Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:54:49
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Tiểu Hạ, vì Hận Đừng đánh?” Đỗ phu nhân từ lúc đến đây còn kịp hỏi.
Hạ Lan Tư ngày thường cà lơ phất phơ, nhưng đối mặt với phụ nữ, đặc biệt là trưởng bối ôn nhu, liền nghiêm chỉnh, đáp: “Là em họ của con đánh.”
Sự việc giống hệt trong nguyên tác, Hạ Lan Tư tìm căn phòng cha để , cũng tìm bằng chứng duy nhất chứng minh cha còn “yêu” . Theo lý mà hẳn là nên vui, ngờ bên trong ở, chính là em họ.
Em họ là một thanh niên lông bông, tính tình nóng nảy, dễ châm lửa. Hạ Lan Tư cứng chọi cứng mà hề rơi thế hạ phong.
Đến khi em họ mở miệng xin tha: “Thật là cô cho căn phòng ! Tôi lấy sổ nhà cho xem!”
Hạ Lan Tư đá gã một cước: “Đi.”
Sổ nhà lấy tới, quyền sở hữu rõ ràng tên khác, tên Hạ Lan Tư.
Em họ khẩy: “Đã đây là nhà , mau cút .”
Hạ Lan Tư xé nát sổ, thất vọng với cha , cơn giận trút , liền lao đ.á.n.h với em họ. Em họ thở , liền rút một cái búa nhỏ uy hiếp.
Hàng xóm kéo đến xem náo nhiệt, Đỗ Hận Đừng bằng cách nào tìm tới nơi , liền chạy tới làm hòa giải.
Kết quả em họ vung búa bổ trúng đầu. Em họ sợ quá bỏ chạy, Đỗ Hận Đừng đầu đầy m.á.u Hạ Lan Tư đưa đến bệnh viện tâm thần gần đó.
Anh còn : “Anh nên ở bệnh viện tâm thần trị bệnh, ai cho chạy tới? Tự tìm đ.á.n.h ?”
Đỗ Hận Đừng tức giận : “Cậu đ.á.n.h , vạ lây còn là của ?”
……
Điền Nguyễn: “Em thấy hai các đều nên bệnh viện tâm thần trị luôn .”
Đỗ Hận Đừng: “……”
Hạ Lan Tư thản nhiên nhún vai: “Được thôi, còn từng ở bệnh viện tâm thần bao giờ.”
Bí thư Đỗ gia đang thu dọn đồ, Đỗ phu nhân phụ thêm một tay, liền liếc Đỗ Hận Đừng một cái: “Nói chuyện gì lung tung ?”
Đỗ Hận Đừng: “…… con .”
“Tiểu Hạ chẳng khác nào con . Mẹ sẽ trách nó, chỉ trách con.”
Đỗ Hận Đừng im lặng: “ là ruột.”
Hạ Lan Tư gãi tai một cái: “Con còn bệnh viện thăm ông nội.”
Đỗ phu nhân hỏi: “Ông nội con ở bệnh viện nào?”
Hạ Lan Tư chỉ sang Ngu Kinh Mặc: “Nhà . Khoa thần kinh của bệnh viện họ top 1, 2 trong cả nước.”
“Ông con bệnh gì?”
“Tuổi cao, xuất huyết não, sống quá mấy tháng.” Hạ Lan Tư như thể chuyện liên quan đến , nhưng qua ánh mắt vẫn tình cảm sâu nặng dành cho ông nội.
Người cách một thế hệ càng thương. Ông bà thường yêu cháu nhất.
“Vậy đúng.” Điền Nguyễn , “Cha cũng đang ở bệnh viện, tiện thể thăm ông nội một chút.”
Hạ Lan Tư từ chối: “Ông tính tình cổ quái, thích đến thăm.”
Nghe , ngay cả Đỗ Hận Đừng cũng nhắc chuyện đến thăm Hạ lão gia t.ử nữa. Tính cách mỗi khác , ai cũng thích ồn ào, nhất là ở bệnh viện.
Mọi lên xe trở về thành phố, nửa ngày trời trôi qua, sắc trời dần tối.
Chiếc limo dài, Lamborghini, Rolls-Royce, Maserati nối tiếp chạy qua vùng ngoại ô yên tĩnh, đèn đường mờ nhạt, xa xa làn khói bếp nhân gian lượn lờ.
Đỗ phu nhân ngạc nhiên: “Giờ vẫn còn đốt củi ? Hay là đốt lò sưởi trong tường?”
Điền Nguyễn cũng mở cửa kính : “Vùng nông thôn quanh Tô Thị vẫn còn nhóm lửa nấu cơm.”
Đỗ phu nhân nhớ : “Hồi nhỏ nhà một cái bếp than, hầu thường dùng nó nướng bánh mì cho ăn.”
“Giờ vẫn còn ạ?”
Đỗ phu nhân trầm ngâm giây lát: “Năm đó đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, sang Anh, thêm nhiều quốc gia khác, sớm họ .”
Điền Nguyễn đôi mắt nhuốm buồn của bà, : “Chuyện cũ thể níu . Nếu một ngày ngang cố hương, thể ghé thăm, nhưng lúc vẫn nên về phía .”
Đỗ phu nhân nhẹ: “Con còn nhỏ mà đạo lý lớn như ?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Đều là trong sách. Sách nhà vàng, trong sách cũng giai nhân như ngọc.”
“Vậy nhà vàng với giai nhân đều ?”
“…… Có.” Điền Nguyễn nghĩ đến Ngu Kinh Mặc, khóe môi khẽ nhếch.
Đỗ phu nhân và Ngô bí thư .
Điền Nguyễn thấy bọn họ , bản ngượng, xoay mặt ngoài cửa sổ. Hoàng hôn buông, thành phố rực sáng vạn ngọn đèn, trong đó cũng một ngọn vì mà phát sáng.
Ánh đèn xe lóe lên, ngay đó một chiếc xe thể thao như quỷ hỏa lao đ.â.m chiếc limo phía , tiếng va chạm chói tai, chiếc limo đẩy lệch ven đường, phần đầu xe hư hại nghiêm trọng.
Đồng t.ử Điền Nguyễn co rút, kinh hoàng chiếc “quỷ hỏa” lao thẳng về phía ——
Cậu lập tức xoay ôm lấy Đỗ phu nhân, giữa tiếng thét chói tai của Ngô bí thư, chiếc xe thể thao trượt mạnh về , va Rolls-Royce của Đỗ hận đừng.
Cuối cùng là Maserati chặn ngay phía Rolls-Royce, ngăn một vụ t.a.i n.ạ.n liên nghiêm trọng hơn.
Khói trắng từ đầu xe các xe bốc lên. Điền Nguyễn đau, chỉ cảm thấy trời đất cuồng. Đỗ phu nhân gọi liên tục, nhưng âm thanh như vọng từ mặt nước, rõ.
Không rõ, rõ, như say rượu, cử động liền buồn nôn đến mức suýt ói.
Cậu vươn tay loạng choạng mò cửa xe: “Ngu ……”
Chiếc limo phía là xe đ.â.m nặng nhất. Tay Điền Nguyễn chạm cửa, mò mở , ngã một vòng tay rắn chắc. Trong mũi tràn mùi gỗ quen thuộc mà lạnh nhạt: “Ngu ?”
Dù mắt rõ, giọng trầm nặng nề của Ngu Kinh Mặc vẫn chuẩn xác sai: “Tôi ở đây.”
“Anh …… là …… ư…… ” Điền Nguyễn nôn khan, nôn , càng khó chịu.
Ngu Kinh Mặc ôm đặt xuống ven đường: “Đừng cử động.”
Cảnh tượng hỗn loạn. Ngoài chiếc xe thể thao quỷ hỏa , phía còn bốn năm chiếc xe thể thao kiểu dáng ngầu dữ dội. Thanh niên lái quỷ hỏa sợ tái mặt: “C.h.ế.t tiệt, mau gọi xe cứu thương! Gọi xe cứu thương!”
Một thiếu niên khác quát thẳng: “Gọi xe cứu thương! Mau xem ai c.h.ế.t !”
Hạ Lan Tư lạnh mặt kiểm tra Đỗ Hận Đừng ngất xỉu, vốn đầu bổ rách, thiếu chút nữa trực tiếp lên Tây Thiên: “Đừng ai động !”
Tài xế Ngu gia gian nan bò xuống xe, qua một lát, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cũng xuống theo. Hai lông tóc vô thương, ngây một lúc mới nhớ xem những khác.
Tên thanh niên “quỷ lửa” đang định kiểm tra tình hình Đỗ phu nhân, lập tức Lộ Thu Diễm một phen đẩy : “Cút.”
“……”
Lộ Thu Diễm giao Đỗ phu nhân cho Ngu Thương chăm sóc, còn xem Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn mềm nhũn trong lồng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, hàng mày thanh tú nhíu , khuôn mặt trắng bệch như giấy: “Ngu … em sắp c.h.ế.t ?”
Nói xong liền rơi nước mắt.
“Em… em thật oan uổng… em thành quỷ cũng sẽ bỏ qua bọn họ…” Trong bụng Điền Nguyễn sóng cuộn biển gầm, “Nôn…”
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng vỗ lưng từng cái một, giọng trầm thấp nhưng ôn hòa: “Em , chỉ là chấn động não.”
Điền Nguyễn yếu ớt: “Thật ? Em… em pháo hôi, đúng ?”
Ngu Kinh Mặc giơ tay lau hàng lệ còn ấm: “Điền Nguyễn, em đối với quan trọng.”
Điền Nguyễn thỏa mãn nở nụ : “Nôn…”
Lộ Thu Diễm: “……” Y hình như nên gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-82.html.]
Ngu Thương đỡ Đỗ phu nhân đang đau lòng. Đỗ phu nhân nhờ Điền Nguyễn che chở nên thương nghiêm trọng, nhưng khi thấy hai đứa con trai của đều nửa sống nửa c.h.ế.t, nước mắt liền kìm nổi.
Một tan nát cõi lòng, luôn là lặng lẽ lời. Đỗ phu nhân vẫn cố giữ bình tĩnh, chờ xe cứu thương, gọi điện cho Đỗ Đạm Nhân.
Đỗ Đạm Nhân cả ngày thấy vợ con, đang trong phòng bệnh ngay ngắn đợi bọn họ đến thăm, thậm chí còn giặt sạch chân nữa. Không ngờ nhận tin dữ như : “…… Phu nhân đừng , xe cứu thương lập tức tới.”
Đỗ phu nhân lời thừa, trực tiếp cúp máy.
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi, tổng cộng hai chiếc: một chiếc đưa Đỗ Hận Đừng, một chiếc đưa Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn lên xe , cuối cùng cũng thấy rõ đám , chỉ còn Đỗ gia thê thảm, càng thêm uất ức.
Ngu Kinh Mặc cùng lên xe cứu thương, còn Đỗ phu nhân theo chiếc chăm sóc con trai cả.
Đám thanh niên “quỷ lửa” chờ cảnh sát tới, xe đều dừng giữa đường thể di chuyển. Ngu Thương và Lộ Thu Diễm ở làm nhân chứng, ghi chép sự việc.
Cảnh sát đến, kiểm tra hiện trường tai nạn, hỏi tên đám “quỷ lửa”, : “Người c.h.ế.t là may. Nếu một hai c.h.ế.t, các tù đến mòn cả đá.”
Tên thanh niên “quỷ lửa” cãi: “Nơi đèn xanh đèn đỏ.”
Cảnh sát: “Không đèn tín hiệu thì thấy đường thẳng? Tưởng tỉnh camera ?”
Một thiếu niên khác : “Chỉ gây tai nạn, chúng , chúng thể về ?”
Cảnh sát: “Chỉ ? Kỳ lạ, chạy nhanh như ? Không ai đuổi theo phía ? Không ai c.ắ.n m.ô.n.g ? Một đứa cũng đừng hòng chạy, đều là đồng phạm, mang hết về cục.”
“……”
Lộ Thu Diễm kể bộ quá trình cho Điền Nguyễn , suốt hai tiếng, nhận bất cứ hồi âm nào.
Làm xong ghi chép, Lộ Thu Diễm cùng Ngu Thương liền chạy thẳng đến bệnh viện.
Cùng lúc đó, Điền Nguyễn kiểm tra xong. Bác sĩ : “Chỉ chấn động não, nghỉ ngơi giường ba ngày, đừng suy nghĩ nhiều, cũng vận động mạnh.”
Điền Nguyễn há miệng: “Vậy thể… nôn ?”
Bác sĩ: “Có thể nôn, thể làm bài tập.”
Sắc mặt Điền Nguyễn khó coi: “Vậy cũng thể học ?”
Ngu Kinh Mặc : “Nghỉ hai ngày sẽ mất gì. Nếu em lo, bảo Ngu Thương giảng bài cho em.”
Bác sĩ: “Nghe giảng bài cũng là hoạt động trí nhớ. Ngu , nhất để động não, giống ngốc t.ử một chút càng . Như mới giúp não hồi phục.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Được.”
Điền Nguyễn: “…… em làm ngốc tử.”
Bác sĩ: “Vậy chú ý nghỉ ngơi, bây giờ thể xuất viện. Cuối năm bệnh viện thiếu giường, mong hai vị thông cảm một chút.”
“……”
Sau đó, Điền Nguyễn ở viện hai giờ liền xuất viện.
Đỗ Hận Đừng thì nghiêm trọng hơn một chút, chỉ chấn động não mà còn hôn mê. Hạ Lan Tư canh bên giường, nên chào ông nội tiếp tục ở trông .
Đỗ Đạm Nhân, vị đại thông minh chạy qua chạy , xem con trai lớn mười phút, sang xem con trai út, xem xong vòng về xem con lớn, giống như một NPC ngừng lặp nhiệm vụ.
“Tôi xem Điền Nguyễn.”
“Tôi xem Hận Đừng.”
Ngoài mấy câu đó , ông thêm gì khác.
Đỗ phu nhân mặt biểu cảm, chồng : “Ông làm chóng mặt luôn .”
Đỗ Đạm Nhân xuống bên vợ, lúc mới câu khác: “Bà ?”
Đỗ phu nhân: “Không , là hoa mắt.”
“……”
Không bao lâu , Điền Nguyễn phòng bệnh: “Anh cả… nôn… Không … chỉ là nôn…”
Đỗ phu nhân vội đỡ xuống: “Con ?”
Điền Nguyễn: “Muốn ói… choáng đầu…”
“Con mau về nghỉ .” Đỗ phu nhân đau lòng, “Ngày mai sang thăm con.”
“Anh cả thế nào?”
“Cũng là chấn động não, gì nghiêm trọng, chỉ cần ở bệnh viện quan sát một đêm.”
Điền Nguyễn gật đầu, xác định Đỗ Hận Đừng liền cùng Ngu Kinh Mặc rời bệnh viện. Vì khiến đầu choáng mắt hoa, Ngu Kinh Mặc dứt khoát bế lên.
Đi ngang khu vực cho thuê xe lăn, Điền Nguyễn chỉ: “Em xe lăn là .”
Ngu Kinh Mặc ôm chặt : “Không cần.”
Chuyện cho Sa Mỹ Quyên, nên bà cũng Điền Nguyễn gặp t.a.i n.ạ.n xe, thiếu một thì bớt một phần lo. Điền Nguyễn cũng khiến lo lắng vô ích.
Vừa cổng bệnh viện thấy Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chạy tới.
“Cha, nhỏ nhỏ thế nào ?” Ngu Thương hỏi.
Ngu Kinh Mặc đặt Điền Nguyễn Maybach, nhàn nhạt : “Không . Con đưa Lộ Thu Diễm về.”
Lộ Thu Diễm với Điền Nguyễn: “Ngày mai tới thăm .”
Điền Nguyễn ánh mắt mong chờ gật đầu: “Tôi thích ăn chuối, mang chuối cho nha.”
“Được.”
Ngu Kinh Mặc cạnh , đóng cửa xe, dặn tài xế một câu, xe từ từ khởi động.
Đi nửa đường, Điền Nguyễn mơ mơ màng màng sắp ngủ, chợt Ngu Kinh Mặc : “Muốn ăn chuối? Anh .”
Điền Nguyễn dựa vai , giọng mềm mềm: “Ừm?”
“Rất to, một cây chuối. tối nay chắc em ăn .”
“Vì ?”
“Em đang bệnh.”
“Bị bệnh ăn nhiều trái cây…” Điền Nguyễn một nửa thì dừng , lập tức hiểu “chuối lớn” mà Ngu Kinh Mặc là gì, “……”
Ngu Kinh Mặc gương mặt dần dần ửng hồng, ôm ngực: “Sau sẽ cho em ăn.”
Tim Điền Nguyễn đập thình thịch: “Em mới ăn.”
“Thật ?”
“…… Không .”
“Vậy tức là ăn chuối lớn của .”
“Không !”
Mơ mơ hồ hồ, Điền Nguyễn lúc thì thừa nhận, lúc thì phủ nhận. Ngu Kinh Mặc chán, cũng để ngủ, : “Về nhà ăn chút cháo, thì dày trống quá.”
Giờ Ngu Kinh Mặc gì, Điền Nguyễn cũng chỉ hai loại đáp án: hoặc đồng ý, hoặc từ chối. Chấn động não đúng là làm phản ứng chậm , chậm rãi suy nghĩ, nghiêm túc trả lời: “Em ăn đậu hũ.”
“Đậu hũ nào?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“Anh.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc nhếch lên: “Ừm, cho em ăn.”
Tài xế: “…………” Cảm ơn, cơm ch.ó no .