Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:49:43
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn cách Ngu Kinh Mặc hai bước, dụ hoặc cái gì mà dụ hoặc, rõ ràng như ban ngày mắt , loại lời cũng quá mất tự nhiên.
Ngu Kinh Mặc bình thản , gương mặt chậm rãi nhiễm hai mảng đỏ nhạt, khóe môi cong lên nhàn nhạt: “Hiệu trưởng Lý mời đến tham quan, bốn trường liên minh cũng coi như việc lớn của Tô Thị.”
Một cái liên minh giữa trường cấp ba thì thể là chuyện lớn gì? Căn bản đến mức tin tức lên trang đầu, phóng viên cũng chỉ hai .
Điền Nguyễn gật đầu, vạch trần, nhưng nếu nghĩ rằng Ngu Kinh Mặc đến đây là vì thì đúng là tự đa tình, nghĩ tới nghĩ lui, mục đích vẫn là xã giao.
“Đi thôi.” Ngu Kinh Mặc , “Đừng chỗ đông lâu.”
“Ừm.” Điền Nguyễn phẩy tay, “Bye bye.”
Ngu Kinh Mặc cong môi .
Điền Nguyễn nhanh chân đuổi theo đội học sinh hội, tiếp tục tuần tra.
Nói trùng hợp cũng trùng hợp, lớp 11A8 là lớp gần bục diễn thuyết nhất. Một nữ sinh tóc ngắn, hai mắt sáng rực thấy cảnh tượng , trong tay quyển sổ nhỏ ghi : “Mỗ đại lão và em vợ mờ ám mười tám thức, thiếu niên tài tuấn đại lão ép buộc ngày đêm, nhan sắc mong manh nhan sắc mê hoặc, trai thể tự thoát…”
“Khặc khặc khặc ~” Chúc Chi Chi gian.
Không xa bên cạnh, Nam Mạnh Dao vô tình liếc sang trang sổ nhỏ , lập tức cảm thấy đôi mắt ô nhiễm, khinh bỉ Chúc Chi Chi.
Chúc Chi Chi phát hiện, lập tức đóng sổ, “Nhìn gì mà ? Cẩn thận luôn mười tám cấm.”
Nam Mạnh Dao: “……”
Cô trợn mắt, dời ánh chỗ khác.
Chúc Chi Chi đ.á.n.h giá Nam Mạnh Dao, trong lòng thở dài: cũng là một đại mỹ nữ, mà tính tình khó ưa như —— nhưng cũng hợp vibe. Đáng tiếc chỉ hứng thú với tiểu thuyết nam-nam.
Học sinh hội duy trì trật tự, dù học sinh trường bạn nhiều bất mãn, dần dần cũng yên . Hiệu trưởng Lý bục diễn thuyết phát biểu, đó là lãnh đạo trường khác, ai nghiêm túc , đều đội bóng rổ cao ráo trong sân.
Cho đến khi hiệu trưởng Lý : “Hôm nay đặc biệt mời Chủ tịch Tập đoàn Cây Sồi Xanh, ngài Ngu Kinh Mặc tới tham quan đại hội, xin hoan nghênh ngài phát biểu vài lời.”
Nghe tên Ngu Kinh Mặc, học sinh Đức Âm đồng loạt đầu. Học sinh trường khác qua tên , phản ứng gì, nghĩ chắc là lãnh đạo hói đầu lùn lùn nào đó.
Cho tới khi âm thanh trầm thấp, nhã nhặn, mang theo từ tính vang lên qua loa sân: “Hoan nghênh các bạn học sinh tới Đức Âm tham gia liên minh bốn trường. Hữu nghị là , thi đấu là . Hi vọng đều thể vui vẻ theo dõi trận đấu.”
Toàn trường im lặng ——
Đặc biệt là nhóm nữ sinh thích mộng tưởng, lập tức giọng đ.á.n.h gục. Đây là giọng thần ban cho ? Nghe quá .
Sao thêm vài câu nữa chứ?
Người gần thể thấy rõ dung mạo tuấn mỹ vô song của Ngu Kinh Mặc, xa vẫn thấy hình cao ráo thẳng tắp của . Trong nháy mắt, bao trái tim thiếu nữ cướp sạch.
“Nghe Ngu Kinh Mặc kết hôn .”
Thiếu nữ mộng tan nát đầy đất, khắp nơi than .
Ngu Kinh Mặc chỉ lên sân khấu một , đó ngay ngắn khán đài cao, như thiên thần ngoài bụi trần, cao quý xa cách.
Trợ lý vội vàng pha rót nước, tiện thể quan sát xem phu nhân của tổng tài đang ở —— chung, khí chất cao quý của Ngu Kinh Mặc đều tạo nên nhờ trợ lý bận rộn xoay như chong chóng phía .
Ánh mắt trợ lý như chim ưng quét một vòng, đột nhiên chỉ một chỗ: “Phu nhân ở bên .”
Ngu Kinh Mặc theo, giữa đám Điền Nguyễn hình như cũng đang , còn nở một nụ .
Điền Nguyễn nhỏ giọng với Ngu Thương: “Cha đúng là B-king trường, siêu tạo khí chất.”
Ngu Thương mặt cảm xúc: “Những lời sẽ chuyển cho .”
Điền Nguyễn: “Đừng mà! Tôi cố ý, bẩm sinh khí tràng lãnh đạo.”
Ngu Thương: “Vậy tự .”
Điền Nguyễn: “……” Cậu mà thật sự chuyển lời thì toi mất.
Loa phát thanh vang lên giọng nữ của hiệu trưởng Lý: “Chúc mừng Nam Trung hôm qua thắng trường Trung học Phụ Thuộc ở trận 1v1. Hiện tại mời trường Trung học Phụ Thuộc và Nhị Trung thi đấu hữu nghị.”
Bốn trường gồm: Đức Âm, Trung học Phụ Thuộc, Nam Trung, Nhị Trung.
Hôm qua Nam Trung đấu với Trung học Phụ Thuộc, Nam Trung thắng.
Hôm nay Trung học Phụ Thuộc đấu với Nhị Trung, ai thắng sẽ tiếp tục vòng. Ai thua thì loại.
Sau đó Nhị Trung sẽ đấu với Đức Âm.
Người Trung học Phụ Thuộc lên sân đều ỉu xìu. Bên Nhị Trung thì xoa tay khí thế hừng hực, dáng nhất định thắng. Đội bóng rổ khác cũng rời sân, nhường chỗ. Phóng viên hàng đầu bắt đầu chụp ảnh.
Điền Nguyễn khán đài từ xa: “Ê, Hải Triều ?”
Ngu Thương đầu liếc : “Ừm.”
“Hắn ở đội Trung học Phụ Thuộc mà cũng thua ?”
“Hắn chơi bóng rổ lợi hại lắm ?”
“…… Cũng hẳn như .” Điền Nguyễn chỉ là cảm thấy, dù gì cũng chọn vai phụ công, thể dễ dàng thua như .
“Cho dù năng lực cá nhân mạnh, cũng nghĩa là thể dẫn dắt cả một đội. Bóng rổ quan trọng nhất vẫn là phối hợp.”
“Ờ.” Điền Nguyễn về hướng phòng đồ, “Tôi tìm Lộ Thu Diễm.”
Ngu Thương một tiếng với học sinh hội, cùng Điền Nguyễn đến phòng đồ lớp 11A6.
Không ngờ thấy ai, Điền Nguyễn gọi một nam sinh hỏi: “Đội bóng rổ ?”
Nam sinh ôm bụng, mặt mũi khổ sở, quần áo cũng là trong đội bóng rổ: “Đều ở trong nhà vệ sinh.”
“??”
“Trời ạ, ai bỏ t.h.u.ố.c xổ nước khoáng của đội bóng rổ, từng một nổ pháo trong WC.”
“……” Miêu tả “nổ pháo” quá chân thực .
Ngu Thương nhíu mày: “Mọi đều uống nước đó?”
Nam sinh: “Chỉ Lộ Thu Diễm uống, nhưng một cũng trụ . Tôi thấy chỉ thể bỏ thi.”
Bảo đội bóng rổ trường Đức Âm sân khởi động, hóa cao lãnh, mà là đang… tiêu chảy tập thể.
Nam sinh thở hổn hển, bỗng nhiên mặt xanh mét: “Không xong, sắp b.ắ.n pháo ——” xong kẹp m.ô.n.g chạy như gió WC.
Điền Nguyễn về phía WC, mấy nam sinh trường khác định đó, nhưng đến năm giây hốt hoảng chạy , như thể loạt pháo công kích đến ngây dại.
“……”
Sự im lặng hôm nay thuộc về Ngu Thương. Anh tuyệt đối đến gần cái WC .
Điền Nguyễn cũng dám bước “chiến trường” đang b.ắ.n tứ tung, còn lùi hai bước: “Lộ Thu Diễm chắc ở trong đó chứ?”
Ngu Thương: “Chắc chắn . Chúng chỗ khác tìm.”
Hai lập tức lùi , Điền Nguyễn xoay liền đụng một nam sinh, hai mặt cách cực gần. Điền Nguyễn kịp giữ thăng bằng, suýt nữa đè lên đối phương, khi sắp xảy một cái “hôn ngoài ý ”, nam sinh kéo , Điền Nguyễn loạng choạng, may mắn ngã nhào.
Điền Nguyễn đầu , Lộ Thu Diễm đang nhào lên Ngu Thương.
“Oa ~” quả nhiên nhân vật chính thì thể vấp loại tình huống hổ như vai phụ.
Lộ Thu Diễm lập tức đẩy Ngu Thương : “Làm gì ?”
Ngu Thương ung dung móc t.h.u.ố.c mỡ: “Cho thuốc. Một ngày ba , tối về tự bôi thêm một .”
“Không cần, .”
Ngu Thương nắm cổ tay y kéo : “Đi phòng đồ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-71.html.]
Lộ Thu Diễm ngượng ngùng kéo, liếc Điền Nguyễn một cái: “Anh đực đó làm gì?”
Điền Nguyễn vui vẻ: “Tôi sẽ làm phiền thế giới hai của các .”
“…… Cút.”
Điền Nguyễn làm phiền, nhưng cũng cút. Lặng lẽ phòng đồ, trốn tủ trộm —— mà nhân vật chính công thụ căn bản hai thế giới, bởi vì Uông Vĩ Kỳ từ chui , còn sáng chói hơn cả cái bóng đèn là Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “……”
Uông Vĩ Kỳ: “Mấy tên khốn , đúng là ! Vậy mà nghĩ trò vô sỉ như . Lộ Thu Diễm, yên tâm, gia nhập, đội bóng rổ sẽ thua.”
Lộ Thu Diễm: “Vẫn còn thiếu .”
Uông Vĩ Kỳ: “Đã hội trưởng đây mà, đúng hội trưởng?”
Ngu Thương bình thản bôi t.h.u.ố.c cho Lộ Thu Diễm, đó y cởi đồng phục đổi sang áo bóng rổ: “Trong hội học sinh chơi bóng rổ nhiều.”
Uông Vĩ Kỳ chút khách khí đ.á.n.h giá Lộ Thu Diễm: “Anh em, cơ bắp rắn đấy.”
Lộ Thu Diễm thản nhiên: “Từ nhỏ thích đ.á.n.h .”
“Ngầu thật.” Uông Vĩ Kỳ dứt lời, mắt bỗng xuất hiện một con thỏ trắng nhảy lên đầu , đúng, kỹ thì là .
“Điền Nguyễn? Sao đ.á.n.h ??”
Điền Nguyễn: “Ai cho phép thể Lộ Thu Diễm? Đó thứ thể ngắm!”
Uông Vĩ Kỳ: “Hả? Ngắm?”
Điền Nguyễn: “Không sai, chỉ Ngu Thương xem!”
Uông Vĩ Kỳ mơ hồ: “Hội trưởng, thể Lộ Thu Diễm chỉ cậuvđược ? Tại ?”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm: “…… Đừng bừa.”
Điền Nguyễn tặng một viên kẹo: “Uông Vĩ Kỳ, làm . Tôi học theo , giành tôn nghiêm cho đội bóng rổ của , tham gia trận đấu .”
Uông Vĩ Kỳ như tiêm adrenaline: “Anh em !”
Lộ Thu Diễm: “Dù chủ động tham gia, cũng sẽ đá lên sân bóng rổ.”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn chỉ Ngu Thương: “Cậu cũng , hộ tống bảo vệ cho Lộ Thu Diễm.”
Ngu Thương thản nhiên về phòng đồ lớp 1: “Không cần nhắc. Tôi thông báo cho hội học sinh, nhất định sẽ đủ.”
Hơn mười phút , sự dẫn đầu của Lộ Thu Diễm, bảy tám lượt tập hợp thành đội bóng rổ tạm thời của Đức Âm. Vì đa là thành viên hội học sinh, cho nên vẫn xem như đồng lòng.
Tiền Lại Lại giơ tay: “Nói , gần nhất chơi bóng rổ là hồi… mẫu giáo.”
Ngu Thương: “Mọi sân trống khởi động .”
Sự thật chứng minh, đội bóng rổ mới ráp tuy tinh thần, nhưng lực bất tòng tâm: bóng hoặc là bay lệch, hoặc là chuyền sai .
“……”
Ngu Thương vội: “Mọi phân vị trí tiên phong, trung phong, hậu vệ.”
Chính thức 5 , tuyển thêm 2 dự . Trừ Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn, các vị trí còn dù phân thế nào cũng kỳ cục.
Lộ Thu Diễm làm tiên phong, Ngu Thương trung phong, Điền Nguyễn hậu vệ, hai còn chuyên chuyền bóng.
Điền Nguyễn chịu nổi kỹ thuật chuyền bóng của Uông Vĩ Kỳ: “Sao chuyền trúng chỗ hiểm của thế hả??”
Uông Vĩ Kỳ: “Đánh bất ngờ, tập kích đột phá.”
Điền Nguyễn: “Cậu thật thông minh ghê. Chỉ cần đập trúng chỗ hiểm đồng đội, chắc chắn thắng.”
Uông Vĩ Kỳ cuối cùng cũng nhận sai sai: “……”
Trên sân vang lên tiếng reo hò, nữ sinh trường Phụ Thuộc hét: “Phụ Thuộc! Phụ Thuộc! Mãi đỉnh!”
MC tuyên bố: “Chúc mừng trường Trung học Phụ Thuộc giành chiến thắng trận đấu .”
Uông Vĩ Kỳ giơ ngón giữa về phía Nhị Trung: “ là đồ nhị bức.”
Người dẫn chương trình: “Tiếp theo, mời đội Nhị Trung nghỉ ngơi, đó sân thi đấu với đội Đức Âm.”
Ngu Thương : “Đi khởi động.”
Uông Vĩ Kỳ đầy khí thế, khoác vai Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn, một tay một , sung sướng quát: “Anh em, lên!”
Điền Nguyễn thấp hơn, tay Uông Vĩ Kỳ trượt phía , liền đá một cú m.ô.n.g : “Đi thôi, kỳ tích gâu gâu!”
Uông Vĩ Kỳ đá bay khỏi bãi cỏ, lăn một vòng thành hình quả bóng, cứ thế lăn sân, trở thành điểm sáng nhất trường.
“?”
Mọi kịp hiểu chuyện gì, nhưng trông vui mắt, thế là vỗ tay rầm rộ.
Uông Vĩ Kỳ giữa tiếng vỗ tay, tạo dáng ngầu lòi, ném ánh mắt mị hoặc về phía lớp 8, nhắm thẳng Nam Mạnh Dao.
Nam Mạnh Dao: “……”
Tiếng vỗ tay càng lớn hơn. Uông Vĩ Kỳ còn tưởng là vạn nhân mê, nhưng kỹ, đang hô: “Ngu Thương!” “Lộ Thu Diễm!” “Hề Khâm!” “Điền Nguyễn!” Không ai gọi “Uông Vĩ Kỳ”.
Uông Vĩ Kỳ nhảy dựng: “Tao tên Uông Vĩ Kỳ! Nhị Trung nhị bức, nhớ kỹ ông nội của mày! Hôm nay ông nội sẽ đ.á.n.h cho các tan tác!”
Hiệu trưởng Nhị Trung gượng : “Người trẻ thì quá trớn.”
Hiệu trưởng Lý: “Hữu nghị đặt lên đầu, thi đấu thứ hai. Kết thúc sẽ dạy dỗ nó, gọi Nhị Trung là ‘nhị bức’ chứ?”
“……”
Hiệu trưởng Phụ Thuộc vui mặt: “ đúng, dù trường thắng trường cô , cũng thể gọi là ‘nhị bức’ mà.”
Hiệu trưởng Nam Trung cũng : “Rất mong trận đấu giữa trường và Đức Âm. Bị gọi nhị bức cũng… chấp nhận .”
Hiệu trưởng Nhị Trung: “…………”
Hiệu trưởng Lý bật . Ở , là ở đó giang hồ. Bà sang Ngu Kinh Mặc: “Đám nhỏ cãi ầm ĩ, Ngu thấy vui ?”
Ngu Kinh Mặc mắt rời Điền Nguyễn đang giãn cơ giữa sân, giọng nhàn nhạt: “Ừm.”
Hiệu trưởng Lý theo: “Lộ Thu Diễm thì yên tâm, thường xuyên dẫn chơi bóng rổ.”
Ngu Kinh Mặc: “Những khác cũng cần lo. Trừ một hai , còn đều định.”
Lý hiệu trưởng đang ai, bật : “Tôi tin Điền Nguyễn nhất định sẽ mang đến bất ngờ.”
Ngu Kinh Mặc: “Lần xem kịch, bà cũng câu đó.”
Hiệu trưởng Lý: “……”
Nghĩ đúng thật.
Nỗi ám ảnh năm xưa ùa về, hiệu trưởng Lý suýt nghẹn, thoải mái : “Chỉ cần thắng là .”
Ngu Kinh Mặc cong môi: “Chắc chắn thắng.”
Hiệu trưởng Lý dám chắc, vì đội hình ráp tạm: “Ngu tự tin ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Dù tất cả nhân vật chính thế giới đều ở đây.
ánh mắt chỉ dừng một —— Điền Nguyễn, đang xoay hông lắc m.ô.n.g khởi động đầy sức sống.