Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:57:51
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ăn sáng xong, Điền Nguyễn học.
Bởi vì xác nhận tâm ý, Điền Nguyễn thật sự khó ngốc, chỉ cần thấy Ngu Kinh Mặc liền . Cười quá nhiều, lúc xuống xe, gió thổi qua, nửa bên mặt dường như đều tê rần.
Ngu Kinh Mặc đối với quản lý biểu cảm đạt tới mức thuần thục, bất đắc dĩ thở dài: “Em cứ như xuống, sẽ biến thành mặt than đấy.”
Điền Nguyễn hai tay ôm mặt, môi cong lên: “Em , em nữa. Anh mau .”
“Tan học đến đón em.”
“Ừm.” Khóe miệng Điền Nguyễn cong cao, mắt sáng lấp lánh, “Tạm biệt.”
Ngu Kinh Mặc đóng cửa xe, xe chậm rãi lăn bánh.
Điền Nguyễn chiếc Maybach xa, cảm giác chia ly nhàn nhạt lập tức lan trong ngực, cuối cùng nổi nữa.
Lộ Thu Diễm như thường lệ đạp xe đuổi tới, chân dài chống đất, “Hồn bay mất ? Đi cho đàng hoàng.”
Điền Nguyễn lùi sang một bên, chào hỏi: “Buổi sáng lành, học tập chăm chỉ, mỗi ngày tiến bộ.”
“Giống NPC thật sự.”
“……” Điền Nguyễn kinh ngạc trừng mắt y: “Cậu làm thế giới NPC?”
Lộ Thu Diễm: “Chúng đều là NPC ? Lãng phí sinh mệnh, sống qua ngày.”
Điền Nguyễn thở phào, còn tưởng Lộ Thu Diễm gì đó thật. bảo y là NPC thì đúng là chuyện nực : “Ai ? Tôi thấy giống vai chính của thế giới .”
Lộ Thu Diễm nhạt, giày da cũ giẫm lên một mảnh lá phong vàng khô: “Có vai chính nào t.h.ả.m như ? Viết mắng c.h.ế.t.”
“Chính vì thế mới .” Điền Nguyễn , “Chẳng lẽ chỉ tiền mới làm vai chính? Thế thì quá bất công. Thế giới tài phú trong tay 1% , còn đều là thường. Chỉ thường mới đồng cảm với thường. Tác giả và độc giả cũng đều là thường, nên chọn một bình thường làm vai chính là quá hợp lý.”
Lộ Thu Diễm : “Lời giống như khẳng định là vai chính. trong mắt , mới hợp làm vai chính.”
Bầu trời vang “Ầm” một tiếng ——
Điền Nguyễn giật nảy, sợ sét đánh: “Cậu đừng bừa, nhiều lắm cũng chỉ là vai phụ.”
Lộ Thu Diễm tiếp tục chủ đề đó nữa, kẻo Điền Nguyễn bất cẩn lỡ lời, tiết lộ thiên cơ, làm vai chính là vai chính, hậu quả khó lường.
Mà nếu vai chính buông bỏ trách nhiệm vai chính, đầu tiên tội chính là Điền Nguyễn.
Không nên khiêu khích ý chí thế giới thì vẫn hơn.
Xe sang nối đuôi như dòng nước, hơn nửa đều chảy về Đức Âm. Trong đó một chiếc hạ kính, khuôn mặt thanh tú nhưng bầm dập của Nam Hoài Quất lộ , nghiến răng nghiến lợi sang lối bộ —— còn dám băng ngang đường, dám quấn lấy Điền Nguyễn nữa.
Hôm qua lời Lộ Thu Diễm là đúng: căn bản nuôi nổi Điền Nguyễn.
Thế là Nam Hoài Quất thất hồn lạc phách với Nam Mạnh Dao: “Em nhường cho chị đó.”
Nam Mạnh Dao: “?? Cái gì?”
“Em nhường Điền Nguyễn cho chị.”
“…… em bệnh ? Chị với chẳng liên quan gì.”
Nam Hoài Quất kinh ngạc: “Chị thích ?”
Nam Mạnh Dao: “Chị thích gì ? Chị thích Nghiêm xx.”
“Nghiêm xx là ai?”
“Một minh tinh.”
Nam Hoài Quất hiểu nổi: “Đức Âm nhiều thiếu gia gia thế như , chị thích, thích minh tinh?”
Nam Mạnh Dao lười để ý. Fan girl theo đuổi minh tinh thì loại em họ mãi mãi hiểu .
Nam Hoài Quất buồn bã: “Vậy Điền Nguyễn làm ? Chị họ, chị cần , nhất định sẽ khác cướp mất.”
“Điền Nguyễn cũng đồ vật.” Nam Mạnh Dao càng thấy tam quan của em họ vấn đề.
Nam Hoài Quất á khẩu, đến trường cũng tìm Điền Nguyễn nữa, giống như lòng tự trọng đả kích nặng nề.
Điền Nguyễn vui vẻ vì yên , tiếp tục tìm Lộ Thu Diễm chơi.
Đến tiết hai, Hải Triều chuyển từ cao nhất xuống cao nhị lục. Vai chính, vai phụ, pháo hôi mỗi trở về đúng chỗ, bắt đầu diễn kịch ——
Điền Nguyễn kích động xoa tay, nên bắt đầu từ phân cảnh nào, bèn chạy tới hội học sinh, hỏi thông minh nhất, Ngu Thương: “Con trai con trai, Văn học xã đang làm một kịch bản. Nội dung là kỵ sĩ chiến đấu với tiểu BOSS để cứu công chúa, vương t.ử vì ghen nên tâm sự hôn công chúa. Con nên nhập vai từ đoạn nào thì ?”
Ngu Thương, kẻ dốt đặc về chuyện yêu đương: “…… Bắt đầu từ hôn . Theo logic kịch tính nhất.”
“Thật ?”
“Ừm.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Hiểu , cảm ơn con! Very good!”
Buổi sáng, Điền Nguyễn một đến rừng cây trường —— ai cũng , rừng cây luôn là thánh địa hẹn hò của học sinh.
Nam Hoài Quất theo, thôi, mặt mày đỏ bừng, trốn cây lén.
Điền Nguyễn nhắn WeChat cho Lộ Thu Diễm: Tôi đang ở rừng cây nhỏ, Nam Hoài Quất theo dõi .
Lộ Thu Diễm: Chờ, một phút nữa tới.
Điền Nguyễn nhắn cho Ngu Thương: Tôi đang ở rừng cây nhỏ, Nam Hoài Quất và Lộ Thu Diễm đều ở đây.
Ngu Thương: Đến ngay.
Điền Nguyễn nhắn cho Hải Triều: Đến rừng cây nhỏ, gặp nguy hiểm.
Hải triều: ?
Một phút , Lộ Thu Diễm thật sự đến. Thấy Điền Nguyễn liền chạy tới: “Tên khốn bắt nạt xong chạy?”
Điền Nguyễn: “Hả?”
Nam Hoài Quất đè nén mấy ngày, thấy hai ở “thánh địa tình yêu” gặp mặt liền nhảy : “Quả nhiên các đang yêu đương!”
Lộ Thu Diễm siết tay răng rắc: “Cậu bắt nạt ?”
Nam Hoài Quất: “?? Ai bắt nạt ? Gào——”
Một cú đá của Lộ Thu Diễm khiến bay , vặn rơi mặt Hải Triều. Hải Triều giơ tay theo phản xạ, đỡ “công chúa” một cái.
Hải Triều: “……”
Nam Hoài Quất: “……”
“Cậu là ai?” Hai đồng thời hỏi.
Hải Triều buông tay, Nam Hoài Quất ngã m.ô.n.g xuống đất. May là lá khô dày, thì m.ô.n.g nát , nhưng vẫn đau đến kêu “ngao” một tiếng.
Nam Hoài Quất mặt đỏ gay: “Cậu dám làm ngã?”
Hải Triều lùi nửa bước, chẳng thèm để ý, hỏi Điền Nguyễn: “Chú nguy hiểm, ý là đeo bám?”
Điền Nguyễn mím môi: “Ờ… cũng gần như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-90.html.]
Cái tên Nam Hoài Quất sức chiến đấu cũng quá yếu, đủ để gánh nổi nhiệm vụ khiêu khích cả Đức Âm trong nguyên tác, làm mới tròn vai đây?
“Hết hứng .” Hải Triều rời , lúc chạm mặt Ngu Thương tới.
“Đừng mà ~” Điền Nguyễn vươn tay kiểu Nhĩ Khang, “Hải Triều ~”
Âm điệu run rẩy khiến Hải Triều loạng choạng suýt ngã.
Nam Hoài Quất trừng Điền Nguyễn đầy khó tin: “Thì thích ??”
Điền Nguyễn: “?”
Nam Hoài Quất lao về phía Hải Triều: “Tôi liều mạng với !”
Hải Triều theo phản xạ xoay tung một cú đấm, Nam Hoài Quất lập tức “bịch” một tiếng ngã xuống, m.á.u mũi chảy ròng, ầm lên: “Các , hết đến khác, vì cứ đ.á.n.h mũi ?! Các bắt nạt , hu oa oa……”
Nam Hoài Quất t.h.ả.m thiết, Hải Triều luống cuống làm .
Điền Nguyễn chạy vòng quanh Nam Hoài Quất, nhảy loạn: “Đừng nữa, thầy sắp tới ……”
Nam Hoài Quất càng to hơn: “Hu oa oa! Tôi bao giờ thích nữa!”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương hỏi Lộ Thu Diễm: “Bọn họ đang làm gì ?”
Lộ Thu Diễm: “Không hiểu, nhưng độ chấn động lớn.”
Sau nghi thức kéo cờ, ngày đầu tiên Hải Triều chuyển trường cầm bản kiểm điểm lên sân khấu, mặt biểu cảm : “Tôi xin Nam Hoài Quất, học sinh lớp 11 ban 1. Tôi nên lỡ tay đ.á.n.h , khiến mũi lệch, m.á.u mũi chảy ròng, cánh mũi đau buốt……”
Dưới đài, Nam Hoài Quất băng kín cái mũi, căm hận ngẩng đầu sân khấu: “Tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ tha thứ cho ! Hắn khiến mất hết mặt mũi Điền Nguyễn, nhất định báo thù!”
Uông Vĩ Kỳ kinh ngạc: “Lời thoại quen quá nha.”
Điền Nguyễn cảm thấy vô cùng thất bại —— vai chính với vai phụ chẳng những thiết hơn, còn kéo Hải Triều diện giáo viên bắt phê bình. Chuyện so với nguyên tác chỉ sai lệch một chút, mà là lệch hẳn luôn.
Chẳng lẽ do quá nóng vội nên mới dẫn đến hậu quả thể vãn hồi?
Hải Triều xong, hỏi: “Nam Hoài Quất, chịu tha thứ cho chứ?”
Nam Hoài Quất hét lớn: “Không chịu!”
Hải Triều: “Ồ.”
Hiệu trưởng Lý ôn hòa : “Giữa các bạn học vẫn nên yêu thương, đoàn kết lẫn . Nam Hoài Quất, em đ.á.n.h Uông Vĩ Kỳ tha thứ, thì nay em cũng nên tha thứ cho bạn đ.á.n.h em. Như mới thể hiện lòng độ lượng.”
Nam Hoài Quất suy xét tinh thần “ hùng cúi đầu mắt”, : “Được thôi, em sẽ tha thứ. em chuyển sang ban 6, làm ‘bạn bè’ với .”
“Không thành vấn đề.”
Chủ nhiệm Hồ vỗ tay: “Thật là một tình bạn , chúng cùng vỗ tay cho Nam Hoài Quất!”
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào, Nam Hoài Quất độc ác: “Báo thù của bắt đầu , ha ha ha… ái da, mũi đau quá……”
Điền Nguyễn: “……”
Tan tiết buổi sáng, Nam Hoài Quất dọn cặp chuẩn sang ban 6. Khi ngang Điền Nguyễn, vẫn nhịn dừng , nghiêng khuôn mặt hiền lành vô hại , : “Quả là hồng nhan họa thủy. Vì mà chịu quá nhiều tổn thương. Tôi quyết định buông bỏ, chúc hạnh phúc.”
Đồng là phận pháo hôi, Điền Nguyễn bất giác mềm lòng: “Nam Hoài Quất, đừng chọc Hải Triều quá, dễ trêu .”
Nam Hoài Quất : “Tôi thích nữa, cần khuyên. Tôi nhất định báo thù.”
“Báo thù thế nào? Cậu đ.á.n.h mà.”
“…… thể nhờ gia đình gây áp lực.”
“Đã Đức Âm, nhà ai chẳng nền tảng.”
“Vậy học giỏi hơn !”
“Cậu vốn là học sinh ưu tú của trường trung học phụ thuộc, thành tích top tỉnh.”
Nam Hoài Quất trố mắt: “Vậy nhược điểm gì ?”
Điền Nguyễn tất nhiên sẽ : “Không . Dù đừng chọc .”
“Vậy vì thích ?”
“Tôi thích , là cháu .”
“Hả??”
“Tôi chỉ tình thương trưởng bối dành cho hậu bối.” Điền Nguyễn vẻ già dặn, “Trong mắt , các đều là trẻ con.”
Nam Hoài Quất xúc động: “Bảo rộng lượng, bình thản, bụng như . Không , thể thích nữa, đây!”
Điền Nguyễn: “Đi đường cẩn thận.”
Nam Hoài Quất ở cửa lớp, bóng dáng cô độc: “Lần là cả đời!”
Điền Nguyễn: “Phong tiêu tiêu hề Dịch Thủy Hàn, tráng sĩ nhất khứ bất phục . Nam Hoài Quất, bảo trọng!”
Nam Hoài Quất rơi lệ thê lương, mang tâm báo thù chạy về ban 6.
Mười phút , Điền Nguyễn vui tươi đến lớp 6: “Lộ Thu Diễm, chúng ăn trưa nhé.”
“Hải Triều, chúng cùng ăn cơm nha.”
Vừa đầu liền thấy Nam Hoài Quất.
Điền Nguyễn: “…… À, cũng ăn ?”
Nam Hoài Quất lập tức gào lên đầy phẫn nộ: “KHÔNG ĂN!!”
Điền Nguyễn suýt hét ngất, yếu ớt ngã vai Lộ Thu Diễm. Lộ Thu Diễm nhíu mày: “Hét cái gì mà hét? Giọng to giành micro của chủ nhiệm?”
“……”
Ra khỏi lớp, Điền Nguyễn thẳng , bớt hổ: “Tôi còn choáng, xin nhé.”
Điện thoại đột ngột reo, hiển thị “Ngu Kinh Mặc”. Điền Nguyễn lập tức né sang một bên, giọng vô thức mềm xuống: “Ngu , ăn trưa ?”
Ngu Kinh Mặc: “Chưa. Anh đưa em ăn ngoài.”
“Được nha. Anh chờ em, em đến ngay.” Điền Nguyễn cúp máy, áy náy Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm phất tay: “Đi .”
Điền Nguyễn nhét túi đồ ăn tay y: “Toàn là món thích, ăn chung với Ngu Thương nhé.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn vui vẻ chạy cổng trường, lên Maybach, cùng Ngu Kinh Mặc ăn cơm.
Vẫn là quán ăn gia đình , tiểu viện chút đổi: cây trụi lá treo đầy đèn lồng đỏ mini và đèn bí đỏ há miệng.
“Giáng Sinh sắp tới .” Điền Nguyễn tàng cây, đùa với chú ch.ó to, “Hội học sinh đang chuẩn hoạt động, chắc hai hôm nữa là bận tối mắt.”
Một con mèo tam thể chạy đến, cố chộp miếng cá khô treo cành nhưng với tới, gấp đến mức kêu “meo meo” Điền Nguyễn.
“Bên công ty cũng hoạt động, nếu em bận thì cần đến.” Ngu Kinh Mặc cao lớn, đưa tay gỡ cá khô, thả tay Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn đút mèo, suy nghĩ một chút: “Nếu sắp xếp thì em nhất định .”
Ngu Kinh Mặc khóe môi cong: “Anh cũng dắt phu nhân của theo.”