Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 17 Ma pháp ba nhỏ (5)

Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:52:18
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Kinh Mặc còn công tác, mang theo cả Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn vui vẻ theo cùng, chuyện hổ của cũng cần thời gian lắng xuống……

Máy bay khoang hạng nhất bay sang Mỹ. Điền Nguyễn ngoài cửa sổ mạn tàu, mây trắng từng cụm, trời xanh nắng sáng, tâm tình cũng theo đó rộng mở, thông suốt. Hóa cũng sợ máy bay như tưởng tượng, ngoài việc tai ù ù một chút, dường như cũng gì bất thường.

Cậu thở một , sang bên cạnh. Ngu Kinh Mặc đang gõ laptop bàn nhỏ, đường nét nghiêng mặt tinh xảo như trời sinh ưu ái, tuấn tú cao ngất như núi, sống mũi thẳng tắp, ánh nắng ngoài cửa sổ mạ lên, bớt vài phần lạnh lùng, thêm mấy phần nhu hòa.

Điền Nguyễn vô thức bắt đầu “tỏa” bong bóng hồng phấn.

Tiếp viên hàng tới: “? Oa, thật.”

Điền Nguyễn giật hồn, vội vã phẩy tay thu bong bóng.

Tiếp viên hàng cong môi : “Hai vị đều là ma pháp sư ? Rất cảm giác phu phu.”

Điền Nguyễn thẹn thùng đối diện ánh mắt hài hước của Ngu Kinh Mặc, lúc mới nhớ dạy “thu liễm ma pháp”, tức là thu hồi ma lực đang tỏa ngoài.

Cậu vội bấm tay niệm chú, thần chú, chỉ trong chốc lát, bong bóng hồng phấn liền biến mất.

Ngu Kinh Mặc gọi một ly cà phê và một ly nước ga thêm đá, : “Cho em hạ nhiệt.”

Điền Nguyễn: “…… Ờ.”

Quả thật là cần hạ nhiệt.

Máy bay rốt cuộc hạ cánh, bầu trời đêm phủ đầy .

Điền Nguyễn cảm thấy khó tin: “Chúng từ ban ngày bay sang ban đêm.”

Ngu Kinh Mặc dẫn theo trợ lý Từ và mấy vệ sĩ, mang theo hành lý gì, chỉ cần nắm chặt phu nhân của là đủ: “Ừ.”

Bàn tay to của Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay Điền Nguyễn, cảm giác an lập tức tràn đầy.

Bọn họ đến khách sạn nghỉ chân , thể nghỉ ngơi bốn tiếng.

Ngu Kinh Mặc tắm . Khi từ phòng tắm bước , còn đọng nước, khăn tắm quấn quanh nửa , nửa là những khối cơ rõ ràng, đường nét n.g.ự.c bụng mạnh mẽ đầy sức sống, như phủ một lớp mật ong, hấp dẫn ánh mắt của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn nghi ngờ kiếp là ong mật, nếu cứ chằm chằm một đóa hoa cao lãnh như .

“Em cũng tắm .” Ngu Kinh Mặc nhận ánh mắt nóng rực của thanh niên, giả vờ thản nhiên lau tóc ướt bằng khăn.

Giọt nước theo sợi tóc rơi xuống xương quai xanh, ánh mắt của thanh niên liền theo đó di chuyển, trong mắt là sự đơn thuần nhưng mãnh liệt…… háo sắc.

Ngu Kinh Mặc bật .

“……”

Điền Nguyễn đột ngột hồn, mặt nóng như lửa đốt, lao thẳng phòng tắm.

Đến khi tắm xong, Điền Nguyễn mở tủ tìm khăn tắm hoặc áo choàng tắm, liền sững sờ —— trống rỗng. Khách sạn năm mà chỉ để đúng một chiếc khăn tắm?!

Trần trụi trong phòng tắm lạnh buốt, do dự mãi, cuối cùng hổ hé cửa một khe nhỏ, lộ gương mặt trắng nõn ửng hồng: “Ngu , Ngu ?”

Ngu Kinh Mặc cầm ly nước tới: “Ừ?”

Điền Nguyễn trốn cửa kính mờ, hình mảnh khảnh mơ hồ hiện : “Không khăn tắm.”

Ngu Kinh Mặc liếc cửa kính: “Anh tìm cho em.”

Hắn vòng qua sofa nhỏ trong phòng ngủ chính, mở tủ quần áo, quả nhiên thấy treo ngay ngắn hai áo choàng tắm và một chiếc khăn, liền lấy khăn.

Điền Nguyễn thò một cánh tay trắng nõn thon dài, như mèo con cào , giật lấy khăn, ngay đó cửa phòng tắm “rầm” một tiếng đóng .

Ngu Kinh Mặc bật : “Thẹn thùng thế .”

Điền Nguyễn thấy. Cậu đang loay hoay quấn khăn cho che kín , nhưng thế nào cũng hở chỗ lộ chỗ …… Cuối cùng bỏ cuộc, buộc đại hai đầu khăn ở eo, bước .

Chỉ cần hổ, thì hổ sẽ là khác.

Mà “ khác” lúc ăn mặc chỉnh tề.

Điền Nguyễn: “……”

So sánh như , trông chẳng khác nào đang quyến rũ .

Ngu Kinh Mặc mặc áo sơ mi trắng mở ba cúc ngực, quần đen thẳng tắp, nhàn nhã giống như tùy thời thể bước buổi đàm phán thương mại. Chỉ mái tóc còn rối, vuốt ngược , là dáng vẻ tổng tài bá đạo.

Điền Nguyễn túm chặt mép khăn, sợ nó rơi xuống, chậm chạp như rùa bò đến mép giường, lục tìm quần áo, thấy áo choàng tắm treo trong tủ.

“…… Áo choàng tắm?” Cậu dám tin, cầm lên ướm thử, dài một chút nhưng mặc . “Ngu , lúc nãy đưa áo choàng tắm cho em?”

Ngu Kinh Mặc thưởng thức dáng vẻ quẫn bách hổ của thanh niên, ánh mắt như như lướt qua hình gầy nhưng eo thon chân dài của , trắng như bột nếp, trông mềm mại đến mức xoa nắn.

“……” Điền Nguyễn vội dùng áo choàng che kín , tức giận trừng một cái.

Cái liếc mắt đó mang theo u oán, khiến bụng của Ngu Kinh Mặc nóng lên. Hắn uống ngụm nước, ép xuống xao động, bình thản giải thích: “Quá lớn, em mặc sẽ giống khoác bao tải. Anh bảo trợ lý Từ mua cho em bộ khác, chắc lát nữa tới.”

Điền Nguyễn miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích, lấy áo thun quần dài mặc tạm.

“Em ngủ . Lát nữa việc ngoài.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn nghi hoặc: “Trời còn sáng, việc gì?”

“Có những buổi tiệc kéo dài suốt đêm.”

“…… Em cần cùng ?”

“Nếu em . Tối còn một buổi tiệc nữa.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy em ngủ đủ cùng .”

“Ừ.”

“Ngu cẩn thận, đừng để khác bỏ thuốc.”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Người dám hạ t.h.u.ố.c , e là còn đời.”

Sau đó Điền Nguyễn liền ngủ. Trên máy bay mấy tiếng vì quá kích động nên chợp mắt, giờ tắm xong, mệt mỏi ập tới, nhanh ngủ say.

Điền Nguyễn mơ một giấc mơ ngượng ngùng.

Trong mơ, Ngu Kinh Mặc trúng xuân dược, trở về khách sạn liền dùng ánh mắt trầm tối chằm chằm . Điền Nguyễn đến hoảng sợ, làm . Ngu Kinh Mặc dường như thở dài, phòng tắm.

Xuân d.ư.ợ.c t.h.u.ố.c giải, trừ phi…… hoặc là cố chịu đựng bằng cách khác. Ví dụ như tắm nước lạnh.

Điền Nguyễn càng nghĩ càng lo, cuối cùng vẫn phòng tắm.

Kết cục thể đoán . Dù đến bước cuối cùng, nhưng cũng giằng co kịch liệt.

Điền Nguyễn căn bản tự , hai chân mềm nhũn, trượt chân, cuối cùng là Ngu Kinh Mặc bế giường ngủ.

……

Điền Nguyễn hổ tỉnh , nhớ cảnh trong mơ, vẫn còn thỏa mãn.

Hóa cảm giác đó thoải mái như ?

Trời ơi, ?

Điền Nguyễn đột nhiên sững sờ. Cảm giác chân thật đến mức giống như từng xảy ngoài đời, rốt cuộc là Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu?

Cậu bỗng phân biệt thực mộng, cho đến khi ngửi thấy mùi gỗ trầm đậm quen thuộc.

“?”

Là mùi của Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn tò mò mang dép lê xuống giường, theo mùi hương đến cửa phòng tắm, thấy tiếng nước chảy bên trong.

“Ngu ?” Cậu gõ cửa.

Một lát , bên trong vang lên giọng trầm thấp: “Đừng .”

“Anh đang vệ sinh ?”

“…… Không .”

“Vậy đang làm gì?”

“Tắm rửa.”

“Ồ.” Điền Nguyễn liền phòng khách, phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.

Vừa đ.á.n.h răng, ngửi thấy mùi hương mộc chất ngày càng nồng đậm, giống như đang ở trong một khu rừng mưa nhiệt đới.

Sao thơm như ?

Chẳng lẽ Ngu biến thành một khối bánh hương liệu?

Điền Nguyễn chính suy nghĩ của chọc , nhổ bọt kem, cạch cạch đ.á.n.h răng.

Thu dọn bản sạch sẽ xong, Điền Nguyễn vẫn yên tâm, đến cửa phòng tắm gõ gõ: “Ngu , thơm quá.”

Ngu Kinh Mặc: “……”

“Anh ?”

Ngu Kinh Mặc thở dài: “Em thì .”

Điền Nguyễn đoán Ngu Kinh Mặc đang ở trong phòng tắm điều chế một loại d.ư.ợ.c thủy ma pháp, mùi hương của thứ nước đó ngào ngạt mê , khiến ngửi say. Dần dần, trong lòng câu một tia khô nóng mơ hồ, cẩn thận vặn tay nắm cửa, nhẹ nhàng bước phòng tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-17-ma-phap-ba-nho-5.html.]

Trong phòng tắm nước nóng, cũng cảnh tượng điều chế d.ư.ợ.c thủy ma pháp. Nếu , thì chắc chỉ là Ngu Kinh Mặc đang ngâm chính trong đó.

Nước trong bồn tắm hiện một màu xanh u tối, giống như một hồ nước trong rừng rậm, xung quanh bồn tắm thậm chí sinh dây leo và hoa cỏ, khiến Ngu Kinh Mặc trông như đang trong hồ.

Ma pháp của thế giới phân theo ngũ hành: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Loại ma pháp chậm rãi tích tụ như của Điền Nguyễn thuộc về hệ thổ; còn ma pháp của Ngu Kinh Mặc thì khổng lồ và phức tạp. Hắn là ma pháp sư mạnh nhất thế giới, tu luyện vô ma pháp, thiên phú ở phương diện đều cực cao, vì thế năng, là duy nhất trong mấy trăm năm qua thể sánh ngang với Độc Cô Nhu Nhuyễn.

—— đương nhiên, ở hậu kỳ nguyên tác, Ngu Kinh Mặc sẽ lui về phía màn, còn sân khấu thế giới sẽ do vai chính công thụ tiếp quản.

Quay chính truyện, hiện tại Điền Nguyễn thiên phú ma pháp của Ngu Kinh Mặc là gì —— hệ mộc.

Ma pháp hệ mộc luôn ôn hòa, yêu cầu tu luyện tâm tính bình thản, nhân từ, lực công kích mạnh bằng các hệ khác, nhưng một khi đạt tới đỉnh cao, bộ động thực vật thế giới đều thể điều khiển.

Thuộc loại dễ nhập môn, khó tinh tiến.

Trong làn thở mộc chất đậm đặc, Điền Nguyễn tự chủ tiến gần Ngu Kinh Mặc, băng qua những bụi hoa cỏ nhỏ, bên cạnh bồn tắm, như từ một hồ nước mà thấy hình cao lớn như ẩn như hiện của .

Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm, dán sát da thịt, lộ chút sắc nóng bỏng.

“Ngu ……” Điền Nguyễn cũng bản làm , bỗng nhớ tới cảnh trong mơ, “Anh trúng xuân dược?”

Ngu Kinh Mặc khẽ nâng mắt phượng, “Sao em ?”

“Thơm quá……”

“Điền Nguyễn.” Ngu Kinh Mặc búng tay mặt , kéo thần trí cho , “Nhìn cho rõ là ai.”

Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, “Là Ngu .”

“Anh sơ ý mắc mưu khác. Nếu em làm gì, thì ngoài.” Ngu Kinh Mặc dứt khoát, nhưng đó là cách bảo vệ nhất cho Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn sững sờ, “Vậy thì ?”

“Đây là ma chú, nước trong bồn tắm tinh lọc, ngâm một đêm là .”

“Ngâm một đêm? Vậy khó chịu ?”

“Ừm.”

Điền Nguyễn do dự một lát, “Vậy, nếu dùng tay thì tác dụng ?”

“Có.”

“Em giúp .” Điền Nguyễn cúi đầu , cổ đỏ rực, tay thò trong nước, dò dẫm.

Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , kéo bồn tắm.

Điền Nguyễn giống như con yếu ớt thủ lĩnh nhân ngư mê hoặc, thể chống cự, chỉ thể cùng tái hiện cảnh tượng trong mơ.

Dần dần, chút khác so với trong mơ.

…… ( tuy rằng một chút thịt nhưng vẫn kiểm duyệt nội dung )

…… ( tuy rằng miêu tả thịt nhưng vẫn kiểm duyệt nội dung )

Chuông cảnh báo trong đầu Điền Nguyễn vang lên: “Ngu !”

Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn .

“Ưm……” Giọng Điền Nguyễn mềm như ngậm kẹo, “Tiếp tục nữa là kiểm duyệt mất.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm?”

Điền Nguyễn: “Chúng tắt đèn .”

Ngu Kinh Mặc cầm điều khiển, tắt đèn phòng tắm, chỉ để một ngọn nến thơm.

Ánh sáng mờ ảo, Điền Nguyễn chìm trong nước, bơi tệ, nhưng Ngu Kinh Mặc trêu chọc nên cẩn thận sặc một ngụm nước, vớt lên mềm nhũn còn sức.

Ngu Kinh Mặc ôm , nhẹ nhàng vỗ lưng, như đang trấn an.

Điền Nguyễn mê man, rên rỉ dâng bộ bản cho Ngu Kinh Mặc.

……

Mọi chuyện xảy một cách tự nhiên. Thậm chí còn nhanh hơn tưởng tượng, giống như cưỡi tên lửa, vèo một cái nhảy thẳng tới kết cục câu chuyện.

Điền Nguyễn giường, mắt vô hồn, ngủ nhưng ngủ , động cũng động nổi, chỉ thể đá Ngu Kinh Mặc một cái, còn tự làm đau chân .

Ngu Kinh Mặc bôi t.h.u.ố.c cho , : “Cảm ơn em giúp giải độc, từ nay về chỉ thể lấy báo đáp.”

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, hổ tức giận đá thêm một cái.

Ngu Kinh Mặc những dấu vết thanh niên.

Điền Nguyễn vội vàng rụt chân chăn cho , nếu còn thể làm chuyện cầm thú hơn. Cậu hỏi: “Ngu , chúng như tiến triển quá nhanh ?”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc trầm ngâm, “Nhanh hơn dự tính, mà em còn nhiều bí mật cho .”

“Bí mật gì?”

“Thân thế.” Ngu Kinh Mặc , “Chờ khi nào em , hãy cho .”

Điền Nguyễn giật : “Anh, từ khi nào?”

“Từ lúc em rời nhà trốn .” Ngu Kinh Mặc buồn búng nhẹ chóp mũi nhỏ tinh tế của , “Trông thì thông minh, mà luôn ngốc.”

Ngay cả bản Điền Nguyễn cũng bắt đầu nghi ngờ chỉ IQ của , nếu đến chuyện đơn giản như cũng phát hiện —— Ngu Kinh Mặc sớm nghi ngờ .

Điền Nguyễn gì, “Chờ em sắp xếp thỏa, sẽ cho Ngu .”

“Ừm.” Có lẽ vì quan hệ như , thái độ của Ngu Kinh Mặc đối với càng thêm ôn nhu. Không từ lấy một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ, “Quà cho em.”

Điền Nguyễn mở , là một viên hồng bảo thạch lấp lánh, lập tức yêu thích rời, “Ngu thật .”

Ngu Kinh Mặc bật : “Sau còn cái hơn.”

Mãi đến ngày rời Mỹ, Điền Nguyễn mới kẻ hạ d.ư.ợ.c Ngu Kinh Mặc là ai. Tranh đấu thương nghiệp, chỉ là một kẻ vô danh tiểu , đáng tốn bút mực.

Điền Nguyễn chỉ thuận tay hạ một ma chú khi : “Nguyện kẻ thiên hạ, cho tát mặt!”

Vì thế ngay hôm đó, nước Mỹ bỗng biến thành một “quốc gia chát chát”, khắp nơi vang lên tiếng tát tay, còn tưởng là đang làm chuyện gì đó, lên hẳn tin tức các nước thế giới.

Trên chuyến bay về, Điền Nguyễn tin tức mà thấy thỏa mãn, gọi tiếp viên hàng lấy hai ly champagne chúc mừng: “Chúc mừng Ngu đại thù báo.”

Ngu Kinh Mặc chạm ly với , : “Anh thấy là chuyện , nếu cũng nhanh như ăn phu nhân.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc : “Xem khiếu hài hước của buồn lắm, chỉ thích em.”

Mặt Điền Nguyễn ửng hồng, “Em cũng thích Ngu .”

“Bắt đầu từ khi nào?” Ngu Kinh Mặc hứng thú truy hỏi.

“Không …… Dù ngay từ đầu thấy Ngu , em cảm thấy quen thuộc.”

“Trùng hợp , đầu thấy em cũng cảm giác quen thuộc —— kiểu như đây là vợ .”

Điền Nguyễn gật đầu lia lịa, “Chính là như thế. Vì nhỉ? Chẳng lẽ đời chúng từng gặp?”

“Đời ?” Ngu Kinh Mặc , “Khi em còn là Độc Cô Nhu Nhuyễn?”

“?”

“Vậy chắc là Ngu Ngạnh Ngạnh, chúng một mềm mại, một cứng rắn, ban ngày ở phía ủng hộ em, ban đêm cũng ở phía ủng hộ em.”

“……” Điền Nguyễn tưởng tượng thử, mà thấy cũng khả năng.

là phong cách Ngu Kinh Mặc, đáng sợ thật, cái gì cũng nghĩ sang hướng đó.

“Mặc kệ Nhu Nhuyễn Ngạnh Ngạnh, đều khó .”

“Ai , chỉ cần là tên của em, đều .”

Điền Nguyễn gật đầu, “Vậy Ngạnh Ngạnh cũng , rắn rỏi.”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Anh rắn rỏi chỗ nào, em rõ nhất.”

Điền Nguyễn liếc sang bên cạnh, may mà khoang hạng nhất ngoài bọn họ chỉ tiếp viên hàng thỉnh thoảng ngang, nếu mấy lời trêu ghẹo khác thì thật quá ngượng.

Uống xong champagne, Điền Nguyễn đưa ly trống cho tiếp viên, đắp tấm chăn mỏng, hạ lưng ghế, trong ghế khoang hạng nhất sang trọng, nửa khép mắt : “Ngu , em ngủ.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc kéo chăn cho , “Ngủ một giấc là về đến nhà.”

“Nhớ gọi em dậy.”

“Đương nhiên.” Ngu Kinh Mặc cúi xuống hôn lên trán thanh niên, “Tiểu Nguyễn.”

Điền Nguyễn mơ mơ màng màng: “…… Ngu gọi em là gì?”

“Chúng gặp ngoài mộng.”

Trên đời , ma pháp thần kỳ nhất là dời non lấp biển, mà là học cách yêu thương.

Bất kể quá khứ hiện tại, trong mộng ngoài mộng, ở một thời khác, bọn họ vẫn là bọn họ.

-----

Tác giả lời :

Ma pháp ba nhỏ đến đây là kết thúc , lẽ ở những thời song song khác, ba nhỏ cũng đang tỏa sáng rực rỡ, nhưng họ vẫn là họ.

Sau phiên ngoại là phần hứa về dòng chảy thời gian đảo ngược, ba nhỏ về thời trung học!

Ngu đại lão: Tiểu kiều thê của trở .

Điền Nguyễn:……

Loading...