Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:55:36
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không khí ngưng trệ.

Lộ Thu Diễm buông quả chuối, : “Tôi mua ở siêu thị nhập khẩu, ngọt.”

Điền Nguyễn hổ thu hồi tầm mắt: “Cảm ơn.”

“Không cần khách khí.” Lộ Thu Diễm ngược khách sáo, Ngu Kinh Mặc ở đây, y cũng tiện chuyện với Điền Nguyễn quá nhiều, “Anh mau nghỉ ngơi, với Ngu Thương làm bài tập.”

“A? Không ở thêm lát nữa ?”

“Không , làm bài tập.”

Điền Nguyễn thất vọng: “Tôi cũng làm bài tập……”

“Không .” Ngu Kinh Mặc , “Em thể động não.”

Lộ Thu Diễm đành lòng, : “Bài tập của thể làm giúp.”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Không cần, chờ khỏe tự làm bù.” Về chuyện học hành, luôn nghiêm túc, nhờ khác làm , trừ khi bất đắc dĩ.

Ngu Thương liếc Lộ Thu Diễm: “Cậu quá, giúp Điền Nguyễn làm bài tập, thầy giáo liếc một cái là nhận ngay.”

Lộ Thu Diễm: “…… Ha ha.”

Điền Nguyễn con trai tương lai thẳng đến mức sững sờ: “Cậu linh tinh gì ? Lộ Thu Diễm tiến bộ nhiều !”

Ngu Thương cảm thấy sai. Bài tập hằng ngày của Lộ Thu Diễm đều thấy, chữ đúng là xiêu vẹo như giun bò, ngay.

Lộ Thu Diễm gì, khẽ đáp một tiếng “Tạm biệt chú” đầu rời .

Quản gia cẩn thận đóng cửa .

Điền Nguyễn lên tiếng bênh vực con dâu tương lai: “Lộ Thu Diễm vẫn lễ phép, đúng ?”

Ngu Kinh Mặc ừm một tiếng, tiếp tục làm việc.

Điền Nguyễn chán: “Ngu , em thật sự làm bài tập.”

“Yên tâm, hôm nay em sẽ rảnh rỗi .”

“?”

Quả đúng như lời Ngu Kinh Mặc, tiễn Lộ Thu Diễm xong, đến Đỗ phu nhân, nhà Ngu Tam, nhà Ngu Phát Đạt, cả Ngu lão gia t.ử lượt tới thăm, hết lớp tới lớp khác, cho thở nổi.

Đỗ phu nhân thì vẫn , Điền Nguyễn trời sinh thích ruột của . Đỗ phu nhân năng dịu dàng, giọng nhỏ nhẹ, đau đầu, còn thêm vài câu thì bà cáo từ.

Từ chỗ Đỗ phu nhân, Điền Nguyễn trai “hụt” của tỉnh , thể gặp trở ngại gì.

Đỗ phu nhân khen: “Hạ Lan Tư đúng là đứa nhỏ , vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cả con.”

Điền Nguyễn mỉm : “ , cuối cùng cả cũng thể trả nợ cho Hạ Lan Tư .”

Nhắc đến chuyện , Đỗ phu nhân do dự: “Tiểu Hạ sẽ vì hai trăm triệu mới ở bên cả con chứ?”

Điền Nguyễn dám bừa. Trong truyện gốc, Hạ Lan Tư từng thật sự yêu ai, theo đuổi Lộ Thu Diễm cũng chỉ là hứng thú nhất thời, đó vì trở mà trở thành luật sư điên cuồng, càng ngày càng bạc tình, đến mức c.ắ.n cả vai chính công lẫn thụ.

Hiện tại Hạ Lan Tư còn điên như trong truyện, thương trường như chiến trường, một nghệ sĩ nhạy cảm như mà bước nơi thuộc về , chỉ thể ngã đến m.á.u chảy đầy đầu.

“…… Hạ Lan Tư kiêu ngạo, hai trăm triệu chắc để mắt.” Điền Nguyễn trái lương tâm .

Chứ đừng hai trăm triệu, chỉ cần đem hai mươi triệu đặt mặt Điền Nguyễn, bảo rời khỏi Ngu Kinh Mặc, cũng do dự đôi chút.

Đỗ phu nhân thở dài: “Tiểu Hạ thiên phú hội họa cao, đáng tiếc sinh sai chỗ.”

Điền Nguyễn cảm khái: “ , nếu giống Ngu , tuyệt tình với cả , ít nhất thể thoát khi gia đình phá sản.”

Lời dứt, phòng khách lập tức yên tĩnh đến mức thể tiếng kim rơi.

Điền Nguyễn lúc mới ý thức cái gì: “……”

“Lục nhận?” Ngu Kinh Mặc vẫn đang gọt táo cho Điền Nguyễn, vỏ táo dài ngoằn ngoèo như con rắn uốn lượn ngón tay thon dài, lưỡi d.a.o sắc lạnh ánh lên như tuyết.

“Ngu , em ý đó, ý em là so với Hạ Lan Tư bình tĩnh, quyết đoán, tâm trí mạnh mẽ, một cũng thể xử lý chuyện.”

“Vậy vẫn là lục nhận.” Giọng Ngu Kinh Mặc như ngọc va chạm, dễ nhưng lạnh băng: “Trong mắt em, như ?”

Điền Nguyễn quýnh lên: “Em sai ……”

“Không sai.”

“Em sai ……”

“Anh chính là như .” Ngu Kinh Mặc , đôi mắt đen tĩnh lặng như ánh trăng giữa đêm, “Anh quả thực bao nhiêu nhân tình vị. Trước , đúng là tự rèn thành một cái máy kiếm tiền.”

Điền Nguyễn sững sờ. Những lời , đúng y như ấn tượng ban đầu về Ngu Kinh Mặc — lạnh lùng, xa cách, như chẳng gì đời thể khiến đổi.

Từ lúc nào, Điền Nguyễn còn sợ Ngu Kinh Mặc nữa? Từ lúc nào dám làm nũng với , dám dùng chân đá , dám mật cùng làm những chuyện mật nhất?

Không từ khi nào, hình tượng Ngu Kinh Mặc trong mắt khác và trong mắt Điền Nguyễn lệch .

Ngu Kinh Mặc vẫn . Là Điền Nguyễn thấy ở nhiều mặt hơn.

Ôn nhu, bình tĩnh, dung túng — tất cả đều là Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn từng ai dung túng như . Cảm giác như đang trôi giữa mây, cúi đầu xuống thôi là thấy mặt đất phủ đầy kẹo bông, tất cả chỉ để dỗ vui.

đồng thời cũng là chồng của em.” Ngu Kinh Mặc bình thản, đưa miếng táo gọt qua, “Em lục nhận, trong đó cả em. Em cảm thấy đối xử với emvrất tệ ?”

“Không .” Điền Nguyễn nhận lấy quả táo, c.ắ.n một miếng, má phồng lên, ánh mắt áy náy ủy khuất, “Em tin, sẽ bao giờ cho em ăn táo độc.”

So sánh làm Ngu Kinh Mặc bật , khóe môi cong lên, ánh lạnh trong mắt tan thành nước: “Ừm.”

Phu nhân Đỗ khẽ, hiểu ý cáo từ. Bà lớn tuổi , chịu nổi đường tình yêu ngọt đến ê răng .

Ngay đó, nhà Ngu Tam tới, khách sáo vài câu. Ngu Đề thì thật lòng hâm mộ: “Chú nhỏ, chú nghỉ hai ngày học, thật đó.”

Thẩm Uyển Nguyệt khẽ gõ đầu con gái: “Nói mê sảng gì thế.”

Điền Nguyễn yếu ớt : “Tôi thì học, nhưng . Ngu Đề, con nhất định trân trọng cơ hội học tập, đừng giống …”

Ngu Đề chấn động: “Chú nhỏ, ? Anh đừng c.h.ế.t a hu hu hu…”

Điền Nguyễn thò tay khỏi chăn nắm lấy tay cô bé, “Hứa với , chăm chỉ học tập, trở thành kế thừa xã hội chủ nghĩa.”

Ngu Đề nước mắt lã chã: “Em nhất định lời , đừng c.h.ế.t hu hu hu…”

Những khác: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-84.html.]

Ngu Phát Đạt cùng Hải Minh Nguyệt tới thăm, căn bản gặp mặt Điền Nguyễn. Cậu : “Nếu Hải Triều tới thì thể gặp, em còn khuyên nó học hành cho .”

“Khuyên học?” Ngu Phát Đạt hiểu, gọi điện cho Hải Triều, kết quả dĩ nhiên là tự chuốc nhục, cúp máy ngay.

Hải Minh Nguyệt gọi con trai tới, Hải Triều chỉ để một câu “đang làm việc” mất hút.

Ngu Kinh Mặc còn nể mặt, đích tiếp đôi vợ chồng chê : “Phu nhân cần nghỉ ngơi, tiện gặp hai vị. Tấm lòng xin nhận. Hắn thích ăn hải sâm nấm, mang về cho Hải Triều bồi bổ .”

Ngu Phát Đạt ngượng ngùng: “Vậy thích ăn gì? Lần mang tới.”

Ngu Kinh Mặc: “Hắn thích thứ làm bằng vàng ròng cỡ lớn, đồng hồ để bàn gỗ nam dát vàng, hoặc lâu đài khảm đá quý.”

Ngu Phát Đạt: “……”

Hải Minh Nguyệt trợn mắt: “Chẳng lẽ tôn phu nhân là... Tỳ Hưu?”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, mỉm tiễn khách.

Hắn thuật cho Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn tức giận: “Tỳ Hưu chiêu tài chỉ , là vì lỗ đít! Bà chẳng đang mắng em lỗ đ.í.t ??”

Ngu Kinh Mặc xoa đầu : “Anh em lỗ đít.”

Điền Nguyễn: “……” Cảm giác trêu.

lo lắng, Ngu lão gia t.ử cũng tới, nhưng Điền Nguyễn vẫn uể oải.

Ngu lão gia t.ử chống gậy, phía là quản gia. Ông lấy quà thăm bệnh , trùng hợp , đúng là một tượng Tỳ Hưu bằng vàng, mắt nạm kim cương, phía còn đế gỗ nam mạ vàng.

Điền Nguyễn: “……”

Không thể , đúng là cảm giác chiêu tài giữ lộc thật.

Ngu lão gia t.ử hỏi: “Thích ?”

Điền Nguyễn do dự mấy giây, thành thật nhận, dù cũng là vàng: “Thích, cảm ơn ông nội.”

Trong khoảnh khắc, Điền Nguyễn nở nụ rực rỡ như hoa.

Ngu lão gia t.ử hài lòng với hiệu quả . Điền Nguyễn thi khảo đức hạng hai, tham gia hội học sinh, còn đạt giải văn, ông càng càng thấy cháu dâu thuận mắt.

“Thích là .” Ngu lão gia t.ử vuốt râu .

để chắc ăn, Điền Nguyễn còn tự tra hoàng lịch, đặt Tỳ Hưu ngay tủ đầu giường sát ban công, lo lắng mất trộm: “Hay là lắp camera trong phòng em?”

Ngu Kinh Mặc bật : “Quản gia kiểm kê tài sản mỗi ngày. Người trong trang viên đông như , sơ sót .”

“Chưa từng trộm ?”

“Từng, nhưng đuổi tới tận nước ngoài mà lấy .”

“……” Điền Nguyễn yên tâm. Số tài sản nhỏ bé của , đám vệ sĩ rèn luyện nghìn vạn , chẳng đáng để phạm pháp.

Nói thật, trong nhà , thứ đáng giá nhất chắc chắn là bản Ngu Kinh Mặc.

Nghĩ , Điền Nguyễn động lòng: “Ngu , đây.”

Ngu Kinh Mặc xuống mép giường: “Ừm?”

Điền Nguyễn dang tay ôm lấy , cằm dựa lên vai rộng, giống như ôm cả một ngọn núi, trong lòng bỗng cảm thấy vững chãi.

“Sao ?” Ngu Kinh Mặc vẫn để yên cho ôm.

Điền Nguyễn khẽ hít mùi hương , từ tóc, cổ đến tà áo, đều biến hoá tinh tế: mùi keo xịt tóc, nước hoa, sữa tắm, hòa với hormone, tạo thành thở riêng như tùng, như tuyết, như gỗ.

Đó là mùi hương độc nhất của Ngu Kinh Mặc. Điền Nguyễn thích.

“Ngu , thật là lớn.” Điền Nguyễn lẩm bẩm.

Ngu Kinh Mặc: “Tiểu sắc quỷ.”

“…… em hình lớn.”

Ngu Kinh Mặc buông : “Anh chỗ nào mà lớn?”

Điền Nguyễn nghiêm túc quan sát: “Đầu lớn.”

dung lượng não lớn. Chỉ IQ 160.”

“……” Điền Nguyễn từng đo IQ — 135, chỉ thông minh hơn bình thường.

Cậu Ngu Kinh Mặc thông minh, nhưng 160 thì thật quá cao.

“May là tới 180, nếu dễ sinh vấn đề tâm lý.” Điền Nguyễn .

Tuy thế giới phần cẩu huyết, nhưng thiết lập nguyên tác vẫn còn hợp lý: Ngu Kinh Mặc thông minh đến mức biến thành kẻ điên, chỉ là một thương nhân thành công.

Điền Nguyễn ôm .

Ngu Kinh Mặc xoa đầu : “Muốn thông minh hơn ?”

Điền Nguyễn nghĩ ngợi: “Thông minh thêm chút nữa là , tầm 140 em liền mãn nguyện.”

Ngu Kinh Mặc nhẹ: “Vậy ăn một quả chuối to?”

Điền Nguyễn: “Em mới ăn xong……” chợt nhận , tai đỏ bừng.

“Ăn ?”

Điền Nguyễn vùi đầu n.g.ự.c : “Em còn là học sinh cấp ba…”

Ngu Kinh Mặc dỗ: “Đã trưởng thành .” Một tay luồn chăn, chạm quần ngủ, nhanh nắm “tiểu Điền Nguyễn”.

Chỉ mới trêu chọc nhẹ, Điền Nguyễn mềm cả eo, chủ động dâng tới, như cục kẹo bông tuyết trắng, để mặc thưởng thức.

Ngu Kinh Mặc cúi mắt, ghé sát tai đỏ hồng hỏi: “Đã ăn nổi chuối to, ăn đậu hũ ?”

Điền Nguyễn giãy giụa, chỉ lung tung c.ắ.n vai, tay, n.g.ự.c , để vài vệt nước miếng.

Ngu Kinh Mặc bật : “Vậy gọi là ăn đậu hũ? Cắn qua áo?”

Điền Nguyễn đầu ăn đậu hũ, hấp tấp, thật thà cởi khuy áo vest của Ngu Kinh Mặc. Vòng chuỗi đàn cổ tay trượt xuống, miếng ngọc dương chi nhỏ gõ khuy kim loại, phát tiếng leng keng thanh thúy.

Ngu Kinh Mặc đặt tay eo thon của , áo ngủ mềm mại căng bởi gân tay nổi rõ, ngón tay vuốt nhẹ làn da trắng, như đang thưởng một khối ngọc.

Điền Nguyễn còn cởi xong khuy áo, kéo lòng, ngẩng đầu che môi, thở nóng bỏng lập tức chiếm lĩnh, công thành đoạt đất.

Quần ngủ tuột xuống đầu gối, giật phăng , là áp sát mạnh mẽ hơn.

Tiểu Điền Nguyễn một “cự long” đè gập xuống, run rẩy trốn nhưng kéo , giọt sương.

, Ngu Kinh Mặc bắt giải đề.

Loading...