Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:26:18
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nụ hôn nóng bỏng thiếu kỹ xảo nhanh khiến Điền Nguyễn khó thở, ôm chặt vai Ngu Kinh Mặc, ngón tay siết chặt, để hai vết cào bờ lưng rắn chắc của đối phương.
Ngu Kinh Mặc nhận Điền Nguyễn hoảng loạn, liền chậm thế công. Giữa lúc hai bờ môi còn quấn lấy , đột nhiên môi đau nhói, vị m.á.u lan .
Bờ môi tách , môi mỏng của Ngu Kinh Mặc nhuốm một vệt đỏ tươi. Hắn khẽ l.i.ế.m vết xước nơi môi , đáy mắt d.ụ.c vọng vẫn tan.
Điền Nguyễn đè lên tấm chăn mềm như nước, áo tắm dài xộc xệch. Sắc đỏ nhạt từ cổ lan lên tận mặt, đôi mắt như đọng nước, hoảng hốt Ngu Kinh Mặc: “…… Xin .”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Nhìn là đầu hôn môi.”
“Anh… ?”
“Chưa từng ăn thịt heo, chẳng lẽ thấy heo chạy?”
Điền Nguyễn kéo áo tắm để che sự hổ, nhưng tay nhấc lên . Ngu Kinh Mặc như ngọn núi đè , nhúc nhích lấy nửa phần, buộc ngẩng cổ: “Anh tránh ……”
Ngu Kinh Mặc tránh. Ánh mắt hạ xuống, thanh niên vốn môi hồng răng trắng, giờ cọ xát càng đỏ như dâu tây chín mọng: “Em c.ắ.n , làm bây giờ?”
Ánh mắt Điền Nguyễn hoảng loạn: “Em xin .”
“Không đủ.”
“……”
“Phải hôn thêm nữa.” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp rơi xuống, cúi đầu hôn Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn đáp , đáp cũng xong. Hai cơ thể kề sát, da thịt dán lấy , mật gần như còn kẽ hở.
Điều khiến càng hổ hơn là —— cảm nhận rõ ràng Ngu Kinh Mặc thỉnh thoảng cố ý chọc ghẹo……
Thế là ác long ức h.i.ế.p dũng giả thêm một .
Nếu nụ hôn đầu là kiềm chế , thì nụ hôn thứ hai là hành vi trong trạng thái tỉnh táo. Trong khoảnh khắc bừng tỉnh, Điền Nguyễn cảm thấy thứ gì đó sụp đổ trong đầu —— lẽ là thế giới quan của , cũng thể là chính bản .
Một cấm d.ụ.c như Ngu Kinh Mặc, mà làm chuyện thế với .
…… Tuy rằng cũng hưởng thụ.
Nhờ “hỗ trợ lẫn ” mà tăng cấp, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc chính thức đạt tới quan hệ thể hôn môi.
Điền Nguyễn mơ màng, hiểu chuyện thành thế , nhưng giống như nước chảy thành sông —— từ việc thể tự nhiên nắm tay, ôm, chạm Ngu Kinh Mặc.
Và Ngu Kinh Mặc cũng tự nhiên nắm tay , véo mặt , chủ động chạm .
Chỉ hôn môi mới thể lập tức thỏa mãn cảnh hiện tại.
Có lẽ một ngày nào đó, hôn bao nhiêu cũng đủ để làm dịu sự khao khát đang dần lan .
Vị ngọt lẫn mùi m.á.u sắt tan , dần thế bằng vị mật ong, kẹo, cam quýt —— tất cả những gì khiến cảm thấy ngọt.
Ngu Kinh Mặc quả thật thiên phú, đầu hôn môi thể tiến thoái thuần thục. Điền Nguyễn như trôi mây, miệng tê dại như ăn thạch trái cây mát lạnh.
Cậu cũng Ngu Kinh Mặc cắn, nhẹ, chảy máu, như một hình thức trừng phạt.
Điền Nguyễn thử c.ắ.n , nhưng luôn bắt trúng đầu lưỡi , hai hàm răng va , phát tiếng nhỏ đến bực .
Ngu Kinh Mặc hạ giọng: “Em đừng nhúc nhích, để đến.”
Điền Nguyễn yên, kỹ thuật hôn của rối loạn hệt như suy nghĩ trong đầu .
Bàn tay Ngu Kinh Mặc lướt qua vùng da ấm mịn, khiến thanh niên càng thêm mềm nhũn.
Hơi thở của Điền Nguyễn bắt đầu như sắp c.h.ế.t đuối, giống tiếng mèo kêu nghẹn trong cổ họng, nhẫn nhịn cực hạn, mày nhíu, đôi mắt ướt át, khàn giọng gọi: “Ngu Kinh Mặc……”
Ngu Kinh Mặc cúi gương mặt đỏ bừng như lửa, đôi mắt còn hơn cả mặt hồ, đây là bảo vật trời cao ban xuống, đang khát cầu gọi tên : “Ngu Kinh Mặc……”
“Tôi đây.” Ngu Kinh Mặc ôm chặt , môi lướt qua vành tai nóng rực, thấp giọng : “Đứa trẻ ngoan, đây là phần thưởng của em.”
Từ nhỏ đến giờ, Điền Nguyễn từng nhận phần thưởng mãnh liệt, tràn đầy khoái lạc như thế.
Vui sướng tới cực điểm, thậm chí mang theo chút đau đớn.
Thế nên rơi nước mắt.
Ngu Kinh Mặc hôn lấy nước mắt , dịu giọng dỗ dành: “Hiện tại, em chính thức thành niên.”
Mơ mơ màng màng, Điền Nguyễn cứ thế chìm giấc ngủ.
Ngu Kinh Mặc đơn giản dọn dẹp qua loa, kéo chăn đắp cho Điền Nguyễn, còn thì phòng tắm giải quyết một nữa. Sau đó giường, chỉnh chăn cho Điền Nguyễn, bình thản xuống, chuẩn ngủ.
Ánh đèn đêm mờ tối, Ngu Kinh Mặc nhắm mắt mở , nghiêng , ôm thanh niên đang ngủ say trong ngực.
Giấc ngủ nặng trĩu, mộng mị.
Sáng sớm, biệt viện Ngu gia tiếng máy cắt cỏ đ.á.n.h thức, hầu bận rộn , vệ sĩ chạy bộ theo vòng chỉ huy quanh trang viên như một đội huấn luyện.
Quản gia bắt đầu tiếp nhận đủ loại cuộc gọi và thư mời, đem báo Tô Thị sáng nay cùng những tờ báo truyền thông chủ lưu bày ngay ngắn bàn , chờ chủ nhân xem.
Má Lưu dẫn hai hầu trong bếp tất bật chuẩn bữa sáng, nhặt rau, chặt thịt, cắt củ cải, khoai tây, làm món sứa trộn dưa leo và các món ăn kèm khác.
Má Lưu kinh nghiệm: “Bữa sáng đa ăn nhiều, cháo, bánh bao, thêm mấy món rau trộn. Như mới chịu ăn .”
Một hầu khác : “May là chủ nhân dễ phục vụ. Tôi từng làm cho nhà khác, bữa sáng làm mười tám món mà vẫn chê.”
Má Lưu ba giây gói xong một chiếc bánh bao sống, động tác nhanh chắc: “Cũng đúng, phu nhân kén ăn, dễ hầu hạ. cũng thể vì dễ mà lơ là, nấu cơm là chuẩn cho , nuôi họ trắng trẻo mũm mĩm mới .”
“Muốn trắng trẻo mũm mĩm thì chi tiền nhiều.”
Cả phòng ầm lên.
Quản gia ngang qua bếp một lượt, thấy vấn đề liền tiếp qua phòng ăn, sảnh nhỏ, tới sảnh lớn, đó bước lên cầu thang hình trăng khuyết.
Ông ngang phòng khách gõ cửa: “Phu nhân, dậy . Hôm nay lớp.”
Không ai trả lời, nhưng quản gia cũng vội, tiếp tục gõ cửa phòng ngủ chính: “Tiên sinh, dậy . Hôm nay làm.”
Tất nhiên là vẫn đáp . Ngoài tiếng gõ cửa vang vọng theo vách, bên trong thấy ngoài, mà bên ngoài cũng âm thanh từ trong phòng.
Quản gia làm đúng bổn phận, định rời thì cửa đột ngột mở.
Chủ nhân nhà, mặc đồ ở nhà, mở cửa . Thấy quản gia, hề ngạc nhiên, chỉ : “Nói má Lưu chưng một bát canh trứng, phu nhân ăn.”
Quản gia đáp lời, thoáng qua sofa ở cuối giường —— hai bộ quần áo vứt đó, trong đó một chiếc áo len sát nách rõ ràng cỡ của chủ nhân.
Ngu Kinh Mặc đóng cửa .
Quản gia sững một lúc, suy nghĩ, cuối cùng như chợt hiểu, ông mở cửa phòng khách cho khách —— giường trống , quả nhiên ai.
Trời ạ, và phu nhân ngủ chung phòng !
Khắp nơi rộn ràng hân hoan!!
Tin tức lập tức tới tai má Lưu, lan khắp biệt viện, mấy chục ai cũng .
Bao gồm cả Ngu Thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-60.html.]
Ngu Thương: “……” Anh thật sự chuyện .
Sáu giờ rưỡi sáng, dù đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức, Điền Nguyễn vẫn vô cùng mệt mỏi, như vét sạch sức lực… nhắm mắt, dậy.
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Buổi sáng ăn gì?”
Điền Nguyễn nhất thời nghĩ , mơ hồ lẩm bẩm: “Canh trứng.”
Rồi là tiếng cửa mở đóng, giường bên cạnh sụt xuống vì trọng lượng khác, Điền Nguyễn thuận thế lăn sang, lập tức vòng tay rắn chắc ôm lấy.
“Không học? Tôi xin nghỉ cho em.”
“…… Đi học!” Điền Nguyễn giật bật dậy, tóc dựng thành hai búi như tai thỏ.
Ngu Kinh Mặc giơ tay ép tóc xuống: “Vậy dậy .”
Điền Nguyễn ngơ ngác , một lúc mới thấy vết trầy môi đối phương, lập tức nhớ chuyện tối qua —— và Ngu Kinh Mặc như như , tuy đến bước cuối cùng, nhưng mật thì quá mức hợp đồng hôn nhân.
“……” Hàng mi dài của Điền Nguyễn khẽ run, dám Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc lấy đồng phục cho , đặt ở cuối giường, : “Em mặc quần áo .”
Điền Nguyễn cúi đầu mới phát hiện đang trần trụi.
Không thể ôm chăn che quá lộ liễu, cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng vành tai đỏ bừng, lấy đồ mặc.
Đầu tiên là đồ lót, quần giữ nhiệt, áo lót, áo len sát nách, áo khoác, quần, cuối cùng là tất.
Ngu Kinh Mặc thanh niên mặc đồng phục Đức Âm xong, ánh mắt trầm xuống, như trở dáng vẻ lạnh nhạt ít d.ụ.c vọng thường ngày: “Đi rửa mặt đ.á.n.h răng.”
Điền Nguyễn định cửa về phòng cho khách, Ngu Kinh Mặc liền : “Bàn chải đ.á.n.h răng lấy cho em .”
“À.” Điền Nguyễn phòng vệ sinh tắm rửa.
Chờ Điền Nguyễn rửa mặt xong , liền thấy Ngu Kinh Mặc bộ đồ tổng tài ba món: vest cắt may tinh xảo, tóc vuốt ngược gọn gàng.
Ngu Kinh Mặc như , qua chút xa cách.
kỳ lạ là, Điền Nguyễn thấy xa lạ chút nào.
“Ngu , quần áo của em…” Điền Nguyễn lúng túng, ôm .
Ngu Kinh Mặc chỉ đáp: “Sẽ tới thu dọn.”
Tiên sinh và phu nhân cởi quần áo trong cùng một phòng, gì kỳ lạ, ?
Điền Nguyễn gật đầu, theo Ngu Kinh Mặc xuống lầu.
Kết quả xuống, liền thấy quản gia, má Lưu cùng mấy hầu đều tươi lộ cả răng, đồng loạt chúc mừng: “Chúc phu nhân trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm!”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc vẫn biểu cảm: “Cơm chuẩn xong ?”
Má Lưu vui vẻ : “Xong , còn canh trứng phu nhân thích ăn nữa.”
Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn phòng ăn, Ngu Thương đó, bình thản đ.á.n.h giá Điền Nguyễn, : “Ba, ba nhỏ, buổi sáng .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Điền Nguyễn hổ vô cùng, chỗ của thấy thêm một miếng đệm mềm quen thuộc: “……”
Quản gia tự cảm thấy công lao nhỏ, lúc phu nhân chắc chắn sẽ nổi giận nữa chứ?
Không ngờ, giây tiếp theo, miếng đệm mềm bay thẳng mặt quản gia.
Quản gia: “? Phu nhân, ngài cần ?”
Điền Nguyễn: “Không cần! Con thật sự cần!”
“ tối qua ngài với cùng phòng…”
“Nói thêm một chữ nữa, sa thải ngay!”
Quản gia lập tức ngậm miệng, ôm đệm mềm rời khỏi phòng ăn.
Để chứng minh bình thường, Điền Nguyễn cố ý xuống thật mạnh, : “Con , .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Ngu Thương cảm thấy nên gì đó: “Ba nhỏ đúng là thiên phú dị bẩm, bội phục.”
Điền Nguyễn: “…… Bội phục cái đầu .”
Tóm , sáng sớm hôm đó, Điền Nguyễn chịu đủ ánh mắt “quá mức quan tâm”. Mãi đến khi học, mới thật sự bình tĩnh .
Cậu vẫn xuống xe cách Đức Âm một đoạn như cũ, Ngu Kinh Mặc : “Tan học tới đón em.”
Điền Nguyễn vẫy tay, mặt đỏ ửng mà tạm biệt.
Chưa mấy bước, Lộ Thu Diễm đạp xe đuổi theo, dừng bên cạnh .
“Lộ Thu Diễm!” Điền Nguyễn vui vẻ vẫy tay.
Lộ Thu Diễm xuống xe, đẩy theo, suốt đường thôi: “Điền Nguyễn, …”
“?” Điền Nguyễn hiểu, “Gì thế?”
Lộ Thu Diễm vẻ mặt phức tạp, cuối cùng hỏi:
“Anh… m.ô.n.g đau ?”
Điền Nguyễn: “??? Tôi thì làm mà m.ô.n.g đau?”
Cha , Lộ Thu Diễm làm chuyện ? Ngu gia gián điệp??
Lộ Thu Diễm lấy điện thoại, mở WeChat, đưa cho xem đoạn chat với “Vương quản gia Ngu gia”.
Tim Điền Nguyễn đập mạnh, quả nhiên ——
Vương quản gia Ngu gia: Lộ thiếu gia quấy rầy, sáng nay thu quang minh diễm, quả là hợp với tên ngài, sắc thu rực rỡ.
Vương quản gia Ngu gia: Có một chuyện nhờ ngài giúp.
Lộ Thu Diễm: Có gì nhanh.
Vương quản gia Ngu gia: Lộ thiếu gia đúng là thẳng thắn như lời đồn, trách đại thiếu gia gặp động tâm, gặp càng cảm mến.
Lộ Thu Diễm: Nói tiếng , chặn.
Vương quản gia Ngu gia: Xin , xin . Chuyện là thế , đêm qua phu nhân và của chúng cùng phòng, tất nhiên thể mềm yếu, mệt mỏi vô cùng. Hôm nay phu nhân còn học, mà đau lòng.
Vương quản gia Ngu gia: Ở đây trịnh trọng thỉnh cầu Lộ thiếu gia, hôm nay xin chiếu cố phu nhân nhiều hơn, đừng cho ăn cay.
Lộ Thu Diễm: …… Ờ.
Điền Nguyễn xong đoạn chat: “…………”
Cái tên Vương quản gia , đúng là miệng chặn!!!