Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:56:44
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Ảnh cả, ?” Trong đầu Điền Nguyễn vẫn còn đang hồi tưởng cảnh năm phút , Hạ Lan Tư quần áo xộc xệch Đỗ Hận Đừng, quần áo bệnh nhân của Đỗ Hận Đừng dường như cởi mất một mảng lớn…… Thật sự kích thích.

Mà giờ phút , bọn họ chỉnh tề y phục, cố gắng giả vờ như từng bắt quả tang trong tình cảnh lúng túng.

Mặc dù là phòng bệnh VIP, nhưng giường chỉ rộng 1m2, dài 2m, cao 1m89 như Đỗ Hận Đừng lên vẫn vẻ co quắp.

Chỉ là băng gạc đầu cùng sắc thái suy yếu khiến thoạt giống bệnh nhân, nhưng cùng Hạ Lan Tư giống như đúc, nửa nửa : “Nếu em đến xem , còn khỏe hơn.”

Điền Nguyễn: “……”

Đỗ phu nhân : “Tiểu Nguyễn cũng cố ý phá hỏng lúc các con tình cảm, hơn nữa đây là bệnh viện, con thể kiềm chế một chút, còn kéo Tiểu Hạ theo cùng.”

Đỗ Hận Đừng: “……” Mẹ ruột, thiên vị đến tận Thái Bình Dương .

Hạ Lan Tư cài cái cúc áo hình bông hồng cuối cùng áo sơ mi. Nút thì , nhưng lúc cởi tốn sức, cài càng tốn sức. Anh chậm rãi : “Lần chúng con sẽ nhớ khóa cửa.”

Đỗ phu nhân hổ , lập tức đổi đề tài: “Cha con sắp khỏe hẳn , chuyện công ty cứ giao cho ông , con cứ nghỉ ngơi cho . Con thương ở đầu, thể qua loa.”

Đỗ Đạm Nhân cây gậy chống trong tay, đây gọi là khỏe hẳn?

Đỗ Hận Đừng trầm giọng : “Công ty mới tiến thị trường trong nước, đang là thời điểm quan trọng, con nhất định tự trấn giữ mới yên tâm. Mẹ cần khuyên, con ở đây làm việc, vấn đề gì thể gọi bác sĩ bất cứ lúc nào.”

Đỗ phu nhân thấy kiên trì, cảm thấy đây cũng coi như cách dung hòa, gật đầu: “Yên tâm, bên ngoài còn cha con.”

“Vâng.”

Dăm ba câu quyết định chuyện Đỗ Đạm Nhân xuất viện.

Đỗ Đạm Nhân: “…… Được .”

Điền Nguyễn vui mừng mang tới một quả táo đỏ nguyên vẹn: “Chúc mừng cha xuất viện, chúc cha bình an khỏe mạnh.”

Khóe môi Đỗ Đạm Nhân khẽ động: “Cảm ơn.”

Đỗ phu nhân vui vẻ : “Tiểu Nguyễn thật là hiếu thuận.”

Đỗ Hận Đừng : “Chỉ tặng một quả táo cũng gọi là hiếu thuận?”

“Lễ mọn nhưng tình sâu.” Đỗ phu nhân dịu dàng nắm tay Điền Nguyễn, “Hôm qua mua một mặt dây chuyền kỳ lân vàng, về nhà đưa cho con.”

Điền Nguyễn tươi: “Cảm ơn .”

Đỗ phu nhân cong mắt , gọi “” ngọt như , bà liền đem bộ thứ nhất đời tặng cho .

Trời xẩm tối, Ngu Kinh Mặc : “Điền Nguyễn còn bài tập làm.”

Đỗ phu nhân liền : “Chúng về cùng . Đạm Nhân, ông lo thủ tục xuất viện ngày mai .”

Đỗ Đạm Nhân buồn bã gật đầu. Mấy ngày nay ông cùng ông ở phòng bên cạnh chung sống khá hợp, đ.á.n.h cờ, chuyện câu cá, ngờ nhanh như chia tay.

Con trai, con rể và vợ đều . Đỗ Đạm Nhân ngẩn trong phòng bệnh của con trai một lúc. Trong yên tĩnh, chỉ còn tiếng Hạ Lan Tư dùng d.a.o gọt táo.

“Chú, con gọt táo cho chú ?” Hạ Lan Tư đưa quả táo gọt xong cho Đỗ Hận Đừng.

Đỗ Đạm Nhân định “Được”, chợt thấy con trai cả thâm tình chằm chằm Hạ Lan Tư, mà Hạ Lan Tư thì trừng mắt hồ ly, cũng chớp, “……”

“Không cần, ăn cả vỏ.” Đỗ Đạm Nhân c.ắ.n một miếng, chống gậy lên, “Tôi về đây, các con nhớ khóa cửa kỹ.”

Đỗ Hận Đừng: “…… Được.”

Xe ngang qua khu biệt thự Kim Ngọc Mãn Đường, Điền Nguyễn theo Đỗ phu nhân nhà lấy mặt dây chuyền kỳ lân vàng đeo lên cổ, Đỗ phu nhân dịu dàng. Điền Nguyễn vui vẻ: “Mẹ, tới ăn cơm với con , đồ ăn má Lưu làm ngon.”

Đỗ phu nhân đáp: “Được.”

Má Lưu nửa chừng mới Đỗ phu nhân sẽ tới, lo lắng vô cùng, vội làm thêm hai món dưỡng nhan: canh bào ngư, cánh gà chanh, cơm xong còn chuẩn thêm một chén tổ yến.

Đỗ phu nhân thể yếu, ăn nhiều dầu mỡ, nhưng vẫn ngớt khen tay nghề má Lưu: “Má Lưu nấu còn ngon hơn đầu bếp nhà , làm cái gì cũng dầu mỡ, ăn hai miếng là no, bà làm nhẹ nhàng, thanh đạm mà ngon miệng.”

Má Lưu hoa nở trong lòng, mặt già nhăn cũng rạng rỡ: “Tiên sinh phu nhân vốn thích đồ dầu mỡ, nếu Đỗ phu nhân thích, mỗi ngày lén sang nấu riêng cho bà, khỏi cần ăn đồ đầu bếp nhà bà nấu.”

Điền Nguyễn trợn mắt, chỉ qua chuyện “đào góc tường”, từng “đào luôn chủ nhà”, má Lưu đúng là đầu tiên.

Đỗ phu nhân che miệng : “Má Lưu, nhận tấm lòng của bà, chỉ là đầu bếp nhà theo nhiều năm, cũng vài món thích ăn.”

Má Lưu ngượng, Điền Nguyễn : “Mẹ nếu thích tay nghề má Lưu, cứ thường xuyên tới là .”

“Được chứ.”

Má Lưu mừng rỡ, giống như thắng đầu bếp nhà .

Điền Nguyễn cơm nước xong liền làm bài tập, Ngu Thương mệt mỏi rã rời mới về, như thể trường học ép khô hết tinh khí, đây vẫn là hội trưởng Hội học sinh Đức Âm đó.

Điền Nguyễn: “……” May mà làm ủy viên gì hết.

Sự thật chứng minh, lớp trưởng, cán sự học tập, ủy viên gì đó thì , nhưng thực chất chính là “ già” của lớp, chuyện gì cũng lo, chuyện gì cũng nhọc.

Điền Nguyễn từng làm lớp trưởng, mỗi ngày sống còn mệt hơn chó, còn giả vờ nhẹ nhàng, thi thành tích đó, tục xưng —— “bậc thầy giả vờ”.

Cậu từng làm bậc thầy giả vờ, chỉ làm một học sinh bình thường mới là tự nhiên nhất.

Điền Nguyễn thong thả làm bài tập, Ngu Thương dừng chân, đầu tiên cảm thấy thật sâu hâm mộ —— đây mới đúng là dáng vẻ học sinh nên .

“Thiếu gia, về ?” Má Lưu mặt còn mang vui mừng, “Mau tới ăn cơm, để phần riêng cho .”

Ngu Thương rửa tay ăn, ăn xong ăn trái cây.

Ngu Kinh Mặc buông báo, hỏi: “Sao mặt mày u ám ?”

Ngu Thương bình thường nhiều, nhưng cha hỏi thì trả lời cũng : “Nam Hoài Quất đ.á.n.h đầu trọc Nhị Trung, còn đ.á.n.h cả Uông Vĩ Kỳ, con bắt , trừ điểm hạnh kiểm năm phần. Cha tới trường gây ầm, nhất định đòi Hội học sinh xóa điểm trừ.”

“Đã xóa ?”

“Không.”

Điền Nguyễn há miệng: “Bọn họ đ.á.n.h dữ ? Uông Vĩ Kỳ liên hợp với đầu trọc còn đ.á.n.h một Nam Hoài Quất??”

Ngu Thương qua: “Anh bọn họ đ.á.n.h ?”

“……”

Ngu Thương mệt mỏi: “Sau còn chuyện như , nhớ bảo bọn họ tránh xa cổng trường Đức Âm , đ.á.n.h thì chỗ khác.” Bằng lo.

Điền Nguyễn: “Ngày mai dạy dỗ bọn họ một trận.”

Làm xong bài tập, Điền Nguyễn về phòng dành cho khách ngủ, tắm rửa xong, leo lên giường, tắt đèn lớn chuẩn ngủ.

Một lúc lâu , cửa phòng “cụp” một tiếng mở , bóng cao lớn như quỷ hút m.á.u ban đêm, xuống mép giường, chăm chú thiếu niên ngủ say như trẻ nhỏ.

Ngu Kinh Mặc cúi hôn lên mặt Điền Nguyễn: “Đừng giả vờ ngủ.”

Điền Nguyễn: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-87.html.]

Ngu Kinh Mặc đưa tay chăn ấm, dán lên cánh tay mịn màng của thiếu niên, chậm rãi trượt xuống, mười ngón đan , áp lên ga giường mềm mại.

Môi và tay cùng tiến, hôn lên môi mềm, cạy răng mà quấn lấy đầu lưỡi.

Điền Nguyễn thở kịp: “Ưm……”

Ban đầu tưởng chỉ là hôn chúc ngủ ngon, hôn thì hôn, để Ngu Kinh Mặc tùy ý.

Kết quả Ngu Kinh Mặc thấy phản kháng, càng đằng chân lân đằng đầu, c.ắ.n môi, tai, cổ, xương quai xanh, trêu chọc chút kiêng dè.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc tiếp tục lấn tới.

Điền Nguyễn cự mà đẩy nổi: “Anh làm gì nha?”

Ngu Kinh Mặc giữ tay , lướt qua cúc áo ngủ, một tay cởi , đem thiếu niên giống như mới trưởng thành lột sạch, bên trong còn phát triển chỉnh, tất cả đều mềm mại.

“Ngủ ngon.” Ngu Kinh Mặc .

“Ngủ ngon.” Điền Nguyễn đáp, mũi hít nhẹ một , eo khẽ cong lên, “Anh, đừng……”

Ngu Kinh Mặc khẽ một tiếng: “Trên em giấu nhiều bảo bối như , cho ?”

“…… Không bảo bối.”

“Có. Đây là phấn đá quý, đây là dương chi ngọc, đây là minh châu, đây là ngọc bích.”

“……”

Ngu Kinh Mặc nhặt lấy phấn đá quý, làm nó sáng lên lấp lánh, óng ả trơn mịn: “Thật . Tặng ?”

Điền Nguyễn túm chăn che nửa mặt: “Không cho, đó là của em.”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong: “Anh tặng em một viên đá quý lớn như , còn em hai viên đá nhỏ cũng cho ?”

Điền Nguyễn vươn chân đá , mặt đỏ bừng: “Em còn học, tránh . Đã ngủ ngon .”

Ngu Kinh Mặc ôm lấy , như ôm trọn cả kho báu lớn: “Ừm.”

“Tránh ……”

“Một lát nữa.”

Cọ qua dán , như thế nào cũng đủ, nhưng vẫn chỉ lướt nhẹ dừng. Một giờ , Ngu Kinh Mặc rốt cuộc thỏa mãn mà kéo quần, hôn lên trán Điền Nguyễn một cái: “Ngủ ngon.”

Điền Nguyễn chui kín trong chăn, chỉ thò mỗi cái đầu , tóc rối, môi đỏ hồng, ánh mắt đầy hổ bực bội: “Cút .”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc đóng cửa .

Mặt Điền Nguyễn nóng ran, trong chăn đá loạn hai chân: “Ác long, em sớm muộn gì cũng xử !”

Vị dũng sĩ cướp sạch bảo bối, Điền Nguyễn đầy uất ức mà ngủ, trong mơ đại chiến ác long ba trăm hiệp, cuối cùng hiên ngang đỉnh núi, chống nạnh lớn ——

Lại đột nhiên cự long quét khỏi sườn núi, rơi xuống vực sâu sa đọa.

Điền Nguyễn: “……”

Thế nên tỉnh dậy vẫn mệt mỏi, tâm trạng uể oải, nhưng cơ thể thật lòng —— quần lót .

Trên đường học, Điền Nguyễn tự giác mà dựa gần Ngu Kinh Mặc, mãi đến khi còn cách trường Đức Âm mười phút đường, mới lưu luyến : “Thả em xuống, em bộ.”

Ngu Kinh Mặc chậm rãi buông tay : “Ừm, tan học đến đón.”

Lại là một buổi sáng bình thường.

Điền Nguyễn xuống xe, vẫy tay tạm biệt. Ngu Kinh Mặc tuy mặt biểu cảm, nhưng ánh mắt dịu, đóng cửa xe vẫn theo bóng thiếu niên đeo cặp, cho đến khi Maybach hòa dòng xe.

Hàng cây phong bên lối bộ gần như rụng sạch lá, trơ trụi, y hệt tâm trạng Điền Nguyễn. Cậu bi thương phát hiện—— càng ngày càng nỡ rời Ngu Kinh Mặc.

Chỉ là tạm thời tách học thôi mà cũng buồn bã như ……

Đinh linh linh —— chiếc xe đạp lao từ đường xe chạy lên vỉa hè, dừng ngay cạnh . Lộ Thu Diễm chống một chân xuống đất: “Từ xa thấy cái mặt đượm buồn của , thất tình ?”

Điền Nguyễn nghĩ ngợi: “Thất tình nửa giờ . Chờ Ngu đến đón, yêu .”

Lộ Thu Diễm: “…… hôm nay chia tay yêu, xoay vòng cũng nhanh thật.”

.” Điền Nguyễn ngơ ngác , “Yêu đương thật là ngọt phiền.”

Lộ Thu Diễm đẩy xe cùng : “Tôi thấy là làm bộ ngốc.”

“……” Điền Nguyễn thâm sâu y: “Chờ yêu , cũng như thôi.”

“Tôi thì .” Lộ Thu Diễm nổi hết da gà,

“Hơn nữa học sinh cấp ba yêu đương để làm gì, cũng chẳng tương lai.”

Điền Nguyễn chỉ , tranh luận. Kịch đến đoạn cao trào, vai chính công thụ đều tự họ diễn tiếp.

Bỗng nhiên, giữa dòng xe cộ vang lên tiếng hét kiêu ngạo: “Điền Nguyễn! Sao chung với ?!”

Điền Nguyễn trái : “??”

Một chiếc siêu xe mở cửa, một ảnh gầy nhảy xuống, tiếng còi xe vang khắp nơi. Nam Hoài Quất lao thẳng qua dòng xe, bất chấp tất cả, hướng về phía vỉa hè.

Nam Mạnh Dao trong xe hét theo: “Quýt! Quýt!!”

Tài xế xung quanh: “Thằng điên!!”

Nam Mạnh Dao: “Quýt!!!”

Tài xế: “Muốn ăn quýt thì lăn!! Đồ điên!!”

Ven đường đúng lúc một sạp bán trái cây, chủ quán cảnh tượng vui sướng: “Không ngờ thật vì ăn quýt mà băng qua đường lớn!”

Phía , cảnh sát giao thông đang đạp xe tới.

Điền Nguyễn: “……”

Nam Hoài Quất chạy đến quán, chủ quán còn định gì, tung một cú 'nhảy dê núi', phóng qua đầu ông, đáp ngay mặt trong lòng.

“Điền Nguyễn.” Nam Hoài Quất ánh mắt lấp lánh gọi tên .

Học sinh trường khác xung quanh trố mắt, Điền Nguyễn lập tức trở thành tâm điểm.

Điền Nguyễn: “…………”

Nam Hoài Quất còn định tiếp, cảnh sát giao thông xông đến: “Đứng ! Băng qua đường!! Chính là !!”

Lộ Thu Diễm lập tức bước dài, kéo Điền Nguyễn lên yên xe, đạp gió mà chạy.

Nam Hoài Quất giữ : “Điền Nguyễn!!!”

Điền Nguyễn ôm chặt Lộ Thu Diễm, hận thể gắn động cơ xe đạp: “Chạy mau!!”

Loading...