Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:54:28
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Ăn dâu tây ?” Điền Nguyễn hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Lộ Thu Diễm còn định hỏi , nhưng cổ tay Ngu Thương khẽ kéo một cái, liền hỏi nữa, nhận lấy dâu tây c.ắ.n luôn.
Điền Nguyễn mặt , ánh mắt trừng sang phía Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc tự nhiên lấy dâu tây trong tay : “Tôi ăn.”
Điền Nguyễn lập tức xoay não, nghiêm túc : “Miệng em là dâu tây nhuộm đỏ thôi.”
Lộ Thu Diễm: “Lạy ông ở bụi .”
“……”
Không giải thích còn hơn.
40 phút , bọn họ đến ngoại ô, một bệnh viện tâm thần khung cảnh thanh nhã.
Khi thấy năm chữ “bệnh viện tâm thần” ai nấy đều chút khó tin.
“Chẳng lẽ trai đ.á.n.h vỡ đầu xong thành bệnh nhân tâm thần luôn ?” Lộ Thu Diễm đoán.
Điền Nguyễn: “Không thể nào!”
Đó là nam phụ hai trong nguyên tác, kiểu gì cũng thể đột nhiên biến thành bệnh nhân tâm thần .
Tài xế lái xe cổng, ghi biển , cho phép qua.
Vì bệnh viện ở ngoại ô nên khu tiền viện vô cùng rộng, hai ba chục chỗ đỗ xe, sát bên là một hồ nhân tạo, cảnh sắc xanh biếc, ban ngày còn , chứ buổi tối chẳng khác nào cánh đồng hoang.
Bệnh nhân ở đây nếu chạy trốn thì cũng chạy chân trần ba dặm mới gặp .
Ngu Kinh Mặc xuống xe liền nắm tay Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn quanh, thấy một hộ sĩ đang đẩy xe lăn cho một ông lão mũi to mắt lệch, ông lão ê a gì đó, hộ sĩ kiên nhẫn đáp: “ , đúng .”
Ngu Kinh Mặc : “Không giống bệnh tâm thần, giống già lẫn hơn.”
Điền Nguyễn tò mò: “Nơi còn kiêm luôn viện dưỡng lão? Vậy chú hai thể chuyển đây, khỏi ở viện dưỡng lão như thế mà suốt ngày đ.á.n.h với .”
Ngu Kinh Mặc bật : “Để bảo trợ lý Từ hỏi thử.”
Nơi trống trải, thanh vắng như , Ngu Nhị mà chuyển , chán đến c.h.ế.t mới lạ.
Theo phòng Đỗ phu nhân gửi, Điền Nguyễn dẫn đường tìm. Người ở đây ít hơn tưởng tượng, sảnh lớn chỉ tầm mười mấy , đa phần đến lấy t.h.u.ố.c hoặc thăm bệnh.
Tổng cộng bốn tầng, phòng bệnh ở tầng ba, phần lớn bỏ trống, tỷ lệ ở trọ thấp.
“Chú hai nếu chuyển đây, gây sự cũng chẳng ai cãi .” Điền Nguyễn cực kỳ hài lòng với cảnh .
Ngu Kinh Mặc: “Còn bác sĩ, hộ sĩ, loại như ông , đến cả ch.ó cũng cãi .”
“…… Nghe cũng đúng.”
Tới cửa phòng bệnh của Đỗ Hận Đừng, Điền Nguyễn , hít sâu, nín thở ——
Lộ Thu Diễm khó hiểu: “Vào chứ.”
Điền Nguyễn gật đầu, vặn tay nắm cửa, bước liền t.h.ả.m thiết như đàn nhị kéo: “Anh cả! Anh cả, làm ! Hu hu hu……”
Mắt Điền Nguyễn đỏ hoe, nước mắt lưng tròng: “Anh cả ơi, t.h.ả.m quá, đầu cũng đ.á.n.h vỡ …… Là ai? Rốt cuộc là ai? Em nhất định báo thù cho !”
Mọi : “……”
Đỗ Hận Đừng: “Anh c.h.ế.t ? Sao tang cho ?”
Điền Nguyễn khựng : “A?”
Ngu Kinh Mặc nhịn : “Anh vợ thế nào ?”
Đỗ Hận Đừng tựa đầu giường, đầu quấn băng: “Chưa c.h.ế.t.”
Lộ Thu Diễm nhỏ giọng với Điền Nguyễn: “Giả quá mức.”
Điền Nguyễn: “……”
Đỗ phu nhân liếc con trai cả: “Tiểu Nguyễn cũng là lo cho con.”
Ngu Thương đưa đồ bổ qua: “Đỗ tổng sớm ngày bình phục.”
Tội nghiệp nam chính công, gọi nam phụ thế nào, đành gọi "Đỗ tổng".
Ngu Kinh Mặc: “Gọi gì Đỗ tổng, gọi là chú.”
Ngu Thương: “……”
Đỗ Hận Đừng : “Xưng hô quan trọng, tấm lòng là .”
Nghĩ ngợi nửa ngày, Ngu Thương vẫn mặt biểu cảm: “Chú sớm hồi phục.”
Lộ Thu Diễm xong sững : “…… Vậy Ngu Thương cũng gọi là chú?”
Ngu Thương liếc y một cái, lạnh như băng.
Lộ Thu Diễm lập tức chột : “Không gọi cũng .”
Đỗ phu nhân hòa giải: “Bối phận cần phân kỹ như , các con đều bằng tuổi, đều là bạn học, xem như cùng thế hệ là .”
Điền Nguyễn hắc hắc : “, đúng.”
Trong lòng nghĩ vai chính công, thụ giả làm chú cháu cần quá nhập vai, hội trưởng bá đạo cưỡng ép yêu chú nhỏ kiêu ngạo khó thuần, ban ngày chú cháu, ban đêm nghịch luân bạch bạch bạch!
“Bạch bạch bạch……” Điền Nguyễn vô thức lẩm bẩm.
Đỗ phu nhân: “Bạch bạch bạch nghĩa là gì?”
Điền Nguyễn hồn, ngẩng lên thì thấy trừ Đỗ phu nhân , ai nấy đều đang bằng ánh mắt " hết đó".
Ngu Kinh Mặc giơ tay gõ nhẹ lên trán , “Đem đống phế liệu trong đầu em dọn hết ngoài.”
Điền Nguyễn giơ hai tay vỗ bôm bốp, vẻ mặt ngây thơ : “Nghĩ thông . Con vỗ tay báo cho .”
Đỗ phu nhân mỉm : “Thì là .”
“Hạ Lan Tư ?” Điền Nguyễn chuyển đề tài, “Anh cả, vì mà đánh, vì mặt?”
Nụ của Đỗ Hận Đừng nhạt một chút, “Tâm trạng , yên tĩnh một .”
“Trong nhà thật sự phá sản ?”
“Rất nhanh thôi.”
“Không còn chút hy vọng nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-81.html.]
“Nếu là ba tháng , chừng vẫn còn cơ hội xoay chuyển.” Đỗ Hận Đừng , “ khi đó chúng còn quen .”
Ba tháng , Ngu Kinh Mặc từng chìa cành ôliu về phía Hạ Lan Tư, nhưng nhận. Hạ gia vì cái gọi là sĩ diện mà bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, từ đó rơi xuống vực, thể vãn hồi.
Ngu Kinh Mặc : “Chỉ cần tự kéo khỏi vũng bùn, vẫn còn đường sống.”
Đỗ Hận Đừng lắc đầu, “Không kịp nữa , cha Hạ Lan Tư chạy trốn.”
Điền Nguyễn trợn to mắt, “Chạy trốn là ý gì?”
“Cắt đứt quan hệ với Hạ gia, trốn nước ngoài, mang luôn năm nghìn vạn mà Hạ Lan Tư gửi. Lão gia Hạ gia đang bệnh nặng, chỉ Hạ Lan Tư đủ tư cách thừa kế tài sản, cũng là gánh nợ.”
Ở trong nước, thừa kế tài sản đồng nghĩa tự nguyện gánh luôn nợ nần của gia đình.
Một vài công ty nhỏ sắp phá sản, khi sụp đổ còn làm giả dòng tiền, tập đoàn lớn mua , mua xong mới phát hiện chỉ còn cái vỏ rỗng, còn chịu nợ .
Cùng lý lẽ đó, nếu Hạ gia chọn thừa kế khác, đó cũng gánh nợ.
Cha Hạ Lan Tư vốn là thừa kế một, giờ gánh nặng rơi hết lên đầu .
“…… Sao loại cha như ?” Điền Nguyễn phẫn uất thôi.
Đỗ Hận Đừng thản nhiên : “Thương nhân trọng lợi khinh tình , tình cảm chẳng qua chỉ là thứ tô vẽ thêm.”
Điền Nguyễn sững : “Vậy Đỗ gia cũng như thế?”
Đỗ Hận Đừng lắc đầu, “Mỗi nhà nỗi khổ riêng, ở Đỗ gia, em chỉ cần tin và .”
Ở bệnh viện trung tâm thành phố xa xa, Đỗ Đạm Nhân bất ngờ hắt xì một cái, xoa mũi, ngơ ngác tiếp tục chơi cờ tướng với trai ở phòng bên cạnh.
Điền Nguyễn ý kiến nữa, “Vậy Hạ Lan Tư bây giờ làm ?”
Một ván cờ c.h.ế.t , hóa đây mới là tình cảnh của Hạ Lan Tư trong nguyên tác.
Trong truyện, hề miêu tả cụ thể Hạ Lan Tư phá sản thế nào, nhà , thì là vì… vốn còn ai bên cạnh .
Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Hạ Lan Tư quá kiêu ngạo.”
Vì kiêu ngạo, thà từ thiên chi kiêu t.ử rơi xuống vực thẳm tan xương nát thịt, cũng chịu cúi đầu cầu xin bất kỳ ai.
Điền Nguyễn đến cửa sổ, bỗng thấy bên hồ một bóng cao gầy. Bộ tây trang nhạt màu phấn hồng hào nhoáng, chiếc quần trắng chói mắt, mái tóc màu champagne dài, trang điểm tinh tế, Hạ Lan Tư thì còn ai?
Hạ Lan Tư bên hồ, gió thổi khẽ, lắc lư như sắp ngã.
Điền Nguyễn hoảng hốt: “Hạ Lan Tư nhảy hồ tự sát!”
Dứt lời liền lao ngoài, Lộ Thu Diễm theo sát phía . Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương phản ứng kịp cũng đuổi theo.
Đỗ phu nhân ngoài cửa sổ, sắc mặt tái : “Đứa nhỏ nghĩ quẩn? Hận Đừng……”
Vừa xoay , con trai lớn của bà phóng đến cửa sổ, chân dài vung một cái, nhảy thẳng từ lầu ba xuống.
“……”
Đỗ phu nhân vội vàng chạy , chỉ thấy con trai nhanh hơn một bước chạy về phía hồ, đó bà mới thở phào.
Còn Điền Nguyễn thì may mắn . “Thần binh thiên giáng” Đỗ Hận Đừng suýt chút nữa đạp trúng đầu khi đáp xuống!
“A a……” Điền Nguyễn sợ tới mức vội vàng lùi , Lộ Thu Diễm kịp tránh, đụng , cả hai ngã xoay thành một cục.
Điền Nguyễn cảm giác mặt như Lộ Thu Diễm hôn một cái, “……”
Lộ Thu Diễm: “…… Tai nạn ngoài ý ……”
Giây , Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc mặt lạnh nhấc thẳng lên khỏi Lộ Thu Diễm.
Tim Điền Nguyễn cũng bay vọt lên theo, kịp mở miệng, Ngu Kinh Mặc : “Không cần giải thích, .”
Nói xong, Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái mạnh mẽ lau vệt bụi mặt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vội ngẩng mặt trời, nghiêm túc hỏi: “…… Tại sét đánh?”
Ngu Kinh Mặc: “?”
“Không công bằng!!” Dựa cái gì lỡ hôn Lộ Thu Diễm thì sét đánh, còn Lộ Thu Diễm hôn thì ?
Ngay cả Ngu Thương ghen đến như cũng sét đánh!
Điền Nguyễn tức đến giậm chân, chỉ lên trời: “Đánh một tia sét !”
Ngu Kinh Mặc: “Mặc kệ Hạ Lan Tư nữa?”
“À đúng ……” Điền Nguyễn đầu , thấy Hạ Lan Tư Đỗ Hận Đừng giữ chặt, liền thở phào, “Không .”
Bên hồ cỏ non xanh mướt, liễu rủ mềm mại, mặt nước phản chiếu lấp lánh, thời tiết như tranh.
Đã sang đầu đông mà Hạ Lan Tư vẫn mặc mát lạnh, tao nhã bên hồ, dáng vẻ u buồn như một nghệ sĩ lạc lõng, thoạt giống như sắp nhảy xuống.
thật , chỉ đang… ngắm bóng nước, tạo dáng hút t.h.u.ố.c thật .
Hạ Lan Tư còn rút điện thoại chụp vài tấm tự sướng, quả nhiên nam nhân u buồn là nhất.
Đột nhiên, camera xuất hiện bóng cao lớn, giây tiếp theo, Đỗ Hận Đừng túm lấy, điện thoại văng , “tõm” rơi xuống hồ.
Hạ Lan Tư theo bản năng định nhảy xuống vớt ――
Đỗ Hận Đừng quát lớn: “Đừng nhảy! Tôi trả nợ cho !”
Hạ Lan Tư: “?? Hả??”
Điếu t.h.u.ố.c rơi tay Đỗ Hận Đừng, nhưng vẫn buông Hạ Lan Tư.
Hạ Lan Tư vội buông tay, tàn t.h.u.ố.c rơi xuống đất, vết phỏng tay đối phương: “Buông tay .”
“Không buông.” Đỗ Hận Đừng kéo lên bờ, sức lực như vòng sắt, sắc mặt lạnh lẽo, “Hai trăm triệu nợ nần thôi, đáng để đòi c.h.ế.t đòi sống ?”
Hạ Lan Tư vẫn còn đần mặt: “Điện thoại rơi xuống nước .”
“Rơi thì rơi, mua cái khác cho .”
Hạ Lan Tư vẫn hiểu chuyện: “Anh thật sự trả nợ giúp ?”
“Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Tôi thì cần lo.” Đỗ Hận Đừng kéo lên đoạn nền xi măng cách hồ một , lúc mới buông tay.
Hạ Lan Tư đầu đám Điền Nguyễn: “Các cái gì?”
Điền Nguyễn khuyên: “Giữ rừng xanh, sợ gì thiếu củi đốt. Anh mà c.h.ế.t hôm nay, liền chẳng còn gì hết.”
Lúc Hạ Lan Tư mới kịp phản ứng, lập tức đến chảy nước mắt: “Các tưởng nhảy hồ? Ha ha ha…… Sao thể nhảy hồ , chỉ đang soi gương trong nước…… Ha ha ha ha đến cả Ngu Kinh Mặc cũng lừa……”
“…………”
Ngu Kinh Mặc: “Trong ba ngày trả năm nghìn vạn.”
Nụ của Hạ Lan Tư lập tức biến mất.
Đỗ Hận Đừng bất đắc dĩ: “Tôi trả .”
Điền Nguyễn càng càng thấy, Hạ Lan Tư kiểu gì cũng sẽ thành dâu của , ô hô ai tai.