Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:57:05
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hôm nay phòng phát thanh của Đức Âm đặc biệt bận rộn, chủ nhiệm Hồ tiên phê bình Chúc Chi Chi vì xem sách cấm bắt quả tang, đó phê bình Nam Hoài Quất vì đ.á.n.h với học sinh trường khác, còn băng qua đường cái gây nguy hiểm giao thông.

“Hai học sinh đúng là long phượng ẩn , đứa còn sốt ruột hơn đứa !” Chủ nhiệm Hồ trong phòng phát thanh, phun nước bọt, học sinh phát thanh đều cách xa , sợ b.ắ.n trúng.

Mỗi sáng đều giọng vịt đực của chủ nhiệm Hồ, học sinh nào cũng héo hon.

Điền Nguyễn thầm nghĩ, thể đổi giọng dễ hơn lên phê bình ?

Nhìn quanh một vòng, ít đeo tai Bluetooth, chỉ để tránh giọng “vịt đực độc tính cao” của chủ nhiệm Hồ.

Nam Hoài Quất đến trường hiệu trưởng gọi lên chuyện, bắt kiểm điểm, thể giáo viên học sinh khi tập thể d.ụ.c buổi sáng.

Chúc Chi Chi mặt vô hồn sang một góc. Nam Hoài Quất lôi lên bục phát biểu, tay cầm tờ giấy, mặt biểu cảm đều đều: “Tôi là Nam Hoài Quất, học sinh lớp 11–1. Ngày hôm qua giờ tan học, đ.á.n.h với học sinh trường Nhị Trung, còn kéo theo bạn cùng lớp Uông Vĩ Kỳ. Tôi nên làm , xin sâu sắc và cảm thấy vô cùng hổ thẹn……”

“Buổi sáng hôm nay bất ngờ xuống xe, băng qua đường cái, gây nguy hiểm cho chú cảnh sát giao thông và đường. Tôi cũng nên làm , xin sâu sắc và cảm thấy vô cùng hổ thẹn……”

Điền Nguyễn nhỏ giọng: “ y như con rối.”

Đứng chếch phía , Uông Vĩ Kỳ dán băng gạc lên mũi, đầu còn quấn băng vải, trông “cá tính”, nhưng gương mặt đầy oán giận: “Tôi tuyệt đối sẽ tha thứ cho ! Hắn làm hủy dung, mất mặt nữ thần! Tôi với đội trời chung!”

Đọc kiểm điểm xong, Nam Hoài Quất sang: “Uông Vĩ Kỳ, chịu tha thứ cho ? Tôi giúp theo đuổi chị gái .”

Uông Vĩ Kỳ: “……”

Toàn trường: “?”

Uông Vĩ Kỳ: “Tôi tha thứ .”

Điền Nguyễn: “…… Cốt khí của ?”

Uông Vĩ Kỳ: “Cốt khí quan trọng bằng nữ thần? Ha ha ha, đ.á.n.h đáng giá lắm.”

Điền Nguyễn: “…….” Cạn lời.

Hiệu trưởng Lý mỉm hài lòng: “Đó mới là bạn , bạn học . Mọi đoàn kết như một sợi dây thừng, gặp ở Đức Âm đều là một nhà.”

Chủ nhiệm Hồ vỗ tay: “Nói quá !”

Toàn thể giáo viên học sinh vỗ tay như sấm, trừ Nam Mạnh Dao vẻ mặt “đậu má”.

Điền Nguyễn thật lòng thương cảm Nam Mạnh Dao, chỉ âm thầm cầu mong thủy triều nhanh tràn tới giải thoát.

Thế là Uông Vĩ Kỳ lập tức trở thành “ em chí cốt” của Nam Hoài Quất, phản bội nhanh đến mức thần tốc. Sau tiết học thứ hai buổi sáng, Uông Vĩ Kỳ chạy đến mặt Điền Nguyễn, cho Nam Hoài Quất: “Tôi cảm thấy Nam Hoài Quất , chỉ hiểu lầm thôi. Cậu thật .”

Điền Nguyễn giơ một ngón tay, ấn mũi .

Uông Vĩ Kỳ kêu “á”, đau đến rơi nước mắt.

“Vết thương mặt còn lành, quên đau hả? Cậu nên đăng ký gia nhập Hiệp hội Siêu Năng Lực.”

“……” Uông Vĩ Kỳ liếc Nam Hoài Quất, hề hề, ghé sát tai Điền Nguyễn: “Anh em, phản bội. Tôi chỉ tạm thời nhịn. Chờ lấy sở thích của Nam Mạnh Dao, sẽ đạp ngay.”

Điền Nguyễn: “Cậu đang chơi đĩa trung lập ?”

“Hừ.” Uông Vĩ Kỳ thở dài: “Quân t.ử báo thù mười năm muộn. Tôi nhớ món nợ .”

Điền Nguyễn: “Ờ.”

“Làm điều kiện trao đổi, cũng lấy sở thích của . Cậu thích nhất màu gì?”

“Ngũ sắc loang loáng đen.”

“Thích nhất món ăn gì?”

“Lâu đài vàng khảm kim cương, giường bên trong làm từ gỗ trầm và tơ vàng.”

“…… Tôi hỏi món ăn.”

“Tôi tuổi Tì Hưu, thích ăn vàng bạc châu báu.”

Uông Vĩ Kỳ ghi chép: “Anh em đúng là cầm tinh quý hiếm, chữ ‘Tì Hưu’ thế nào?”

“Viết theo kiểu ghép vần là .” Điền Nguyễn nghĩ thầm, khả năng cao còn thuộc hết 12 con giáp.

Uông Vĩ Kỳ tiếp tục hỏi như phóng viên: “Xe thích nhất?”

“Xe ngựa bí đỏ của Lọ Lem.”

“Phim thích nhất?”

“Hành trình đến lâu đài khoa học viễn tưởng tương lai.”

“Thời tiết thích nhất?”

“Mưa sấm chớp tuyết rơi nắng to cùng lúc.”

“Người thích nhất?”

“Ngu…… liên quan đến .”

Uông Vĩ Kỳ lắc đầu: “Biết ngay đoán .”

, nhờ các câu , Nam Hoài Quất khi cướp bản ghi chép liền tự thành văn bản chỉnh.

Xong, , gõ bàn: “Uông Vĩ Kỳ, mười hai con giáp từ khi nào Tì Hưu?”

Uông Vĩ Kỳ: “Không ?”

“……”

Dù nội dung nửa vời, nhưng Nam Hoài Quất vẫn rút kết luận: Điền Nguyễn thích tiền. Rất nhiều tiền.

Cười lạnh —— tiền đầy.

Giữa trưa, Nam Hoài Quất xách năm vạn tiền mặt đến lớp, hào phóng đặt lên bàn Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn ăn xong ở nhà ăn , còn đang lưu luyến hương vị canh bí đỏ miễn phí. Cậu nghĩ tới mảnh đất trồng rau ở trang viên, trồng bí đỏ , định về xem thử…

Vừa ngẩng đầu —— bàn học trống trơn nay xuất hiện một túi nilon đỏ.

Năm xấp. Mỗi xấp một vạn.

Điền Nguyễn kích động, bình tĩnh quanh. Vài học sinh trong lớp ai làm việc nấy, hứng thú với túi tiền .

Cậu chụp ảnh gửi cho Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn: Ngu , cho em ?

Ngu Kinh Mặc: Không .

Điền Nguyễn: Vậy chắc là cả cho em tiền tiêu vặt, em còn tưởng hết .

Ngu Kinh Mặc: Ừm.

Điền Nguyễn: Em chia cho Lộ Thu Diễm một nửa.

Ngu Kinh Mặc: Ừm.

Điền Nguyễn liền xách tiền tới lớp 6 tìm Lộ Thu Diễm, tại chỗ đưa cho y ba vạn tệ: “Tiền tiêu vặt, cầm .”

Lộ Thu Diễm: “…… Cái nhiều quá.”

“Không nhiều lắm……” Điền Nguyễn còn xong, Nam Hoài Quất nổi giận xông tới giật lấy tiền trong tay Lộ Thu Diễm.

“Đây là cho !” Nam Hoài Quất gào mặt Điền Nguyễn, “Không để cho khác!”

Điền Nguyễn quát đến choáng váng một chút, Lộ Thu Diễm đỡ , ném luôn cả tiền lẫn túi nilon ngoài phòng học, đóng cửa cái “phanh”, để Điền Nguyễn xuống.

Điền Nguyễn mơ hồ Lộ Thu Diễm: “Xảy chuyện gì ?”

Lộ Thu Diễm: “Không gì, chỉ là một con ch.ó điên sủa bậy.”

Nam Hoài Quất nhốt ngoài phòng học: “Mở của cho ! Mở cửa! Cậu mới là ch.ó điên!!”

Lộ Thu Diễm xắn tay áo lên, với Điền Nguyễn: “Chờ một chút.”

Y mở cửa, “bang bang” hai quyền liền đ.á.n.h ngã Nam Hoài Quất, tới năm giây, Nam Hoài Quất quỳ rạp đất, hiểu chuyện gì xảy .

Lộ Thu Diễm : “Cầm tiền của cút, đừng xuất hiện mặt nữa.”

Điền Nguyễn trong phòng học , đối diện là một đám bạn học lớp 6 xa lạ, ai dám hé miệng. Hiển nhiên, tuy Lộ Thu Diễm cô lập, nhưng cũng chẳng ai dám chọc y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-88.html.]

Lộ Thu Diễm xem như kiểu “đại ca học đường”.

Được Lộ Thu Diễm che chở, Điền Nguyễn cảm thấy vô cùng yên tâm…… Không định bảo vệ Lộ Thu Diễm ? Sao thành Lộ Thu Diễm bảo vệ ?

Sức chiến đấu của Nam Hoài Quất kém quá.

Không đúng, là Lộ Thu Diễm chính là chiến lực nóc nhà của nguyên tác, chỉ cần y đ.á.n.h ai, thì ai thoát .

“Lộ Thu Diễm, nhà phá sản , Điền Nguyễn yêu tiền như , sẽ cho hạnh phúc !”

Lộ Thu Diễm định bước phòng học, Nam Hoài Quất hét lên như .

Toàn bộ lớp rõ.

Hội học sinh cũng tin chạy tới xem.

Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm: “Cái gì?”

Nam Hoài Quất ngẩng cái mặt còn nhưng đầy m.á.u mũi lên, cố chấp : “Điền Nguyễn yêu tiền như , tiền, thể cho hạnh phúc! Tôi sai ?!”

Lộ Thu Diễm ngoáy tai: “Không sai lắm.”

Nam Hoài Quất cảm động logic của chính : “Cho nên chỉ thể cho hạnh phúc! Tôi thể nuôi !”

Lộ Thu Diễm: “Chỉ bằng năm vạn tệ của ?”

Nam Hoài Quất lau m.á.u mũi, chống tay dậy: “Đó chỉ là tạm thời, còn di sản chờ thừa kế!”

“Có một trăm triệu ?” Lộ Thu Diễm nhạt, “Cậu chắc , Điền Nguyễn quý. Thấy cái khuy măng sét tay áo ? Anh cả tiện tay tặng, giá mười vạn.”

Nam Hoài Quất do dự: “Tôi cũng thể tặng.”

“Là quà trị giá hàng chục triệu, tặng là tặng chứ?”

“……”

Điền Nguyễn ngón chân đào luôn mặt đất. Cậu thật sự “ham tiền” thế ? Chẳng lẽ là Tỳ Hưu ? Không thể nào, Tỳ Hưu lỗ đít.

Nam Hoài Quất hổ chịu nổi, thấy học sinh hội và xem càng lúc càng nhiều, áp lực chịu nổi, đầu chạy mất.

Ngu Thương khó hiểu hỏi: “Các đang ầm ĩ cái gì ?”

Lộ Thu Diễm: “Đang tính xem Điền Nguyễn trị giá bao nhiêu.”

Ngu Thương nghĩ thầm, trong mắt cha , Điền Nguyễn chắc là bảo vật vô giá.

Điền Nguyễn bước , thấy một đám vây quanh, năm vạn tệ vẫn rơi đất ai nhặt: “Ách… tiền đó là của Nam Hoài Quất, đưa cho Nam Mạnh Dao .”

Tạ Đường Yến đành cúi xuống nhặt: “Hội học sinh chúng suốt ngày nhặt rác.”

Hề Khâm đẩy gọng kính: “Có cảnh Lộ Thu Diễm đ.á.n.h .”

Ngu Thương ngẩn : “Ai?”

“Ẩn danh.”

“Ẩn danh tức là .”

“……” Hề Khâm khan, im lặng bỏ .

Thực tra camera là ngay, Ngu Thương đương nhiên sẽ tra, cũng tự nhiên xóa luôn. Anh liếc Lộ Thu Diễm một cái, nhắc nhở: “Đừng đ.á.n.h trong trường nữa.”

Lộ Thu Diễm: “Tôi đ.á.n.h , đ.á.n.h ch.ó điên.”

“Cậu kế thừa Đả Cẩu Bổng của Cái Bang ?” Ngu Thương hiếm hoi đùa một câu, “Hơn nữa quanh Điền Nguyễn vốn vệ sĩ, cần tay.”

“À.” Lộ Thu Diễm xoay cổ tay, “Nam Hoài Quất b.a.o n.u.ô.i Điền Nguyễn.”

Ngu Thương: “…… Đáng đánh.”

Điền Nguyễn buồn bực mà uống sữa, nơi duy nhất yên của xuất hiện một tên Nam Hoài Quất, chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ, lúc nào sẽ nổ tung.

Cũng may buổi chiều các tiết tự chọn đều thuận lợi trôi qua.

Thầy dạy môn ngôn ngữ tự chọn : “Cuối tuần sẽ kỳ thi tiếng Nga, bạn nào nguyện vọng thể đăng ký.”

Điền Nguyễn đối với tiếng Nga chỉ sơ sơ, nhưng rèn luyện bản , vì đăng ký.

Trên đường tan học về nhà, Điền Nguyễn luôn luyện phát âm bật lưỡi, kết quả là tự làm buồn nôn: “Nôn…”

Ngu Kinh Mặc bật : “Cái kỹ thuật, đầu lưỡi bật nhẹ một chút, làm thanh quản rung.”

Điền Nguyễn: “Ác ~~ nôn…”

“Nếu thì đổi sang một ngôn ngữ khác ?”

“Không, em cảm thấy tiếng Nga ngầu.”

“Vậy tiếng Nhật thì ?”

“Em học để mắng mấy tiểu quỷ thôi.”

Ngu Kinh Mặc đầu học ngoại ngữ chỉ để c.h.ử.i nước khác, bật : “Em vui là .”

Điền Nguyễn tò mò: “Ngu , mấy thứ tiếng?”

Ngu Kinh Mặc hờ hững: “Tính cả tiếng đẻ, chắc bảy tám ngôn ngữ.”

Điền Nguyễn: “…… Cảm ơn, đúng là Versailles thật đấy.”

Bọn họ vẫn đến nhà hàng ăn Phật Khiêu Tường và đường phèn tuyết yến. Điền Nguyễn thấy nhân viên phục vụ Hải Triều, nhịn : “Hải Triều, cùng ăn ?”

Hải Triều: “Vị khách , quán chúng dịch vụ ăn cùng khách.”

“Đừng giả vờ, đúng là , em song sinh .”

Hải Triều để ý, định rời .

Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt : “Cha đang làm thủ tục chuyển trường cho , ?”

Hải Triều khựng , đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Tôi chuyển trường.”

“Mẹ chắc cảm thấy trường trung học Phụ thuộc xứng với , chuyển sang Đức Âm.”

Hải Triều siết chặt ngón tay, vẫn lặp câu cũ: “Tôi chuyển trường.”

Điền Nguyễn đương nhiên chuyện chuyển trường của Hải Triều là do Ngu Phát Đạt và Hải Minh Nguyệt lừa ký tên. Chờ khi xong xuôi hết , Hải Triều tiếp tục học cũng chỉ thể sang Đức Âm.

Hải Minh Nguyệt còn biện minh: “Mẹ là vì cho con.”

Hải Triều và cãi cũng vô ích, cuối cùng chỉ thể sang Đức Âm học. Vì chương trình của Đức Âm khác xa trường Phụ thuộc, quen, vẫn là Lộ Thu Diễm dẫn dần quen với lịch học.

“Tôi sẽ chuyển trường.” Hải Triều quả quyết .

Điền Nguyễn trợn mắt, nếu Hải Triều qua Đức Âm, còn KO Nam Hoài Quất kiểu gì? Làm thúc đẩy tình cảm công thụ cho hai vai chính?

“Không .” Điền Nguyễn , “Hải Triều, nước ngoài ? Đức Âm là bệ phóng nhất.”

Hải Triều sững , tưởng tượng nổi hỏi: “Anh nước ngoài?”

Tất nhiên là do nguyên tác, Điền Nguyễn bấm ngón tay: “Tôi tính .”

“……”

Ngu Kinh Mặc nhóc mê tín, nhếch môi: “Xem em tính chuẩn.”

Điền Nguyễn chột , ngoài mặt vẫn tỏ thản nhiên: “Hải Triều, nhất định đến Đức Âm, cứ thuận theo tự nhiên, sẽ đạt điều .”

Hải Triều thẫn thờ tại chỗ, cho đến khi giám đốc nhà hàng tới, niềm nở: “Ngu tổng dùng bữa còn hợp khẩu vị chứ?”

Ngu Kinh Mặc hiệu: “Nó rót rượu cũng tạm, để nó phục vụ ở đây .”

“Không vấn đề.” Giám đốc liếc Hải Triều, “Hầu hạ cho .”

Hải Triều phản đối.

Điền Nguyễn cạnh Ngu Kinh Mặc, với Hải Triều: “Ngồi xuống ăn , ăn xong . Phật Khiêu Tường ở đây ngon lắm, mới ăn thứ hai.”

Hải Triều do dự một lúc cũng , chào hai phía đối diện: “Chào chú, chào thím.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Điền Nguyễn cứng đờ, suýt nữa nứt mặt tại chỗ: “…… Đừng gọi thím, gọi là chú nhỏ.”

Loading...