Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:50:06
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đội hình tạm thời của Đức Âm trong trận bóng rổ gồm: tiền phong Lộ Thu Diễm, trung phong Ngu Thương, hậu vệ Điền Nguyễn, chuyền bóng Uông Vĩ Kỳ và Hề Khâm. Người dự bổ sung là “Đại Tráng” hội trưởng bộ thể dục, vì dáng đen vạm vỡ nên gọi là “Hắc Đại Tráng”.
Hắc Đại Tráng tức giận : “Ngay cả nhân vật nhỏ như cũng tranh!”
Mao Thất an ủi : “Cậu cũng đen lắm, gọi là Bạch Đại Tráng .”
Một bảo tiêu khác chen : “Hắc Đại Tráng, Bạch Đại Tráng, cũng dáng đấy, giống Hắc Bạch Vô Thường.”
Đại Tráng: “……”
Hai vị “Đại Tráng” vốn chẳng quen . Hắc Đại Tráng lúc MC xướng tên thì lập tức bật dậy như con tinh tinh khổng lồ đ.ấ.m ngực, tiếng hô vang dội như sư t.ử gầm. Hai cánh tay thô to “ha” một tiếng giơ lên, cố tình phô bày cơ bắp cuồn cuộn.
Nam sinh Đức Âm phấn khích vung tay: “Hắc đại ca! Hắc đại ca!”
Uông Vĩ Kỳ hâm mộ đến sắp c.h.ế.t: “Má, quá ngầu luôn!”
Điền Nguyễn: “Tôi hiểu luôn.”
Loại kiểu “trung nhị” như thế , chắc chỉ Uông Vĩ Kỳ thấy ngầu. Điền Nguyễn sang , thấy Lộ Thu Diễm ánh mắt đầy tán thưởng: “Đây mới là đàn ông thật sự.”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu lập tức đổi giọng: “Hắc đại ca, ngài ngầu bạo! Uông Vĩ Kỳ còn kịp sân, ngài chỉ cần một cú đ.ấ.m là đủ đ.á.n.h bay cả đám Nhị Trung não tàn!”
Uông Vĩ Kỳ: “???”
Lộ Thu Diễm nghiêm túc hỏi Uông Vĩ Kỳ: “Hay là đổi ? Cậu xuống dự ?”
Uông Vĩ Kỳ: “Không cần! Tôi nhất định sẽ đ.á.n.h !”
Trọng tài thổi còi, cầm loa nhỏ gọi: “Hai đội vị trí hai bên vòng giữa sân.”
Đồng phục Đức Âm là xanh trắng, Nhị Trung là đen xám, tự cho là ngầu mà giơ ngón giữa với Đức Âm. Uông Vĩ Kỳ thấy , lập tức giơ ngón giữa đáp lễ.
Trong màn “chào hỏi bằng ngón giữa”, trọng tài giữa sân trợn mắt, cầm bóng, giới thiệu luật thi đấu: “Trận đấu chia làm bốn hiệp, mỗi hiệp 12 phút. Nếu hiệp 4 hai bên hòa điểm, sẽ hiệp phụ 5 phút.”
Ngay đó, trọng tài phổ biến quy tắc phạm và kỹ thuật. Xác nhận hai đội sẵn sàng, trọng tài tung bóng ở giữa sân ——
Tiếng còi như s.ú.n.g lệnh, Lộ Thu Diễm và tên đầu trọc của Nhị Trung cùng lúc bật nhảy tranh bóng.
Lộ Thu Diễm lao lên như mãnh hổ, nhưng đầu trọc tuy cao to linh hoạt bằng , bóng cướp mất, gã c.h.ử.i một tiếng lập tức lui về phòng thủ.
Ngoài vạch ba điểm, Lộ Thu Diễm chặn , bóng chuyền sang cho Ngu Thương. Ngu Thương đập bóng một cái, bật nhảy, ném bóng cực cao ——
“?”
Xa như mà vẫn ném , đúng là trâu bò.
Bóng đập mạnh vành rổ nhưng một phòng thủ nhảy lên chụp mất như con khỉ vồ trăng. Bóng rơi tay đầu trọc.
Đầu trọc lừa bóng xông lên, nhưng chỉ đập bóng ba , đến thứ ba liền buông chuyền.
Điền Nguyễn lao tới, trực tiếp móc bóng như khỉ trộm nguyệt, đẩy phía ngoài rổ, đúng lúc Uông Vĩ Kỳ nhận bóng.
Uông Vĩ Kỳ nhớ rõ nhiệm vụ chính là chuyền bóng cho Lộ Thu Diễm hoặc Ngu Thương, nhưng chuyền cho ai bây giờ? Chạy một bước, hai bước, ba bước, hoảng loạn ném đại cho Lộ Thu Diễm.
Giữa đường, đầu trọc lao tới, giả vờ vô tình va mạnh Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm ngã xuống đất.
“Lộ Thu Diễm!” Điền Nguyễn y sẽ thương trong trận , nhưng giảm nhẹ mức độ nên lập tức giơ tay gọi trọng tài.
Trọng tài thổi còi tạm dừng.
Đầu trọc nhún vai: “Tôi cố ý, ai yếu như .”
Lộ Thu Diễm dậy, với trọng tài: “Tôi , tiếp tục.”
Điền Nguyễn: “Không , đây là phạm quy, trừ điểm.”
Trọng tài: “Ghi một phạm . Từ thứ tư trở , mỗi phạm đội đối phương sẽ ném phạt.”
Đầu trọc đắc ý Điền Nguyễn, kiêng dè mà : “Phạm bốn cũng đủ tiễn mấy khỏi sân .”
Điền Nguyễn: “Vậy ? Uông Vĩ Kỳ.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức bước tới, giơ ngón giữa.
Điền Nguyễn ghé tai gì đó, Uông Vĩ Kỳ lập tức nghiêm túc gật đầu: “Tôi hiểu.”
“Các gì ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Uông Vĩ Kỳ mặt đầy hào quang thánh mẫu: “Hy sinh bản , thành , đáng giá.”
“?”
Hiệp 1 tiếp tục.
Còn tám phút cuối, hai bên tranh giành từng giây. Bóng về tay Uông Vĩ Kỳ. Mọi đều tưởng sẽ chuyền cho Lộ Thu Diễm, ai ngờ bất ngờ ném bóng thẳng … hạ bộ đầu trọc.
“A ~” đầu trọc hét thảm.
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Uông Vĩ Kỳ hoảng hốt với Điền Nguyễn: “Cái .”
Điền Nguyễn bật dậy, chắn bóng ném trả cho Uông Vĩ Kỳ: “Dùng hết sức mà ném!”
Tiểu vũ trụ của Uông Vĩ Kỳ bùng nổ, dồn hết sức bình sinh, trực tiếp ném bóng thẳng “mệnh căn” của đầu trọc.
“A!!!” Đầu trọc kêu t.h.ả.m một tiếng.
Uông Vĩ Kỳ: “…………”
Cả sân: “…………”
Giống như xâm phạm tinh thần, Uông Vĩ Kỳ giận điên, giật bóng, liên tiếp nện thêm hai cú nữa đầu trọc.
Đầu trọc như một con “tiểu quái” khó diệt, Uông Vĩ Kỳ đ.á.n.h ngã gục tại chỗ, thể lên, mặt đỏ bừng, hai tay ôm chặt hạ .
Trọng tài lập tức thổi liền bốn hồi còi, phán Uông Vĩ Kỳ phạm , sang hỏi đầu trọc: “Cậu còn lên sân ?”
Đầu trọc: “Nó… lên nổi.”
Trọng tài: “Cái gì?”
Đầu trọc: “Là… phía .”
Trọng tài cúi đầu thoáng qua, cay mắt suýt bật . Đầu trọc hai cầu thủ dìu xuống sân, chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu căm hận chằm chằm Uông Vĩ Kỳ.
Uông Vĩ Kỳ kêu như sắp : “Tôi… còn trong sạch nữa!” bỏ chạy.
Điền Nguyễn: “……”
Hiệp một kết thúc trong cảnh tượng như c.h.ế.t lặng.
Nhị Trung: 0 điểm.
Đức Âm: 0 điểm.
Không khí lặng ngắt như tờ. Cả bốn vị thầy đều mang vẻ mặt “Cái quỷ gì xảy ”.
“Đây là kế sách nghĩ đó hả?” Ngu Thương uống ngụm nước khoáng mang theo.
Điền Nguyễn nghiêm túc: “Uông Vĩ Kỳ là một tráng sĩ. Tôi sẽ mãi ghi nhớ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-72.html.]
Lộ Thu Diễm: “Loại bỏ một đầu trọc cũng coi như ích. Hiệp để Hắc Đại Tráng lên đỉnh.”
Hắc Đại Tráng gồng n.g.ự.c phô cơ: “Lộ yên tâm!”
Hề Khâm đẩy mắt kính, chỉnh gọng: “Đầu trọc ngã , còn loại giảo hoạt.”
Nghỉ mười phút, Điền Nguyễn năm phút thầy Hồ gọi: “Khụ khụ… Có tìm em.”
Điền Nguyễn mơ hồ: “Khụ khụ là ai?”
Râu dê của thầy Hồ giật giật: “Là… rể em.”
Điền Nguyễn gặp Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc chậm rãi rót cho một ly : “Khát nước ? Uống chút .”
Điền Nguyễn cầm lên, uống một ngụm ấm, đó sực nhớ đang “uống của đại lão”, bèn : “Em uống nước khoáng là , uống cái phí lắm.”
Ngu Kinh Mặc: “Trà vốn là để giải khát.”
Nhiều thấy cảnh đó, thấy Điền Nguyễn ung dung giữa đám lãnh đạo, còn thoải mái uống do đại lão Ngu Kinh Mặc rót, chẳng bao lâu tin tức lan khắp trường ——
Điền Nguyễn chính là em vợ Ngu Kinh Mặc.
Không đồn rằng Ngu Kinh Mặc lạnh lùng, gần ai ? Mà còn đích tới xem em vợ thi đấu?
“Ngu đại lão chắc chắn yêu vợ.” Có đoán , “Cho nên yêu ai yêu cả đường .”
“Nghe vợ leo lên giường mới cưới mà?”
“Ai yêu thật leo giường, chỉ ghen tị phát điên.”
“Vợ của đại lão chắc chắn là công t.ử hào môn, chẳng thèm để ý mấy lời đồn vớ vẩn.”
“Chỉ cần em trai là , chắc chắn là trai .”
“Chuẩn! Thần tiên vợ, che giấu kỹ cho ai thấy.”
……
Hiệp hai bắt đầu, Đức Âm đổi Hắc Đại Tráng sân, Nhị Trung một NPC vô danh, đội trưởng tạm thời là tên “khỉ ốm”.
Khỉ ốm trợn mắt: “Tôi đầu trọc, mơ đ.á.n.h lén hả?”
Bên Đức Âm ai thèm đáp.
Điền Nguyễn: “Úc gia! Tất thắng!”
Lộ Thu Diễm: “Tất thắng.”
Hề Khâm: “Nói ‘tất thắng’ cẩn thận nghi quảng cáo đó.”
Học sinh Đức Âm: “Tất thắng!!!”
Mười lăm phút : Đức Âm 6 điểm, Nhị Trung 3 điểm.
Hiệp ba: Đức Âm 8 điểm, Nhị Trung 6 điểm.
Không gì bất ngờ, Đức Âm chắc chắn sẽ thắng. đúng như nội dung gốc, đến tiết thi đấu cuối cùng, Lộ Thu Diễm khỉ ốm ngáng chân làm trật mắt cá, mà đế giày của khỉ ốm giấu lưỡi dao.
Khỉ ốm cố ý giữ chiêu bẩn đến hiệp cuối, suýt nữa lật ngược trận đấu.
Điền Nguyễn chịu nổi cảnh Lộ Thu Diễm thương, khi bắt đầu hiệp 4 liền giơ tay: “Trọng tài, báo cáo. Giày của khỉ ốm bên Nhị Trung giấu lưỡi dao.”
Toàn trường ồ lên. Khỉ ốm tức điên, nhảy dựng: “Cậu vu khống !”
Điền Nguyễn mỉm nhàn nhạt: “Vừa nãy cố ý giày, cởi cho trọng tài kiểm tra . Nếu vu khống , rút khỏi trận.”
Giọng trọng tài lập tức nghiêm : “Khỉ ốm, mời cởi giày cho kiểm tra.”
Khỉ ốm nổi điên: “Thế cũng tố luôn! Giày bọn họ cũng lưỡi dao! Kiểm tra thì kiểm tra hết!”
Điền Nguyễn: “Được thôi.”
“……”
Cả đội bóng rổ đều cởi giày đưa cho trọng tài kiểm tra. Giày bên Đức Âm vấn đề gì, mùi kỳ lạ. đến giày bên Nhị Trung, trọng tài lập tức đeo lên vẻ mặt đau đớn, nhịn lẩm bẩm: “Giày mấy … thật sự là thối.”
Khán giả cạnh sân bật .
Nhị Trung: “……”
Gót giày của khỉ ốm quả nhiên gắn lưỡi dao, còn kèm chốt bật, suýt nữa cứa tay trọng tài. Khỉ ốm nhục nhã hóa tức giận, trừng Điền Nguyễn: “Cậu chờ đó!”
Điền Nguyễn vỗ tay với Lộ Thu Diễm: “Úc gia! Lại tiễn thêm một pháo hôi.”
Khỉ ốm: “……”
Hiệp 4 thi đấu vô cùng kịch liệt.
Không còn đầu trọc và khỉ ốm, Nhị Trung giống như gà bay ch.ó sủa, đ.á.n.h loạn xạ, liên tục phạm , kéo dài thời gian thi đấu. Họ kiểu “ thua thì phá cho tới cùng”, kéo phút nào phút đó.
Bên trái một tên đ.â.m tới, Điền Nguyễn né. Bên tên khác đ.â.m tới, Điền Nguyễn tiếp tục né.
Đập, đập, đập – cảnh tượng chẳng khác gì đàn tơ lụa đang nhảy lên giường.
Mọi : “……”
Nhị Trung: “Mẹ nó! Hắn là thỏ ??”
Điền Nguyễn bật nhảy lên rổ, một cú úp rổ thẳng.
Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc ——
Đức Âm 6 điểm, Nhị Trung 0 điểm.
Tổng điểm: Đức Âm 20, Nhị Trung 9. Đức Âm thắng.
Điền Nguyễn kích động ôm chặt lấy Lộ Thu Diễm: “Chúng thắng ! Chúng thắng ! Chân , ha ha ha ha ——”
Lộ Thu Diễm: “?”
Học sinh Đức Âm và nam sinh trung học phụ thuộc đều reo hò, vỗ tay rầm rộ, tung hoa tung kẹo, còn ném cả đồ ăn vặt, trái cây, mũ sân.
Một chiếc mũ công chúa bay đến, rơi đúng lên đầu Điền Nguyễn. Cậu che mất tầm , lắc đầu, môi vô tình chạm mặt Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn: “……”
Hai lập tức dừng , Lộ Thu Diễm trừng : “Anh hôn làm gì?”
Điền Nguyễn vẫn đội mũ công chúa, ngây ngốc : “Tôi ! Là ngoài ý ——”
Ầm một tiếng, như sấm nổ giữa trời.
Điền Nguyễn hoảng loạn: Không lẽ chỉ mới lỡ chạm mặt nam chính trời đánh??
Không , c.h.ế.t!
Linh quang lóe lên, Điền Nguyễn lao về phía Ngu Thương: “Con trai, lên!”
Cậu đẩy mạnh, Ngu Thương nhào Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm đè ngã, Ngu Thương vô tình hôn lên trán y.
Điền Nguyễn lập tức lấy mũ công chúa che kín hai , giấu đầu hở đuôi.
Mọi : “!!!”
Sét giáng xuống. Điền Nguyễn sống sót qua kiếp, lập tức lao thẳng về phía Ngu Kinh Mặc —— Cứu mạng!!!