Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-03-28 05:17:47
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn tức giận phừng phừng gọi điện cho Ngu Kinh Mặc để cáo trạng.
Ngu Kinh Mặc im lặng một lát : “Khấu trừ tiền thưởng tháng của Vương quản gia, thưởng cuối năm cắt một nửa, em thấy thế nào?”
Điền Nguyễn suy nghĩ đáp: “Thưởng cuối năm thì đừng khấu, trừng phạt nhỏ một chút là , để bớt cái tật miệng rộng.”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Em coi như tổng quản trong cung, lẽ sẽ bớt tức giận hơn.”
“Tổng quản trong cung?” Điền Nguyễn đem so sánh với quản gia, đúng là nhiều chỗ giống thật, “Nếu là tổng quản trong cung, chính là hoàng đế?”
“Tôi mà là hoàng đế, em chính là hoàng hậu sủng ái nhiều năm cô quạnh?”
“…… Cái gì mà hoàng hậu.” Tai Điền Nguyễn nóng lên, nhưng vẫn nhịn hỏi: “Vậy quý phi ?”
“Không , em độc chiếm hậu cung.”
“Nói như thì cũng khả năng là độc chiếm hậu cung.”
Ngu Kinh Mặc thấp giọng: “Được, em làm hoàng đế, làm hoàng hậu.”
“Thật ?”
“Ừ, em gì thì là .”
Điền Nguyễn vui vẻ : “Hoàng hậu, hôm nay đến đón em thì nhớ mang hai xiên kẹo hồ lô, em lâu ăn.”
Ngu Kinh Mặc: “Tuân mệnh, hoàng thượng nhỏ.”
Điền Nguyễn hề hề bước cổng Đức Âm, cúp điện thoại, liền thấy Lộ Thu Diễm đang với vẻ mặt vô cảm.
Điền Nguyễn ho khan một tiếng: “Cậu đừng quản gia linh tinh, tuyệt đối chuyện đó.”
Lộ Thu Diễm: “Hoàng thượng hoàng hậu còn gọi xong xuôi, còn .”
“……”
Rất nhanh đến giờ trưa. Điền Nguyễn cầm hộp cơm tiện lợi tìm Lộ Thu Diễm, kết quả ở chỗ thường ngày chỉ Ngu Thương.
“Lộ Thu Diễm ?” Điền Nguyễn xuống đối diện hỏi.
Ngu Thương: “Không .”
Điền Nguyễn hai hộp cơm lớn mặt Ngu Thương, so với mặt còn to, bên trong đầy đủ món ngon, chỉ cần hâm nóng lò vi sóng là ăn .
Còn hộp cơm tiện lợi của Điền Nguyễn nhỏ hơn hai vòng, nhưng thịt trứng rau đủ cả, mà còn làm tinh xảo.
Má Lưu chuẩn cho Ngu Thương theo phong cách “ăn no đủ chất”, còn cho Điền Nguyễn thì “dồn hết tâm tư nhỏ bé”, ví dụ: cà rốt tỉa hình bông hoa, trứng chiên tạo hình trái tim, xúc xích nướng làm thành con bạch tuộc, cuộn trứng sốt cà chua chữ “love”…
Điền Nguyễn vốn chia sẻ chút “love” đó với Lộ Thu Diễm.
Cậu đặc biệt để hai cuộn trứng, kết quả ăn sắp xong mà Lộ Thu Diễm vẫn đến.
Điền Nguyễn và Ngu Thương : “Lộ Thu Diễm xảy chuyện gì chứ?”
Ngu Thương gọi điện, bắt máy.
Gọi , vẫn bắt. Lông mày Ngu Thương nhíu .
Điền Nguyễn nhắn WeChat, cũng mãi thấy trả lời.
Cậu thu dọn hộp cơm, dậy: “Đi điều tra camera.”
Hội học sinh phụ trách quyền hạn một bộ phận của Đức Âm, camera lớp nào cũng thể xem. Hai đến phòng giám sát, với bảo vệ, điều camera lớp 11A6.
Trong đoạn ghi hình, tiết cuối buổi sáng, Lộ Thu Diễm xem điện thoại rời lớp. Y như thường lệ nhà ăn, mà về phía cổng trường.
Ngu Thương tiếp tục điều camera ngoài trường, chỉ thấy y rẽ một con phố, hướng cụ thể xác định .
Điền Nguyễn gọi điện, thông.
Giọng Lộ Thu Diễm dồn dập: “Gì nữa? Gọi hết cú đến cú khác, đòi mạng ?”
“Cậu đang ở ?” Điền Nguyễn vội hỏi.
“Đánh .”
“Đánh ? Ở ?”
“Không liên quan tới .” Nói xong cúp máy.
Ngu Thương gọi qua, cũng cúp.
Điền Nguyễn sắc mặt Ngu Thương, đen như sắp dông bão.
“Hắn đúng là……” Ngu Thương nghiến răng, xoay .
Điền Nguyễn vội chạy theo.
Ngu Thương ngăn : “Anh ở .”
“Tôi . Lộ Thu Diễm cũng là bạn , lo cho .” Điền Nguyễn cố gắng nhớ nguyên tác, Lộ Thu Diễm đ.á.n.h nhiều , đa , nhưng cũng vài suýt gặp t.ử thần.
Dù hào quang nhân vật chính che chở, Điền Nguyễn vẫn yên tâm nếu tận mắt thấy.
Cậu : “Tôi hứa sẽ tham gia đ.á.n.h , chỉ xa.”
Ngu Thương lười đôi co, cổng trường, lên xe.
Tài xế chuyên đưa đón Ngu Thương vốn đang chờ, nhận cuộc gọi liền lái xe tới trong ba phút.
“Đến đường Lá Phong.” Ngu Thương .
Tài xế hỏi: “Thiếu gia hiếm khi phố, mua gì ?”
“Không mua gì.”
Quen việc Ngu Thương thích mua sắm, tài xế sang hỏi Điền Nguyễn: “Phu nhân mua gì ?”
Điền Nguyễn: “Không mua gì. Đi cứu .”
“?? Ai?”
“Bạn học của .”
Tài xế liếc gương chiếu hậu, xác nhận vệ sĩ xe theo kịp, cần lo nữa.
Đường Lá Phong xem như con phố phồn hoa nhất quanh khu Đức Âm, chỉ đủ loại cửa hàng xa xỉ, còn cả phố đồ ăn vặt, khu trò chơi. Tuy náo nhiệt bằng trung tâm thành phố, nhưng cũng đủ cho các thiếu gia tiểu thư của Đức Âm ngoài tiêu khiển.
Mỗi trưa, con phố siêu xe xuất hiện dày đặc. Các thiên kim tiểu thư của sơ trung và cao trung Đức Âm ngoài dạo phố, ngán ăn cơm căn-tin, tiện đường ghé nhà hàng Michelin ăn bữa “ ngon lắm nhưng mới mẻ”.
Bởi , tìm học sinh mặc đồng phục Đức Âm thật khó.
Điền Nguyễn kinh nghiệm: “Lộ Thu Diễm đ.á.n.h đều chọn hẻm nhỏ, chúng xuống xe bộ tìm.”
Ngu Thương gật đầu, xuống xe.
Hai bước trong ngõ, chia tìm kiếm.
Mao Thất chạy Điền Nguyễn: “Phu nhân, để tìm, ngài nghỉ ngơi.”
Điền Nguyễn: “Đi mau .”
Không bao lâu, tai Mao Thất khẽ động, lập tức dừng chân.
Điền Nguyễn dừng , mạnh mẽ rẽ hướng, bịch một tiếng đ.â.m thẳng tường: “A!”
Mao Thất: “… Phu nhân, ngài chứ?”
Điền Nguyễn xoa bức tường thô ráp của ngõ nhỏ, đầu cố gắng nở nụ kiên cường: “Không .”
Ngoại trừ Ngu Kinh Mặc, tuyệt đối cần va khác, đành đụng tạm cái tường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-61.html.]
“Bên .” Mao Thất chạy về phía ngã rẽ trong hẻm.
Tiếng còi xe điện tít tít vang lên, Mao Thất né sang một bên chờ xe chạy qua, đó tiếp tục chạy thêm mấy chục bước, chui một ngõ nhỏ khác.
Con hẻm thực sự hẻo lánh, bốn phía đều tường bao quanh, là khu cuối cùng của dãy nhà, sâu nữa còn lối. Ít qua , đúng là nơi lý tưởng để đ.á.n.h .
Bên trong bốn thiếu niên đang hỗn chiến, ai nấy đều thương.
Còn một nữ sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi bên cạnh nức nở: “Các đừng đ.á.n.h nữa… trở thành hồng nhan họa thủy ……”
Điền Nguyễn: “……”
Thôi , con gái tuổi đúng là tưởng tượng.
Mao Thất bước lên ngăn : “Không đánh, báo cảnh sát giờ!”
Đám khựng , lập tức Lộ Thu Diễm tung chân đá ngã hết, đất ôm bụng kêu oai oái: “Ai ? Mày là cái quỷ gì?!”
Mao Thất: “Tôi là ông nội của .”
“Tào, ông nội tao c.h.ế.t lâu , mày cũng c.h.ế.t theo hả?!”
Mao Thất lười nhảm, thành thạo khống chế tên chửi, rút dây thừng trói gọn. Hai thiếu niên còn hoảng loạn: “Anh định làm gì? Bắt cóc hả?!”
Mao Thất mặc kệ, sang chờ lệnh Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn đ.á.n.h giá Lộ Thu Diễm từ xuống, thở phào một . Ngoài vết trầy tay và mặt, xem gì nghiêm trọng. Cậu liền tiến lên, đ.ấ.m một phát lên vai đối phương: “Cơm còn ăn chạy đ.á.n.h , Ngu Thương lo lắng đến c.h.ế.t đấy.”
Lộ Thu Diễm lau vết trầy mặt: “… Hắn cũng tới?”
Vừa dứt lời, Ngu Thương theo định vị Điền Nguyễn gửi mà đến, dáng cao gầy, vẻ mặt nghiêm nghị, bước nhanh đầu hẻm: “Không chứ?”
Lộ Thu Diễm thản nhiên: “Không . Tôi bảo đừng đến, mà các vẫn cứ tới.”
Đôi mắt Ngu Thương cũng đen kịt như Ngu Kinh Mặc. Anh Lộ Thu Diễm, rõ từng chữ: “Lộ Thu Diễm, đ.á.n.h . Trừ điểm hạnh kiểm.”
Lộ Thu Diễm sững , lửa m.á.u lập tức bốc lên: “Dựa cái gì trừ điểm ? Tôi đ.á.n.h ngoài trường, liên quan gì đến ? Chính tự chạy tới, còn trừ điểm ?!”
Ngu Thương cao hơn y một chút, hàng mi rũ xuống, giọng nghiêm túc: “Dựa việc là học sinh Đức Âm. Dựa việc là Hội trưởng Hội Học Sinh Đức Âm. Nội quy điều 7: Cấm đ.á.n.h gây rối trong và ngoài khuôn viên.”
“……” Lộ Thu Diễm cứng mặt: “Tôi phục.”
“Là học sinh Đức Âm thì phục. Không phục, mời cút khỏi Đức Âm.” Ngu Thương rành rọt, khí thế đè đến mức cả gian như đông .
Một lúc lâu , Lộ Thu Diễm nhặt áo đồng phục bẩn thể mặc nữa, dứt khoát quăng thẳng Ngu Thương: “Cậu tưởng ở Đức Âm ? Cút thì cút!”
Dứt lời, y đầu bỏ .
Điền Nguyễn trợn mắt há hốc mồm. Trong truyện gốc đúng là y như : vì Lộ Thu Diễm đ.á.n.h , Ngu Thương khi tìm y thì vô cùng tức giận, lệnh cưỡng chế rằng y đ.á.n.h nữa, nếu sẽ trừ điểm hạnh kiểm.
Lộ Thu Diễm cũng cứng đầu, học thì nhất quyết học. Hai vì thế mà căng thẳng lâu.
Khó khăn lắm mới tích góp chút thiện cảm, thiếu chút nữa vì chuyện mà về điểm xuất phát.
Mà chuyện , cho đúng, căn bản chỉ là một hiểu lầm.
Điền Nguyễn lúc nguyên tác tức đến chịu nổi. Dù là nhân vật chính công thụ, khác xen , cũng chẳng đáng để thành cục diện như thế .
Thấy bi kịch sắp lặp , Điền Nguyễn càng may mắn vì theo tới đây. Cậu lập tức đuổi theo, nắm lấy cổ tay Lộ Thu Diễm: “Lộ Thu Diễm, đừng .”
“Buông .” Lộ Thu Diễm cau mày, giọng đầy bực bội, nhưng hất tay Điền Nguyễn , “Với cái khúc gỗ như Ngu Thương thì gì để nữa.”
“, đúng là khúc gỗ.” Điền Nguyễn đồng tình, “Nói chuyện với chẳng khác nào gảy đàn cho cây cột .”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn sang trách Ngu Thương: “Cậu phân rõ trắng đen trừ điểm của Lộ Thu Diễm. Cậu hỏi xem vì đ.á.n.h ? Là đ.á.n.h kéo ?”
Ngu Thương mím môi: “Đánh thì vẫn là sai.”
Điền Nguyễn chỉ ba nam sinh ngoài trường đang đất: “Lộ Thu Diễm tuyệt đối chủ động gây chuyện, chắn chắn là bọn họ tới gây sự !”
Ba nam sinh câm nín.
Điền Nguyễn chỉ cô nữ sinh: “Cô đừng nữa, chẳng vì cô nên mới thành thế ?”
Nữ sinh tránh ánh mắt, nghẹn ngào đáp: “Tôi chỉ nhớ là điện thoại của Lộ Thu Diễm…”
“Nói rõ ràng!”
Nữ sinh run lên, cuối cùng thật: “Bọn họ ba đuổi theo , sợ quá nên gọi Lộ Thu Diễm tới. Rồi… bọn họ đ.á.n.h . Không đúng, là bọn họ đ.á.n.h Lộ Thu Diễm, tưởng rằng là bạn trai . với Lộ Thu Diễm chỉ là hàng xóm thôi…”
Trong nguyên tác cũng như , hàng xóm bắt nạt, nhân vật chính dĩ nhiên thể mặc kệ. chỉ vì một hiểu lầm nhỏ, mà khiến nhân vật chính công thụ rạn nứt.
Nghe hết ngọn ngành, Ngu Thương im lặng một lúc, thu khí thế, : “Xin , trách lầm .”
Lộ Thu Diễm trợn mắt: “Không cần xin .”
Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm đến mặt Ngu Thương: “Chỉ xin bằng miệng thì vô dụng, hai các nắm tay một cái… À , bắt tay thôi.”
“……”
Ngu Thương chìa tay hòa giải.
Lộ Thu Diễm gạt , mặt , né luôn cả Điền Nguyễn: “Không bắt!”
Ngu Thương nghĩ một chút, lấy hộp cơm cực to từ trong cặp: “Vậy ăn cơm , còn nhận cơm trưa.”
“… Không ăn.”
“Cậu đói ?”
“Có đói liên quan gì đến ?”
Ngu Thương im lặng.
Điền Nguyễn sốt ruột: “Tất nhiên là liên quan! Cậu đói, đau lòng!”
Câu dứt, xung quanh liền im phăng phắc.
Ba nam sinh mà rùng , nghi ngờ lầm , buồn nôn ? Nữ sinh càng há hốc mồm: “Các thật sự chỉ là bạn học thôi á?”
Em gái, hỏi đấy. Điền Nguyễn đầy bí hiểm: “Chuyện lớn, trẻ con đừng xen .”
Nữ sinh: “……”
Trong mắt học sinh trung học, học sinh cấp ba là “ lớn” cũng sai.
Điền Nguyễn tiếp tục buff trợ công: “Hộp cơm nặng lắm, nếu nhận, tay Ngu Thương sắp mỏi gãy .”
Lộ Thu Diễm gì, cuối cùng vẫn lấy hộp cơm. Mở , hương thơm lan tỏa, thịt trứng, còn thêm hộp sữa. Bụng y lập tức réo lên.
Y cầm đũa, dựa tường ăn luôn.
Ba nam sinh tròn mắt: “Vãi, đ.á.n.h giữa chừng mà còn ăn cơm luôn hả?!”
Lộ Thu Diễm: “Ăn no đ.á.n.h tiếp cho các tơi bời.”
Ba nam sinh bảo tiêu khống chế chặt chẽ. Điền Nguyễn chợt lóe ý nghĩ, cầm đùi gà dụ mặt họ: “Muốn ăn ? Đùi gà to thơm đây.”
“Phi, thèm.” Vừa dứt lời, ba cái bụng đồng loạt réo “ục ục”.
Điền Nguyễn lắc đùi gà mắt họ: “Đùi gà kho tàu siêu ngon~ Các chỉ .”
Đám vệ sĩ bật , đúng là trêu đến mức đầy điểm.
Ba nam sinh: “……”
lúc đó, một con ch.ó nhỏ chạy tới, sủa ngao ngao. Điền Nguyễn ném đùi gà cho nó: “Ăn .”
Con ch.ó ngậm đùi gà, mừng rỡ vẫy đuôi liên tục: “Gâu gâu~”
Điền Nguyễn chống nạnh ha hả, y như vai phản diện.
Mao Thất lặng lẽ video, gửi cho Ngu Kinh Mặc.
Ở toà nhà tập đoàn giữa trung tâm thành phố, Ngu Kinh Mặc bật : Xem phu nhân hôm nay đúng là nghịch.