Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 25 Cha nho nhỏ (4)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:29:43
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lúc Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc ở bên , nhưng ngây thơ như , bắt đầu tăng tốc như đạp chân ga, từ cưới yêu biến thành hôn làm.
Thế nên đầu tiên yêu đương của Điền Nguyễn, cũng chẳng cảm giác mối tình đầu gì.
Khi đó, giữa vai chính công thụ những tương tác chua xót, lâu dài, hồn nhiên, quả thực khiến Điền Nguyễn ghen tị. Không giống và Ngu Kinh Mặc, trực tiếp nhảy qua giai đoạn mối tình đầu mà bước thẳng trạng thái yêu đương cuồng nhiệt.
Hiện tại, Ngu Kinh Mặc 18 tuổi xuyên tới, Điền Nguyễn trải nghiệm một cảm giác chua xót và mỹ diệu của mối tình đầu.
Cái loại tim đập thình thịch , ánh mắt chạm vội tách , lòng bàn tay giao nắm dần nóng lên, bầu khí yêu đương kéo căng tràn đầy.
Trong lòng Điền Nguyễn chua chua ngọt ngọt, để bù đắp tiếc nuối , : “Ngu Kinh Mặc, chờ em một chút.”
“Ừm?”
“Em bộ quần áo, nóng quá.”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc buông tay Điền Nguyễn. Khi những ngón tay thon dài của thanh niên rút khỏi kẽ tay , bỗng nhiên một loại mất mát khó rõ, khiến nắm lấy nữa.
Điền Nguyễn ôn hòa vui vẻ, “Chờ em, mười phút là xong.”
Ngu Kinh Mặc thả tay.
Bước chân Điền Nguyễn nhẹ nhàng uyển chuyển, giống như một con nai nhỏ loạn đ.â.m chạy khỏi thư viện, lưu luyến mỗi bước , cuối cùng dứt khoát chạy luôn.
Ngu Kinh Mặc hồn, cúi đầu trang sách dày đặc chữ, thế nào cũng thể . Bên tai là giọng mềm mại trong trẻo của thanh niên, mắt là gương mặt tuấn tú mang theo ý của , chóp mũi quanh quẩn hương hoa quế, gỗ đàn và mùi điểm tâm hòa lẫn .
Ngu Kinh Mặc cổ tay trái của , phía trống trơn, còn chuỗi hạt gỗ đàn tặng.
Chuỗi hạt đang ở tay Điền Nguyễn, là do tự tay tặng. Mang năm qua tháng nọ, nhiễm thật sâu mùi hương chỉ thuộc về riêng Điền Nguyễn.
Rất dễ ngửi.
Ngu Kinh Mặc khẽ hít lấy chút hương còn sót trong khí, tinh thần như một vốc nước, giữ .
Thì yêu sớm ảnh hưởng đến học tập là thật.
Ngu Kinh Mặc bật thầm nghĩ. Hắn từng cho rằng định lực của đủ vững vàng, ngờ cũng sẽ giống bình thường, khi đối diện trong lòng thì tim đập rối loạn, rời liền nhớ cũng chẳng buồn cơm.
Hắn ép tập trung sách. Dần dần, những con chữ đè xuống suy nghĩ rực rỡ trong lòng , sắp tiến đầu óc trở thành tri thức thì thấy tiếng bước chân.
Định lực ngưng tụ lập tức tan rã, Ngu Kinh Mặc giả vờ lật trang sách.
“Ngu Kinh Mặc.”
Giọng ngọt mềm của thanh niên vang lên, mang theo ý vui vẻ, “Anh xem!”
Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu sang, bỗng nhiên sững —— Điền Nguyễn mặc đồng phục giống hệt .
Bộ đồng phục Đức Âm mặc Điền Nguyễn tràn đầy khí chất thanh xuân, hồn nhiên, như thể vẫn là một thiếu niên 18 tuổi.
Vốn dĩ gương mặt non nớt hiện rõ vẻ trẻ trung, lúc Điền Nguyễn mới phát hiện ưu điểm của . Ngoài , cũng vô dụng, ít nhất giả làm học sinh cấp ba cũng hề cảm giác gượng gạo.
Ngu Kinh Mặc nghĩ, thời cấp ba của Điền Nguyễn chắc cũng là dáng vẻ .
Tương lai , cùng một nam sinh cấp ba Điền Nguyễn yêu đương… Bọn họ khi nào làm? Là ngay từ đầu ? Như Điền Nguyễn quá nhỏ ?
“Đẹp ?” Điền Nguyễn chống nạnh hỏi.
Ý thức đang nghĩ gì, Ngu Kinh Mặc mím môi, mắt phượng né tránh, “Đẹp.”
Điền Nguyễn chen m.ô.n.g sát bên , đến môi hồng răng trắng, tinh thần phấn chấn: “Đẹp đến mức cũng dám nhiều ?”
“……”
“Hắc hắc, Ngu Kinh Mặc, mặt đỏ .”
Ngu Kinh Mặc cảm thấy mặt cũng nóng, nhiều nhất chỉ là vành tai ấm, nghiêm túc đáp: “Không .”
“Sao ?” Điền Nguyễn tiểu thuyết nhiều, lúc chẳng bên nên thẹn thùng che mặt ?
Dĩ nhiên động tác thẹn thùng che mặt sẽ xuất hiện Ngu Kinh Mặc, nhưng ít nhất cũng biểu hiện mất tự nhiên một chút chứ?
Kết quả Ngu Kinh Mặc vẫn bình thản như .
“Mặt của , .” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn hiểu thấy đáng yêu, gật đầu: “Anh sĩ diện nha.”
“……” Ngu Kinh Mặc câu “Chẳng lẽ hổ”.
Hai ở thư viện suốt một buổi chiều. Ngu Kinh Mặc học tập, Điền Nguyễn phụ trách bưng rót nước —— thực chỉ là nhận nước hầu mang tới rót cho Ngu Kinh Mặc một ly.
“Bánh hoa quế ngon lắm, nếm thử .”
Điền Nguyễn nhặt miếng bánh hoa quế mới lò, mềm dẻo, đưa đến bên môi Ngu Kinh Mặc. Sợ nóng, còn chu đáo chu môi thổi thổi.
Làn gió ngọt ngào thổi đến khóe môi cong như cung của Ngu Kinh Mặc. Hàng mi dài rậm của khẽ run, rũ mắt xuống, mở miệng c.ắ.n một miếng.
“Thế nào?” Điền Nguyễn hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Ừm.”
Vì thế Điền Nguyễn hiểu, tiếng “ừm” nghĩa là ngon, khỏi cong mắt.
“Anh cũng ăn .” Ngu Kinh Mặc chậm rãi nhai xong mới , “Ăn lúc còn nóng.”
Điền Nguyễn c.ắ.n đúng chỗ Ngu Kinh Mặc cắn, “Ngọt!”
Ngu Kinh Mặc: “……” Hắn dời ánh mắt , đôi mắt quá mức sáng rực của thanh niên nữa.
Hai một miếng, em một miếng, như rồng nhỏ và thỏ con, chậm rãi ăn sạch một đĩa bánh hoa quế, chỉ còn chút vụn bánh.
Điền Nguyễn lãng phí chút nào, gom hết cho miệng.
Chạng vạng, Ngu Thương bận rộn cả ngày cùng Lộ Thu Diễm bộ suốt một ngày trở về trang viên. Hai tắm rửa, quần áo bước chủ trạch, thấy một đôi nam sinh cấp ba.
“……”
Đuôi lông mày Ngu Thương giật giật, nhưng gì.
Lộ Thu Diễm thì kiêng dè như : “U, biến về học sinh cấp ba ? Quần áo của ai thế?”
Điền Nguyễn ngượng ngùng đáp: “Của .”
Lộ Thu Diễm sang bộ Ngu Kinh Mặc: “Hồi đó mặc đồ rộng như ?”
Điền Nguyễn chớp mắt cũng chớp: “Tôi vốn dĩ là một nam t.ử cường tráng.”
Lộ Thu Diễm bật . Ngu Thương cũng vạch trần bộ quần áo là của , huy hiệu trường phía sáng chói tên .
Ăn xong cơm tối, quản gia tới báo: “Ngu , trợ lý Từ và Anne tới thăm ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-25-cha-nho-nho-4.html.]
Ngu Kinh Mặc: “?”
Điền Nguyễn hoảng hốt, kéo Ngu Kinh Mặc chạy thẳng lên lầu. Ngu Kinh Mặc như bây giờ thể để của tập đoàn thấy. Dù tin tưởng miệng của trợ lý Từ và Anne, nhưng con luôn lúc uống say thật, thể đ.á.n.h cược, thua cuộc sẽ khiến Tập đoàn Cây Sồi Xanh chấn động.
“Là trợ lý và thư ký của Ngu .” Điền Nguyễn leo cầu thang giải thích.
Ngu Kinh Mặc gật đầu, “Ừm.”
Vừa đưa Ngu Kinh Mặc lên lầu xong, Điền Nguyễn phòng khách vang lên giọng khách sáo của trợ lý Từ: “Ngu thế nào ? Chút quà nhỏ, đáng là bao.”
Quản gia nhận lấy quà dinh dưỡng, mỉm : “Thân thể vẫn .”
“Vậy ngày mai thể làm ?” Trợ lý Từ thẳng vấn đề.
“Không thể.”
Điền Nguyễn vội vàng chạy xuống, thở hồng hộc.
Anne nghi ngờ hỏi: “Vì thể? Ngu tổng bệnh nặng gì?”
Điền Nguyễn chỉ Ngu Thương: “Sao các nhất định là Ngu tổng , thể là Ngu tổng ? Ngu tổng còn cần tĩnh dưỡng cơ thể.”
Trợ lý Từ gật đầu: “Phải , phu nhân đừng nóng giận, chỉ hỏi thử thôi.”
Anne thêm, đưa túi tài liệu qua: “Đây là văn kiện cần Ngu tổng ký.”
Điền Nguyễn nhận lấy, cánh tay trĩu xuống, nặng như bảy tám cân gạch, : “Tôi sẽ bảo ký.”
Trợ lý Từ ngó nghiêng: “Vậy chúng lên thăm một chút?”
Điền Nguyễn chắn mặt họ: “Không cần, Ngu cần nghỉ ngơi, ngủ .”
Ngu Thương lên tiếng: “Trợ lý Từ, Anne, uống miếng nước hẵng .”
Câu trọng điểm “uống miếng nước”, mà là “”. Trợ lý Từ nhất thời phản ứng, định bước sang phòng thì Anne : “Không làm phiền nữa, còn về ngủ giấc dưỡng nhan.”
Trợ lý Từ lập tức dừng bước, vị trí cũ: “Buổi tối uống khó ngủ lắm, . Đa tạ Ngu tổng.”
Điền Nguyễn tự tiễn khách cửa. Trợ lý Từ khách sáo bảo cần tiễn nữa, vì thế dừng , : “Trên đường cẩn thận.”
Anne gương mặt mỹ lệ , đ.á.n.h giá Điền Nguyễn, môi đỏ cong lên: “Phu nhân và Ngu tổng chơi đồng phục play ?”
Điền Nguyễn: “……”
Anne giơ ngón cái: “Ngu tổng thật tình thú.”
Điền Nguyễn khô khan một tiếng. Sao quên còn mặc đồng phục cấp ba, đúng là hổ.
Trở chủ trạch, Điền Nguyễn thấy Ngu Kinh Mặc xuống lầu, đồng phục vẫn , lập tức cân bằng tâm lý, tủm tỉm tới: “Chúng ngủ .”
Bước chân Ngu Kinh Mặc khựng .
Ngủ?
Ngủ thế nào?
Phu phu đương nhiên ngủ cùng .
Trái tim thiếu niên 18 tuổi đập nhanh hơn một chút. Ngu Kinh Mặc giả vờ bình thản xoay lên lầu.
Điền Nguyễn đầu , thấy mấy đôi mắt xung quanh chằm chằm : “…… Làm gì? Phu phu ngủ cùng là hợp pháp.”
Môi Ngu Thương giật giật, gì. Phu phu ngủ cùng đương nhiên hợp pháp. Vấn đề là, hiện tại cha chỉ 18 tuổi.
Lộ Thu Diễm : “Điền Nguyễn lúc 18 tuổi chẳng cũng ngủ cùng cha , gì rối rắm. Đi thôi, chúng cũng ngủ.”
“…… ừm.”
Quản gia cung kính tiễn , má Lưu vội vàng hâm nóng sữa bò.
Điền Nguyễn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang trở về phòng ngủ chính. Muốn và Ngu Kinh Mặc ngủ riêng phòng là chuyện thể. Cậu còn ăn đậu hủ của Ngu Kinh Mặc, hắc hắc hắc……
Cơ hội khó , thời trở , Ngu 18 tuổi nhất định trêu chọc cho đủ.
Ý tưởng thì , kết quả phòng ngủ chính, thấy Ngu Kinh Mặc bản thiếu niên, chút thẹn thùng: “Anh tắm ?”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừm.”
Nhìn Ngu Kinh Mặc phòng tắm, Điền Nguyễn lập tức như con thằn lằn nhỏ dán sát theo.
Kết quả cửa gỗ mờ đóng liền mở , Điền Nguyễn chu m.ô.n.g lao thẳng vòng tay rắn chắc của thiếu niên.
Cậu ngẩng đầu, bốn mắt chạm với đôi mắt phượng trong trẻo sâu thẳm : “…… em, em lén.”
Ngu Kinh Mặc: “Chưa đ.á.n.h khai.”
“……”
Ngu Kinh Mặc vớt Điền Nguyễn lên, đặt cho ngay ngắn.
Điền Nguyễn nghiêm mặt, mặt nóng như lửa đốt: “Em .”
Ngu Kinh Mặc nghĩ nghĩ, : “Chờ ngoài, vẫn thể .”
Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi, làm bộ bận rộn chơi điện thoại.
Ngu Kinh Mặc tự lấy trong tủ quần áo chiếc áo choàng tắm dài quên, phòng tắm.
Ngón tay chọc chọc màn hình, nhưng ánh mắt Điền Nguyễn vẫn nhịn lén liếc về phía phòng tắm. Trong lòng như con mèo nhỏ cào cấu —— từng thấy thể Ngu Kinh Mặc. đó là thể trưởng thành, mỹ, cường tráng.
Còn hiện tại, tuy dáng vẫn thẳng tắp, mang theo nét ngây ngô của thiếu niên, khác biệt.
Dù là Ngu Kinh Mặc kiểu nào, Điền Nguyễn cũng .
Tâm động bằng hành động. Cậu dán lên cửa phòng tắm, tiếng nước ào ào bên trong, tay khoanh thành một vòng, mắt dán khe hở, cố gắng xuyên qua lớp kính mờ và nước đọng để thấy Ngu Kinh Mặc……
Thấy một chút đường nét.
Điền Nguyễn cổ vũ mạnh mẽ, xoay qua xoay cửa tìm góc độ.
Trong phòng tắm, Ngu Kinh Mặc tắm một nửa, phát hiện bóng vặn vẹo cửa: “……”
Tiếng nước vẫn chảy, bước tới cửa, kéo mạnh .
Thanh niên như chú chim nhỏ linh hoạt, nữa ngã vòng tay .
“Cùng tắm ?” Ngu Kinh Mặc rũ mắt mời.
Điền Nguyễn đầu óc treo máy, liệt trong vòng tay trần trụi của Ngu Kinh Mặc.
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Không sai, Ngu nhỏ bé hiện tại trần trụi, là đang câu dẫn em!
Ngu Kinh Mặc: Em thì là .