chăn chui , chỉ lộ một cái đầu, mắt mong mỏi Ngu Kinh Mặc.

Hầu kết Ngu Kinh Mặc khẽ lăn, gì, cũng chui chăn, ngay ngắn.

Hương thơm ấm áp quanh quẩn nơi chóp mũi, chăn khẽ động, Điền Nguyễn áp sát Ngu Kinh Mặc, giọng nhẹ như lông chim: “Có làm chút chuyện vui vẻ ?”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Chuyện vui vẻ gì, gần như trong nháy mắt liên tưởng .

Cố tình thanh niên mang vẻ mặt thuần khiết, như thể chỉ đang một chuyện hết sức bình thường. Có thể thấy tương lai cùng Điền Nguyễn điên loan đảo phượng đến mức nào, đêm đêm ca hát…… cho nên Điền Nguyễn mới quen thuộc với loại chuyện như .

Ngu Kinh Mặc nghiêng mặt , dè dặt khắc chế : “Ngủ sớm dậy sớm, sinh hoạt điều độ.”

Điền Nguyễn: “Ngu lúc làm đến điên cuồng, cũng ngủ sớm dậy sớm.”

“……”

Điền Nguyễn mắt trông mong chằm chằm môi Ngu Kinh Mặc, “Chúng hôn hôn . Có thể làm gì khác.”

Ngu Kinh Mặc thật sâu thở một , mới gì đó, thấy thanh niên xinh áp sát thêm một chút, đôi môi hồng nhuận vểnh lên.

Ngu Kinh Mặc kịp suy nghĩ, duỗi tay che miệng Điền Nguyễn . Môi Điền Nguyễn dán lên lòng bàn tay , mát lạnh mềm mại đến mức thể tưởng tượng. Dần dần, giống như lửa l.i.ế.m tới, nhưng vẫn thu tay về.

Điền Nguyễn chớp chớp mắt liên tục, đôi đồng t.ử sáng hơn cả trời, ấm ức hỏi: “Sao ? Không cho hôn ?”

Ngu Kinh Mặc : “Quá nhanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-26-cha-nho-nho-5.html.]

“Khi đó trần trụi ôm em, nhưng là quá nhanh.”

“……”

Điền Nguyễn dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc, quả nhiên thấy biểu cảm hoảng hốt hiếm hoi của , nhịn rộ lên: “Chỉ hôn một cái thôi.”

Ngu Kinh Mặc giả vờ trấn định thu hồi tầm mắt, “Không .”

“…… Thật sự ?”

Ngu Kinh Mặc nhịn liếc thanh niên bên cạnh thêm một cái nữa, nhưng lời cự tuyệt. Hắn suy nghĩ một lát, bỗng nhiên như một con mãnh thú khom áp sát đóa tường vi của ——

Môi Ngu Kinh Mặc khẽ chạm lên gò má non mềm của thanh niên.

Điền Nguyễn sững .

Một cái hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước. Ngu Kinh Mặc trở , đè chặt chăn giữa và Điền Nguyễn, ép Điền Nguyễn yên, : “Thỏa mãn ? Ngủ .”

Điền Nguyễn: “……”

Vẻ mặt đờ đẫn, Điền Nguyễn căn bản ngủ , mắt mở to tròn xoe. Qua một lúc lâu, đèn đầu giường tắt mấy sáng tối, mới lén đường nét trập trùng như núi non của Ngu Kinh Mặc, nhỏ giọng : “Không thỏa mãn.”

Ngu Kinh Mặc trầm mặc, dường như ngủ.

Điền Nguyễn gan to bằng trời, lập tức lén tập kích một nụ hôn.

Hôn trúng, nhưng Ngu Kinh Mặc dùng bàn tay to che kín mặt. Điền Nguyễn đành lui mà cầu thứ khác, ôm lấy cánh tay Ngu Kinh Mặc, mơ mơ màng màng ngủ mất.

Trong mơ, Ngu của cực kỳ dũng mãnh, lăn qua lộn , đủ tư thế……

Điền Nguyễn rên khẽ tỉnh , mở mắt thấy gương mặt Ngu Kinh Mặc, lập tức cảm thấy nhân sinh viên mãn, “Ngu , thật mãnh.”

Ngu Kinh Mặc cũng tỉnh, giọng Điền Nguyễn, hỏi: “Anh mớ gì ?”

Điền Nguyễn vẫn còn nửa mơ nửa tỉnh, “Anh làm em nhiều, em cảm giác sắp .”

“Có cái gì?”

“Mấy trăm triệu bào thai.”

“……” Ngu Kinh Mặc tỉnh táo, đồng thời, cũng nhận gì đó .

Cánh tay, eo bụng, đùi truyền tới xúc cảm quá mức mềm mại trơn mịn, còn mềm hơn cả chăn lụa. Hắn duỗi tay sờ thử, đó là xúc cảm chỉ da thịt con mới .

Ngu Kinh Mặc nghiêng mặt, thấy một chiếc áo tắm trắng dài đặt bên gối thanh niên.

Nói cách khác, Điền Nguyễn hiện tại tay chân cùng dùng, dán sát , nửa sợi vải cũng .

Ngu Kinh Mặc đẩy cũng xong, đẩy cũng . Dần dần, một luồng táo hỏa bốc lên, cổ họng khô khốc: “…… Điền Nguyễn?”

“Ừm?” Điền Nguyễn lẩm bẩm, “Ngu thật mãnh.”

“……”

Điền Nguyễn cựa quậy, giống như một con nhộng sắp phá kén.

Ngu Kinh Mặc chờ hóa thành bướm bay .

Không ngờ Điền Nguyễn động một cái, bỗng nhiên : “Cộm quá, cái gì ?”

Ngu Kinh Mặc cứng đờ, dám trả lời.

Điền Nguyễn tự mò mẫm, “Thật lớn……”

Lần đầu tiên trong đời, đầu óc Ngu Kinh Mặc trống rỗng, cứng đờ như một cây chày sắt.

Điền Nguyễn nắm lấy, dần dần hiểu đó là thứ gì, theo bản năng liền nhét về phía , “Em…… đại lừa tiên của em.”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Điền Nguyễn: “Cho em.”

Ngu Kinh Mặc nhịn đến cực hạn, khàn giọng : “Không của , là của .”

Điền Nguyễn: “Anh chẳng là của em .”

Ngu Kinh Mặc dùng hai tay giữ lấy vai Điền Nguyễn, ném sang một bên, lập tức quấn chăn , chật vật chạy phòng tắm xả nước lạnh.

Điền Nguyễn kéo chăn, lộ gương mặt đỏ bừng vì ngủ.

Một lúc , tinh thần Điền Nguyễn dần dần tỉnh táo, những lời chịu nổi như boomerang, ngược trở trong đầu .

“…………”

Nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm, Điền Nguyễn đưa tay sờ thử, ướt đẫm, như gặp mưa.

“A…… A?” Điền Nguyễn tập phát tiếng, nếu thật sự thể nghẹn thành câm, “Mình đây là trêu chọc Ngu nho nhỏ ?”

Vừa thẹn thùng, trong lòng Điền Nguyễn hiểu dâng lên một cảm giác tự hào.

“Quả nhiên, làm việc lớn, ha ha ha ha!”

Trong phòng tắm, Ngu Kinh Mặc thấy tiếng đắc ý của phu nhân nhà : “……”

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Em mới thỏa mãn……

Ngu Kinh Mặc: chim nhỏ đó của em thỏa mãn ?

Điền Nguyễn:…… Không thỏa mãn! Em đại lừa tiên!

Loading...