Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:16:25
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn: Thế nào, Ngu Thương gì?
Điền Nguyễn: Hai cãi ? Hôn ?
Điền Nguyễn: Vị thành niên làm bậy!
Liên tiếp gửi cho Lộ Thu Diễm mấy tin WeChat, tất cả đều bặt vô âm tín.
Điền Nguyễn yên, ăn miếng dưa vai chính công thụ khiến trong lòng như kiến bò chảo nóng, sốt ruột đến mức xoay vòng vòng. Miếng bơ dâu tây trong miệng cũng chẳng còn thơm, bỗng rớt xuống.
Một bàn tay thon dài đưa đỡ lấy nửa quả dâu tây : “Lãng phí là thói, ?”
Điền Nguyễn ngẩng đầu gương mặt điềm tĩnh của Ngu Kinh Mặc, lặng lẽ giấu điện thoại túi, “Không lãng phí, rơi xuống đất lau vẫn ăn .”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên bỏ luôn nửa quả dâu miệng, “Ăn .”
“……”
Sau đó Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc bắt , như thế như thế hôn một trận, môi răng hai đều phủ vị ngọt của bơ và thoang thoảng mùi dâu tây.
Má Lưu mang sữa ấm khi ngủ lên, tới cầu thang liền thấy một bóng cao lớn ấn một hình gầy lên tường. Bà dám kỹ, vội đặt sữa xuống chạy xuống lầu.
Xuống đến nơi, bà mới thở phào, mặt hồng rực vì kích động, lập tức tìm quản gia, tìm chị Trương, tìm bất kỳ ai thể tám chuyện: “Tôi thấy với phu nhân hôn !”
Thế là chỉ trong mười phút ngắn ngủi, cả trang viên đều chuyện.
Bất quá, gia chủ với phu nhân hôn thì gì lạ? Không chuyện quá bình thường ?
Trên hành lang lầu hai, Điền Nguyễn hôn đến choáng váng, môi đỏ mặt cũng đỏ, Ngu Kinh Mặc cuối cùng mới chịu dừng .
“…… mai em còn học.” Điền Nguyễn chống tay lên n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, lòng bàn tay đụng cơ n.g.ự.c rắn chắc, khó tránh khỏi rối loạn, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn môi , mềm ướt, đầu lưỡi còn thơm vị dâu tây: “Ừm.”
Miệng thì , thở càng kề sát, môi hai suýt dán nữa. Điền Nguyễn ép nép tường, lập tức thụt xuống như thỏ, chui khỏi cánh tay , chạy phòng khách đóng cửa cái “rầm”.
“……” Ngu Kinh Mặc chống tay lên tường, chậm rãi thẳng.
Lúc mới thấy bên góc tường một khay sữa, đó là hai chén sứ trắng. Hắn bưng khay, gõ cửa phòng khách: “Uống sữa ngủ tiếp.”
Một lát , cửa hé , một cái đầu rối tung ló , đưa tay: “Cho em.”
Ngu Kinh Mặc đặt chén sữa còn ấm tay , “Mau uống, kẻo nguội.”
“Ừm.” Điền Nguyễn mắt sáng long lanh, “Ngu ngủ ngon.”
“Kêu ‘chồng’.”
Điền Nguyễn đóng cửa .
Ngu Kinh Mặc bật , rõ ràng dám gọi, chỉ là thẹn quá.
Điền Nguyễn uống sữa, tắm rửa xong, khi ngủ mở điện thoại xem, Lộ Thu Diễm vẫn trả lời. Mơ mơ màng màng, gửi một câu “kêu Ngu Thương mang áo mưa” ngủ mất.
Trong mơ, là cảnh công thụ tiện tả. Điền Nguyễn nóng lòng “động phòng”, nhưng tại cuối cùng Ngu Kinh Mặc bế .
Ngu Kinh Mặc : “Chúng động phòng .”
Điền Nguyễn còn từ chối mà nỡ, cứ thế tiếp nhận……
Tỉnh dậy, lập tức nhận việc mỗi thiếu niên tuổi dậy thì đều trải qua quần ướt.
Thẹn c.h.ế.t, cởi quần ngủ, tự toilet rửa sạch, đầu tiên chăm chỉ tắm sáng. Nước lạnh chỉ rửa sạch t.i.n.h d.ị.c.h mà còn khiến hắt mấy cái.
Mang theo điềm báo chẳng lành, Điền Nguyễn quần áo xong mở WeChat ——
Lộ Thu Diễm: Anh cái *&%@
Lộ Thu Diễm: Sớm muộn gì cũng lột quần , quăng lên giường Ngu Kinh Mặc.
Lộ Thu Diễm: Không thèm chuẩn áo mưa cho các nữa.
Điền Nguyễn: “……”
Hung dữ thật.
Điền Nguyễn dám khiêu khích uy nghiêm vai chính thụ, đành gửi icon “đáng thương”.
Lộ Thu Diễm: Bán manh vô dụng, chờ đó.
Điền Nguyễn:……
Rõ ràng chỉ hóng chuyện, dọa đánh?
Mang tâm trạng nặng nề, Điền Nguyễn xuống lầu, thấy Ngu Thương liền nảy ý: “Ngu Thương, hôm nay nhất định che chở .”
Ngu Thương mặt biểu cảm bạn nhỏ đang làm nũng.
Điền Nguyễn: “Lộ Thu Diễm đ.á.n.h .”
Ngu Thương: “Đáng đời.”
Điền Nguyễn: “…… còn là con trai ngoan của ?”
Ngu Thương: “Không .”
Điền Nguyễn còn trông mong gì Ngu Thương nữa, chỉ thể tự nghĩ cách vãn hồi quan hệ hữu nghị với Lộ Thu Diễm. Cơm nước xong, cố ý dặn má Lưu chuẩn thêm cho mấy cái đùi gà, đó mang theo một túi lớn đồ ăn vặt.
Ngu Kinh Mặc thấy buồn : “Đây là xin của em?”
“ .”
“Yên tâm, nếu em thật sự đánh, chậm nhất vài giây sẽ bảo tiêu tới cứu.”
“……” Điền Nguyễn co rúm , “Tốt nhất là đừng để đánh, em đồng ý hôm nay để bảo tiêu theo bảo vệ.”
Nửa đường, chiếc Maybach chậm rãi dừng bên lề đường, Điền Nguyễn khí thế tráng sĩ trận : “Ngu , em xuống đây.”
Ngu Kinh Mặc Điền Nguyễn tay trái xách túi tiện lợi, tay xách túi đồ ăn vặt, lưng còn đeo cặp sách: “Để bảo tiêu cầm giúp em.”
“Không cần, em tự xách .” Điền Nguyễn phất tay, nhưng tay nặng quá nâng nổi, đành chỉ động động khóe miệng, “Ngu , hẹn gặp .”
“Tan học đến đón.” Ngu Kinh Mặc xong, đóng cửa xe, xe hòa dòng xe cộ.
Mao Thất dẫn ba bảo tiêu phía Điền Nguyễn, : “Phu nhân, cầm giúp ngài.”
Điền Nguyễn từ chối: “Không cần, lát nữa gặp Lộ Thu Diễm, trực tiếp quăng đồ đầu là .”
Quả nhiên, mười phút , Lộ Thu Diễm đạp xe đạp phóng nhanh như gió từ xa lao đến, thiếu chút nữa va .
“Bảo hộ phu nhân!” Bảo tiêu lập tức giãn hàng phòng vệ, như thể gặp thích khách.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Học sinh trường khác ngang cũng sợ hãi qua, dám gần.
Lộ Thu Diễm búng chuông xe đạp: “Mấy gì ?”
Điền Nguyễn vội vàng chui khỏi hàng bảo tiêu, xách đồ ăn vặt chạy đến mặt Lộ Thu Diễm, làm lành: “Tôi mang cho nhiều đồ ăn ngon, đều cho hết. Còn đùi gà……”
Lộ Thu Diễm : “Anh thật sự sợ giận ?”
Điền Nguyễn treo túi đồ ăn lên tay lái xe y, sững : “Tôi sợ chứ, gì sai ?”
Bạn sợ bạn giận là chuyện bình thường.
Lộ Thu Diễm mất tự nhiên: “Vậy mang theo nhiều bảo tiêu làm gì?”
Điền Nguyễn: “…… Tôi cũng sợ đánh.”
Lộ Thu Diễm nhạt: “Anh thật nghĩ sẽ đ.á.n.h ?”
Điền Nguyễn mừng rỡ: “Vậy sẽ ? Nói đấy nhé, về đ.á.n.h nữa, nếu vi phạm thì cởi trần nhảy múa mặt Ngu Thương.”
Lộ Thu Diễm: “Cút.”
Trời đang nổi sấm, Điền Nguyễn lập tức nhảy qua nép y tìm che chắn: “Tôi dám bừa nữa, bảo đảm, thực xin !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-69.html.]
“??”
Tiếng sấm như lời cảnh cáo, khiến Điền Nguyễn tự giác chú ý hành vi.
Cậu ngoan ngoãn, dẹp hết suy nghĩ lung tung, tập trung làm một vai phụ bình thường.
vẫn tò mò: “Tối hôm qua Ngu Thương tìm quán bar ?”
“Tìm .” Lộ Thu Diễm đáp nhàn nhạt.
“Vậy phát hiện bar làm thêm, tức giận ?”
“Không hẳn.”
“Rồi đó?”
“Hắn gọi cảnh sát đến, đem đám vị thành niên bắt hết.”
“A?” Điền Nguyễn kinh ngạc. Rõ ràng trong truyện gốc Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cãi to hai ngày mới làm lành.
Lộ Thu Diễm cũng bất đắc dĩ: “Hắn gì chứ?”
Điền Nguyễn: “…… Đó là tính cách của , hợp nhân thiết.”
Dưới ngòi bút tác giả, để tăng kịch tính, nhân vật chính cãi vô , liên tục hiểu lầm, còn các loại pháo hôi chen . xét theo tính cách thực tế, nhiều tình tiết vô lý.
Loại như Ngu Thương, chính trực, nguyên tắc, tuyệt đối chỉ quan tâm yêu đương nhỏ nhặt.
“Vậy đó?” Điền Nguyễn hỏi.
Lộ Thu Diễm: “Mấy đứa đó đưa , mời phụ , kiểm điểm, giáo d.ụ.c một trận hoặc tạm giữ qua đêm liền ngoan.”
“Còn ? Không mang ?”
“Tôi chứng minh phận thành niên, lời quyết định .”
“Không cãi ?”
Lộ Thu Diễm nhíu mày: “Hắn còn mở miệng vài câu, cãi ?”
Nếu cãi một trận còn đỡ, Lộ Thu Diễm sợ nhất là kiểu Ngu Thương im lặng, giống như mắc tội tày đình.
Điền Nguyễn: “Tức là bỏ qua giai đoạn cãi , nhảy thẳng giai đoạn ‘lạnh nhạt’?”
Lộ Thu Diễm kinh nghiệm, đang trong thời kỳ mập mờ: “Vậy bây giờ làm gì trong giai đoạn ‘lạnh nhạt’?”
Điền Nguyễn vắt óc suy nghĩ: “…… Cậu dỗ .”
“Dỗ kiểu gì? Đừng hôn hít linh tinh.”
Điền Nguyễn căng não nhớ cách dỗ Ngu Kinh Mặc… hình như từng dỗ, “Không dỗ thì làm nũng.”
Lộ Thu Diễm: “Không đời nào.”
Một lát .
Lộ Thu Diễm: “Làm nũng như thế nào?”
Điền Nguyễn nghiêm túc truyền thụ: “Kêu ‘hội trưởng đại nhân’, đó ‘ sai ’.”
Lộ Thu Diễm bán tín bán nghi: “Vậy là ?”
“Chắc chắn hiệu nghiệm!” Điền Nguyễn đầy tự tin. Ngu Thương dễ dỗ, thậm chí cần dỗ cũng tự hạ hỏa. Đó là kỹ năng cơ bản của vai chính công.
Vì thế, đến giờ ăn trưa, Lộ Thu Diễm cố ý chờ Ngu Thương.
Ngu Thương tuy giận, nhưng vẫn quên mang tiện lợi cho y. Lần còn cẩn thận dán thêm mấy tờ giấy nhớ mèo con của má Lưu, còn ném thẳng thùng rác như .
Hiện tại giận thì giận, tiện lợi vẫn mang, quần lót vẫn giặt.
Điền Nguyễn hiệu mắt, cổ vũ y, đến lượt biểu diễn, lên !
Lộ Thu Diễm lấy giọng trầm : “Hội trưởng đại nhân……”
Ngu Thương rõ ràng khựng , ngẩng mắt y.
Lộ Thu Diễm: “Hội trưởng đại nhân, sai .” Chỉ Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “???”
Ngu Thương sang Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “A?”
Lộ Thu Diễm quan sát phản ứng: “Giờ tức giận nữa đúng ?”
Ngu Thương cạn lời.
Lộ Thu Diễm: “Điền Nguyễn, vô dụng quá.”
Điền Nguyễn bực: “Rõ ràng là sai, .”
Lộ Thu Diễm gật đầu, rút kinh nghiệm, hai: “Hội trưởng đại nhân, sai .”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn suýt nổ tung, vai chính thụ sai gì cũng đổ cho khác hả?
Lộ Thu Diễm: “Sao? Hết giận ? Tôi dỗ đấy.”
Ngu Thương: “…………”
Nếu đây tính là dỗ, thì chắc kiếp mới hiệu quả.
Ngu Thương bật : “Không cần giận , lời , vốn .”
Lộ Thu Diễm nghiêm túc phản bác: “Cậu cũng cảnh nhà , bar chỉ là làm thêm.”
“Ừ.” Ngu Thương cầm đũa, rủ mắt, bình luận thêm.
Lúc , nhà ăn vẫn đông đúc. Một nam sinh trường khác ngang, bỗng trượt tay, cả bát canh bí đao tôm nóng hổi đổ thẳng về phía Lộ Thu Diễm ——
Điền Nguyễn trừng mắt: “A!”
Bát canh rơi xuống đất vỡ tung, nước canh văng đầy tay áo Lộ Thu Diễm, nóng rát qua lớp vải. Y cau mày, nam sinh vui.
Nam sinh: “Xin .” Nói xong định .
“Đi phòng y tế ngay!” Điền Nguyễn , chỉ nam sinh, “Cậu cũng !”
Nam sinh: “Tôi xin còn gì? Học sinh trường quý tộc đều thể yếu ớt ?”
Ngu Thương lạnh giọng: “Cậu là cố ý vô ý?”
“Đương nhiên vô ý.”
“Nhìn đồng phục là của Nhị Trung, bên trong còn mặc áo bóng rổ, chiều nay thi đấu với Đức Âm cũng mặt .”
“Thì ?”
“Trùng hợp thật, Lộ Thu Diễm cũng là thành viên câu lạc bộ bóng rổ, tham gia giải bốn trường. Các sợ thua đến mức giở chiêu bẩn?”
Nam sinh quẳng khay: “Nói linh tinh cái gì ? Trường quý tộc giỏi bôi nhọ khác lắm.”
Ngu Thương lười dây dưa, kéo Lộ Thu Diễm: “Đi phòng y tế.”
Lộ Thu Diễm: “Chỉ vết thương nhỏ, .”
Ngu Thương ánh mắt nghiêm: “Đi xử lý.”
Lộ Thu Diễm vốn từ chối, chút thương tích chẳng khác gì đá một cái. khuôn mặt Ngu Thương, y bỗng nhiên ngộ , liền : “Hội trưởng đại nhân, sai.”
Ngu Thương: “…… sai, phòng y tế.”
Điền Nguyễn thu dọn túi tiện lợi, nghĩ nghĩ vẫn sang pháo hôi , nghiêm túc câu thoại kinh điển: “Dám đụng hội trưởng Hội Học Sinh che chở, xong đời . Úc gia!”
Nam sinh: “……” Úc gia gì nữa trời?
Hôm nay, Điền Nguyễn đúng chuẩn một vai phụ hảo.
Mao Thất lặng lẽ cảnh gửi cho Ngu Kinh Mặc.