Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:52:54
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của Điền Nguyễn, Lộ Thu Diễm rốt cuộc đồng ý tạm thời gia nhập Văn Học Xã.
Đối với hành vi “mua một tặng một” của Điền Nguyễn, tập thể Văn Học Xã đều tỏ vẻ hoan nghênh. Giống như kịch xã, bọn họ cũng lâu mới gia nhập, đang đối mặt nguy cơ giải tán.
Căn cứ 《Quy định hạng mục hoạt động vườn trường》 do hội học sinh Đức Âm ban hành, xã đoàn ít nhất hai mươi thành viên mới thành lập; trong quá trình hoạt động nếu rút khỏi khiến nhân thấp hơn hai mươi, thì sẽ giải tán trong vòng một tháng.
Văn Học Xã khớp hai mươi , nửa tháng hai rời , nên vô cùng lo lắng mà tìm cách chiêu mộ thành viên mới.
“Nói tức là dẫn Thu Diễm đến, coi như cứu các khỏi nước sôi lửa bỏng đúng ?” Điền Nguyễn hỏi.
Hoàng Đậu gật đầu: “ .”
“Vậy các nên , đúng ?”
Chúc Chi Chi lập tức cảm thấy nguy cơ: “Tôi mới là đoàn trưởng, chuyện gì thì .”
“Vậy làm gì cho xã đoàn?”
“Làm nhiều lắm chứ, chiêu mộ thành viên mới, tổ chức buổi sách, tham gia thi văn, gửi bài đoản văn cho tạp chí… đều do lo.”
“Thế thành tích ?”
Nụ của Chúc Chi Chi cứng .
“Buổi sách của , ai ngoài mấy yêu văn học trong trường tới tham gia ? Văn Học Xã thi văn đoạt giải ? Tạp chí đoản văn đăng mấy bài ?”
“……”
Điền Nguyễn năng rành rọt: “Tuy rằng chúng là Văn Học Xã, nhưng cũng phát triển thực chất, thể ngày ngày ôm mộng hão, tưởng danh tiếng sẽ tự vang dội.”
Lộ Thu Diễm phối hợp vỗ tay.
Những khác cũng vỗ tay theo.
Chúc Chi Chi hai mắt sáng lên, hỏi: “Tài tử, ý tưởng gì?”
Điền Nguyễn mỉm : “Cho nên, các nguyện ý ?”
“Nguyện ý!” Mọi đồng thanh.
Nửa giờ , Tạ Đường Yến, phụ trách hoạt động của hội học sinh phê duyệt đề nghị của Văn Học Xã, hội học sinh thông qua đề nghị, hiệu trưởng Lý cũng thông qua ——
Văn Học Xã chia thành từng tổ bốn , cầm theo một xấp giấy photo, phân tán đến bộ khu sơ - cao trung của Đức Âm, bắt đầu diễn cảm “Tám vinh, tám sỉ” cho từng lớp.
“Lấy yêu nước làm vinh, lấy hại nước làm nhục.”
“Lấy phục vụ nhân dân làm vinh, lấy rời bỏ nhân dân làm nhục.”
“Lấy…”
Âm thanh kiên nghị vang vọng khắp Đức Âm sơ – cao trung.
Ban đầu còn thấy mới mẻ, nhưng dần dần ai nấy đều bắt đầu mất kiên nhẫn. Thời nay , còn bắt học sinh học “tám vinh tám sỉ”?
Điều làm nhức đầu hơn là: Văn Học Xã tự thì thôi, còn yêu cầu bộ học sinh thuộc lòng.
Điền Nguyễn đến khu sơ trung, lớp Sơ Tam 3, Ngu Đề học ở đây. Vừa thấy Điền Nguyễn, cô chạy lên: “Tiểu… Các làm gì ?”
Điền Nguyễn nghiêm túc: “Lấy tôn trọng khoa học làm vinh, lấy ngu vô tri làm nhục. Thuộc!”
Ngu Đề theo phản xạ ngay: “Lấy tôn trọng khoa học làm vinh, lấy ngu vô tri làm nhục.”
“Ừm, tiếp tục.”
“……”
Sau đó cô liền trọn bộ tám vinh tám sỉ.
Điền Nguyễn gật đầu: “Chỉ thuộc lòng thì đủ, hiểu thấu, mới xứng là hạt giống của tổ quốc.”
Ngu Đề gật đầu, ánh mắt sang Chúc Chi Chi.
Chúc Chi Chi mặt đầy thống khổ: “Chúng thật sự diễn cảm từng lớp một ? Mất mặt quá.”
Điền Nguyễn: “Lấy gian khổ phấn đấu làm vinh, lấy xa hoa dâm dật làm nhục. Câu mười .”
Chúc Chi Chi: “……”
Ba giờ , bộ học sinh Đức Âm sơ – cao trung đều nhận thức mới về Văn Học Xã: giữa tiếng lặp mạnh mẽ của “tám vinh tám sỉ”, tất cả dần dần rèn thành kế tục chủ nghĩa xã hội.
lúc đó, hệ thống phát thanh Đức Âm vang lên bài hồng ca kinh điển.
Mà trưa nay, sở giáo d.ụ.c lãnh đạo đến thị sát. Thấy cảnh tượng “đỏ rực tinh thần” , lập tức khen ngợi: “Đây mới là dáng vẻ học sinh thời nay nên .”
Hiệu trưởng Lý mỉm : “Đều nhờ hội học sinh và Văn Học Xã tổ chức hoạt động, tuyên tám vinh tám nhục, nâng cao quan niệm vinh nhục của học sinh.”
Cục lãnh đạo giáo d.ụ.c vô cùng hài lòng: “Người vẫn con cháu trường quý tộc đều xa hoa phóng túng, hiện giờ xem vẫn thể nuôi dạy ‘mầm non đỏ’ chính thống.”
“Mầm non đỏ” tiêu chuẩn Điền Nguyễn rốt cuộc thành nhiệm vụ “truyền giáo”, miệng khô lưỡi khô, kiệt sức rã rời. Cậu , bên cạnh Chúc Chi Chi và Hoàng Đậu càng là như sắp gục xuống.
Chỉ Lộ Thu Diễm thể lực siêu phàm, ngay cả mày cũng nhíu một cái.
“…… Bảo ngày hôm còn thể đ.á.n.h .” Điền Nguyễn lầm bầm.
Lộ Thu Diễm: “Cái gì?”
“Không gì.”
Trong truyện gốc : Lộ Thu Diễm và Ngu Thương làm xong, ngày hôm gặp tới gây sự, liền đ.á.n.h đến hu hu. Khi thấy vô lý, giờ xem , thể chất Lộ Thu Diễm đúng là mạnh thật.
Điền Nguyễn kiệt sức: “Mệt c.h.ế.t mất……”
Lộ Thu Diễm: “Còn 100 mét nữa là đến phòng học.”
Chúc Chi Chi dù mệt như chó, nhưng hai soái ca chung, lập tức như tiêm m.á.u gà, lấy notebook ghi linh cảm, lục túi, .
Sờ soạng khắp vẫn thấy notebook.
Chúc Chi Chi hỏi Hoàng Đậu: “Cậu thấy notebook của ?”
Hoàng Đậu: “Cậu đường làm rơi, tài t.ử nhặt lên ném thùng rác.”
Chúc Chi Chi c.h.ế.t lặng: “……”
Hoàng Đậu rõ ràng tẩy não thành công: “Lấy đoàn kết giúp đỡ làm vinh, lấy hãm hại khác làm nhục. Đoàn trưởng, truyện lớn của vẫn là đừng nữa, ảnh hưởng tình cảm bạn học.”
Chúc Chi Chi ủ rũ, chuyện.
Cách phòng học 50 mét, Điền Nguyễn nhận cứu trợ tinh thần, WeChat của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc: Người kế tục xã hội chủ nghĩa vất vả / hoa hồng
Điền Nguyễn: Ừm, mệt quá.
Ngu Kinh Mặc: Tối nay dẫn em ăn Phật Khiêu Tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-77.html.]
Điền Nguyễn: Được nha.
Ngu Kinh Mặc: [hình ảnh] Đây là tư liệu của Chúc Chi Chi và hoạt động sắp tới.
Điền Nguyễn:!!!
Ngu Kinh Mặc: Em tới quyết định làm thế nào .
Điền Nguyễn: Cái tính là phạm tội ?
Ngu Kinh Mặc: Không , cũng tính phạm tội.
Điền Nguyễn yên tâm. Dù Chúc Chi Chi là tiểu thư tập đoàn d.ư.ợ.c nghiệp, chắc chắn nhà sẽ để cô chịu thiệt.
Chiều nay tan học, Điền Nguyễn phái Mao Thất và Đại Tráng âm thầm theo dõi Chúc Chi Chi, ghi tất cả địa điểm cô qua.
“…… Tới thư viện.” Điền Nguyễn bản đồ định vị, : “Chú Lưu, tăng tốc.”
Tài xế đạp ga, kịp lúc vượt qua ngã tư khi đèn đỏ bật, thẳng một đường đến thư viện thành phố.
Ngu Kinh Mặc cầm lấy điện thoại của , đổi sim sang chiếc điện thoại mới.
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Cho em?”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc đưa máy mới cho . Hôm nay thấy ảnh Mao Thất chụp , thiếu niên trong ảnh hâm mộ chằm chằm Lộ Thu Diễm cầm điện thoại mới, còn lặng lẽ lấy máy cũ của so sánh, “Lần cái gì, trực tiếp với .”
Điền Nguyễn yêu thích buông tay nghịch điện thoại mới, vui tới mức suýt phát run: “Cảm ơn.”
“Thích ?”
“Thích.”
“Thích ?”
“Thích.” Điền Nguyễn buột miệng.
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên.
Điền Nguyễn lập tức nhận hớ, mím môi, mặt nóng lên.
Tài xế chỉ âm thầm nhức răng. Lại ăn cẩu lương. May ông kết hôn sinh con, nếu chắc hai cái tân hôn phu phu ngược c.h.ế.t.
Ngu Kinh Mặc nắm tay , hỏi: “Còn nhớ làm gì ?”
Lông mi Điền Nguyễn khẽ run: “Em làm gì?”
“Hửm?” Giọng Ngu Kinh Mặc thấp trầm, như từ lồng n.g.ự.c vọng , câu chữ ma sát tai, ngứa đến tê dại.
Điền Nguyễn mê đến mức phân biệt phương hướng, “Em… em ăn Phật khiêu tường.”
Ngu Kinh Mặc , nhéo mặt : “Không tệ, vẫn còn nhớ chuyện ăn uống.”
Xe dừng đúng chỗ thư viện, Điền Nguyễn đầu thấy năm chữ lớn “Thư Viện Tô Thị”, lập tức bừng tỉnh: “Em bắt hành vi phạm pháp!”
Ngu Kinh Mặc sải bước xuống xe . Dáng cao thẳng như núi, gương mặt tuấn mỹ nghiêng nghiêng giữa ánh chiều rực rỡ, tựa như ngay cả bầu trời cũng đang ưu ái . Một chiếc lá bạch quả rơi xuống đậu vai, khiến qua đường khỏi ngoái .
Ngu Kinh Mặc liếc mắt quan sát xung quanh, xác định vị trí vệ sĩ, đó vươn bàn tay rộng và thon dài, bao lấy tay Điền Nguyễn, nhét túi áo gió của .
“Bên ngoài lạnh, để sưởi cho.”
Điền Nguyễn lập tức áp sát bả vai , “Hô ~”
Lá bạch quả bay theo gió rơi bồn hoa.
Ngu Kinh Mặc cúi mắt gò má phồng lên của , bàn tay trong túi siết chặt thêm chút nữa.
Đại Tráng định tiến , liền Mao Thất che mắt kéo qua một bên. Đại Tráng: “Làm gì thế?”
Mao Thất: “Tiên sinh với phu nhân còn ‘ân ái’ xong, chờ chút.”
“……”
Đợi hai “ân ái” đủ, Mao Thất mới tiến lên báo cáo: “Đại tiểu thư Chúc gia khu nhà dân phía thư viện, lên tầng 4, phòng 402.”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc lập tức khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, cùng Điền Nguyễn điều tra.
Khu nhà dân chỉ năm tầng, là nhà xây kiểu cũ, leo cầu thang bộ. Leo cầu thang khó với Ngu Kinh Mặc, khó là… nơi nào cũng phủ đầy bụi.
Tuy Ngu Kinh Mặc gì, nhưng Điền Nguyễn là hiểu: “Ngu , nếu chờ ngoài , em một cũng .”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi cùng.”
Điền Nguyễn đổi chỗ với : “Tường tróc vôi đấy, cẩn thận.”
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu, che chắn đỉnh đầu Điền Nguyễn.
“Chúc Chi Chi chọn chỗ thế để tổ chức hội sở thích?” Điền Nguyễn khó hiểu.
“Đại ẩn ẩn nơi phố chợ.”
Hai leo đến tầng 4, dừng cửa phòng 402, Điền Nguyễn lập tức gõ , tránh để Ngu Kinh Mặc bẩn tay.
Bên trong lờ mờ truyền tiếng con gái, ai mở cửa.
Điền Nguyễn gõ thêm ba .
Một lúc , cửa phát tiếng “cạch”, mở . là Chúc Chi Chi, lúc đầu còn toe, nhưng thấy Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc, nụ lập tức đông cứng thành hoảng loạn: “Tài tử, tới đây?!”
Điền Nguyễn bước lên: “Là đoàn trưởng Văn học Xã, lén tổ chức hội sách bí mật là ý gì?”
Chúc Chi Chi líu lưỡi: “Cái đó… thể để cuối tuần ?”
“Không . Nói ngay bây giờ. Rốt cuộc tổ chức cái hội gì?” Điền Nguyễn đẩy Chúc Chi Chi sang bên, bước .
Vừa qua, là nữ sinh. Người thì ôm đồng nhân, thì ôm truyện tranh lãng mạn, mặt ai nấy đều hoảng sợ.
Trong đó còn một gương mặt quen thuộc.
“Ngu Đề!” Điền Nguyễn ba bước thành hai, tóm lấy tai cô bé, xách dậy, “Con tới đây làm gì?!”
Cuốn truyện tranh rơi xuống đất, Ngu Đề sợ đến mức kêu a a: “Đau đau đau, chú út cứu mạng…”
Ngu Kinh Mặc hề d.a.o động, thậm chí còn bước phòng: “Xách ngoài.”
Điền Nguyễn lập tức kéo Ngu Đề ngoài: “Lập tức về nhà ngay!”
Ngu Đề mặt đầy hoang mang: “Vì chứ? Con… cảnh sát tới !”
Bảy tám cảnh sát đội văn hóa xuất hiện, Ngu Đề lập tức trốn lưng Điền Nguyễn, run run nhỏ: “Chú út, cứu con.”
Điền Nguyễn hận sắt thành thép, lấy che cho cô bé, cố làm như liên quan.
Chúc Chi Chi thấy cảnh sát là chuyện, lập tức định đóng cửa, nhưng cửa Ngu Kinh Mặc một tay giữ chặt, vững như thép.
Cảnh sát trực tiếp tiến : “Không nhúc nhích, tổ chức tụ tập xem truyện phi pháp, bộ bắt!”
Các nữ sinh: “……”
Chúc Chi Chi: “……”
Điền Nguyễn thở dài: “Lấy tuân thủ pháp luật làm vinh, lấy vi phạm pháp luật làm sỉ.”