Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:59:20
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ái nhân như nuôi hoa, Ngu Kinh Mặc ở nhà bầu bạn với Điền Nguyễn gần nửa ngày, xem phim, ăn trái cây, còn xoa bóp eo cho .

Điền Nguyễn lúc xem phim miệng thì ngứa, ăn đồ ăn vặt, nhưng ngại mở miệng, chỉ thể liên tục liếc về phía tủ đồ ăn vặt, đó chính là thiên đường hạnh phúc của .

Ngu Kinh Mặc phát hiện hai , đến thứ ba thì dậy lấy cho , “Muốn khoai tây lát khoai điều?”

Đôi mắt Điền Nguyễn sáng lấp lánh, “Khoai tây lát, lấy thêm một lon Coca. Bên hình như còn hai thùng bắp rang, lấy một thùng nữa.”

Ngu Kinh Mặc đem cả một đống “bom nhiệt lượng” đặt mặt , “Muốn gì cứ với .”

Điền Nguyễn thứ hai câu , liền nghiêm túc suy nghĩ: “Em còn ăn gà viên.”

“Không .”

“……” Nói thế thì tác dụng gì?

Ngu Kinh Mặc bảo: “Ăn nhiều rau củ, ít ăn đồ linh tinh. Má Lưu, rửa một đĩa cà chua bi mang lên.”

Má Lưu chỉ rửa cà chua bi, còn rửa thêm hai quả dưa leo, đặt đĩa sứ trắng, : “Đỏ xanh phối hợp, trông cũng , khí Giáng Sinh.”

Điền Nguyễn cầm cà chua bi, nhớ tới bộ quần áo Giáng Sinh còn mặc, “.”

Ngu Kinh Mặc cầm quả dưa leo lên, liếc một cái đầy ý vị, mỉm .

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc ăn một quả cà chua bi, mắt vẫn màn hình TV.

Điền Nguyễn chằm chằm , “Vừa nghĩ gì?”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Nếu em nhất định , sẽ … bằng kích cỡ giống em.”

Điền Nguyễn cầm quả dưa leo, phục: “Cái còn nhỏ hơn em.”

Ngu Kinh Mặc cong môi, giọng như đang nêu sự thật: “Anh sờ , so với em thì lớn hơn.”

“……”

“Chuyện kích cỡ, so với em rõ hơn.”

Điền Nguyễn mặt đỏ tai nóng, chộp lấy gối ôm ném qua.

Ngu Kinh Mặc đưa tay bắt gọn, gân xanh mu bàn tay hiện rõ ngay mặt Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn nhớ tới bàn tay từng làm gì với , gần như cả đều nó “chăm sóc” qua… Lỗ tai càng nóng, mặt , c.ắ.n mạnh một miếng dưa leo, răng rắc một tiếng giòn tan, như thể làm thể tẩy cảm giác hổ.

Ngu Kinh Mặc đặt gối sang vị trí khác, chống tay để Điền Nguyễn tựa cho thoải mái hơn, thở đều đều phả lên mặt , : “Em thế nào cũng thích.”

Điền Nguyễn lập tức dỗ ngoan, “Thật ? Nếu em cao to hơn , thô hơn thì ?”

Ngu Kinh Mặc nhướn mày: “Không khả năng.”

“Em là nếu.”

“Khi đó, may mắn sờ pháo lớn hơn, ầm ầm b.ắ.n phá.”

“……” Hình ảnh quá mức sống động, Điền Nguyễn dám tưởng tượng, “Thôi, em như bây giờ là .”

hỏi: “Anh từng dùng pháo lớn ?”

Ngu Kinh Mặc: “Lúc tại ngũ diễn tập chạm qua.”

“Cảm giác thế nào, ngầu ?”

“Rất căng thẳng, chỉ sợ lỡ tay là nổ tung cả đám.”

“Anh cũng lo ?” Điền Nguyễn còn tưởng Ngu Kinh Mặc trời sinh là kẻ lãnh đạo, sinh giỏi, cho dù mồ côi từ nhỏ thì vẫn như nghé con chẳng sợ hổ.

Ngu Kinh Mặc bật : “Anh là , tim, đương nhiên cũng sẽ lo.”

Điền Nguyễn nắm tay : “Ngu , lợi hại, nhưng cần lúc nào cũng lợi hại. Dù thế nào, em cũng thích.”

“Ừ.”

Quản gia , hai chuyện vui đến nhoẻn miệng, với Đỗ phu nhân: “Tiên sinh và phu nhân đúng là như một mà ân ái.”

Điền Nguyễn thấy Đỗ phu nhân xinh dịu dàng liền dậy, ai ngờ eo đau, nhăn mặt ngã xuống, “Mẹ……”

Đỗ phu nhân lập tức chạy tới: “Ôi chao đừng động, eo trặc thì cứ yên.”

“ Mẹ .” Điền Nguyễn chỉ ghế bên cạnh, “Giáng Sinh vui vẻ, ăn trái cây .”

Đỗ phu nhân xuống, : “Ban đầu định gọi con về ăn Giáng Sinh cùng nhà, gà tây nhồi nhân đều chuẩn xong.”

“Gà tây?”

Đỗ phu nhân nghĩ nghĩ dịch sang tiếng Trung: “Con gà nướng bằng lửa lớn.”

Ngu Kinh Mặc nhắc: “Gọi là gà nhồi điền diễm.”

Đỗ phu nhân ngượng ngùng : “Mẹ ở nước ngoài lâu quá . Ngoài còn giò hun khói, súp hàu đậm đặc, với Tamale nữa.”

Ngu Kinh Mặc giải thích cho Điền Nguyễn: “Tamale là món chiên.”

Nghe xong, nước miếng Điền Nguyễn suýt trào , “Nghe thấy ngon, con ăn!”

em thể vận động.”

Đỗ phu nhân : “Có thể mang thức ăn qua đây, cùng ăn.”

Điền Nguyễn: “Hay quá! Với cả thích món của má Lưu, má Lưu làm thêm cá chua ngọt với gà Cung Bảo nhé.”

Má Lưu : “Chỉ hai món đủ, sen đào tươi, làm thêm sen chua ngọt, sen nếp đường, canh củ sen táo đỏ.”

Lời còn dứt phân phó gia nhân mang đồ ăn đến đây, tiện thể báo cho Đỗ Đạm Nhân và Đỗ Hận Đừng, đặc biệt dặn Đỗ Hận Đừng: “Đại thiếu bảo gọi luôn Hạ công t.ử đến.”

Đỗ Hận Đừng: “Đương nhiên, đang ở cạnh .”

Vì thế, khi Đỗ Đạm Nhân bước cổng, Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư cũng tới. Thấy hai họ đều xách quà, còn tay , ông nhíu mày: “…… Hận Đừng, đưa quà của con cho cha.”

Đỗ Hận Đừng kinh ngạc: “Cha, cái con tặng em út, cha cũng giành?”

Đỗ Đạm Nhân: “Không giành, là cha cầm con để tặng.”

Đỗ Hận Đừng xuất viện xong tinh thần phơi phới, mặt mày hồng hào, là dáng vẻ đang yêu, yêu thì ngốc hẳn, nhận ẩn ý của cha , “Vậy để con tặng, cha sức khỏe , đừng cầm đồ nặng.”

“……”

Vào chủ trạch, Đỗ Hận Đừng nở một nụ mỹ, khí chất mê hoặc mười phần: “Merry Christmas!”

Trái ngược , Hạ Lan Tư vẫn ăn mặc phóng khoáng như khi, định mở miệng chuyện thì ngáp một cái thật dài, đến mức nước mắt cũng sắp trào .

Điền Nguyễn đ.á.n.h giá Hạ Lan Tư trong bộ đồ lủng lẳng thoải mái, rõ ràng là vội vàng chạy tới, mái tóc màu champagne tùy tiện buộc thành một b.í.m nhỏ.

“Giáng Sinh… vui vẻ.” Hạ Lan Tư ngáp một cái xong.

Điền Nguyễn: “Anh ngủ đủ ?”

“Ừm.”

Điền Nguyễn Đỗ Hận Đừng đầy sùng bái: “Anh cả mới xuất viện mà mạnh như , thật sự là nghịch thiên luôn.”

Đỗ Hận Đừng: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-93.html.]

Hạ Lan Tư : “Hôm nay là lễ lớn, lười mắng .”

Đỗ phu nhân hòa giải: “Mọi đều là một nhà, cãi một chút cũng tăng tình cảm. Giáng Sinh đối với Đỗ gia mà là một ngày lễ quan trọng, thể sum vầy cùng đúng là duyên phận tu từ ba đời.”

Dew : “ .”

Quản gia : “ .”

Đỗ Đạm Nhân : “ .”

“……”

Đỗ phu nhân im lặng liếc chồng một cái, nhận quà từ tay Dew đưa cho Điền Nguyễn: “Tiểu Nguyễn, đây là quà Giáng Sinh của con.”

Điền Nguyễn mở ngay tại chỗ, là một con mèo chiêu tài màu vàng nhỏ xinh. Cậu cong mắt : “Cảm ơn , con thích.”

Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư lượt tặng quà. Đỗ Hận Đừng tặng một đôi cà vạt đôi, còn Hạ Lan Tư tặng một bộ quần áo sặc sỡ hoa lệ.

Điền Nguyễn cảm ơn từng , đều tỏ vẻ thích.

Sau đó tràn đầy mong đợi về phía Đỗ Đạm Nhân, đôi mắt sáng long lanh, hiển nhiên chờ mong quà từ cha .

Đỗ Đạm Nhân đổ mồ hôi, nhưng dù gì cũng là làm ăn, linh cơ động bèn : “Cha tặng con một phong bao lì xì lớn.”

Điền Nguyễn: “Ồ……”

“Ba vạn.”

“Cảm ơn cha!” Điền Nguyễn rạng rỡ.

Khoảng cách tới giờ ăn cơm còn một lúc, Ngu Kinh Mặc ngay mắt , thản nhiên bế bổng Điền Nguyễn lên, : “Hắn đau eo, cần chườm nóng với massage. Cha vợ cứ tự nhiên.”

Đỗ phu nhân : “Đi thôi.”

Điền Nguyễn cực kỳ thẹn thùng, mặt còn cố làm vẻ quen: “Lúc ăn cơm gặp .”

Sau đó, Ngu Kinh Mặc nhân cơ hội massage, bắt đầu trêu chọc “bảo bối phấn nộn” cùng “ngọc trắng” của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn phòng cách âm , nhưng vẫn chỉ dám rên rỉ khe khẽ, dám kêu lớn. Cuối cùng c.ắ.n một ngụm lên tay Ngu Kinh Mặc, gia tăng thêm dấu răng tối hôm qua để .

Ngu Kinh Mặc : “Em đúng là mèo, c.ắ.n .”

Điền Nguyễn cong mông, xoay mặt trừng , dáng vẻ quả thực giống mèo xù lông.

Ngu Kinh Mặc vuốt lưng thuận lông, vuốt đến tận gốc đuôi, còn búng nhẹ “cục tuyết” một cái: “Tuyết trung thưởng mai, quả nhiên ý vị.”

“……”

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, nghĩ thầm: thôi, dù cũng chẳng đầu .

Đến giờ cơm trưa. Cả nhà cùng ăn, điều duy nhất trọn vẹn là Ngu Thương và Lộ Thu Diễm mặt. Điền Nguyễn nhớ họ, mở WeChat xem tin nhắn hồi âm.

Ngu Thương như đúng quy trình, gửi hai video cho Điền Nguyễn, một là hiệu trưởng chuyện, một là chủ nhiệm lớp phát biểu.

Quả thực nhàm chán vô cùng.

Điền Nguyễn xem chính là hoạt động Giáng Sinh ở trường!

May mà Lộ Thu Diễm phụ lòng , tiếp tục đóng vai “khảo sát viên tạm thời của hội học sinh”, dạo khắp các câu lạc bộ, gửi vài video và ảnh chụp.

Trong đó thứ khiến Điền Nguyễn chú ý nhất chính là cái cây thông Noel từng làm ngã.

Trong video, hơn mười học sinh vây quanh gốc cây, quà ở chỗ thấp lấy hết, chỉ còn nhiều món mắc cây và cành cao.

Lộ Thu Diễm nhờ chân dài tay dài nên cũng lấy một món, cho Điền Nguyễn xem.

Lộ Thu Diễm: Một cái đồng hồ thể thao, cũng tệ.

Điền Nguyễn: Tốt quá, bọn họ lấy gì nữa?

Lộ Thu Diễm: Phần lớn là văn phòng phẩm với đồ chơi.

Điền Nguyễn: Hy vọng cây còn quần chữ Đinh (丁), để bọn họ cũng hổ một chút.

Lộ Thu Diễm: Ừ.

Kết quả leo cây, leo nửa chừng thì trượt chân ngã xuống. vẫn xong, lợi ích càng lớn nguy hiểm càng cao, học sinh phía chẳng sợ gì, tiếp tục leo.

Kẻ gan to sức khỏe , ngã một đống lớn.

Lộ Thu Diễm video mà thành tiếng.

Điền Nguyễn đám học sinh ngã la liệt chờ cứu trợ, cũng vô lương tâm mà . Thế giới cuối cùng chỉ thương”, còn nhiều NPC bầu bạn.

“Tôi lấy !!” Một nam sinh treo cây thông hưng phấn hét lên.

Đám ngã chồng chất đất: “Mau mở !”

Nam sinh mở món quà vất vả lấy , một chiếc quần ren viền hồng nhạt chữ Đinh (丁) tung bay trong gió: “Đây là cái gì?”

Hắn đội lên đầu: “Là mũ ?”

Bên : “…………”

Video kết thúc tại đây.

Điền Nguyễn ngã lòng Ngu Kinh Mặc: “Khặc khặc khặc ha ha ha…”

Ngu Kinh Mặc đặt đũa xuống, : “Chúng đang ăn cơm.”

Điền Nguyễn giật tỉnh táo, định dậy, nhưng vui quá hóa đau eo, “Á! Ngu , em nổi, đỡ em một chút.”

Ngu Kinh Mặc liền đỡ như đỡ một khúc gỗ, đặt ngay ngắn lên ghế.

Đối diện ánh mắt quan tâm, nghi hoặc hoặc hóng hớt của ba , trai, dâu, Điền Nguyễn chia sẻ niềm vui: “Các xem, thật sự buồn lắm.”

Xem xong video, Hạ Lan Tư bắt chước Điền Nguyễn, ngã lòng Đỗ Hận Đừng: “Em cũng nổi, đỡ em một chút.”

Đỗ Đạm Nhân linh cơ khẽ động, lập tức ngã đùi Đỗ phu nhân: “Phu nhân, cũng nổi, đỡ một chút.”

Đỗ phu nhân lập tức hết , im lặng ông.

Bàn ăn bỗng trở nên đáng sợ mà yên tĩnh——

Điền Nguyễn: “Mẹ, hãy rộng lượng đỡ cha một chút , tay chân ông già yếu, dễ dàng.”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Đỗ phu nhân vẫn nâng chồng dậy: “Người trẻ tuổi đùa giỡn, ông cũng đòi làm theo, mắc cỡ.”

Đỗ Đạm Nhân nghẹn họng thốt nên lời, gần như còn thở, hình dần nhạt như u linh. Mãi đến lúc , vẫn là Đỗ phu nhân nhắc, ông mới “biến thành ”, vẹt theo lời vợ: “Tiểu Nguyễn nghỉ ngơi cho , cha về .”

Đương nhiên, Ngu Kinh Mặc cũng chuẩn quà Giáng Sinh cho bọn họ. Quản gia mang , mỗi một hộp kẹo mừng, : “Khi phu nhân tổ chức đám cưới, mặt, kẹo mừng xem như bù .”

Hạ Lan Tư: “Tôi mặt đó, khi kẹo mừng.”

Quản gia chỉ : “Tình cảm mà, luôn ngày càng sâu đậm.” Rồi đưa thêm quà kỷ niệm chế tác cao cấp.

Điền Nguyễn hộp kẹo mừng đầy ao ước: “Còn nữa ? Em từng ăn.”

Ngu Kinh Mặc mỉm : “Kẹo mừng lớn nhất ngay mặt em ? Hoan nghênh lúc nào cũng đến ăn.”

Điền Nguyễn: “……”

Hạ Lan Tư hừ nhẹ: “Buồn nôn, vứt .”

 

Loading...