Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:13:53
Lượt xem: 152
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Nơi công cộng, chú ý chút .” Hải Triều rút một tờ khăn giấy lau tay, giọng điệu lạnh nhạt.
Điền Nguyễn cầm điện thoại, chút lúng túng: “Tôi đang chuyện với chú của mà.”
Không ngờ sắc mặt Hải Triều càng lạnh hơn: “Tôi chú.”
“…… À.”
Hải Triều như thể đ.ấ.m một cú bông, vô lực: “Hơn nữa, nếu học, thì nên dáng vẻ của học sinh.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Tôi dáng vẻ học sinh ? Chỉ cần mặc đồng phục cạnh Ngu , đều cho rằng là con của .”
Hải Triều: “……”
Hải Triều cau mày, còn định phản bác, thì bỗng nhiên thấy một “ phụ nữ” ăn mặc áo ôm n.g.ự.c hồng nhạt, váy bó ngắn họa tiết báo, khoác áo lông chồn giả, trang điểm đậm, tóc uốn từng lọn tới, lập tức cứng .
“Ai da, tiểu Triều Triều, cũng tới tiểu .” Người mở miệng, giọng the thé tục tằn khiến cả hai bồn rửa tay đều chấn động.
Điền Nguyễn khiếp sợ lẩm bẩm: “Nhân yêu?”
“Nhân yêu” thẹn thùng : “Học sinh trai quá, còn là trường quý tộc nữa, cô đơn ?” Vừa , đối phương đưa ngón tay sơn hồng dài chạm về phía mặt Điền Nguyễn, “Trắng mịn ghê.”
Điền Nguyễn lôi tới mức choáng váng, thoáng chốc đờ , quên tránh.
Hải Triều túm Điền Nguyễn sang bên, thoát khỏi móng vuốt của nhân yêu.
“Ai da, làm gì thế, sờ một cái cũng cho. Hắn là tiểu tình nhân của ?” Nhân yêu lẳng lơ.
Hải Triều nhảm với kẻ để ria mép , cau mày liếc Điền Nguyễn: “Còn ? Cậu nhân yêu cưỡng bức chắc?”
Điền Nguyễn run lập tức, phản ứng , chạy biến.
Vừa chạy khỏi nhà vệ sinh lâu, thấy Hải Triều cũng , liền dừng chờ: “Cậu chứ?”
Hải Triều lướt qua : “Không việc gì.”
“Cậu quen nhân yêu đó ?”
“Liên quan gì ?”
“……”
Điền Nguyễn thấy , liền hỏi thêm.
Giữa đường hai tách . Điền Nguyễn tưởng ăn xong, liền bàn, bụng nhắc Ngu Thương và Lộ Thu Diễm: “Vừa thấy một nhân yêu trong nhà vệ sinh, nếu các gặp thì chạy nhanh đó.”
“Chạy .” Lộ Thu Diễm , “Còn ăn cơm.”
Ngu Thương mặt lạnh, khí thế ép , nhân viên phục vụ bưng món lên cũng cẩn thận.
“Hắn làm ?” Điền Nguyễn dời phần đồ gọi sang mặt, chừa chỗ .
Lộ Thu Diễm nhạo: “Hắn nhân yêu trêu ghẹo. Tôi bảo đ.á.n.h cho một trận, chịu. Tự làm tự chịu.”
Điền Nguyễn kinh ngạc Ngu Thương: “Cậu trêu ghẹo mà đ.á.n.h ?”
Ngu Thương: “…… Đây là nhà ăn, đ.á.n.h còn thể thống gì.”
Điền Nguyễn há hốc mồm, gì.
Lộ Thu Diễm mỉa: “Cậu cũng lễ phép thật đấy.”
Ngu Thương: “……”
Đôi khi làm quá lễ phép thật sự mệt. Điền Nguyễn còn Ngu Thương thấy mệt. Dù cũng mới 17 tuổi, khí thế đủ chín, dễ mấy kẻ mặt dày xem như trò đùa.
Nếu Ngu Kinh Mặc mà ở đây, chỉ một biểu cảm cũng đủ dọa c.h.ế.t .
Điền Nguyễn cảm thấy, cần giúp Ngu Thương lấy uy nghiêm của Hội trưởng Hội học sinh.
lúc nghĩ , giám đốc nhà ăn cúi đầu khom tới: “Ngu thiếu, gì phân phó?”
Ngu Thương nhạt giọng: “Vừa nhân yêu. Về cho nữa.”
Nói đến nhân yêu, thì nhân yêu chạy tới thật, giọng luyến láy: “Hầy ~ thì các cùng , chơi chung , mấy bé con ~”
Giám đốc nhà ăn lập tức run lên, gọi mấy nhân viên lực lưỡng: “Lôi ngoài, từ nay cấm bén mảng tới chỗ , đừng để chướng mắt Ngu thiếu.”
Nhân yêu hai gã cao to kéo , còn uốn éo m.ô.n.g đầy phấn khích: “Ai da ~ đừng thô bạo chứ, yếu đuối lắm.”
Hai gã cũng rùng , tức giận lôi , tiếng kêu yểu điệu mà mặt mũi họ càng lúc càng dữ tợn.
Giám đốc vội cúi đầu: “Thật xin Ngu thiếu, từ nay nhất định cấm nhân yêu ăn.”
Ngu Thương: “Là cấm bình thường, liên quan phận khác.”
“Ai ai, hiểu .” Giám đốc lau mồ hôi, “Để tỏ ý xin , bữa ăn để mời. Ngài xem ?”
“Ừ.”
Sau đó, giám đốc tặng thêm ba ly cocktail đặc trưng của nhà hàng, là trùng hợp, mang rượu lên đúng lúc là Hải Triều.
“Sao là ?” Điền Nguyễn hỏi, “Cậu làm thêm ở đây ?”
Hải Triều bày rượu cocktail xong, trả lời, xoay rời .
Giám đốc thấy , tức đến chịu nổi: “…… Hải Triều, lễ phép hả? Xin Ngu thiếu, nhất định sẽ dạy dỗ .”
Ngu Thương hỏi: “Cậu đủ tuổi ?”
Giám đốc: “…… À, để hỏi.”
Vừa hỏi xong, liền vì Hải Triều đủ tuổi mà lập tức cho nghỉ việc.
Hải Triều cởi đồng phục , sắc mặt biểu cảm, chỉ lạnh lùng liếc bàn của Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm hỏi: “Hắn đuổi ?”
Điền Nguyễn: “Chắc chắn .”
Bầu khí bàn ngột ngạt. Lộ Thu Diễm cũng đủ tuổi, nhưng vẫn làm việc mắt Ngu Thương. Khác biệt duy nhất là giấy tờ tùy của khai lớn thêm một tuổi, nên hợp pháp.
Cuối cùng, Lộ Thu Diễm nhịn : “Nếu quá khó khăn, chẳng ngoài làm.”
Ngu Thương: “Cha ruột là chú hai , sa sút thế nào thì cũng đến mức ngay cả tiền sinh hoạt cũng cho.”
Lộ Thu Diễm thêm nữa, mỗi nhà mỗi cảnh, chuyện Hải Triều y quản nổi.
Điền Nguyễn , Hải Triều vốn khinh thường lấy tiền của nhà họ Ngu, cũng dùng tiền của Hải Minh Nguyệt. Cậu chút ngạo khí, dựa đó mà vượt qua những ngày túng thiếu. Có lẽ chính điểm khiến và Lộ Thu Diễm cảm thấy hợp .
Tan học hôm nay, Ngu Thương vẫn quên chuyện , đặc biệt gọi điện thoại về nhà máy bàn cho Ngu Phát Đạt.
Ngu Phát Đạt nhận điện thoại gọi từ biệt thự thì vô cùng kinh ngạc, là từ lâu ai bên nhà họ Ngu để ý đến ông, coi như tồn tại. Vui vẻ hỏi: “Tiểu Thương, chuyện gì ? Có đến nhà chú chơi ?”
Ngu Thương ngắn gọn: “Con thấy Hải Triều làm thêm ở nhà ăn. Cậu thiếu tiền đến ?”
Ngu Phát Đạt sững , lắp bắp: “Chú cho tiền, đều là đưa cho nó. Chẳng lẽ nó quên đưa?”
“Chú mỗi tháng đưa bao nhiêu?”
“Chú lương hai vạn, đưa cô một vạn, còn để dành một chút.”
Ngu Thương trong lòng rõ. Hải Minh Nguyệt tiêu một vạn thì đủ, chứ đừng là nuôi Hải Triều —— Ngu lão gia t.ử hài lòng việc Ngu Phát Đạt tái hôn, cho theo dõi. Thấy Hải Minh Nguyệt thường xuyên tới cửa hàng xa xỉ mua sắm, còn quẹt nát cả thẻ tín dụng của Ngu Phát Đạt.
Ngoài lương cơ bản, Ngu Phát Đạt còn tiền chia hoa hồng nhiều năm, ít nhất cũng vài trăm vạn. Thế nên Hải Minh Nguyệt mới kiêng nể gì, ngày thường tiêu xài hoang phí, mà còn mắc nợ.
Chỉ Hải Triều sống trong cảnh túng thiếu.
Cúp máy xong, báo việc cho Ngu lão gia tử.
Dù thì, Hải Triều cũng mang huyết thống nhà họ Ngu, là chắt trai ruột của Ngu lão gia tử, còn là đứa thành tích xuất sắc. Vừa xong, Ngu lão gia t.ử tức tím mặt: “Ngu Phát Đạt cái đồ khốn, chỉ đẻ chứ nuôi. Con đẻ lo xong thì thôi, đến con bên ngoài cũng mặc kệ!”
Điện thoại bàn âm lượng lớn hơn di động mấy , Ngu Thương đưa ống xa. Điền Nguyễn đang làm bài lầu, thấy liền chạy xuống, còn hùa thêm : “ đó ông nội, Hải Triều cũng là cháu của , rửa bát mà tay nứt hết cả da, còn nhân yêu trêu ghẹo sờ mặt, con mà trái tim lạnh buốt hai họ!”
Ngu lão gia tử: “Cái gì?! Còn chuyện ?? Ông lập tức lột da Ngu Phát Đạt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-67.html.]
Đối diện “rầm” một tiếng cúp máy, chỉ còn tiếng ù ù của tín hiệu.
Điền Nguyễn vui vẻ nhảy dựng: “Tôi làm bài xong , xem náo nhiệt thôi.”
Ngu Thương: “……”
Mà khi Ngu Kinh Mặc xuống lầu, Điền Nguyễn liền nghiêm túc : “Ngu , trong nhà hai họ xảy chuyện, chúng xem .”
Ngu Kinh Mặc: “Lại chuyện gì?”
“Ông nội lột da hai họ, bởi vì hai họ chỉ đẻ chứ nuôi.”
“?”
Ngu Thương Điền Nguyễn, biểu cảm như đang : “Anh đúng là chuyên đổ dầu lửa.”
Biểu cảm bất mãn lập tức Ngu Kinh Mặc bắt : “Con là cái gì ánh mắt? Tôn trọng ba nhỏ của con một chút.”
Ngu Thương: “…… Vâng.”
Cha mà , e là chịu nổi.
Điền Nguyễn còn mặc hẳn áo khoác thể thao màu cam đỏ rực rỡ, lên xe xem náo nhiệt. Để đảm bảo livestream hết pin, còn cắm sạc điện thoại ngay xe.
Xe chạy khu biệt thự xa hoa của nhà họ Ngu Phát Đạt, Điền Nguyễn lén gọi video với Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm mở máy liền thấy một cái miệng bóng loáng chiếm hết màn hình, lập tức giật lùi xa: “Cái quỷ gì ?”
Điền Nguyễn cúi đầu điện thoại, phát hiện camera đang hướng mặt , vội vàng đổi sang camera , nhắm dãy lầu cao sáng đèn rực rỡ của khu biệt thự, hạ giọng: “Đừng chuyện, dẫn xem kịch.”
“…… Kịch gì?”
“Tên đàn ông vô lương tâm, chỉ sinh nuôi, vợ con ly tán, giờ dựng nhà mới, còn bỏ mặc con riêng.”
Lộ Thu Diễm lập tức hứng thú, dựng điện thoại dựa tường, tay cầm bút lông ăn dưa hóng chuyện, thỉnh thoảng vài chữ lên bài tập. Ánh đèn phía mờ mờ, lưng là từng dãy kệ sách.
Điền Nguyễn chú ý, hỏi: “Cậu ở nhà ?”
Lộ Thu Diễm thờ ơ: “Ừm. Làm bài tập.”
Điền Nguyễn lập tức suy đoán.
Thang máy cần quẹt thẻ mới , nhưng Ngu Kinh Mặc quan hệ rộng trong giới Tô Thị, chỉ cần gọi cho trợ lý, ban quản lý tòa nhà tự dẫn bọn họ lên.
Thang máy chậm rãi lên, Điền Nguyễn giả vờ vô tình cầm điện thoại. Bên trong thang máy khí đè nén, ban quản lý tòa nhà dám thở mạnh. Đến khi thang máy “ding” một tiếng mở , ông lập tức : “Vậy quấy rầy Ngu đoàn tụ cùng gia đình.”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc bấm chuông cửa điện tử.
Không lâu , cửa mở. Người mở là một phụ nữ mặc váy ngủ tơ tằm hồng nhạt, khoác áo khoác lông chồn nước, tóc xoăn lớn rối nhưng vẫn lả lơi gợi cảm, mặt mộc nhưng ánh mắt quyến rũ, khí chất nữ nhân mềm mại xộc mũi.
Điền Nguyễn nhịn cảm thán: “Anh hai họ thật hưởng thụ.”
Hải Minh Nguyệt: “……”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng liếc Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn run lên: “May mà em thích phụ nữ, sắc dụ dỗ.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc hạ xuống, nghiêm giọng: “Hải tiểu thư, chào cô. Ông nội ở nhà ?”
Hải Minh Nguyệt ngượng ngùng tránh sang một bên: “Có.”
Phòng khách rộng lớn trang hoàng xa hoa. Ngu Phát Đạt ủ rũ mặt Ngu lão gia tử, quản gia cũng ở đó. Thấy Ngu Kinh Mặc đến, Ngu Phát Đạt gượng : “Khách hiếm khi tới.”
Sớm đến, muộn đến, chọn đúng lúc buổi tối mật mà đến.
Trong lòng Ngu Phát Đạt hề vui, nhưng dám tỏ thái độ.
Điền Nguyễn phát hiện, chỉ cảm thấy trong nhà Ngu Phát Đạt mùi hương lạ, quá thơm, giống hang ổ yêu tinh. Nhất là Hải Minh Nguyệt phong tình lả lơi, giống y như hồ ly tinh mê .
Cũng may nhà họ Ngu phân rõ chủ thứ, kẻ gây họa vẫn là Ngu Phát Đạt.
Ngu lão gia t.ử chống gậy gõ xuống đất: “Nhìn xem làm chuyện gì!”
Ngu Phát Đạt: “Ông nội, con nhất định đối xử với Hải Triều, mỗi tháng tự tay đưa tiền tiêu vặt.”
Khóe môi Hải Minh Nguyệt khẽ giật, nên gì.
Điền Nguyễn: “Cho dù cho, Hải Triều cũng sẽ nhận.”
Ngu Phát Đạt: “Ý em là gì?”
Ngu lão gia t.ử lạnh: “Với cái loại cha như , nhận mới lạ.”
Ngu Phát Đạt: “……” Quả thật phản bác .
Ngu Kinh Mặc đề nghị: “Ông nội, chi bằng đưa Hải Triều đến chỗ ngài nuôi.”
“Ừ, ông cũng nghĩ .” Ngu lão gia t.ử , “Đứa nhỏ đó dù cũng là huyết mạch nhà họ Ngu, thể để tên Phát Đạt làm hỏng.”
Điền Nguyễn kinh hãi, ! Nếu Ngu lão gia t.ử ở cùng Hải Triều, còn ai nhớ đến Ngu Thương? Một đứa cháu ruột, một đứa cháu nuôi, huyết thống cỡ nào cũng khiến mềm lòng.
Nếu để Hải Triều lên cướp vị trí của Ngu Thương, thì đúng là đảo lộn vận mệnh.
Trong thế giới , vai chính công chỉ thể là Ngu Thương.
Điền Nguyễn hỏi: “Cậu thấy ?”
Ngu Thương: “Tôi ý kiến.”
Điền Nguyễn: “…… Tôi phản đối.”
Ngu Thương khó hiểu .
Điền Nguyễn chợt lóe ý nghĩ: “Hải Triều tính cách cứng rắn, sẽ chấp nhận sự giúp đỡ của nhà họ Ngu. Nếu chẳng tự làm thêm, cũng tránh mặt họ hai.”
“Cho nên đưa tới chỗ thái gia gia là hợp lý nhất.”
“Anh nghĩ Ngu Tuấn sẽ làm gì? Mẹ sẽ nghĩ gì? Ngay cả Ngu Tuấn còn đãi ngộ như . Hắn chỉ càng thêm nhằm Hải Triều. Hai vốn như nước với lửa, làm chỉ khiến chuyện thôi.”
Cốt truyện đ.â.m d.a.o xảy , nhưng trong nguyên tác từng án đổ máu, Ngu Tuấn hận Hải Triều đến tận xương. Biết vì một nhát d.a.o mà c.h.ế.t luôn.
Ngu Kinh Mặc trầm ngâm: “Có lý.”
Ngu lão gia t.ử im lặng: “Vậy giờ làm ? Không thể mặc kệ Hải Triều, thành tích như thế, chắc chắn chỗ dùng.”
Điền Nguyễn thầm nghĩ, chỗ dùng nhưng ở Tô Thị. Trong truyện gốc, Hải Triều du học, nhân cơ hội định cư nước ngoài, về nữa.
Chỉ cần nhà họ Ngu ép, sẽ tự rời .
Trong lúc yên lặng, ánh mắt Ngu Thương chợt rơi màn hình điện thoại Điền Nguyễn —— ánh đèn nhiều màu, một thiếu niên cầm chai bia uống cạn một , yết hầu chuyển động, bia tràn xuống cổ trắng, thấm áo thun.
Uống xong, thiếu niên nhếch môi, xoay chai bia, xung quanh trai gái vỗ tay lớn.
Thiếu niên đó, rõ ràng là Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương giật lấy điện thoại của Điền Nguyễn, kỹ, lầm, đúng là Lộ Thu Diễm.
Lúc , bên Lộ Thu Diễm cầm điện thoại, định xem livestream đang tới đoạn nào, còn với đám xung quanh: “Vở kịch cẩu huyết hào môn mở màn, xem ?”
Mọi dí mặt , liền thấy gương mặt lạnh lùng tuấn tú của Ngu Thương màn hình.
“Người đó ai ?” Một nữ sinh hỏi, “Đẹp trai quá.”
Lộ Thu Diễm cúi mắt , thoáng chạm mặt với gương mặt lạnh lùng —— “……”
Điền Nguyễn tái mặt, định giật điện thoại, nhưng Ngu Thương dễ dàng né , tắt tắt tiếng, để nhạc rock ồn ào vang lên.
Ngu Thương lạnh giọng, từng chữ một: “Lộ Thu Diễm, đang ở ?”
Lộ Thu Diễm: “……”
Mắt Ngu Thương tối : “Cậu đang ở quán bar? Uống rượu với một đám ?”
Lộ Thu Diễm lời nào.
Ngu Thương: “Chờ .”
Video tắt.
Điền Nguyễn há hốc miệng, trong đầu chỉ còn mỗi một câu: Babi Q lạp.
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng .
Điền Nguyễn: “……”