Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 20 Trở về thời niên thiếu (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:57:29
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn dựa một cây lau nhà, đ.á.n.h hai tên pháo hôi đến mặt mày xám xịt, miệng vẫn ngừng c.h.ử.i bậy.
“Còn dám nữa ?!” Điền Nguyễn lớn tiếng hỏi.
Vương Bá Đản rốt cuộc tay chân cùng dùng, sờ soạng mở khóa trái cửa toilet, giật cửa bỏ chạy, “Mày cứ chờ đó! Tao còn sẽ !”
Điền Nguyễn: “Anh tưởng là ai? Hôi Thái Lang ?”
Chủ mưu chạy, đàn ông đương nhiên cũng chuồn theo. Dù tiền cầm một nửa, nửa còn coi như mua bài học —— quả nhiên Ngu Kinh Mặc dễ tiếp cận.
Trước đây, đám pháo hôi thử nhiều , nào bảo tiêu hoặc sự cố ngoài ý phá ngang. Mà , kẻ cắt đứt kế hoạch của bọn họ chính là phu nhân của Ngu Kinh Mặc.
Không thể , Ngu Kinh Mặc quả thật mang theo một loại khí vận.
Điền Nguyễn dĩ nhiên cũng loại khí vận , gọi là bàn tay vàng. Chỉ là dám đ.á.n.h cược xem bàn tay vàng lúc nào mất linh , nên chỉ thể tự tay.
Nhìn hai tên pháo hôi chạy trối c.h.ế.t, chống cây lau nhà thở hổn hển một lúc, cẩn thận rửa sạch trong xô nước, đặt chỗ cũ.
vẫn yên tâm, nhất định tận mắt xác nhận Ngu Kinh Mặc bình an.
Điền Nguyễn rửa tay, rút khăn giấy lau khô, rón rén nhà ăn.
Núp ở góc rẽ lén xung quanh, qua cặp kính mát màu to bản, mi mắt thu cảnh tổng tài ưu nhã dùng bữa, bình tĩnh và hài hòa. Những bàn xung quanh đều là giới thương vụ cao cấp, ai gây ồn ào.
Ở góc phòng, nghệ sĩ violin chậm rãi kéo một khúc nhạc nhẹ nhàng. Rượu vang đỏ cùng hoa hồng, khiến trong đó cũng bất giác trở nên tao nhã.
“Tiên sinh?” Một phục vụ ngang, nhẹ giọng hỏi, “Ngài cần trợ giúp gì ?”
Điền Nguyễn sợ phát hiện, vội dán sát tường, : “Không cần.”
Người phục vụ lộ vẻ nghi ngờ: “Xin hỏi ngài đặt bàn ?”
“Ăn , ngay.” Điền Nguyễn chạy như bay.
Ở vị trí sát cửa sổ nhất, Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu phục vụ. Người phục vụ mỉm đặt xuống một chai rượu vang đỏ, “Chúc và phu nhân dùng bữa vui vẻ —— phu nhân vẫn tới ?”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Tới , mất.”
“?”
Cho đến tan học, Điền Nguyễn ném chuyện lên tận chín tầng mây. Dù Ngu Kinh Mặc , bản cũng chẳng chuyện gì. Cậu vốn giỏi quên những điều thoải mái.
“Ngu .” Điền Nguyễn xe, theo thói quen đặt cặp sách lên ghế phụ, còn bản thì sát Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc kéo tay , mười ngón đan chặt, sắc mặt bình thản: “Hôm nay ở trường thế nào? Đói bụng ?”
Điền Nguyễn giật , Ngu Kinh Mặc đói? Chuyện ăn trưa phát hiện ? Cậu sang xe bảo tiêu, “Là Mao mách ?”
Ngu Kinh Mặc: “Vì ăn cơm trưa?”
Điền Nguyễn tìm cớ: “Lúc đó khẩu vị, chiều em ăn hai miếng bánh nhỏ .”
Ngu Kinh Mặc : “Sau vẫn ăn cơm đúng giờ.”
Điền Nguyễn gật đầu, ngoan ngoãn đáp: “Em .”
Xe hòa dòng xe cộ, Điền Nguyễn hỏi : “Ngu hôm nay thế nào?”
Ngu Kinh Mặc: “Khá .”
“Không xảy chuyện nguy hiểm gì chứ? Ví dụ như hại .”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Không . Anh tiểu thần tiên hộ thể, kẻ tới gần .”
“Tiểu thần tiên?” Điền Nguyễn nghi hoặc.
“Mỗi gặp nguy hiểm, chỉ cần nghĩ tới tiểu thần tiên, tiểu thần tiên sẽ đến giúp .”
“Thật ? Tiểu thần tiên đó tên gì?” Điền Nguyễn thấy lạ, đây từng Ngu Kinh Mặc nhắc tới chuyện .
Ngu Kinh Mặc một tiếng, chạm nhẹ đầu mũi , “Em tên là Điền Nguyễn.”
“……” Đồng t.ử Điền Nguyễn chấn động, “Ngu , lời của ý gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Chẳng lẽ trưa nay em tìm ? Không vì mà đ.á.n.h chạy hai ?”
“Sao ???” Điền Nguyễn kinh hãi, tưởng giấu kỹ.
Ngu Kinh Mặc: “Bởi vì là Đại La Kim Tiên, còn tiểu thần tiên như em, hành động đều trong lòng bàn tay .”
“…… Đáng sợ thật.” Điền Nguyễn chịu thua, “Vậy lúc đó gọi em cùng ăn cơm?”
Ngu Kinh Mặc: “Có làm việc để tên, cho em làm hùng nửa ngày.”
Điền Nguyễn nóng mặt, “Anh vạch trần em.”
Ngu Kinh Mặc siết c.h.ặ.t t.a.y trong lòng bàn tay, mắt phượng khẽ nâng, quét một lượt khắp thanh niên bên cạnh, “Anh chỉ hy vọng, em chuyện gì giấu .”
“……”
“Nhìn bộ dạng , còn chuyện gạt ?” Ngu Kinh Mặc ánh mắt sắc bén, bên gối đổi gì, đương nhiên qua mắt .
Điền Nguyễn run run, đáng thương Ngu Kinh Mặc, “Ngu , em thể giấu chuyện gì chứ?”
“Em giả đáng thương, chính là đang gạt .”
Điền Nguyễn bại trận, nhưng vẫn khai .
Ngu Kinh Mặc cũng hỏi tiếp. Hắn luôn cách tự điều tra rốt cuộc Điền Nguyễn đang giấu điều gì.
Điền Nguyễn vốn vô tư, thần kinh thô, Ngu Kinh Mặc chấn một cú như , ngược bắt đầu thấy căng thẳng.
Về tới trang viên, vội chạy phòng vệ sinh cầu cứu Lộ Thu Diễm: Cấp cứu! Ngu hình như phát hiện là xuyên về quá khứ !
Lộ Thu Diễm: Anh làm gì ?
Điền Nguyễn: Tôi làm gì cả, chỉ là trưa nay tìm , nhưng ăn cơm cùng thôi……
Lộ Thu Diễm: Trước dám ngỗ nghịch như .
Điền Nguyễn: Giờ làm đây a / lớn
Lộ Thu Diễm: Tắm rửa sạch sẽ , đàn ông đều là động vật nửa , sướng thì tự nhiên quên hết.
Điền Nguyễn: Thật ?
Lộ Thu Diễm: Tôi dùng với Ngu Thương, trăm thử trăm linh.
Điền Nguyễn: Cảm ơn , con dâu ~
Thế là đêm đó, Điền Nguyễn phá lệ nhiệt tình, nhiệt tình đến mức gần như chút buông thả.
Ngu Kinh Mặc hưởng thụ, còn : “Sau ngày nào em cũng như .”
Điền Nguyễn: “……” Không , sẽ c.h.ế.t .
Lại thêm một nữa, vì làm loại chuyện !
hố do chính đào, cũng chỉ thể dùng m.ô.n.g mà lấp.
Tinh bì lực tận, Ngu Kinh Mặc ôm nỡ buông , cách mật áp sát, hỏi: “Em học nhiều chiêu trò như ?”
Điền Nguyễn: Đương nhiên là từ tương lai của chính .
Tương lai Điền Nguyễn chính là bậc thầy phòng the. Các bạn học dùng đều khen , còn tiếp tục mua nữa.
Điền Nguyễn: “Em thiên phú cao, tự học thành tài.”
Ngu Kinh Mặc động nhẹ một cái, “Quả nhiên thiên phú dị bẩm, mềm nóng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-20-tro-ve-thoi-nien-thieu-3.html.]
Điền Nguyễn hừ một tiếng, “Thiên tài thì đầu óc , nhưng thể lực theo kịp…… Ngu , bỏ .”
Ngu Kinh Mặc: “Anh là , em yên.”
Nói là động, nhưng thực tế Điền Nguyễn giống như một cục bột, xoa tới xoa lui lâu. Rốt cuộc nhào thành một bát canh đặc, Ngu Kinh Mặc c.ắ.n một ngụm, hương nước canh đậm đặc b.ắ.n đầy miệng.
……
Cuộc sống tiếp diễn. Những ngày bình đạm mà đủ đầy như thế , trong thời niên thiếu vốn thường thấy. Khi cảm thấy quý giá bao nhiêu, đến khi một nữa, Điền Nguyễn mới phát hiện vẫn thể nắm bắt dòng thời gian trôi nhanh .
Chớp mắt, một tháng qua.
Cậu bỗng nhiên cảm giác, sắp kết thúc .
Khoảng thời gian Trang Chu mộng điệp , sắp nữa rời xa .
Cậu hỏi Lộ Thu Diễm, Lộ Thu Diễm : “Quá khứ tương lai, kỳ thật gì khác .”
Điền Nguyễn nghiền ngẫm kỹ câu đó, cảm thấy lý.
Tất cả hiện tại, so với tất cả bảy tám năm , kỳ thật cũng chẳng khác là mấy.
Vì nhất định lưu luyến thời gian hiện tại, mà quên rằng thời gian tương lai cũng quý giá kém?
Mỗi khoảnh khắc, con đều đang trở thành một phiên bản hơn của chính . Nếu chỉ mãi nhớ về quá khứ, chìm đắm trong kỷ niệm, thì làm thể bước tiếp về phía , ngắm phong cảnh đường .
Cứ như , sẽ còn nhiều ký ức trân quý như châu ngọc nơi biển sâu lãng quên.
Khoảnh khắc đến từ lúc nào. Điền Nguyễn vẫn học, tan học, tham gia hoạt động xã đoàn, vui đùa cùng bạn bè.
Cậu hiểu rằng, nhân sinh từng trải nghiệm một , như là đủ.
Trong khoảnh khắc nghĩ thông, rộng mở hẳn , quyết định thẳng thắn rõ với Ngu Kinh Mặc.
Hôm nay tan học sớm hơn thường lệ. Tuyết rơi lả tả, chạm đất liền tan, thấm ướt mặt đất, loang những mảng màu sẫm. Bên ngoài đồng phục, Điền Nguyễn giống như đa bạn học khác, khoác thêm một chiếc áo lông cừu.
Tuyết rơi lên quần áo sẽ đọng một lúc, rơi xuống đất, hoặc chậm rãi tan thành những giọt nước nhỏ.
Điền Nguyễn vẫy tay chào Lộ Thu Diễm, “Ngày mai gặp.”
Lộ Thu Diễm bước lên xe đạp, nghĩ nghĩ : “Bảy năm gặp .”
Điền Nguyễn sững , đó gật đầu, “Ừ.”
Lộ Thu Diễm thật sâu bóng dáng Ngu Thương đang xa đại lộ khuôn viên phủ tuyết, thoải mái : “Tôi mong Ngu Thương của bảy năm , còn ngốc nghếch như bây giờ.”
Điền Nguyễn: “ dù là ai, cũng vẫn là .”
Lộ Thu Diễm gật đầu, “Đều là .”
Chính vì mới nỡ, chỉ thêm một , dù chỉ là liếc mắt.
giấc mộng đến , cũng sẽ lúc tỉnh. Người thuộc về thời , vất vả mới tới đây, thể cứ thế lạc mãi trong quá khứ.
Con , đều nên bước về phía , về tương lai. Có yêu luôn ở bên là một loại may mắn, mà một tiếp, chắc là một loại may mắn khác.
Lộ Thu Diễm đặt chân lên bàn đạp, cưỡi xe rời khỏi Đức Âm, bóp phanh, đầu ——
Các bạn học ồn ào cổng lớn, lượt lên xe rời . Điền Nguyễn cạnh Maybach chuyện với Ngu Kinh Mặc, ý dần dần lớp kính xe từ từ nâng lên che khuất. Hội học sinh như thường lệ giữ trật tự ở cổng, Ngu Thương xác nhận vấn đề gì, lúc mới tới bên xe.
Lộ Thu Diễm thấy Ngu Thương về phía một cái, trong mắt lộ vẻ hoang mang.
Tuyết bay mịt mù, Lộ Thu Diễm thấy thể dần trở nên trong suốt, qua đường xung quanh dường như thấy, cũng cảm nhận y.
Vì , khi Ngu Thương qua, thứ thấy chỉ là biển mênh mông, dòng xe như nước, lối bộ còn bóng dáng thiếu niên.
Lộ Thu Diễm một tiếng: “Ngu Thương, chúng gặp ở tương lai.”
Ngu Thương thấy gì, nhưng vẫn lâu, cho đến khi tài xế lên tiếng hỏi, mới cúi xe, rời trong trận tuyết .
Giấc mộng thời niên thiếu , tỉnh thì tự nhiên sẽ tỉnh.
Còn Điền Nguyễn, vẫn mơ thêm một lát. Cậu mở điện thoại, phát hiện bộ tin nhắn một tháng qua với Lộ Thu Diễm đều biến mất, những tin nhắn từ lâu đó thế.
Điền Nguyễn gửi tin cuối cùng: Lộ Thu Diễm, tạm biệt.
Lộ Thu Diễm: ?
Điền Nguyễn: Ngày mai gặp.
Lộ Thu Diễm: Ừ.
Ngày mai của Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn, là Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn của thời . Là chính bọn họ.
Cho dù quên , nhưng vẫn luôn tồn tại.
Điền Nguyễn cất điện thoại, với Ngu Kinh Mặc: “Ngu , chúng xuống xe dạo một chút .”
Từ đây về trang viên còn mười phút đường, xa. Ngu Kinh Mặc đồng ý.
Bảo tiêu mang dù tới, Ngu Kinh Mặc nhận lấy, che đỉnh đầu thanh niên, chắn hết gió tuyết.
Điền Nguyễn thích trong gió tuyết hơn, xoay một vòng : “Chờ tuyết rơi dày hơn, chúng cùng đắp tuyết nhé.”
Ngu Kinh Mặc: “Được.”
Điền Nguyễn dặn dò: “Ngu , nếu em quên mất lời bây giờ, nhất định nhắc em.”
Ngu Kinh Mặc , “Được.”
Điền Nguyễn chậm hai bước, nắm lấy tay còn của Ngu Kinh Mặc, “Ngu , còn nhớ vấn đề em từng hỏi ?”
“Nhớ.”
“Anh hỏi em .”
Ngu Kinh Mặc hạ mắt, giọng trầm thấp: “Nếu em về quá khứ, em sẽ làm gì?”
Điền Nguyễn rộ lên: “Em sẽ làm gì cả. Bởi vì quá khứ của em đủ may mắn, đủ hạnh phúc, thể gặp Ngu .”
Ngu Kinh Mặc cong khóe môi, “Em của hiện tại, và em của tương lai, kỳ thật khác .”
Điền Nguyễn chu môi: “Anh là em trưởng thành ?”
Ngu Kinh Mặc đưa tay phủi tuyết tóc thanh niên, ánh mắt dịu dàng: “Điều đó chứng tỏ, em bảo vệ bản , vui.”
Điền Nguyễn lưu luyến nắm lấy bàn tay to của Ngu Kinh Mặc, cọ lên má như một con thú nhỏ, “Bởi vì Ngu , em chẳng sợ gì cả.”
Ngu Kinh Mặc che dù đỉnh đầu , “Giống như chiếc dù ?”
“Còn lớn hơn dù, giống như núi.”
Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn lên sườn dốc, : “Điền Nguyễn, em cứ việc bước về phía , luôn ở đây.”
Điền Nguyễn sóng vai cùng , trong gió tuyết mà nhiễm gió tuyết, “Ừ!”
Nhiệt độ trong lòng bàn tay từ ấm dần chuyển sang lạnh, từ lạnh dần ấm lên. Thanh niên bên cạnh đôi mắt lấp lánh, : “Ngu , chờ tuyết rơi dày hơn, chúng cùng đắp tuyết nhé.”
Ngu Kinh Mặc , bật : “Được.”
-----
Tác giả lời :
Đêm mai là phiên ngoại cuối cùng~
Cảm ơn đồng hành cùng suốt mấy tháng qua, cùng hết quãng đường nhân sinh , viên mãn, hẹn gặp ở tương lai~
Điền Nguyễn: Con dâu học chân truyền của em ~ con trai thật phúc~
Ngu Kinh Mặc: Ừ.
Lộ Thu Diễm:…… Tôi còn cần mặt mũi.
Ngu Thương: Ừ, m.ô.n.g cho là .