Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:59:49
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không khí tự do thật trong lành, ánh mặt trời buổi sớm thật tươi , sống, thật bao!

Tuy con đường xuống núi phần gian nan, hầu như đại lộ, chỉ là lối mòn gập ghềnh khó , hai bên còn sâu bọ cùng bụi gai, nhưng cũng may Điền Nguyễn vẫn cõng xuống.

Trải qua hơn một tiếng rưỡi, cuối cùng cũng đến chân núi. Từ đây trở , trời cao đất rộng, cuộc đời , do chính làm chủ.

Điền Nguyễn nhảy xuống một con đường lớn, men theo ven đường thẳng. Chẳng bao lâu , thấy trạm xe buýt công cộng. Cậu đợi ở đó hơn nửa tiếng, cho đến khi chuyến xe sớm nhất đến nơi. Lên xe, quét mã thanh toán, trong ánh kỳ quái của đám làm buổi sáng, tìm chỗ ở hàng cuối cùng.

Điền Nguyễn trông kỳ lạ, đầy bụi bẩn, tay còn xách theo một cái tay nải, chẳng khác nào đang chạy nạn.

Hơn nửa tiếng , xuống ở trạm cuối cùng, Nước Đường Hẻm.

Bụng réo ùng ục. Vừa xuống xe, thấy con hẻm cổ lát gạch xanh, mái ngói xưa cũ phía đối diện, liền như “bắt làm tù binh”. Đèn xanh bật sáng, liền băng qua đường, bước Nước Đường Hẻm.

Con hẻm cổ xưa, bảng hiệu các cửa tiệm đều là cờ vải treo ngang, chỉ là một cây gậy chống lên tấm vải dầu, đó tên tiệm cùng dòng giới thiệu đặc sắc, dựng bên cửa.

Tên quán khá “trắng trợn” mà hiện đại, Tiệm cháo Lão Lục, Tiệm bánh bao Trương Năm, Quán Dưới Chân Núi, Nước Đường Cháo, Vịt Bắc Kinh, còn cả Trạm Dịch Tay Mơ...

Điền Nguyễn ăn bánh bao chiên, nên bước tiệm bánh bao.

Tiệm bán đồ ăn sáng, lúc bên trong chật kín bác trai bác gái, gần như còn chỗ . May mắn bên ngoài còn hai bàn trống, Điền Nguyễn liền mua bánh bao chiên cùng cháo đường, ngoài hiên chậm rãi ăn.

Đối diện là một quán mở cửa, chủ tiệm ngay ngưỡng cửa gảy tỳ bà, khúc nhạc tên, âm điệu nhẹ nhàng du dương, dường như đ.á.n.h thức cả con hẻm đang dần tấp nập.

Mùi khói lửa nơi phố phường từ đến nay luôn khiến lòng xao động. Điền Nguyễn bất giác nghĩ, thuê một căn phòng nhỏ ngay trong con hẻm , tìm cách thi đại học dành cho lớn, sống từng ngày từng năm yên như thế, cũng tệ.

Bên hẻm, một chiếc Maybach đen tuyền chậm rãi tiến . Do đường hẹp khó , chẳng bao lâu xe dừng . Phía còn bốn, năm chiếc xe nội địa nối đuôi, thấy xe phía dừng cũng đồng loạt dừng theo.

Hơn mười đàn ông mặc đồng phục bảo an màu lam đậm bước xuống, nhanh chóng tập trung chiếc Maybach, chờ lệnh.

Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, từ trong xe vươn một bàn tay trắng nõn, thon dài, khẽ chỉ về phía .

Đội bảo an lập tức làm theo, bắt đầu kiểm tra từng cửa hàng. Chưa đầy ba phút, họ xác định mục tiêu, một thanh niên đang tiệm bánh bao ăn bánh chiên.

Cậu thanh niên đó vẫn mang nét thiếu niên, dáng mảnh khảnh, chừng 1m76, đầu nhỏ mặt nhỏ, ngũ quan cực kỳ tinh xảo. Dù dính đầy bụi bẩn, vẫn che gương mặt thanh tú rực rỡ .

Đặc biệt là đôi mắt sáng trong, dịu dàng, sạch sẽ đến mức như vướng bụi trần. Ánh mặt trời như cũng thiên vị, phủ lên khuôn mặt một tầng sáng dịu tựa thiên sứ giáng trần.

Đội bảo an cẩn thận tiến gần. Họ mang danh bảo an của Ngu gia, nhưng thực chất là vệ sĩ, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, lưng hùm vai gấu, mà lúc rón rén như kẻ trộm, sợ làm Điền Nguyễn bỏ chạy.

Thấy nhiều áp sát, Điền Nguyễn tất nhiên nhận , nghi hoặc đầu , tưởng bọn họ là quản lý đô thị đến bắt bán hàng rong.

Chủ tiệm bánh bao ngạc nhiên chạy , ngơ ngác hỏi: “Các vị ăn bánh bao ?”

Nhóm vệ sĩ đồng loạt cúi lưng chào Điền Nguyễn: “Phu nhân, chào ngài!”

Điền Nguyễn mới c.ắ.n một miếng bánh chiên, suýt chút nữa phun .

Ngay đó, thấy từ giữa đám vệ sĩ bước một đàn ông, đôi chân dài mang giày da bóng loáng dẫm lên nền gạch xanh, dáng cao lớn, khí thế nghiêm nghị, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt phượng cụp xuống như phủ sương lạnh mười dặm.

Điền Nguyễn run lên một cái, ngơ ngác đàn ông , Ngu Kinh Mặc.

Trong mắt Ngu Kinh Mặc lúc , Điền Nguyễn phần buồn đáng thương, đôi má phồng lên vì bánh chiên, trông như một chú sóc nhỏ. Bất giác, tâm tình âm trầm lâu ngày của khẽ dịu xuống.

Điền Nguyễn trợn mắt, mong đây chỉ là ảo giác. , bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc vẫn hiện rõ trong đồng t.ử .

Ngu Kinh Mặc sải vài bước đến gần, Điền Nguyễn theo bản năng co .

Hắn đưa tay, nhẹ nhàng gỡ xuống chiếc lá nhỏ vướng mái tóc mềm mượt của Điền Nguyễn, giọng khẽ trầm: “Làm mà bẩn thế ?”

Điền Nguyễn: “……” Mang bò trốn xuống núi, bẩn mới lạ.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Bánh chiên ngoài , ngon hơn bánh của má Lưu ?”

Điền Nguyễn hoảng hốt : “Anh… ở đây?”

Ngu Kinh Mặc cố gắng nở một nụ ôn hòa, nhưng nụ xuất hiện, Điền Nguyễn càng run hơn, như dọa đến sợ hãi: “…… Nước Đường Hẻm chẳng ở chân núi ?”

“Không thể nào!” Điền Nguyễn nhớ rõ đến trạm cuối cùng.

Ngu Kinh Mặc duỗi tay, vệ sĩ liền dâng lên một tấm bản đồ giao thông thành Tô Thị in giấy.

“Ngươi vòng một vòng về đây.”

Tấm bản đồ đặt mặt, Điền Nguyễn cúi đầu ngẩn .

Ngu Kinh Mặc tiếp: “Bản đồ giữ lấy, về thể dạo quanh Tô Thị. nếu cho phép, tự ý chạy đến nơi khác.”

Điền Nguyễn tê cả da đầu, ý tứ trong lời của Ngu Kinh Mặc đơn giản, ở Tô Thị, ai tìm mà thể tìm .

Ngu Kinh Mặc liếc mặt bàn còn dính vết dầu, duỗi tay, vốn luôn cao quý gõ nhẹ lên đầu Điền Nguyễn: “Nghe rõ ?”

Điền Nguyễn: “…… Hiểu .” 

Cậu , là hết đường chạy.

Ngu Kinh Mặc cầm lấy chiếc sọt tre đựng phần bánh chiên cuối cùng, gắp một cái nếm thử, thản nhiên bình luận: “Không ngon bằng má Lưu làm, về nhà ăn.”

Sau đó, Điền Nguyễn kéo lên xe Maybach, trông chẳng khác nào gà con xách cổ. Đây thể xem là chiếc xe “khiêm tốn” nhất của Ngu Kinh Mặc .

Ngồi trong xe, áo sơ mi của Điền Nguyễn rơi một vài cánh hoa nhỏ, hoa nho, hoa quế. Cậu buồn bã chúng, cuối cùng vẫn thể mang theo chúng cùng “đào tẩu”

“Có thể mở cửa sổ một chút ?” Điền Nguyễn nhỏ giọng hỏi.

Ngu Kinh Mặc ấn điều khiển, bộ cửa sổ xe đều hạ xuống. Luồng gió lạnh ùa , mang theo mùi khô héo của cuối thu. Điền Nguyễn khẽ nâng cánh hoa quế, thả chúng bay theo gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-6.html.]

“Thưa thớt thành bùn, hòa bụi đất, chỉ còn hương thơm như cũ.” Ngu Kinh Mặc bỗng trầm giọng câu thơ, giọng thấp và chậm, mang cảm xúc rõ ràng, nhưng phảng phất chút tiếc nuối mơ hồ.

Điền Nguyễn ngạc nhiên đầu .

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Tôi tò mò, trong mắt em, như thế nào?”

Điền Nguyễn: “?”

Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Một kẻ hiểu phong tình, chỉ kiếm tiền như máy móc?”

Điền Nguyễn nhớ nguyên tác, khẽ gật đầu. Trong truyện, phần miêu tả về Ngu Kinh Mặc nhiều, nhưng chỉ cần xuất hiện, nhất định liên quan đến tiền tài. Trong giới làm ăn, là cơn cuồng phong sấm sét, thủ đoạn lạnh lùng, tuyệt tình, để cảm xúc xen .

Ngay cả với đứa con nuôi của chính , cũng thờ ơ, huống chi với khác.

Ngu Kinh Mặc bật khẽ, nụ phần khó đoán.

Điền Nguyễn bắt đầu run rẩy, vội vã chữa : “Không , ngài… ngài vẫn … nhân từ.”

Ít nhất trong nguyên tác, dù Điền Viễn thách thức và khiêu khích, Ngu Kinh Mặc cũng đến mức g.i.ế.c diệt khẩu. Là “cha nuôi” của nam chính, tuân thủ pháp luật, đạo đức của một công dân gương mẫu. Trên danh nghĩa, còn lập quỹ từ thiện giúp trẻ mồ côi, mỗi năm quyên góp một khoản lớn.

Dù 99% là vì lợi ích thương nghiệp và danh tiếng, thì ít nhất 1% còn thực sự giúp những đứa trẻ nơi nương tựa.

“Nhân từ ?” Ngu Kinh Mặc nhíu mày, ánh mắt dần lạnh , “Nếu em thật sự nghĩ , tại bỏ trốn?”

Điền Nguyễn: “……” Không nổi.

Trở về biệt trang, Ngu Kinh Mặc bước xuống xe , vòng sang bên mở cửa, duỗi tay về phía Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn do dự cũng đặt tay lên. Ngu Kinh Mặc kéo dậy, móc một chuỗi hạt gỗ đàn từ túi áo, đeo cổ tay trắng trẻo của : “Đừng ném nữa.”

Điền Nguyễn run run gật đầu: “Được.”

Ngu Kinh Mặc sâu mắt : “Tôi hung dữ với em ?”

Điền Nguyễn lắc đầu.

“Vậy em sợ gì?”

“……”

Cậu thật sự khó để sợ. Không vì Ngu Kinh Mặc g.i.ế.c , mà là vì trong thế giới , mạng chẳng đáng giá. Nếu tự cứu , sớm muộn gì cũng mất mạng.

Ngu Kinh Mặc thêm gì nữa, chỉ dặn má Lưu làm bánh chiên cho Điền Nguyễn, thư phòng làm việc.

Điền Nguyễn cúi đầu nghịch chuỗi hạt tay, cứng họng nổi lời nào.

“Ngài xem ngài , dơ như con mèo hoang nhỏ.” Má Lưu đuổi , “Mau tắm rửa , bánh chiên sắp xong .”

Quản gia xách tay nải của Điền Nguyễn lên lầu. Không ai hỏi thêm gì, chuyện của chủ nhân, họ quyền xen .

Điền Nguyễn tắm rửa xong xuống ăn. Ăn mà chẳng mùi vị gì, cứ như dự tang lễ. Má Lưu suýt nghi ngờ cho quá nhiều tiêu, khiến phu nhân nhà mặt mày khổ sở như thế.

Bà lén nếm thử, bánh vẫn ngon như khi.

Cả ngày hôm đó, “phu nhân” nhà họ Ngu vẫn giữ nguyên vẻ mặt “sống còn gì để mất”, nhất là khi quản gia đưa “giải sầu”.

“Giải sầu” ở đây là quản gia dẫn Điền Nguyễn làm quen với hệ thống giám sát trang viên, chỉ từng vị trí đặt camera. Trong đó, cả góc thẳng đến cây hoa quế cạnh bức tường ngoài.

Điền Nguyễn: “……”

Quản gia là một đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, ai nấy đều gọi ông là Vương quản gia, là họ, là cách “quản gia tuyệt đối quyền lực” của Ngu gia.

Ngu Kinh Mặc chính là “vua” trong căn nhà , ai dám trái lời , trừ Điền Nguyễn.

Quản gia khẽ: “Phu nhân là đầu tiên Ngu đích … bắt về.”

Điền Nguyễn: “…… Bắt về?”

Quản gia nheo mắt: “Nói nhầm , là đích mời về mới đúng.”

Điền Nguyễn: “Bắt về” vẫn đúng hơn nhiều.

Cứ như thế, với vẻ mặt c.h.ế.t lặng, sống qua ngày cho đến tận buổi tối. Khi tiếng xe chạy sân, giật , bật dậy khỏi sofa, làm rơi cả cuốn sách tiếng Anh đang cầm.

Ngu Kinh Mặc sải bước . Điền Nguyễn cuống quýt nhặt sách, dám ngẩng đầu .

Tới giờ ăn tối, Ngu Thương đến, “gia đình ba ” cùng ăn. Cảnh tượng chẳng giống cha con chút nào, mà giống một vị cả thành đạt cùng hai em xui xẻo thì đúng hơn.

Ăn xong, Ngu Thương và Ngu Kinh Mặc vài câu khách sáo trở về phòng . Ngu Kinh Mặc thư phòng xử lý công việc còn dang dở.

Điền Nguyễn lắp bắp theo , đến cửa thư phòng, dừng .

Ngu Kinh Mặc đầu: “Có chuyện gì?”

“…… Anh làm xong .” Điền Nguyễn vội .

Ngu Kinh Mặc tiếp tục làm việc đến gần mười giờ tối mới tắt máy tính, trở về phòng chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi. mở cửa, liền thấy một bóng nhỏ bé sofa, gật gù buồn ngủ.

Nghe tiếng cửa, bóng giật như con thỏ kinh động, đôi mắt ướt long lanh hoảng loạn về phía .

Bước chân Ngu Kinh Mặc khựng , mặt đổi sắc hỏi: “Ngồi trong phòng làm gì?”

“Chờ .” Điền Nguyễn nhỏ.

“Chờ ?” Ánh mắt Ngu Kinh Mặc sâu thẳm, “Em định… lên giường với ?”

Điền Nguyễn: “………… Không !”

“Vậy em ở đây làm gì?” Ngu Kinh Mặc nhấc chân bước đến gần, dựa lợi thế chiều cao, cúi đầu thanh niên xinh đang dồn sofa.

Điền Nguyễn khí thế lạnh lẽo của ép đến run rẩy. Để giảm bớt cảm giác áp bách, lên, thẳng mắt đối phương: “Ngu , chúng ly hôn .”

Loading...