Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 11 Đỗ Hận Đừng x Hạ Lan Tư

Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:09:12
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

*Từ chương , sẽ đổi tên Đỗ Hận Đừng sang Đỗ Hận Biệt cho phù hợp hơn nha

-

Edit: Wng

-

Hạ Lan Tư đào hôn ngay tại tiệc đính hôn.

Thực hối hận vì đáp ứng lời cầu hôn của Đỗ Hận Biệt, nhưng đời chính là đổi trong chớp mắt, giống như một cục bột, để lâu thì lên men, để lâu thêm nữa nếu thể nướng thành một chiếc bánh lớn thơm phức, thì chỉ còn con đường biến chất mốc meo.

Hạ Lan Tư tin rằng một thể vĩnh viễn yêu một . Ngay cả cha còn yêu , khác lấy khả năng thật lòng yêu .

Đương nhiên, tuy Hạ Lan Tư là nghệ thuật gia, nhưng vì mấy suy nghĩ làm màu mà chạy trốn hôn lễ, mà là giận dỗi.

Ba tiếng ——

Hạ Lan Tư bước từ phòng thử đồ. Đây là bộ lễ phục thứ ba , bộ mang sắc bạch kim, nền vải trắng sương lưu chuyển ánh sáng như sóng nước, tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài, giống như hoàng t.ử nhân ngư mới lên bờ.

“Oa, bộ cũng .” Điền Nguyễn ghế sofa hình tam giác, vỗ tay bôm bốp, vẻ mặt tràn đầy tán thưởng, giá trị cảm xúc cho đủ, “Hạ Lan Tư, đúng là yêu nghiệt, mặc gì cũng .”

Hạ Lan Tư : “Nếu vóc dáng như , cũng mặc gì cũng .”

“……” Điền Nguyễn phục, “Tôi kém . Chân cũng dài mà.”

“Chỉ là thấp hơn một chút.”

Quả nhiên thanh niên đối diện chọc cho xù lông: “Một mét bảy tám hề lùn, còn vặn là chiều cao hảo với Ngu !”

Hạ Lan Tư bật , thưởng thức dáng vẻ thở phì phò của Điền Nguyễn. Anh thừa nhận, Điền Nguyễn là kiểu ngũ quan đoan chính, xinh . So với gương mặt mang tính mô hình của Ngu Kinh Mặc thì bằng, nhưng nét thanh lệ mềm mại đặc trưng phương Đông, như một bức thủy mặc, nhất cử nhất động đều chỗ khiến rung động.

—— Hạ Lan Tư từng nảy sinh một chút tâm tư với Điền Nguyễn, điều cũng thừa nhận.

Khi Điền Nguyễn đơn thuần, ham vui, rõ ràng bước chân hào môn, nhưng ngày ngày vẫn ngây ngô, giống như nguy hiểm là gì.

Còn nhớ khi Điền Nguyễn vẫn mang tên “Điền Viễn”, đầu Hạ Lan Tư tới cái tên , chuyện Điền Viễn bò lên giường gây ít chấn động trong giới kinh doanh.

Thực chuyện kiểu đó hiếm, điều khiến mà biến sắc là, bò giường là Ngu Kinh Mặc.

Không ai tin tức rò rỉ ngoài bằng cách nào, chỉ rằng chỉ trong một đêm, dư luận sôi sục.

Ngay cả Hạ Lan Tư khi cũng cảm thấy khó tin. Trong ấn tượng của , Ngu Kinh Mặc luôn cấm dục, lạnh nhạt. Trên thương trường thể với khác, nhưng đó chỉ là tố chất cơ bản của một thương nhân.

Riêng tư thì Ngu Kinh Mặc cứng nhắc đến mức nào bấy nhiêu.

Một cẩn trọng lạnh lùng như , mà cũng ngày trúng kế khác, để Điền Viễn cơ hội thừa nước đục thả câu.

Ấn tượng đầu tiên của Hạ Lan Tư về Điền Viễn là một kẻ bò giường hạ tiện, quyến rũ.

Gặp mặt đầu, quả nhiên là hạ tiện, nhưng thể gọi là quyến rũ.

Lần gặp thứ hai là tại hôn lễ của Ngu Kinh Mặc. Điền Viễn khi dường như giống với tưởng tượng. Theo tiếp xúc dần nhiều, Hạ Lan Tư xác định, là hàng giả dạng hạ tiện.

Chỉ tiếc quân t.ử chi giao nhạt như nước, quan hệ giữa Hạ Lan Tư và Điền Nguyễn quá nhạt, chỉ thể lùi một bước, làm một “ngụy quân tử”.

Sau đó, ngụy quân t.ử gặp kẻ bại hoại nho nhã.

Đêm đó, bọn họ bơi trong hồ bơi. Khi Hạ Lan Tư còn phận thật của Đỗ Hận Biệt, chỉ cho rằng giống , là một tổng tài tiền.

Hạ Lan Tư bơi nước, Đỗ Hận Biệt bờ , ánh mắt trần trụi.

Là một lãng t.ử lăn lộn trong bụi hoa nhiều năm, Hạ Lan Tư quá quen với loại ánh mắt đó. Anh Đỗ Hận Biệt hảo cảm với . Mà cũng keo kiệt trong việc phô bày mị lực.

Với một từ ngoại hình, cử chỉ đến khí chất đều phù hợp thẩm mỹ như Đỗ Hận Biệt, Hạ Lan Tư tự cho rằng thành thạo.

Ai ngờ lật thuyền trong mương, định tính kế , cuối cùng tính kế.

“…… dâu, dâu?” Giọng Điền Nguyễn kéo về hiện thực.

Hạ Lan Tư hồn, như : “Gọi rể.”

Điền Nguyễn : “Tôi thấy gọi dâu hơn.”

“Vậy Ngu Đề gọi là thím thì cũng hơn ?”

“……” Điền Nguyễn cứng họng, “Không giống . Có câu dâu trưởng như mà……”

Hạ Lan Tư lạnh lùng .

Điền Nguyễn lập tức sửa lời: “Dâu trưởng như cha.”

Hạ Lan Tư tỏ thái độ. Anh thích nữ tính hóa, từ nhỏ vì gương mặt mà chịu ít ánh mắt ám . Dĩ nhiên, cũng quá ghét gọi là dâu, Điền Nguyễn mang theo ý trêu đùa thiết, cố ý.

Cũng chỉ Điền Nguyễn mới dám gọi như .

Hạ Lan Tư nghĩ, thật sự sa đọa , coi Đỗ Hận Biệt là chồng, coi Điền Nguyễn là em trai.

Chẳng lẽ vẫn còn khát vọng thứ gọi là gia đình?

Rõ ràng nhà của sớm xa lánh, duy nhất yêu thương là ông nội cũng qua đời, còn tưởng quen. Hóa bao năm qua, vẫn sống trong ấm của chữ “gia”, khiến thần kinh tê liệt.

“Tiểu Hạ, bộ thật .” Giọng Đỗ phu nhân dịu dàng vang lên. Giày cao gót đỏ sậm bước nền đá cẩm thạch trơn bóng, phát tiếng vang tiết tấu.

“Mẹ!” Điền Nguyễn vui vẻ chạy tới.

Đỗ phu nhân mặc sườn xám đỏ cải tiến kiểu Trung Hoa, khoác áo choàng tua ngọc trai màu be, tóc vấn gọn, giữa mái tóc đen cài một chiếc trâm ngọc điền xanh thẫm.

“Mẹ quá!” Điền Nguyễn khen.

Hạ Lan Tư cũng kinh diễm. Bình thường Đỗ phu nhân vốn , chỉ là thể yếu, thiếu tinh thần, lúc rạng rỡ hẳn, trông trẻ hơn mười tuổi.

Đứng cạnh Điền Nguyễn, Đỗ phu nhân trông chẳng khác nào chị gái .

Hạ Lan Tư lập tức tìm bút và sổ ký họa, phác thảo nhanh cảnh tượng mắt.

Đỗ phu nhân xoa đầu Điền Nguyễn, Hạ Lan Tư : “Tiểu Hạ, con đang vẽ ?”

Hạ Lan Tư : “Cho con năm phút.”

Đỗ phu nhân cũng học hội họa, rõ khi nghệ sĩ đang linh cảm thì thể gián đoạn, liền yên tại chỗ.

Năm phút , Hạ Lan Tư thu bút, đưa ký họa cho bà: “Hơi vội. Sau con nhất định tặng món quà quý giá hơn.”

Đỗ phu nhân nhận lấy, xem nghiêm túc: “Bức , bác thích.”

Hạ Lan Tư rõ, với tư cách trong nghề, thành tựu hội họa của Đỗ phu nhân vượt xa . Bức ký họa chỉ vẽ hình và thần.

Mà một tác phẩm thực sự , là thể đ.á.n.h thẳng linh hồn.

Quản gia Dew bước tới, : “Yến hội chuẩn xong, chỉ chờ phu nhân.” Ánh mắt bà liếc về phía Hạ Lan Tư, “Xin , hôm nay thiếu phu nhân mới là nhân vật chính.”

Hạ Lan Tư: “……”

Hơn ba mươi tuổi còn gọi thiếu phu nhân, cũng đủ hổ.

Ngày vui, lười so đo. Dù cũng sống cùng , gọi mấy tiếng cũng chẳng .

“Bộ .” Đỗ phu nhân nắm tay Hạ Lan Tư, vỗ nhẹ, “Rất , giống một tân lang thực thụ.”

Hạ Lan Tư : “Được.”

Còn việc vì Đỗ Hận Biệt đích tới giữ cửa, đương nhiên là vì khách mời quá đông, phận càng ít. Đỗ Hận Biệt với tư cách chủ hôn, đương nhiên đích tiếp đãi.

Đỗ Hận Biệt từng với Hạ Lan Tư: “Em mặc gì cũng , cứ theo sở thích của .”

Hạ Lan Tư bước thong thả bên trái Đỗ phu nhân, bên là Điền Nguyễn. Khung cảnh , còn tưởng bọn họ mới là đính hôn…… Thật buồn .

Hạ Lan Tư âm thầm nghĩ, cảnh mà rơi mắt khác, e là hai hũ giấm lớn lật.

Khi họ bước khu vườn riêng tổ chức yến hội, giữa biển hoa rực rỡ, các thương nhân đến từ khắp nơi thế giới họ với ánh mắt bình thường, thậm chí quá mức khách khí và bình tĩnh.

Tất cả đều là danh vọng, ai nấy đều đeo mặt nạ thong dong: “Miss DU, chúc mừng.”

Đỗ Hận Biệt bước nhanh tới, theo lễ nghi hôn mu bàn tay , đó nắm tay Hạ Lan Tư, giới thiệu với : “Đây là yêu của , Lance.”

Khu vườn riêng khí trong lành, hoa thơm chim hót. Khí cầu xanh hồng đan xen, rượu và bánh ngọt giấu giữa bụi hoa, tạo thú vui tìm kiếm.

Y phục lộng lẫy, tiệc tùng linh đình.

Hạ Lan Tư quanh một vòng, tiếp nhận vô lời chúc phúc cứng nhắc như máy móc, bỗng thấy chút vô vị. vẫn thể nhịn đến cuối.

Anh hiểu rõ, mấy năm nay chẳng thành tựu gì lớn, nhiều lắm là mở cánh cửa giới nghệ thuật, chút danh tiếng. một nghệ thuật gia ở đây, với tư cách bạn đời của cá sấu thương mại xuyên quốc gia như Đỗ Hận Biệt, rõ ràng là xứng.

Hạ Lan Tư giống Đỗ phu nhân. Khi bà và Đỗ Đạm Nhân kết hôn, tuy Đỗ Đạm Nhân thành danh, nhưng cưới một nghệ thuật gia làm vợ, vẫn khiến đỏ mắt.

Còn hiện tại, Đỗ Hận Biệt đỉnh kim tự tháp, là một trong ít nắm giữ mạch m.á.u kinh tế thế giới. Cuộc hôn nhân , ít nhiều vẫn soi xét.

Ngoài Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc, Lộ Thu Diễm…… những quen trong nước, ai sẽ thật lòng chúc phúc ? Không âm thầm nguyền rủa là may mắn lắm .

“Bọn họ khinh thường em.” Hạ Lan Tư thản nhiên với Đỗ Hận Biệt.

Đỗ Hận Biệt sững , : “Sẽ .”

Hạ Lan Tư cầm ly champagne, như đàn ông kề cận bảy năm: “Anh định em là chọn, gật đầu thì ai dám phản đối, dám phê bình?”

Loại canh gà lừa khác, nhưng lừa Hạ Lan Tư.

Đỗ Hận Biệt thở dài: “Anh .”

“Vậy thế nào?” Hạ Lan Tư hỏi.

Đỗ Hận Biệt định mở miệng, thì một đàn ông tóc vàng, mặc áo choàng bước tới. Đôi mắt xanh lam, làn da trắng, môi mỏng, mũi cao, lên như hoa thủy tiên, mang nét âm nhu.

Hạ Lan Tư liếc mắt nhận , đây chính là kiểu Đỗ Hận Biệt sẽ thích.

Và sắc mặt Đỗ Hận Biệt quả nhiên biến đổi nhỏ. Người khác nhận , nhưng thoát khỏi mắt Hạ Lan Tư.

“Ça fait longtemps, DU.” Người . “Félicitations aux jeunes mariés.”

Hạ Lan Tư hiểu tiếng Pháp, nghĩa là lâu gặp, chúc mừng tân hôn.

Nếu chằm chằm Đỗ Hận Biệt, Hạ Lan Tư tin đó là lời chúc mừng thật sự, chứ lưu luyến.

“Merci.” Đỗ Hận Biệt .

Người Hạ Lan Tư: “Đây là tân nương của ? Rất xinh .”

Hạ Lan Tư nheo mắt, lạnh: “Tôi tân nương, là tân lang.”

Người kinh ngạc: “Cậu tiếng Pháp?”

Hạ Lan Tư : “Tôi trông giống đồ ngốc lắm ? Tôi thấy mới là đồ ngốc, chạy tới mặt diễu võ giương oai.”

Người đỏ mặt: “Cậu thể như , chỉ đến chúc mừng.”

Hạ Lan Tư đưa tay: “Chúc mừng chỉ suông, lễ vật.”

“……”

“Thấy , mang quà, tức là thật sự chúc mừng. Anh mang đến chỉ cái tâm an phận của .”

Người tức giận trừng Hạ Lan Tư: “DU, kết hôn với một như ?”

Sắc mặt Đỗ Hận Biệt cũng lạnh xuống, giọng lạnh nhạt: “Hắn là yêu của , đến lượt chỉ trỏ.”

Người sắc mặt tái nhợt: “Anh ý đó.”

“Tôi mặc kệ ý gì, nhưng hình như mời tới tiệc đính hôn của .”

“……”

Người tức giận bỏ .

Hạ Lan Tư chẳng thấy vui hơn chút nào. Anh giơ ly champagne về phía trường: “Không ở đây còn bao nhiêu bạn trai cũ của , gọi hết tới uống một ly ?”

Đỗ Hận Biệt: “Sao ……”

Lời còn dứt, một đàn ông tóc nâu, dung mạo tuấn tú bước tới.

Hạ Lan Tư: “Ha hả.”

Đỗ Hận Biệt: “…… thật sự mời bọn họ.”

Hạ Lan Tư dĩ nhiên , với gia thế của Đỗ Hận Biệt, đừng bạn trai cũ, cho dù là bạn trai cũ của bạn trai cũ, e rằng cũng đều nhớ mãi quên khối bánh béo .

Người đàn ông còn kịp mở miệng, Đỗ Hận Biệt cắt lời: “Tôi đến là để chúc phúc yêu trăm năm hảo hợp, mấy lời khách sáo cần nhiều, lễ vật ?”

Bạn trai cũ : “…… Ờ, trời ạ, quên mất. Xin , nhất định bù.”

Đỗ Hận Biệt: “Không cần , Lawrence, mời rời .”

Hạ Lan Tư khoanh tay xem: “Hóa còn nhớ tên .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-11-do-han-dung-x-ha-lan-tu.html.]

Đỗ Hận Biệt: “…… đến mức lão niên si ngốc, trời sinh gặp là quên.”

“Là quên, là nhớ mãi quên.”

Đỗ Hận Biệt thở dài. Trước mặt nhiều , cũng tiện nhiều, chỉ : “Nhịn thêm chút nữa, đợi tiệc đính hôn kết thúc, chúng tìm chỗ chuyện cho rõ ràng.”

Hạ Lan Tư đáp. Thấy thêm một bạn trai cũ của Đỗ Hận Biệt tiến đến, khóe miệng giật giật, rốt cuộc nhịn nổi: “Em vệ sinh , các cứ từ từ chuyện.”

Đỗ Hận Biệt : “Anh thật sự mời bọn họ.”

“Ừ.” Hạ Lan Tư ung dung thong thả về hướng nhà vệ sinh.

Đỗ Hận Biệt theo bóng lưng khuất dần, đến khi thấy giọng một đối tác gọi mới hồn , sang tiếp chuyện.

Hạ Lan Tư là tròn một tiếng đồng hồ.

Anh đến sân bay, lập tức lên máy bay.

Điểm đến đương nhiên là Tô Thị.

Thật nhàm chán, nghĩ.

Tiệc đính hôn gì chứ, căn bản chỉ là một bữa tiệc xã giao. Anh giống như một vai hề nhảy nhót, chịu ánh lạnh nhạt, soi mói đ.á.n.h giá. Anh thể để tâm đến suy nghĩ của khác, nhưng để tâm nghĩa là sẽ vì thế mà thấy dễ chịu.

Hạ Lan Tư tự nhận bụng rộng, đủ bao dung. Đỗ Hận Biệt tụ họp cùng những bạn trai cũ , thật sự nổi.

Khoang miệng dâng lên vị chua nhè nhẹ. Hạ Lan Tư gọi một chai cà phê đá từ tiếp viên hàng , thuận tiện liếc mắt đưa tình, như nguyện thấy sức hấp dẫn của vẫn còn nguyên vẹn, tiếp viên đỏ mặt, thái độ nhiệt tình hẳn lên.

Thấy , cho dù Đỗ Hận Biệt, thế giới vẫn vận hành như thường.

Suốt mấy giờ bay, Hạ Lan Tư tắt máy, hội trường tiệc đính hôn giờ , khách khứa sẽ chế giễu thế nào, Đỗ Hận Biệt sẽ khéo léo hóa giải cục diện , khắp nơi tìm .

Đỗ Hận Biệt sẽ tìm chứ?

Hay là tiếp tục tán tỉnh bạn trai cũ?

Hạ Lan Tư lười nghĩ thêm. Anh bầu trời xanh biếc trong vắt ngoài cửa sổ máy bay, mây cuộn mây dâng, ánh mặt trời gay gắt xuyên qua tầng mây, hình thành cảnh tượng “vân khe quang” hùng vĩ.

Hạ Lan Tư lấy sổ ký họa , dùng màu nước phác vài nét đơn giản, giữ đám mây trang giấy.

Suy nghĩ bỗng theo mây trôi ——

Ngày đó ở bể bơi, từng tự dìm c.h.ế.t , nhưng thử thế nào cũng . Anh vẫn còn bản năng cầu sinh.

Hạ Lan Tư thấy buồn . Người nghệ sĩ làm vẻ, quả thật sai.

Nhạy cảm, đa nghi, thương xuân bi thu, còn động một chút là c.h.ế.t. Như thể cái c.h.ế.t là một màn kết hoành tráng. Mà phía màn , còn đủ thứ tình tiết như xác c.h.ế.t sống dậy, hoặc hóa thành u hồn khắp nơi dọa .

Hạ Lan Tư nổi mặt nước, tự giễu nghĩ lan man. lúc , mặt nước yên tĩnh phá vỡ, một ảnh cao lớn nhảy xuống như mãnh sư, trong nháy mắt ôm chặt lấy .

Họ hôn dữ dội.

Mãi đến ba phút , Hạ Lan Tư mới nhận đang hôn là Đỗ Hận Biệt.

Đỗ Hận Biệt kéo chìm xuống nước, tiếp tục hôn.

Nước bể bơi mằn mặn tràn khoang mũi, ống tai, len qua giữa môi hai . Tóc trôi lơ lửng, thể nhẹ bẫng. Hạ Lan Tư tay chân cùng lúc quấn lấy Đỗ Hận Biệt, sợ thật sự c.h.ế.t đuối, sợ tách .

Giống như một hành tinh cô độc chìm trong bóng tối, quỹ đạo tự của đột nhiên một hằng tinh xâm nhập. Ánh sáng và nhiệt độ của hằng tinh xuyên thủng khí quyển, xua tan sự lạnh lẽo đặc quánh bên trong.

Từ đó hành tinh quanh hằng tinh, chỉ để níu giữ chút ấm , dù núi lửa phun trào cũng tiếc.

Cuộc mật bất ngờ hỗn loạn, kịch liệt, dữ dội, chỉ còn bản năng quấn quýt.

Đến khi Hạ Lan Tư nhấc một chân, đặt lên thành bể bơi lạnh lẽo, dù chút kinh ngạc, vẫn nhanh chóng cuốn cơn lốc, kịp tự hỏi vì thế, chỉ rằng, chỉ áp sát mới xoa dịu cảm giác trống rỗng .

…… Dù thiệt, nhưng cũng tính là quá thiệt.

thì kỹ thuật của Đỗ Hận Biệt đúng là .

Hạ Lan Tư thậm chí còn thấy dư vị, vì thế hai ăn ý phối hợp, cấu kết làm điều .

Có một quãng thời gian dài, mở mắt là làm, sức hút sinh lý thể cưỡng .

Đến mức nào ư? Đến mức Hạ Lan Tư từng nghĩ, đời khi sẽ c.h.ế.t giường.

Hạ Lan Tư vô tâm vô phế, cho rằng Đỗ Hận Biệt cũng , hai chỉ là quan hệ bạn giường thuần túy. Đây cũng là kinh nghiệm đây của , kiểu quan hệ kéo dài nhất. Chỉ khác ở chỗ, luôn ở , còn đầu ở .

Hạ Lan Tư nghĩ, nếu là khác, dù đ.á.n.h c.h.ế.t đối phương, cũng chịu khuất phục.

Chỉ vì Đỗ Hận Biệt chịu nổi làm “thụ”, nếu Hạ Lan Tư còn thể phản công.

“Anh thử, em ?” Hạ Lan Tư từng với Đỗ Hận Biệt.

Đỗ Hận Biệt liếc một cái, một đòn chí mạng: “Em to bằng ?”

Hạ Lan Tư: “……”

Hạ Lan Tư giãy giụa yếu ớt: “Chuyện so kích thước, so kỹ thuật.”

Đỗ Hận Biệt: “Trước đây những ở bên em, khi họ thích em, là thật sự thích.”

Hạ Lan Tư: “……”

Đến mức Hạ Lan Tư cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ khác lừa ?

“Không thể nào, em là mỹ công.” Hạ Lan Tư tự tin như thế.

từ khi nào, trở nên thiếu tự tin.

Biểu hiện cụ thể là: dối Đỗ Hận Biệt gây dựng sự nghiệp, mượn hai tỷ, cuốn tiền bỏ trốn.

Anh cố tình chọn Pháp, quê hương của Đỗ Hận Biệt để dễ bắt về.

Hạ Lan Tư nghĩ, kết cục chỉ hai khả năng: một, Đỗ Hận Biệt bắt , so đo; hai, Đỗ Hận Biệt bắt , một đao hai đoạn. Vận khí thì hai tỷ đổi một trăm triệu phí chia tay, vận khí thì tiền đều mất.

Dù kết cục nào, Hạ Lan Tư cũng chuẩn sẵn.

Ngoài dự đoán mà hợp tình là, Đỗ Hận Biệt bắt , truy cứu hai tỷ, mà “giam” , liên tục ba ngày.

Hạ Lan Tư: “……”

Quả nhiên, Đỗ Hận Biệt luôn cách chiếu sáng từ những góc độ khác .

Lần cuốn tiền bỏ trốn thứ hai, Hạ Lan Tư làm quá tay, trực tiếp cuốn bốn tỷ. Anh nghĩ Đỗ Hận Biệt chắc chắn hận c.h.ế.t .

Hận cũng , còn hơn là qua loa cho xong.

khi Đỗ Hận Biệt tìm , nổi giận như , chỉ là giữ chặt mấy ngày.

Hạ Lan Tư từ đó dám trốn nữa, sợ thật sự c.h.ế.t giường.

Vài năm , mối quan hệ giữa Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Biệt dần định. Sự định khiến Hạ Lan Tư nảy sinh một ý nghĩ vớ vẩn, khi Đỗ Hận Biệt cầu hôn thứ chín mươi chín, d.a.o động.

Biết … thật sự thể lâu dài?

Vậy thử xem.

Hạ Lan Tư thừa nhận động lòng, nhưng rốt cuộc động lòng.

Không thừa nhận ghen, nhưng rốt cuộc vẫn ghen.

Không thừa nhận yêu, nhưng tình yêu như ung nhọt trong xương, sớm cắm rễ trong cơ thể .

Máy bay hạ cánh. Hạ Lan Tư bước khỏi nhà ga, đối diện với Tô Thị quen thuộc, thở một lạnh. Anh giơ tay chạm lên n.g.ự.c , trái tim đang đập đều đặn.

Thấy , cho dù rời xa yêu, vẫn sống.

Trên đời chuyện yêu ai đến mức rời sống nổi.

Anh nhấn nút khởi động. Một lúc lâu điện thoại mới mở, vô tin nhắn và cuộc gọi ập đến như thủy triều, nhấn chìm tầm mắt .

“Hạ Lan Tư, em ?”

“Trở về.”

“Gọi .”

“Nếu em thích tiệc đính hôn , chúng còn tiệc khác.”

“Chỉ thuộc về chúng .”

“Anh chuẩn cho em một bất ngờ, xem ?”

“Hạ Lan Tư, trở về.”

“Em về nước ?”

“Anh tìm em, ở nhà chờ, đừng chạy lung tung.”

Hạ Lan Tư: “……”

Anh hỏi: trách em ?

Rời tiệc đính hôn, bỏ thể diện Đỗ gia, Đỗ phu nhân, Đỗ Đạm Nhân trách ? Còn Điền Nguyễn, cũng là nhà họ Đỗ, cũng trách ?

Hạ Lan Tư chuẩn cho kịch bản nhất, nhưng Đỗ Hận Biệt luôn vượt ngoài dự liệu của .

Bất ngờ gì? Chẳng lẽ hai tiệc đính hôn, một cho thể diện, một cho riêng họ?

Đáng tiếc, Hạ Lan Tư thấy.

Về nhà ?

Bước chân chần chừ.

Nơi đó… là nhà ?

Hạ Lan Tư lang thang vô định những con phố lớn ngõ nhỏ của Tô Thị. Lúc bầu trời Pháp hẳn tối đen, còn phương Đông xa xôi rực sáng ánh bình minh.

Ngồi máy bay lâu như , mệt, mệt, nhưng dừng .

Điện thoại liên tục reo. Anh thấy tên Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc, Lộ Thu Diễm, Đỗ phu nhân—tất cả đều cúp máy.

Không giải thích thế nào, chi bằng giải thích.

Anh dỗi thì dỗi cho trót, cùng lắm thì một đao hai đoạn.

, nào cũng chuẩn cho kết cục tệ nhất.

Hạ Lan Tư trong con hẻm bán nước đường, mua một bát ăn. Trước cửa tiệm, một ông lão kéo nhị hồ, tiếng đàn bi ai thê lương. Hạ Lan Tư hỏi: “Vợ ông c.h.ế.t ?”

Ông lão c.h.ử.i ầm lên: “Vợ mới c.h.ế.t!”

Hạ Lan Tư : “Tôi vợ, nhưng cảm giác sắp c.h.ế.t.”

Ông lão sững : “Hả? Sao ? Tuổi còn trẻ, thể lắm mà.”

Hạ Lan Tư: “Thân thể , tim sắp c.h.ế.t.”

Ông lão trầm giọng: “Có chuyện bi thương gì ? Nói , sẽ nhẹ lòng.”

Hạ Lan Tư lắc đầu: “Nói với ông làm gì, ông hiểu .”

“Phi! Tôi qua cầu còn nhiều hơn ăn muối. Tôi hiểu? Lúc mua xì dầu đầy đất, còn đang cầu Nại Hà uống canh Mạnh bà kìa.”

Hạ Lan Tư nghĩ thấy cũng lý, liền hỏi: “Nếu ông lặp lặp làm tổn thương một , mà đó luôn tha thứ cho ông, là vì ?”

“Còn vì nữa, yêu .”

luôn nghi ngờ, tình yêu đó thể lâu dài .” Hạ Lan Tư nửa đùa nửa thật, “Người trẻ tụi nghĩ linh tinh, ông quên .”

Ông lão thong thả kéo nhị hồ: “Tôi trẻ cũng thôi, gì lạ. Vì cũng yêu sâu, nên mới lo lo mất.”

Hạ Lan Tư sững .

Anh yêu Đỗ Hận Biệt, điều đó sai. sâu đến mức nào?

Từ khi cuốn hai tỷ?

Hay từ bảy năm bắt đầu?

Tình yêu như một đám mây, trôi đến mặt Hạ Lan Tư. Anh mù lòa, đến hôm nay mới thấy nó, mới vẽ hình dáng của nó.

Hạ Lan Tư mở sổ ký họa, chợt nhận thứ vẽ, là một đám mây mang hình tình yêu, bên trong tràn ngập cái tên “Đỗ Hận Biệt”.

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Chua quá, em ăn đường!

Ngu Kinh Mặc: Đường thì , cự long ăn ?

Loading...