Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:51:42
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Liên minh kết thúc, trường học tổ chức tiệc liên hoan chúc mừng quán quân. Ngoại trừ Nhị Trung t.h.ả.m bại, Nam Trung và trường trung học trực thuộc đều ở . Người phụ trách hoạt động Tạ Đường Yến chuẩn từ sớm, bày bàn dài ngay tại sân bóng rổ, cung cấp đồ uống và đồ ăn vặt, chính thức bắt đầu cuộc vui.
Tâm điểm dĩ nhiên là đội bóng rổ Đức Âm. Tuy rằng quá trình chiến thắng thể là huyền ảo, nhưng vận may cũng là một phần của thực lực.
Hiệu trưởng Lý vui vẻ mang tới bánh kem năm tầng, cắt để mỗi học sinh đều thể nếm thử một chút. Miếng đầu tiên bà cắt dành cho Lộ Thu Diễm: “Cảm ơn bạn học Lộ dẫn dắt đội bóng rổ Đức Âm giành thắng lợi.”
Lộ Thu Diễm nhận lấy bánh: “Cái là nhờ cả đội phối hợp…” Thật sự gì tiếp, y sang Điền Nguyễn, đưa bánh qua: “Miếng đầu tiên cho ăn .”
Điền Nguyễn nào dám nhận: “Không , vẫn là ăn .”
“Anh ăn.”
“Cậu ăn ăn.”
“……”
Hiệu trưởng Lý: “Bánh to, thì hai em chia ăn?”
Điền Nguyễn khi thắng mới bắt đầu áy náy. Miếng đầu tiên mang cảm giác gian nan, tự nhủ tuyệt đối giành vị trí nổi bật của vai chính, liền đưa bánh cho Ngu Thương.
Ngu Thương đưa ngược về cho Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: “……” Miếng bánh nhất định bắt y ăn đúng ?
Tiệc mừng đó nhàm chán, chỉ là khen mấy câu, tán gẫu linh tinh. Điền Nguyễn tống khứ NPC đang tâng bốc , tranh thủ thời gian chạy về phòng học thu dọn cặp sách, chuẩn cùng Ngu Kinh Mặc về nhà.
Điền Nguyễn nhắn WeChat.
Điền Nguyễn: Ngu chờ em, em ngay.
Ngu Kinh Mặc: Ừm.
Vừa khỏi phòng học gặp ngay NPC , nam sinh đeo kính đen, ngũ quan bình thường nhưng vô cùng nhiệt tình: “Mỗi nhảy lên là mỗi tim nhảy theo! Tư thế oai hùng sân bóng của khắc sâu đầu . Cậu chính là thần tượng của !”
Điền Nguyễn: “? Cậu là ai?”
Nam sinh trịnh trọng giới thiệu thứ ba: “Tôi tên Hoàng Đậu, là thành viên Văn Học Xã. Điền Nguyễn tài tử, bằng lòng gia nhập Văn Học Xã ?”
Điền Nguyễn bỗng nhớ : “Đoàn trưởng của các tên Chúc Chi Chi đúng ?”
“ .”
“Tôi còn tính sổ với cô , tiểu của cô tự đưa tới cửa.”
Hoàng Đậu ngơ ngác: “Tính sổ?”
Điền Nguyễn: “Cô theo dõi , ?”
Hoàng Đậu kinh ngạc cực độ: “Sao thể? Đoàn trưởng là yêu văn học bình thường mà!”
Điền Nguyễn chợt lóe ý: “Bạn Hoàng Đậu, nếu gia nhập Văn Học Xã cũng , nhưng cần làm một việc.”
Hoàng Đậu mặt mày hồng hào: “Tài t.ử cứ .”
Điền Nguyễn quan sát xung quanh, xác định ai theo dõi, ghé tai dặn dò vài câu. Hoàng Đậu đúng là thật thà, luôn gật đầu liên tục, đến cuối cùng mới thấy gì đó , nghi hoặc Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vỗ vai : “Tương lai của Văn Học Xã, giao cho .”
Hoàng Đậu mắt đầy hy vọng theo bóng xa: “Tài t.ử yên tâm! Tôi nhất định sẽ phụ mong đợi của !”
Tới cổng trường, xe cộ hôm nay nhiều gấp đôi. Ba giáo vẫn còn đang liên hoan, Điền Nguyễn chỉ về nhà vật . Cậu thấy tài xế vẫy tay, len qua dòng xe như nước chảy, Maybach.
Cậu tưởng lên xe sẽ khen vài câu, ai ngờ Ngu Kinh Mặc nhíu mày: “Em tắm?”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu mặc đồ thể d.ụ.c bên trong đồng phục, nút còn cài chỉnh tề, mà Ngu Kinh Mặc vẫn ngửi .
“Phòng tắm chật kín.” Điền Nguyễn hề dối. Cậu thử tắm, nhưng sinh viên trao đổi chiếm chỗ. Ở Đức Âm, thứ đều miễn phí cho họ, trừ học sinh thật sự của Đức Âm.
Ngu Kinh Mặc thêm, chỉ im lặng nghiêng giữ cách.
Chơi hai trận bóng, đồ thể d.ụ.c ướt đẫm. Dù bản Điền Nguyễn thấy mùi, thời gian cũng đủ khiến nó lên men. Cậu dám ghé gần Ngu Kinh Mặc, liền mở hé cửa sổ.
Một lát , Ngu Kinh Mặc mở miệng, giọng ngắn gọn như kim đâm: “Chúc mừng.”
Điền Nguyễn: “Cảm ơn.”
Tài xế: “……” Hôm nay và phu nhân khách sáo quá mức.
Về tới trang viên, Điền Nguyễn ỉu xìu tụt một bước, sợ ảnh hưởng mùi tới . Ai ngờ ai đó chặn từ phía .
Ngu Kinh Mặc , nắm lấy tay : “Hôm nay em vất vả .”
Điền Nguyễn ngẩng đầu, đôi mắt nâu nhạt ánh lên sắc ráng chiều, trở nên sáng rực: “Không chê em bẩn ?”
“Không bẩn.”
“Vậy ôm em một cái .”
“…… Chờ em tắm xong.”
Điền Nguyễn bật , chạy nhà, lao lên lầu tắm. Xà phòng, sữa tắm, hương thơm tất cả đều kỳ cọ một , đến khi thơm ngào ngạt mới xuống lầu.
Vừa thấy Ngu Kinh Mặc, nhớ tới lời khi nãy, cảm thấy đúng là lớn mật. Chắc chắn dám đòi ôm nữa, liền im lặng cạnh làm bài tập.
Người hầu mang và điểm tâm lên. Má Lưu tối nay sẽ làm món sư t.ử đầu để khao phu nhân, lẽ sẽ ăn muộn một chút.
Điền Nguyễn ăn bánh hoa quế, uống , cầm một bài tập khó sang hỏi Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc như thường lệ, giảng giải cho ——
Giảng giải một lúc, suy nghĩ của Điền Nguyễn bắt đầu bay xa, nghĩ sang một dạng đề mục khác. Cậu và Ngu Kinh Mặc càng giải càng thấy vất vả ngọt ngào.
Bỗng thứ gì đó chạm nhẹ lên mặt, Điền Nguyễn hồn.
“Ngay mí mắt của mà còn dám phân tâm?” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, cách tới tai Điền Nguyễn chỉ vài centimet.
Đỏ ửng từ từ lan lên vành tai và cổ Điền Nguyễn. Cậu nghiêng mặt , nơi cách đó xa, hai hầu lập tức cúi đầu, giả vờ thấy gì lùi .
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn cũng hôn một cái lên mặt Ngu Kinh Mặc: “Trả cho .”
Ngu Kinh Mặc nay luôn hiểu quy tắc “ qua ”, hôn một cái nữa lên chóp mũi , khóe môi cong, thiếu niên trong lòng ngực.
Điền Nguyễn bắt chước, như gà con mổ thóc, hôn lên mũi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-74.html.]
Ngu Kinh Mặc cúi mắt, đôi môi đỏ hồng, bóng mềm của thiếu niên, còn dính một chút vụn bánh hoa quế. Hắn liền nếm thử, vị ngọt thanh và mềm mại hòa thở của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vẫn cầm bút và bài thi trong tay, giấy nắm nhăn vài góc. Tim đập như nhảy khỏi cổ họng, lúng túng nghiêng tới, chạm đôi môi đẽ của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc , ánh mắt mang ý , như đang khích lệ.
Điền Nguyễn chu môi, sắp nhắm mắt , thì khóe mắt chợt liếc thấy một bóng —— lập tức rụt , môi cũng chu nữa, hoảng hốt trốn lưng Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc nghiêng mặt, mắt phượng trở nên lạnh lùng.
Ngu Thương: “…… con chỉ là ăn cơm.”
Nhìn thấy cha và ba nhỏ mật như , thật sự nghĩ nhiều, đáng lẽ nên xoay rời ngay khi thấy, nhưng lẽ chấn động quá lớn, chân như đóng đinh xuống đất.
Có lẽ, cũng tò mò xem rốt cuộc cha và ba nhỏ hôn thế nào. Không tưởng tượng nổi. Giống như cũng tưởng tượng nổi bản cùng Lộ Thu Diễm……
Ngưng . Ngu Thương lập tức cấm suy nghĩ linh tinh, dời mắt , mở miệng ăn nhập câu câu : “Các cứ ăn , con ăn chút đồ vặt là .”
Điền Nguyễn vội biện giải: “Tôi hôn tới miệng Ngu !”
“……”
Càng giải thích càng kỳ quái.
Ngu Kinh Mặc đồng hồ, như thể việc gì: “Trước đến bệnh viện xem Chủ tịch Đỗ, về kịp ăn cơm.”
Điền Nguyễn còn mặc áo tắm dài, cạnh Ngu Kinh Mặc thì hở xương quai xanh, lộ đùi, đúng là . Cậu lập tức túm chặt vạt áo tắm: “Em quần áo.”
Còn hai cha con mắt to trừng mắt nhỏ.
Ngu Kinh Mặc : “Về thấy loại chuyện , nhớ tránh .”
Ngu Thương: “……” Anh chỉ đơn giản về nhà ăn cơm, thế mà dạy dỗ.
Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá.
Ngu Thương: “Cha, ?”
Ngu Kinh Mặc: “Con tắm ?”
Ngụ ý quá rõ ràng, Ngu Thương hiểu. Anh lập tức về phòng: “Con tắm.”
“Một vai chính công, cả ngày lo theo đuổi vợ , chạy khắp nơi.” Ngu Kinh Mặc vẫn hiểu nổi. Chẳng lẽ vì còn nhỏ nên thông suốt?
Hắn gọi quản gia: “Cuối tuần mời nhà Lộ Thu Diễm đến làm khách.”
Quản gia kinh hãi: “Ngài định đ.á.n.h nhà Lộ thiếu gia? Ngàn vạn ! Thiếu gia sẽ buồn đến c.h.ế.t mất!”
“……”
Ngu Kinh Mặc xoa trán: “Không đánh. Là tiếp đãi đàng hoàng.”
Quản gia lập tức nở hoa mặt: “Tôi ngay nhân hậu, giúp Lộ thiếu gia Đông Sơn tái khởi!”
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt: “Ông thời xưa, hoạn quan tự ý đoán ý vua sẽ xử lý t.h.ả.m thế nào ?”
Quản gia run run, lập tức ngậm miệng, lùi mất hút.
Ngu Kinh Mặc uống một ngụm , sắc mặt lãnh đạm. Hắn làm từ thiện, nhưng luôn tưởng . Chỉ cần chút nhan sắc là dám mở cửa hàng, tự tin từ mà .
Trên đời thứ đều là trao đổi lợi ích. Muốn khiến làm việc tính toán lợi ích —— cho đến nay, ai làm .
“Ngu , em đồ xong .” Điền Nguyễn bước xuống cầu thang, giọng trong trẻo, gương mặt non nớt sạch sẽ như tờ giấy trắng, đầy sức sống.
Ngu Kinh Mặc đặt chén xuống, ngay cả bản cũng nhận ánh mắt dịu mấy phần. Hắn dậy, tự nhiên nắm tay : “Đi thôi.”
Ra khỏi trang viên, lên xe, Ngu Kinh Mặc chợt hồn, sắc mặt theo đó lạnh xuống.
Điền Nguyễn nhận , vì mặt Ngu Kinh Mặc dù lạnh vốn cũng gần như một kiểu: “Không đợi Ngu Thương ?”
“Không cần.”
“Ồ.”
Đám vai phụ trong phần cốt truyện , tham dự cũng khác biệt mấy.
Được một lát, Ngu Kinh Mặc , hỏi: “Em phát hiện gì bình thường ?”
Điền Nguyễn: “?? Không . Tóc tai, quần áo, giống hệt lúc sáng em gặp .”
“…… Tôi chỗ khác. Thí dụ như ngữ khí khi chuyện.”
“Ngữ khí? Anh thêm mấy câu nữa .”
Ngu Kinh Mặc nhất thời gì vô nghĩa, bèn : “Bộ đồ em mặc hôm nay tệ.”
Điền Nguyễn cúi đầu : “Tất nhiên , hàng hiệu mà.”
“Không bằng may đo riêng.”
Điền Nguyễn nâng tay: “Nách nó thiết kế , kiểu dơi. Buổi tối mặc hợp cảnh.”
“Em giơ tay lên, thấy .”
“……” Không thể đối thoại.
Ngu Kinh Mặc chờ câu tiếp theo: “Nói .”
Điền Nguyễn: “Ngữ khí Ngu vẫn như cũ, vẫn độc miệng như .”
“?”
Bốn mắt . Điền Nguyễn chịu thua: “Là bảo em , em thật đấy, bắt nạt em.”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi khi nào bắt nạt em?”
“Anh quần áo em , tức là xem thường em kiến thức nông, tuổi nhỏ, thẩm mỹ đầy đủ.”
“Em tự đ.á.n.h giá cũng khách quan đấy.”
“Anh xem bắt nạt em ?”
Ngu Kinh Mặc nhịn : “Rất bắt nạt.”
Điền Nguyễn trợn mắt: “Nếu bắt nạt em, em sẽ bỏ chạy. Em bây giờ là tiểu thiếu gia Đỗ gia, ?”
“Thế nào mới tính là bắt nạt? Em ghi .”
Điền Nguyễn mừng rỡ: “Em ghi , sẽ bắt nạt em nữa đúng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi sẽ duyệt . Ví dụ, nghĩa vụ giữa phu phu với thì tính là bắt nạt.”
“……” Nghĩa vụ giữa phu phu—— chẳng là… lên giường ?