Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:51:20
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn như một con thỏ phóng lên khán đài, lao nhanh đến bên cạnh Ngu Kinh Mặc, coi như một cái cột thu lôi to tướng. Nếu điều kiện cho phép, nhất định ôm chặt lấy đùi Ngu Kinh Mặc.
Hết đợt đến đợt khác, tiếng hò reo như sóng trào cuộn lên, giữa sân hai thiếu niên ôm ngã xuống chiếc mũ công chúa che chắn, tim đập rộn ràng, hồi lâu vẫn lấy tinh thần.
Hề Khâm đá nhẹ chân Ngu Thương, Ngu Thương lập tức bật dậy. Chiếc mũ công chúa trượt đến mép gương mặt đỏ bừng của Lộ Thu Diễm. Đôi mắt trong trẻo của y thể tin nổi mà Ngu Thương.
Yết hầu Ngu Thương khẽ động, đưa tay về phía y.
Lộ Thu Diễm giả vờ bình tĩnh, kéo tay để đỡ dậy. Dù cũng chỉ là chạm trán thôi, đến mức quá mất mặt.
khi y ngẩng đầu lên, Điền Nguyễn sớm biến mất. Những khác đều mang vẻ mặt kinh hãi bọn họ, khán đài càng náo nhiệt.
“Bọn họ hôn ?”
“Hôn .”
“A a a a a——!”
Lộ Thu Diễm lập tức nhận đúng. Dưới sự che khuất của chiếc mũ công chúa, đều mặc nhiên cho rằng y và Ngu Thương hôn môi??
“……”
Đội bóng rổ Đức Âm trầm mặc một mảng. Người dẫn chương trình lắp bắp : “Thật là một màn… vô cùng tuyệt mỹ… ngoài dự đoán. Tiếp theo mời đội bóng rổ Đức Âm nghỉ ngơi một giờ, mời đội trung học Phụ Thuộc và Nam Trung chuẩn cho trận đấu tiếp theo.”
Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm và những khác về khu nghỉ riêng của đội Đức Âm, dám gần, cố trơ mặt uống hiệu trưởng Lý chuẩn cho Ngu Kinh Mặc, làm bộ như khát.
“Còn thể thống gì nữa, thật mất mặt!” Hiệu trưởng Nhị Trung hừ lạnh.
Hiệu trưởng Lý nhẹ: “Bọn trẻ đùa giỡn thôi mà.”
“ cũng thể hôn môi giữa chốn đông , coi sân thi đấu thành nơi nào chứ?”
Điền Nguyễn nhịn nổi lên tiếng: “Xin hỏi ngài mắt nào thấy họ hôn? Rõ ràng chỉ là ngã, mà ngài như thật. Thân là hiệu trưởng mà còn bịa đặt?”
Hiệu trưởng Nhị Trung đầu hói đỏ cả lên: “Mặc kệ em vợ của Ngu Kinh Mặc , là học sinh Đức Âm, thì dáng chuyện với hiệu trưởng !”
Điền Nguyễn: “Tôi tôn kính Hiệu trưởng Lý.”
“Còn thì cần tôn kính?”
“Học sinh cũng là , ngài tôn trọng học sinh ? Ngài tôn trọng, cũng cần coi ngài là .”
“……” Hiệu trưởng Nhị Trung tức đến run : “Mồm mép giỏi lắm!”
Điền Nguyễn cảm thán: “Cuối cùng cũng câu tiếng , cảm ơn khen ngợi.”
Hiệu trưởng Nhị Trung suýt tức ngã nhào.
Điền Nguyễn kiêu căng tới mức cái đuôi sắp vểnh lên, thì Ngu Kinh Mặc đập nhẹ một cái mông. Điền Nguyễn giật , hoảng, “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc buồn : “Đi chuyện với đồng đội , ở đây đấu võ mồm với hiệu trưởng, đúng là đại nghịch bất đạo.”
Khi bốn chữ “đại nghịch bất đạo”, giọng trầm mềm, như lăn trong ngực, chỉ Điền Nguyễn thấy. Tai nóng lên, liền gật đầu chạy về phía đội bóng rổ Đức Âm.
Ngu Kinh Mặc bóng lưng , khóe môi cong lên dần hạ xuống, rũ mắt thưởng .
Hiệu trưởng Lý mỉm : “Đứa nhỏ đúng là luôn khiến bất ngờ.”
Ngu Kinh Mặc: “Chỉ cần đừng hù quá mức là .”
Điền Nguyễn chạy chậm về đội, càng chạy càng chậm, cuối cùng biến thành… bò về.
Uông Vĩ Kỳ trở từ lúc nào. Thấy khí quỷ dị, liền hỏi khắp nơi. Vừa thấy Điền Nguyễn là lập tức nhiệt tình nhào tới: “Huynh ! Hội trưởng với Lộ Thu Diễm hôn thật hả?”
Điền Nguyễn liếc : “Cẩn thận hóc dưa, coi chừng sặc phân.”
“……”
Vụ “sặc phân” Uông Vĩ Kỳ còn chuyện : vì một hiểu lầm dẫn đến giẫm đạp sự cố, tuy , nhưng đó trường phê bình tập thể, hội học sinh còn trừ mỗi 5 điểm kỷ luật, bao gồm cả Nam Mạnh Dao.
Hình tượng nữ thần mỹ phá vỡ, Nam Mạnh Dao từ đó càng thèm để ý Uông Vĩ Kỳ. Cậu năn nỉ thế nào cũng cứu vãn .
“…… Vậy rốt cuộc thật ?” Uông Vĩ Kỳ sang vẻ mặt nghiêm túc của Ngu Thương, cùng dáng vẻ thản nhiên của Lộ Thu Diễm. Hai như chẳng chuyện gì xảy .
“Không .” Điền Nguyễn dứt khoát phủ nhận, để tránh quan hệ hai hiểu sai quá sớm.
Uông Vĩ Kỳ gật đầu: “Tôi hiểu .”
Tình yêu bí mật thì thể công khai. Vậy sẽ góp một viên gạch, che giấu mối tình giữa hội trưởng và Lộ Thu Diễm.
Uông Vĩ Kỳ chạy ào tới cạnh Lộ Thu Diễm, vỗ vai: “Tôi yểm trợ cho .”
Lộ Thu Diễm hất , liếc mắt một cái, thấy Điền Nguyễn đang bò bò gần, bèn ngoắc tay: “Lại đây.”
Điền Nguyễn lập tức chạy tới, chen Uông Vĩ Kỳ , cạnh Lộ Thu Diễm, dáng ngoan ngoãn.
Uông Vĩ Kỳ phịch đất: “……”
Lộ Thu Diễm khoanh tay, hừ nhẹ: “Anh chạy trốn nhanh ghê.”
Điền Nguyễn: “Có lẽ vì giỏi… chạy bài.”
“?”
“Chơi bài mà, chạy trốn cũng nhanh.”
Lộ Thu Diễm , im lặng một lát hỏi: “Anh thật sự cố ý dựa ?”
“…… Trời đất chứng giám, bất kỳ ý đồ gì an phận với .”
“Vậy thì .” Lộ Thu Diễm yên tâm. Y khó lắm mới một bạn quái lạ như Điền Nguyễn, tình bạn biến chất —— nhưng mà cũng cần lo lắng quá, dẫu Điền Nguyễn là… vợ Ngu Kinh Mặc.
Nếu Điền Nguyễn mà ý đồ khác với y, chắc chắn khi trở về Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h cho bẹp dí ……
Trường Trung học Phụ thuộc xem trọng trận đấu với Nam Trung. Hôm qua tuy thua một trận, nhưng điểm cách biệt lớn, vẫn xem là một hắc mã. Dưới sự dẫn dắt của Hải Triều, thực lực dần phát huy, sung mãn như thủy triều. Nam Trung thì như chẻ tre, trong sân cuối cùng tạo thành thế cân bằng, xuất sắc đến mức khiến khán đài reo hò ngừng.
Điền Nguyễn: “…… Xem chúng với Nhị Trung đúng là gà trống đá .”
Lộ Thu Diễm hờ hững, cằm nâng: “Mấy bên Nam Trung , quen ?”
Điền Nguyễn kỹ, giật phát hiện đúng là mấy tên cao kều từng cùng chơi bóng: “Bọn họ là Nam Trung? Còn tưởng học sinh thể thao trường nào.”
“Nam Trung cách nhà xa, thường xuyên gặp nên quen.”
Trong sân đuổi bắt giằng co, đến hiệp bốn thì điểm hòa, thi đấu thêm năm phút hiệp phụ.
Năm phút thi đấu lên đến cao trào, khán đài hô vang hết đợt đến đợt khác ——
“Trường Trung học Phụ thuộc! Vĩnh viễn chịu thua!!”
“Nam Trung Nam Trung! Soái ca thành tường đông!!!”
Các trường khác: “???”
Không thể , ngoài một Hải Triều, nam sinh Nam Trung nào cũng cao ráo chân dài, diện mạo tuấn tú, đúng là tổ hợp soái ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-73.html.]
Điền Nguyễn ghé tai Lộ Thu Diễm: “Dù cũng là xoay quanh bên cạnh .”
Lộ Thu Diễm: “?”
Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc.
Nam Trung 23 điểm, Trường Trung học Phụ thuộc 22 điểm, đáng tiếc thể chung kết.
Kế tiếp là trận đấu giữa Đức Âm và Nam Trung.
Học sinh Đức Âm hô khẩu hiệu: “Đức Âm! Đức Âm! Nhất định thắng!”
Trường khác: “Khẩu khí thật lớn.”
Đức Âm: “Chúng ăn xong đều đ.á.n.h răng, khẩu khí.”
“……”
Thế là ấn tượng về đám học sinh quý tộc càng in sâu.
Đội bóng rổ Đức Âm im lặng một mảnh.
Điền Nguyễn khuấy động khí: “Mọi yên tâm, Lộ Thu Diễm đây, chắc chắn thắng.”
Lộ Thu Diễm: “Tôi gánh trách nhiệm đó, đừng lôi .”
Hề Khâm đẩy kính mắt: “Tôi thấy chiêu của Điền Nguyễn hồi nãy hữu dụng. Nếu để Hắc Đại Tráng húc bay chủ lực Nam Trung, khi sẽ thắng.”
Hắc Đại Tráng vỗ ngực: “Để lo!”
Ngu Thương tán thành: “Như quá bỉ ổi, ảnh hưởng danh tiếng Đức Âm.”
Hề Khâm: “Vốn dĩ chúng là đội ba hạng, quy tắc cũng bình thường.”
Ngu Thương: “Tôi đồng ý.”
Hề Khâm: “Giơ tay biểu quyết.”
Một , hai , ba giơ tay, cộng thêm Hề Khâm là bốn phiếu.
Ngu Thương: “……”
Hề Khâm nhạt: “Thiểu phục tùng đa . Chuẩn lên sân.”
Điền Nguyễn hít sâu một . Nguyên tác miêu tả tỉ mỉ trận , chỉ cuối cùng Đức Âm thắng. Còn thắng thế nào, cũng rõ.
Nghỉ mười phút, nam sinh Nam Trung uống đồ bù nước, thần thái rạng rỡ lên sân, xếp hai bên vòng giữa.
“Hắc, tiểu khoai tây, gặp .” Một nam sinh cao to của Nam Trung với Điền Nguyễn: “Lên sân chúng để lọt lưới .”
So với đám cao kều đó, chiều cao Điền Nguyễn ở phương nam vốn thấp, nhưng cạnh nhóm nhân vật chính cao mét chín thì trông đúng là lùn thật.
“Xem khoai tây , sân sẽ .” Điền Nguyễn tự tin khả năng bật nhảy của .
Nam Trung chế độ nhân vật phụ: “Lộ Thu Diễm, cuối cùng cũng chính thức đối đầu.”
Lộ Thu Diễm: “Tôi cũng sẽ nhân nhượng.”
“Chỉ dựa một , e là đủ.”
“Đồng đội đa phần đúng là heo, nhưng cũng vài cái bất ngờ.”
“Vậy cứ chờ xem.”
Trọng tài tung bóng, còi vang, trận đấu bắt đầu.
Nam Trung tấn công như vũ bão giành bóng, xông thẳng sân Đức Âm, nhưng ngay đó Điền Nguyễn chặn , bật nhảy đoạt bóng, ba bước truyền cho Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm một vượt ba , rổ đầu tiên.
Đức Âm reo hò.
Điền Nguyễn nhảy cẫng: “Úc gia!!”
ngay đó, Nam Trung liên tiếp ghi hai bàn, còn ném một cú ba điểm.
Học sinh Đức Âm nóng ruột: “Đức Âm Đức Âm! Nhất định thắng!”
Hắc Đại Tráng như con thú xông tới Nam Trung, húc bay từng một.
“……”
Trọng tài thổi còi: “Hắc Đại Tráng phạm quy! Phạm quy! Phạm quy!”
Nam Trung húc ngã bò dậy, choáng váng: “Cái gì ? Động đất ?”
Điền Nguyễn giơ ngón cái: “Hắc đại ca! Tuyệt lắm!”
Đội trưởng Nam Trung tức phát điên: “Tụi khúc gỗ!”
Sang hiệp hai, Hắc Đại Tráng húc bay một , phạm quy bốn , ép rời sân, đổi Uông Vĩ Kỳ . Uông Vĩ Kỳ tiếp tục húc bay Nam Trung.
Nam Trung chịu yếu thế, cũng húc Đức Âm.
Quả bóng rơi giữa sân ai giành, hai bên thành đội xe va chạm, ai nhường ai.
Mọi : “…………”
Đây là bóng rổ? Hay đấu vật?
Điền Nguyễn húc bay ba, lăn đến cạnh bóng, còn trong khu ba điểm.
Cậu ôm bóng, ném thử.
Quay thấy hai đội vẫn húc , ném.
Liên tục hơn hai mươi cú, hiệp kết thúc. Trọng tài thổi còi.
Đức Âm 25 điểm, Nam Trung 1 điểm.
Mọi : “…………”
Điền Nguyễn ôm bóng nhảy: “Úc gia! Úc gia!”
Nam Trung: “……”
Đừng gọi nữa!! Gọi ‘Úc gia’ là ám ảnh mất !!!
Vì “ngoài ý ” mà cách biệt điểm , hai hiệp Đức Âm còn gặp trở ngại, tổng điểm vượt Nam Trung, đoạt quán quân liên minh bốn trường.
Giữa tiếng vỗ tay sân, Điền Nguyễn về phía Ngu Kinh Mặc, vui sướng nhảy lên: “Úc gia!!!”
Ngu Kinh Mặc cong khóe môi: “Ừm, úc gia.”
Mọi : “…………”
Cái gì bốn trường liên minh? Rõ ràng là bốn trường liên hoan!