Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:58:56
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Kinh Mặc chuyện một cách đương nhiên, Điền Nguyễn hổ đến mức thốt nên lời, m.ô.n.g trần truồng ghé giường phơi bày bộ mặt .

Không chỉ , Ngu Kinh Mặc còn vươn tay chọc chọc, nhéo nhéo, dường như hài lòng với xúc cảm , : “Trong phòng Bí thư một nhân viên mua nhiều đồ chơi silicon, gọi là nhạc cụ massage. Anh thử , bằng của em.”

Điền Nguyễn: “……”

Nghĩ đến cảnh Ngu Kinh Mặc nghiêm túc phát hiện nhân viên một đống nhạc cụ massage, ánh mắt hoảng sợ của , còn thì thản nhiên nhặt lên bóp thử, đúng là buồn .

nghĩ đến việc Ngu Kinh Mặc nghiêm trang đem m.ô.n.g so với nhạc cụ massage, tuy rằng m.ô.n.g thắng, nhưng nghĩ thế nào cũng thấy càng buồn hơn.

“…… Lạnh.” Điền Nguyễn xoay mặt , hổ bực bội mà trừng Ngu Kinh Mặc.

Lúc Ngu Kinh Mặc mới từ bi mà kéo chăn đắp lên m.ô.n.g . lúc đó, cửa gõ, quản gia cao giọng: “Tiên sinh, nước ấm và khăn lông tới.”

“Vào .”

Điền Nguyễn nhanh chóng kiểm tra xem chăn che kín .

Quản gia mở cửa, mắt cúi xuống, bưng một chậu nước ấm, bên cạnh là khăn bông xếp ngay ngắn, cúi : “Tiên sinh còn cần gì nữa ?”

“Không.” Ngu Kinh Mặc cầm khăn lông, nhúng nước ấm.

Quản gia giữ ánh mắt thẳng, lui ngoài, rõ ràng chỗ nào nên .

Nước trong chậu còn nóng, nước bốc lên, quấn quanh những ngón tay khớp xương rõ ràng của Ngu Kinh Mặc. Gân xanh vì nóng mà càng thêm nổi rõ, uốn quanh mu bàn tay và cổ tay, tràn đầy lực, như thể chỉ cần siết một cái là thể khóa chặt đầu giường, cho nhúc nhích.

Ngu Kinh Mặc nhấc lên một góc khăn, vì quá nóng nên cẩn thận, đợi nhiệt bớt một chút mới gập , nhấc áo len lông cừu và áo sơ mi của Điền Nguyễn lên, đặt khăn xương sống.

Nhiệt độ nóng làm Điền Nguyễn giật , nhưng chỉ một lát là quen, dây thần kinh đau nhức giãn , “… ưm ~”

Ngu Kinh Mặc: “Không rên.”

Điền Nguyễn: “…… Vâng.” Cậu úp mặt khuỷu tay , mười ngón đan , lông mi liên tục chớp chớp, thỉnh thoảng liếc tay Ngu Kinh Mặc.

Một tay Ngu Kinh Mặc nhẹ đặt lên lưng Điền Nguyễn, vuốt ve làn da, ấn huyệt vùng thắt lưng.

Tay còn đặt đùi, thỉnh thoảng lướt qua mắt Điền Nguyễn, giúp chỉnh quần áo.

Chỉnh một lúc, liền đổi thành nghịch đôi “đá quý” của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “……”

Đá quý nho nhỏ, mềm mại, như còn thành hình rõ ràng.

, đầu ngón tay “ma pháp” của Ngu Kinh Mặc, xoay vê, vật chất liền thành hình, biến thành viên đá hồng nhạt trong suốt, mềm dẻo.

Còn run, còn khiến dây thần kinh tê dại lan lên tận não.

Điền Nguyễn chôn mặt gối, giọng run run: “…… Ngu , đừng……”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Đừng cái gì?”

Điền Nguyễn nổi thành lời, eo cũng run, tim đập thình thịch, mỗi nhịp đều như trống nổi.

Ngu Kinh Mặc cúi gần , hôn tai hôn má: “Xin .”

Tay thu , Điền Nguyễn như rơi từ mây xuống, nhưng rơi tơ lụa mềm. Cậu xoay mặt, bàn tay thon dài của Ngu Kinh Mặc, vươn c.ắ.n một ngụm.

Rồi buông , để một vòng dấu răng gọn gàng giữa ngón tay cái và ngón trỏ.

Ngu Kinh Mặc cúi mắt dấu răng, : “Quà Giáng Sinh em tặng ?”

Điền Nguyễn: “!”

Ngu Kinh Mặc: “Anh thích.”

“……”

Chườm nóng nửa giờ, chỗ trật eo của Điền Nguyễn quả nhiên đỡ hơn nhiều. Nhiệt độ điều hòa trong phòng cũng ấm lên, Ngu Kinh Mặc vén chăn: “Đi tắm.”

Điền Nguyễn thử cử động, tuy eo vẫn đau, nhưng giảm ít nhất một nửa. Cậu phấn khởi: “Em ngủ một giấc, ngày mai còn học .”

Ngu Kinh Mặc: “Vậy .”

Điền Nguyễn vui vẻ tắm, kết quả đến mười phút lộ nguyên hình: tay nâng nổi, giơ tay một cái là kéo theo dây thần kinh eo, đau đến mức suýt quỳ sụp cái “thép cứng” của .

“Ngao…… a…… ư……” Điền Nguyễn kêu trong phòng tắm.

Ngu Kinh Mặc gõ cửa kính mờ: “Tiết chế , phóng d.ụ.c hại .”

Điền Nguyễn: “…… em !”

Vật lộn tắm rửa xong, Điền Nguyễn khoác áo tắm dài, kéo chặt n.g.ự.c .

“Giấu đầu lòi đuôi.” Ngu Kinh Mặc nhận xét, kéo áo tắm xuống, bắt đầu chơi trò “đá quý”.

Điền Nguyễn cảm thấy như biến thành nhạc cụ massage lớn nhất đời. Ngu Kinh Mặc chơi chán , mới cho mặc đồ ngủ, dọn tư thế, đắp chăn, còn thì tắm.

Điền Nguyễn nghiêng, vì hễ động là đau, nên tư thế phần ủ rũ: một chân duỗi thẳng, một chân co , một tay đặt mặt, một tay đặt xương chậu.

Giống hệt một con thỏ tinh đang yếu ớt.

“……” Điền Nguyễn kháng nghị, “Em ngủ kiểu !”

Ngu Kinh Mặc tắm xong , đổi tư thế cho thành sấp: “Vậy kiểu ?”

Điền Nguyễn: “Em giống rùa đen ?”

“Giống.”

“…… Cứ như , rùa đen thọ dài.”

Ngu Kinh Mặc ngủ bên cạnh tiểu rùa đen, tay vẫn chịu yên, cứ cạy mai rùa , đem tiểu rùa đen xoay tới xoay lui trong lòng bàn tay. Điền Nguyễn đáng thương, nỡ thật sự động tay, chỉ vỗ nhẹ : “Ngủ .”

Điền Nguyễn vỗ mông, cơn buồn ngủ dần dần ập đến.

Một đêm mộng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-92.html.]

Ngày hôm , việc đầu tiên Điền Nguyễn làm khi tỉnh dậy là duỗi tay chân. Kết quả tay nâng lên, kéo đến dây thần kinh ở eo, lập tức đau tỉnh: “A……”

Ngu Kinh Mặc cầm miếng cao dán bước : “Tỉnh ?”

Mắt Điền Nguyễn ươn ướt, ánh nước long lanh: “Eo em .”

“Không nhanh như .” Ngu Kinh Mặc xốc chăn lên, hiếm khi thấy thanh niên lăn lộn đến mức làm rơi áo ngủ nửa đêm. Hắn tìm đúng vị trí eo thanh niên, dặn một câu “đừng động.”, dán cao lên.

Thuốc cao mùi nồng, kiểu thảo dược, nhưng khó chịu. Điền Nguyễn cảm thấy eo lạnh lạnh, đó âm ấm nóng lên. Nằm im một lúc thấy dễ chịu hơn, liền định dậy.

Ngu Kinh Mặc đè : “Nghỉ ngơi thêm, ăn trong phòng.”

Điền Nguyễn đành từ bỏ ý định đến trường học hôm nay. Nghĩ đến việc liệt một ngày ở trang viên, bỏ lỡ lễ Giáng Sinh nhộn nhịp ở Đức Âm, tâm trạng lập tức sa sút.

Ngu Kinh Mặc vui: “Ngu Thương sẽ video gửi cho em.”

Điền Nguyễn: “Ừm.”

Không thể tham gia hoạt động trường học, cũng đồng nghĩa thể chen tuyến chính của cốt truyện công thụ. Cậu hóng chuyện, xem náo nhiệt, chơi với Lộ Thu Diễm……

Ngu Kinh Mặc : “Đây cũng là Giáng Sinh đầu tiên của chúng .”

Điền Nguyễn ngẩn . Bỗng nhận chỉ lo chạy theo cốt truyện, mà quên mất bên cạnh vẫn còn một … cũng đang chờ mong cùng đón lễ. Người là chồng của , là mật nhất với đời.

“Xin Ngu .” Điền Nguyễn đầy áy náy, “Em chỉ nghĩ đến bản , nghĩ đến .”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Tối nay phòng xã giao của tập đoàn tổ chức vũ hóa trang, đến lúc đó nhớ đến tìm . Anh sẽ vui.”

Điền Nguyễn hỏi vì thể cùng. Cậu Ngu Kinh Mặc bận, ngày lễ cũng ngoại lệ. Cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Ăn xong bữa sáng mang vẻ u sầu, Ngu Kinh Mặc tạm thời làm. Tối qua đổi lịch trình, dời bộ lịch hẹn buổi chiều, sáng nay ở nhà bồi Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn mãi trong phòng ngủ, nên ôm Điền Nguyễn sang sofa, bảo chọn phim xem. Để hợp khí lễ hội, Điền Nguyễn chọn “Cô bé bán diêm”.

Ngu Kinh Mặc: “Em chắc chắn xem cái ?”

Điền Nguyễn TV 85 inch 8K, gật đầu: “Bây giờ em với cô bé bán diêm đồng cảm, đều thể thứ mong .”

Ngu Thương ngang qua liếc , biểu tình thập phần đại nghịch bất đạo —— cái quỷ gì ?

Ngu Kinh Mặc túm con trai : “Coi con xem ba nhỏ con kìa? Bất hiếu.”

Ngu Thương: “……”

Hôm nay Đức Âm tiết học, cả ngày đều là hoạt động lễ hội, đến cũng chẳng . Khi đồng hồ hơn 8 giờ, Ngu Thương chuẩn học thì quản gia hớn hở dẫn Lộ Thu Diễm : “Phu nhân, Lộ thiếu gia đến thăm ngài. Cậu áy náy, mong ngài đừng trách.”

Lộ Thu Diễm: “Tôi mất tiếng ? Phải để Vương quản gia chuyện ?”

Quản gia: “…… Thuộc hạ xin im miệng.”

Điền Nguyễn thì vô cùng vui mừng: “Má Lưu, lấy giúp món quà treo cây thông Noel xuống!”

Lộ Thu Diễm thấy sắc mặt Điền Nguyễn hồng hào, lập tức yên tâm hơn: “Sớm cần chọn quà to đến mức đó, hại ngã.”

“Không .” Điền Nguyễn phẩy tay, chẳng còn chút dáng vẻ uể oải tối qua. Thấy Lộ Thu Diễm nhận quà, : “Mau mở , cũng bên trong là gì.”

Giống như mở blind box, Lộ Thu Diễm tháo ruy băng, mở lớp giấy gói vàng nhạt, bên trong là một hộp nhỏ màu trắng. Y lấy một miếng vải, mở ——

Là một chiếc quần lót kiểu chữ T màu đen, viền ren.

Lộ Thu Diễm: “…………”

Điền Nguyễn: “…………”

Trầm mặc.

Yên lặng đến mức thể tiếng gió.

Ngu Thương chiếc quần chữ T, tưởng tượng cảnh nó mặc Lộ Thu Diễm……

Lỗ tai Lộ Thu Diễm nóng bừng, lập tức ném quần chữ T , rơi đúng lên đầu quản gia.

“……”

Lộ Thu Diễm: “Merry Christmas, Vương quản gia. Tặng ông đó.”

Quản gia mỉm , chậm rãi vỡ nét mặt: “Đa… đa tạ Lộ thiếu gia.”

Má Lưu và đám hầu bật thành tiếng, y như đàn ngỗng kêu cạc cạc, chạy .

Tai Lộ Thu Diễm đỏ lên, trừng Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn vô tội, nghĩ đến vì cái quần chữ T trẹo eo, lập tức càng oan ức: “Cái gì chứ ——!”

“Tôi học, dưỡng bệnh cho .” Lộ Thu Diễm lấy từ túi quà tặng cho Điền Nguyễn, xoay rời .

“Lộ Thu Diễm giải thích, thật sự ……” Điền Nguyễn cố gọi theo.

Lộ Thu Diễm đương nhiên Điền Nguyễn cố ý. Loại quà hổ , thể là Điền Nguyễn tặng, nhưng Điền Nguyễn thì nhất định .

Nhìn bảo bối lớn phóng theo vợ tương lai, Điền Nguyễn ho khan vài tiếng, cầm chiếc hộp nhỏ bàn: “Này… nhẫn chứ?”

Ngu Kinh Mặc: “Chỉ sợ ở thế giới đổi vai chính mới đúng.”

“…… Tôi chỉ đùa thôi.” Điền Nguyễn mở hộp, bên trong nhẫn, đá quý, mà là một đôi khuy măng sét màu bạc.

Khuy cũ, dấu oxy hóa ở mép, nhưng giữ gìn lâu chứng tỏ chủ nhân trân trọng.

Điền Nguyễn cũng thích. Giá trị của khuy bằng bộ nút tay áo kim cương Đỗ Hận Đừng tặng, thậm chí tính còn rẻ hơn nhiều. việc tặng vật yêu thích, chứng minh Lộ Thu Diễm thật sự coi là bạn.

Sống mũi Điền Nguyễn cay cay, .

Ngu Kinh Mặc nhét miệng một viên kẹo dâu tây: “Dễ cảm động như , tại với chậm hiểu như thế?”

Điền Nguyễn ngậm kẹo: “Hử?”

Ngu Kinh Mặc ngừng một chút: “Thôi, em còn nhỏ. Lớn lên tự nhiên sẽ .”

“Lớn lên?” Điền Nguyễn thể còn phát triển chỉnh, đặc biệt là chỗ “quan trọng”.

Ngu Kinh Mặc: “Ừ, hy vọng chỗ đó cũng lớn lên.”

“……” Hy vọng kiểu gì , cần thiết chứ.

Loading...