Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:10:04
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đỗ phu nhân sức khỏe yếu, lúc nào cũng mang theo một đội chữa bệnh nhỏ gồm năm . Không ai dám tùy tiện chạm Đỗ Đạm Nhân, vì ông cứ thế cứng đờ quỳ rạp đất, cho đến khi hai bác sĩ luống cuống đỡ lật .

Đỗ Đạm Nhân giống như một con cá mặn, việc đầu tiên là kiểm tra kính mắt của , quả nhiên vỡ mất một tròng.

“Đạm Nhân, ông thế nào ?” Đỗ phu nhân hỏi, “Bác sĩ, mau xem giúp ông .”

Bác sĩ lửa mắt kim tinh, bên ngoài qua thật sự phát hiện gì, bèn hỏi: “Ông chủ Đỗ, ông thấy chỗ nào khó chịu?”

Đỗ Đạm Nhân cảm nhận một chút: “Đau xương.”

“…… Vậy vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra thì hơn.”

Đỗ Đạm Nhân định tự dậy, nhưng bất đắc dĩ 50 tuổi , xương cốt đúng là còn như , lên đau đến mức xuống .

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Ông như mà còn làm gập bụng ?”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Ngu Kinh Mặc nhịn , kéo Điền Nguyễn : “Đừng quấy rối.”

Điền Nguyễn: “??”

Rất nhanh, sự phối hợp của Đỗ Hận Đừng và các bác sĩ, họ đỡ Đỗ Đạm Nhân lên chiếc xe cấp cứu vốn chuẩn riêng cho Đỗ phu nhân.

Thiết xe vô cùng đầy đủ. Bác sĩ tiên dùng một tấm nẹp gỗ nhỏ cố định cái chân đau của Đỗ Đạm Nhân để tránh cử động lung tung —— dù thật ông cũng hề nhúc nhích, chỉ đôi mắt đảo quanh, hỏi: “Tôi thể đeo kính ? Không rõ.”

Đỗ phu nhân bên cạnh: “Đeo gì mà đeo, đến bệnh viện cũng tháo , khỏi mang.”

“À.”

Điền Nguyễn đối diện, hỏi: “Vậy ông thấy rõ con ?”

Đỗ Đạm Nhân về phía Đỗ phu nhân: “Cha thấy rõ.”

“……”

Đỗ phu nhân: “Tiểu Nguyễn ở bên .”

Đỗ Đạm Nhân: “? Cậu là con bà ?”

“……”

Điền Nguyễn: “Không con.”

Đỗ Đạm Nhân sự khác biệt, cau mày, mặt lên trần xe.

Không gian xe nhỏ như , một khi yên tĩnh xuống liền sinh cảm giác hổ. Cuối cùng vẫn là giọng trầm thấp, ôn hòa của Ngu Kinh Mặc phá vỡ bầu khí: “Cha vợ nay từng triệu chứng thần kinh mất cân bằng ?”

Đỗ Đạm Nhân: “Không .”

“Con kiến nghị vẫn nên khám thần kinh một .”

Đỗ phu nhân lập tức lo lắng: “Kinh Mặc, con cũng nghiên cứu lĩnh vực đó ?”

“Con quen một chuyên gia. Ông , nhiều khi lớn tuổi, đặc biệt là thường xuyên lao tâm, thần kinh sẽ nhạy cảm, chỉ cần sơ ý liền dễ mất cân bằng, dẫn đến ngã hoặc t.a.i n.ạ.n ngoài ý .”

Đỗ phu nhân sắc mặt trầm xuống, sang với Đỗ Đạm Nhân: “ lúc ông cũng hai năm khám tổng quát, làm luôn .”

Đỗ Đạm Nhân nghĩ nghĩ: “Tôi còn buổi tiệc rượu tham gia, đầy nửa tiếng nữa.”

“Vậy khỏi .” Đỗ phu nhân tức đến đau cả tim, “Rốt cuộc là mạng ông quan trọng công việc quan trọng?”

Đỗ Đạm Nhân kinh ngạc: “Đương nhiên là mạng quan trọng. Tôi mà , ai kiếm tiền nuôi các ?”

“…… Hận Đừng cũng kiếm tiền . Ông 50 tuổi, cũng nên nghỉ ngơi chút.”

Đỗ Đạm Nhân: “Tôi cảm thấy với lúc 30 tuổi khác mấy.”

Đỗ phu nhân: “Nhìn con rể ông khác .”

Đỗ Đạm Nhân Ngu Kinh Mặc —— khác biệt đúng là nhỏ.

Ở tuổi 30, Ngu Kinh Mặc phong độ đỉnh cao, lực như thể nâng đỉnh, trai xuất chúng, khí thế rực rỡ như mặt trời buổi sớm.

So sánh mà , Đỗ Đạm Nhân chút…… cảm giác “héo tàn”.

Ngu Kinh Mặc lễ độ mỉm : “Cha vợ vẫn còn trẻ.”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Đến bệnh viện, Đỗ Đạm Nhân đưa cấp cứu. Bác sĩ khoa chỉnh hình gì nghiêm trọng, chỉ là gãy xương, tĩnh dưỡng mười hôm nửa tháng sẽ .

Đỗ Đạm Nhân xong như sụp đổ: “Thế công việc của làm bây giờ? Tôi hẹn tối nay đàm chuyện, mai đ.á.n.h golf, mốt họp, ngày thị sát……”

Đỗ Hận Đừng : “Cha, mấy việc đó con đều cha làm .”

Đỗ Đạm Nhân: “…… Có con chê cha già , vô dụng ?”

“Làm thế cha, ai cũng sẽ già. Chờ con già, chắc sống sung sướng bằng cha.”

“Cũng đúng, ai bảo con thích đàn ông, sinh con .” Đỗ Đạm Nhân thở dài, với Đỗ phu nhân: “Phu nhân, vẫn ăn cơm.”

Quản gia xe khác chạy tới, : “Đồ ăn chuẩn và mang đến đây.”

“Ừ.” Đỗ Đạm Nhân định ăn, nhưng thấy bốn năm hộp cơm, đồ ăn mỗi hộp chỉ chút ít: “Này đủ cho cả nhà năm ăn ?”

Đỗ phu nhân: “Ông ăn ở đây, chúng về nhà ăn.”

“……”

Điền Nguyễn thoáng thấy, dường như trong mắt Đỗ Đạm Nhân hiện lên bốn chữ: “Góa bụa cô độc”.

Ngu Kinh Mặc lễ độ : “Cha vợ, ngày mai Điền Nguyễn còn học, chúng con xin phép về .”

Đỗ Đạm Nhân: “Ừ, học cho , mỗi ngày tiến lên.”

Điền Nguyễn: “…… Vâng.”

Vẫn xe Đỗ gia trở về, cùng Đỗ phu nhân ăn bữa tối. Không Đỗ Đạm Nhân, bầu khí bàn cơm hòa thuận hơn hẳn. Điền Nguyễn vẫn cảm giác thiếu thiếu gì đó.

Dù cha tiện nghi tồn tại mờ nhạt, thì cũng vẫn là một con .

Kết quả là ngay cả cơm cũng ăn cùng .

Ăn cơm xong trở về trang viên, Điền Nguyễn thở dài một tiếng.

“Còn nhỏ tuổi mà than cái gì?” Việc đầu tiên Ngu Kinh Mặc làm là rửa tay.

Điền Nguyễn chơi đùa bọt xà phòng trắng xóa tay, “Không .”

Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , dùng ngón tay thon dài cẩn thận xoa rửa. Chỉ lòng bàn tay chút thịt, mềm mại, dễ bóp.

Bọt xà phòng trắng xóa hòa , dính quện rời. Ngón tay Điền Nguyễn bàn tay thô ráp của Ngu Kinh Mặc bao lấy, chút ngứa, nhưng rút tay về, khiến bồn rửa tay đầy cả bọt.

Ngu Kinh Mặc dứt khoát kéo tay đến vòi nước cảm ứng, nước “ào” một tiếng cuốn trôi bọt, lộ hai bàn tay thon dài sạch sẽ.

là còn nhỏ, thích chơi bọt xà phòng.” Ngu Kinh Mặc khẽ .

Bị như , Điền Nguyễn cũng thấy ấu trĩ. Rửa tay xong liền ngáp một cái.

“Đi ngủ .”

“Ừm.” Điền Nguyễn chạy về phòng cho khách, Ngu Kinh Mặc cũng gì thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-63.html.]

Hôm đến trường, Điền Nguyễn vui mừng phát hiện Ngu Thương và Lộ Thu Diễm hề xuất hiện vết xước rách nào, tránh cảnh hiểu lầm gây rối như trong nguyên tác.

Sau giờ nghỉ trưa, Uông Vĩ Kỳ kích động chạy tới mặt Điền Nguyễn: “Điền Nguyễn, đúng là lợi hại!”

Điền Nguyễn: “?”

Uông Vĩ Kỳ: “Cậu xem nhóm chat ? Lớp trưởng công bố danh sách đoạt giải thi văn , là hạng nhất!”

Điền Nguyễn: “Hả? Thi văn gì cơ?”

“Chính là kỳ nghỉ ngắn đó! Cậu quên ?”

Điền Nguyễn nghĩ một lúc lâu mới nhớ lúc nghỉ ngắn, xong bộ bài tập trong nửa ngày, bao gồm bài văn, tiện tay nộp luôn lên nhóm lớp.

Lớp trưởng đúng là từng sẽ chọn vài bài văn dự thi, nhưng Điền Nguyễn nghĩ chỉ là nộp bài thôi, đó quên luôn.

Giờ bảo đoạt giải? Hoàn cảm thấy thật.

Uông Vĩ Kỳ ghen tị : “Cậu giỏi thật sự, làm gì cũng dễ như ăn kẹo.”

Điền Nguyễn: “Tôi chỉ bừa thôi, trùng tên trùng họ đấy chứ?”

“Trường Đức Âm, khối 11, lớp 1, chỉ mỗi tên Điền Nguyễn.”

Buổi chiều giờ học, chủ nhiệm lớp phòng, đích trao giấy chứng nhận cho Điền Nguyễn, khen: “Bài , dán lên bảng thông báo .”

Điền Nguyễn lén nhắn tin cho Ngu Kinh Mặc hỏi chuyện .

Điền Nguyễn: Không giật dây lưng chứ?

Ngu Kinh Mặc: Thi văn thôi mà, gì mà giật dây.

Điền Nguyễn: Vậy Ngu Thương đoạt giải? Cậu hơn em.

Ngu Kinh Mặc: Nó tham gia.

Điền Nguyễn: ……

Vai chính cần hào quang , rơi xuống . là trời định.

Giờ lên lớp buổi chiều, Điền Nguyễn nhịn tò mò, lén đến bảng thông báo. Quả nhiên nhiều học sinh vây quanh, ai cũng bài văn của , liên tục cảm thán: “Viết thật!”

Điền Nguyễn lặng lẽ đeo khẩu trang, bỗng nhiên cảm thấy áp lực minh tinh vườn trường.

Chen đám , bài văn phóng to màn hình điện tử, chữ rõ ràng, bốn trang giấy, bút tích đẽ, liền mạch như nước chảy mây trôi.

Điền Nguyễn vốn quên gì, giờ mới phát hiện bài văn đúng là chút linh khí.

Bài văn tên là 《Tôi là một cây》.

Ngay phần mở đầu rằng cái cây c.h.ế.t , đó dùng kết cấu đảo ngược để kể vài cột mốc quan trọng trong nửa đời của nó. Cuối cùng, buổi sớm khi nó c.h.ế.t, ánh trăng, nó sống , bắt đầu một chu kỳ sinh mệnh mới.

Đề tài mới, chuyện cây cối luân hồi sinh mệnh cũng bình thường, nhưng hiểu , khi Điền Nguyễn , thấy cảm xúc khó diễn tả.

Có lẽ vì từng c.h.ế.t một .

“…… Tôi giữa cánh đồng bát ngát đón gió. Cỏ cây mỗi năm khô xanh, chim nhạn năm nào cũng bay về phương nam. Mùa đông lạnh giá mang đến băng tuyết, cũng mang đến một con sóc. Nó sống , nhặt hạt, cho đến khi xuân về hoa nở, nó rời , về.”

“Tôi mong đợi điều gì, chờ đợi điều gì, sợ hãi gì cả, chỉ là một cây. mỗi năm, vẫn sẽ mọc những chồi non, ôm lấy gió xuân, nuôi ong ve bướm. Mãi đến lúc hạn hán kéo dài, mới hiểu , bản cũng đang nỗ lực cắm rễ, nỗ lực tồn tại.”

Một nữ sinh tóc ngắn, giọng giàu cảm xúc, diễn cảm bài văn . Đến đoạn cuối, cô nước mắt như mưa: “Tôi là một cây, một cái cây sinh giữa cánh đồng bát ngát, c.h.ế.t cũng giữa cánh đồng bát ngát!”

Điền Nguyễn: “……”

Chung quanh lác đác vang lên tiếng vỗ tay.

Cô nữ sinh “a” một tiếng như ca hát, hớn hở chạy tới mặt Điền Nguyễn: “Cậu là, là —— tài t.ử của lớp 11-1, Điền Nguyễn!”

Điền Nguyễn: “?”

Mọi xung quanh đồng loạt sang.

Điền Nguyễn xoay chạy ngay.

“Đừng chạy ——” bản năng đám đông lập tức bùng phát, nữ sinh đuổi theo , đó mười mấy hai mươi nam nữ sinh cùng lao theo: “Tài t.ử đừng chạy!”

Xấu hổ tột độ, Điền Nguyễn càng chạy nhanh hơn, chạy về phòng học đóng cửa khóa trái.

Dọc đường, đám đó kéo thêm hơn chục học sinh khác, một truyền mười, mười truyền trăm, cuối cùng biến thành tin đồn: “Trường Đức Âm minh tinh đến tổ chức buổi biểu diễn, ngay tại lớp 11-1!”

Vài trăm ùn ùn kéo đến.

“Minh tinh nào ? Nam nữ? Họ Nghiêm? Không là Nghiêm xx chứ?”

“A a a! Nghiêm xx!”

Điền Nguyễn: “?”

Trong phòng học vẫn còn Uông Vĩ Kỳ. Cậu quanh, kinh hoảng: “Nghiêm xx ?”

Điền Nguyễn: “Không .”

Cửa cửa lẫn cửa sổ đều học sinh chen kín, ai nấy mặt mày đỏ rực, trông như tang thi vây thành: “Thấy ? Nghiêm xx ? Đừng chen nữa……”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Anh em, cảnh đáng sợ đó.”

Điền Nguyễn: “Tôi cũng sợ.”

Đám NPC sẽ làm gì tiếp theo căn bản khống chế nổi, thế là Điền Nguyễn gọi điện cầu cứu Ngu Kinh Mặc: “Ngu , em đang tang thi bao vây.”

Ngu Kinh Mặc: “?”

đến là hội học sinh.

Người đông như , Ngu Thương chỉ thể cầm loa hét: “Tất cả trở về lớp , nếu sẽ trừ điểm hạnh kiểm!”

Không ai thèm quan tâm.

Ngu Thương: “Mọi trở về lớp ngay, thì trừ điểm!”

Vẫn chẳng ai để ý.

Điền Nguyễn ở trong phòng còn rõ, đám bên ngoài chắc chắn cũng rõ, xem uy nghiêm của hội học sinh đến lúc nguy kịch. Thân là một thành viên hội học sinh, buộc mặt.

mở cửa phòng học, lập tức lùi vài bước, quả nhiên, đám chen như nước lũ, ầm một tiếng ngã thành một đống.

Điền Nguyễn len qua khe hở bước , đám liếc nhưng ai phản ứng, lập tức tiếp tục lao phòng học.

Uông Vĩ Kỳ thì t.h.ả.m nhất, đầu tiên trải nghiệm cảm giác minh tinh giẫm chân, dẫm mấy phát.

Chủ nhiệm Hồ và hiệu trưởng Lý nhận điện thoại của Ngu Kinh Mặc mới vội chạy tới, mắng cho một trận, nhờ đó mới tránh sự cố giẫm đạp nghiêm trọng hơn.

Uông Vĩ Kỳ rên rỉ hội học sinh khiêng . Nhìn thấy Nam Mạnh Dao, sắc mặt càng tuyệt vọng hơn, bởi vì giẫm trúng chính là Nam Mạnh Dao.

Nam Mạnh Dao: “…… Xin , cố ý, là đẩy.”

Uông Vĩ Kỳ: “Cậu tới đây làm gì? Cậu chẳng thích Nghiêm xx !”

Nam Mạnh Dao: “Tôi thích ai liên quan gì đến ?”

Uông Vĩ Kỳ: “Hu oa oa……”

Điền Nguyễn im lặng đốt cho Uông Vĩ Kỳ một ngọn nến tưởng niệm.

Sau đó nhắn cho Ngu Kinh Mặc: Ngu , em .

Ngu Kinh Mặc: Ừm, cổng trường.

Điền Nguyễn: ?

Loading...