Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:25:24
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Âm nhạc ồn ào và tục tằng của quảng trường vũ đột nhiên im bặt.
Điền Nguyễn ôm phòng khách, đặt xuống ghế sofa. Vừa xuống, phần m.ô.n.g còn tê rần, hoảng hốt về phía Ngu Kinh Mặc.
“Ngu , ngài về ?” Chóp mũi Điền Nguyễn quanh quẩn mùi hương thanh lạnh dễ chịu Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc nhíu mày cũng nhúc nhích, giọng thản nhiên, gợn sóng: “Hôm nay rảnh.”
“À……” Điền Nguyễn liếc về phía cửa, đáng tiếc chẳng thấy gì.
Không bao lâu , quản gia như chuyện gì tiến , khom lưng: “Xin Ngu , làm ngài chê .”
Trong nhà cũng camera theo dõi, Ngu Kinh Mặc sớm bọn họ đang nhảy quảng trường, giọng nhạt: “Không .”
Quản gia hổ , lập tức đẩy hết trách nhiệm: “Phu nhân hứng chí nổi lên, khen thưởng nhảy quảng trường, cũng là một tấm lòng .”
Ngu Kinh Mặc sang Điền Nguyễn: “Thì là em tổ chức?”
Điền Nguyễn: “……” Quản gia, thật sự nhầm ông !
Quản gia ném xong cái nồi, lập tức nịnh nọt: “Tiên sinh chắc chắn là vì đưa phu nhân dự đấu giá mới trở về sớm như , đúng là dụng tâm chu đáo, tinh tế săn sóc.”
Điền Nguyễn: “?”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Trên mùi, đồ.”
Quản gia lập tức nhanh nhẹn biến mất, khi sang một bộ quần áo khác.
Má Lưu và hầu cẩn thận tiến dọn dẹp. Lộ Thu Diễm thấy Ngu Kinh Mặc liền lúng túng, khả năng vì Ngu Kinh Mặc là cha của Ngu Thương, là chồng của Điền Nguyễn… mà y là bạn của Điền Nguyễn, còn tự xưng “ em kết nghĩa”.
Cảm giác khiến Lộ Thu Diễm như than nóng, chỉ cáo lui: “Tôi về ……”
Vừa dứt lời, một bóng cao gầy, thần sắc nghiêm chính bước , đúng là Ngu Thương. Anh lúc nào cũng mang bộ mặt cảm xúc như , lẽ do Ngu Kinh Mặc nuôi lớn, đường nét gương mặt và khí chất đều vài phần tương tự, thậm chí còn lạnh nhạt hơn.
Lộ Thu Diễm thấy , lập tức càng thêm lúng túng.
Thế giới khi vai chính công thụ gặp , cốt truyện liền tự động bắt đầu —— Điền Nguyễn mở to hai mắt.
Ngu Thương định mở miệng, bỗng bắt gặp vẻ mặt hóng chuyện của Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn: “?”
Lộ Thu Diễm lên, cũng với Ngu Thương: “Tôi .”
Ngu Thương chịu mở miệng giữ : “Tối nay ở Tây Thành buổi đấu giá, ?”
Lộ Thu Diễm: “Ba các , theo thành cái gì.”
Điền Nguyễn xen : “Thêm một là bốn.”
“……”
“Tôi với Ngu Thương là bạn.” Điền Nguyễn bổ sung.
Ngu Thương gật đầu: “Ừm, mắt của cũng , giúp tham mưu xem nên đấu giá món gì.”
Lộ Thu Diễm há miệng, thể từ chối, Ngu Thương hiếm khi khen y, khen thì thể để thất vọng.
Điền Nguyễn cũng phụ họa: “Không sai, Lộ Thu Diễm mắt .”
Ngu Kinh Mặc liếc Lộ Thu Diễm đang mặc bộ đồ cao bồi rách tả tơi…… Thôi, vạch trần nữa.
Lộ Thu Diễm khen liền lâng lâng: “Được, để tham mưu cho các .”
Thế là y ở ăn cơm tối.
Giữa bữa ăn, quản gia nhà họ Đỗ đến thăm, : “Tối nay Tây Thành hội đấu giá, phu nhân và đại thiếu gia đều , đặc biệt mời tiểu thiếu gia cùng tham dự.”
Điền Nguyễn đang c.ắ.n bánh ngó sen giòn vỏ mềm, má phồng lên, lời úp úp mở mở: “Vậy trùng hợp quá, cũng hẹn với Ngu , cùng !”
Quản gia mỉm nhẹ: “Vậy , gặp ở hội đấu giá.”
“Ừ ừ.”
Ăn xong, nghỉ ngơi một lát, cả bốn liền lên chiếc xe dài hơn, đến đấu giá hội.
Phía còn một xe nữa, bên trong là sáu vệ sĩ.
Vừa xuống xe Mao Thất chắn mặt, cao lớn như một ngọn núi. Ngu Kinh Mặc còn cao hơn , vươn tay dắt lấy Điền Nguyễn.
Mao Thất và một vệ sĩ mở đường phía , hai che bên cạnh, hai theo , đến mức bảo vệ kín mít, nhưng Điền Nguyễn thấy rõ xung quanh ai.
Cậu tìm Đỗ phu nhân để tính sổ mà cũng thành.
Số lượng đấu giá giới hạn, Ngu Kinh Mặc thích yên tĩnh nên mua hẳn mười suất, dư sức dẫn bốn .
Nhận bảng hội trường, gian bên trong lớn, tương đương một phòng học lớn kiểu giảng đường. Ghế của Ngu Kinh Mặc ở hàng đầu, bộ là ghế hạng sang. Bọn họ xuống, Lộ Thu Diễm lập tức tự giác kéo ghế xa hai vợ chồng.
Ngu Thương cũng tự giác cạnh Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn đầu , phát hiện Lộ Thu Diễm cách tận bốn ghế: “…… Các né xa làm gì?”
Lộ Thu Diễm: “Không ăn cẩu lương.”
Điền Nguyễn: “Tôi ăn mà.”
Lộ Thu Diễm: “?? Anh độc , ăn gì mà ăn? Không cho ăn.”
“……”
Không gần để ăn “cẩu lương” của vai chính, Điền Nguyễn nhích định dịch qua, nhưng gáy liền một bàn tay to ấn xuống: “Ngoan, đừng loạn.”
Điền Nguyễn đành ngoan ngoãn yên.
Người tham dự lượt chỗ, một cô gái mặc sườn xám xanh sân khấu gảy đàn tranh, khiến khí hội trường thêm phần thanh nhã.
“Tiểu Nguyễn.” Giọng dịu dàng của Đỗ phu nhân truyền từ phía đến.
Điền Nguyễn sang: “Mụ mụ.” Để phân biệt hai , quyết định gọi Sa Mỹ Quyên là “”, gọi Đỗ phu nhân là “mụ mụ”.
Đỗ phu nhân cong mắt , lớp trang điểm nhẹ khiến gương mặt như cánh hoa đào, tươi tắn thoát tục. Bà phía Điền Nguyễn, : “Chút nữa nếu con thích thứ gì, cứ với .”
Điền Nguyễn ngại ngùng : “Vâng.”
Ngu Kinh Mặc lễ phép chào hỏi vợ, chào đại cữu. Ngu Thương cũng chỉ thể lên tiếng chào. Lộ Thu Diễm… cũng đành chào theo.
Hạ Lan Tư bước đúng lúc thấy một bức tranh “ngươi , , ai cũng ” cực kỳ hòa thuận.
Anh ghế của , thế mà ở ngay cạnh Đỗ Hận Đừng —— đúng là ngại trùng hợp c.h.ế.t .
Đỗ Hận Đừng chẳng lấy làm lạ, nhướng mày : “Khéo thật.”
Hạ Lan Tư tùy ý xuống cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-58.html.]
Dew từ phía Đỗ phu nhân thò đầu , nhỏ giọng : “ là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Đỗ phu nhân mỉm .
“Cậu nhắm thứ gì?” Đỗ Hận Đừng hỏi.
Hạ Lan Tư: “Một bức tranh sơn dầu.”
“Mẹ cũng thích một bức tranh sơn dầu.”
“……”
Đỗ phu nhân vội : “Tôi cũng nhất định mua bằng .”
Hạ Lan Tư cong môi: “Phu nhân cần khiêm tốn, đấu giá xưa nay ai trả cao thì . Không phu nhân nghiệp trường nào?”
“Viện mỹ thuật Ivy League. vẽ tranh xem thiên phú, xem trường học.”
Tiếp đó, hai bắt đầu trò chuyện về lịch sử tranh sơn dầu, càng càng hợp ý. Đỗ Hận Đừng giữa thỉnh thoảng xen vài câu. Đỗ phu nhân càng Hạ Lan Tư càng thấy lòng, chỉ trai mà còn tao nhã, lễ độ.
Bà nhỏ giọng khen con trai: “Đứa nhỏ tệ.”
Đỗ Hận Đừng chỉ đáp.
Ngồi hàng , Điền Nguyễn mặt biểu cảm, dựng tai lén, càng càng kinh ngạc —— trời ạ, Hạ Lan Tư cũng học mỹ thuật? Đỗ Hận Đừng cũng thích mỹ thuật? Hai đúng là “nồi gặp vung”, hợp đến lạ.
Khách quan mà , nếu ở chung với Đỗ Hận Đừng, Hạ Lan Tư rõ ràng nhiều đề tài hơn Lộ Thu Diễm. Chỉ là trong truyện gốc, bọn họ từng gặp …
Hạ Lan Tư vốn đang trò chuyện , thoáng về phía sân khấu, ánh mắt lướt qua cô gái đang đ.á.n.h đàn tranh, lập tức dừng .
Đỗ Hận Đừng giỏi ánh mắt khác, liền theo: “Cô lắm ?”
Hạ Lan Tư: “Bình thường.”
“Khí chất .”
Hạ Lan Tư thu hồi ánh mắt, kỳ lạ Đỗ Hận Đừng: “Anh còn thích phụ nữ?”
Đỗ Hận Đừng: “Thích chứ, kính trọng .”
Đỗ phu nhân liếc con trai một cái, năng linh tinh, chẳng hiểu đang gì?
Hạ Lan Tư lười truy cứu, thẳng: “Tôi thích phụ nữ.”
Đỗ phu nhân: “……” Xong , con trai bà diễn hỏng .
Hạ Lan Tư : “Tôi cũng thích nam nhân.”
Đỗ phu nhân mắt sáng lên —— xem con trai bà vẫn sức hút!
Đỗ Hận Đừng hỏi: “Cậu quen cô gái ?”
Hạ Lan Tư: “Bạn gái cũ của .”
Đỗ phu nhân: “……” Xong thật , con trai mất vai.
Điền Nguyễn lập tức đầu, chen hóng chuyện.
Hạ Lan Tư liếc , đôi mắt hồ ly nheo : “Cậu kích động cái gì? Liên quan gì ?”
Điền Nguyễn: “…… Mẹ với cả đều đây, ?”
Đỗ phu nhân dịu dàng : “Đương nhiên . Chút nữa món đầu tiên đem lên, sẽ giúp con đấu giá nhé?”
Điền Nguyễn gật đầu: “Được ạ, cảm ơn mụ mụ.”
Đỗ phu nhân lòng mềm nhũn, lập tức quyết định —— con trai bảo bối thích gì, bà đều mua!
Khoảng mười phút , tham dự đến đông đủ. Đấu giá viên lên sân khấu tuyên bố khai mạc, giới thiệu luật lệ, tốc độ trả giá.
Trong đó, nhấn mạnh các món trọng điểm, một cây ngọc như ý đời Minh, một bức tranh danh họa châu Âu thời Trung cổ và một bộ trang sức quý phi khai quật lâu.
Bộ trang sức chắc chắn là vật đấu giá cuối cùng.
Ngay đó, ánh mắt mong chờ, món đầu tiên nhân viên bưng lên, một chiếc khay pha lê, phủ vải đen, thấy rõ bên trong.
Điền Nguyễn hồi hộp —— đây chính là món quà đầu tiên tặng !
Đỗ phu nhân cũng sẵn sàng giơ bảng.
Khi món đồ đặt lên bàn, đấu giá viên kéo vải đen, kích động giới thiệu: “Món đấu giá đầu tiên! Đồng thau ngọc thế! Giá khởi điểm một vạn!”
Cả hội trường im phăng phắc.
Trong khay pha lê, một cây ngọc thế to lớn sừng sững.
Ngọc thế là gì? —— chính là vật tượng trưng nam tính, thời cổ dùng để tự giải quyết, mô phỏng vô cùng chân thực, cỡ che mờ.
Điền Nguyễn: “……”
Đỗ phu nhân: “……”
Cái … rốt cuộc nên mua ?
Đỗ phu nhân cúi , nhỏ giọng hỏi:
“Con trai, con ?”
Điền Nguyễn theo bản năng về phía Ngu Kinh Mặc.
Dưới ánh đèn dịu, gương mặt nghiêng của như núi non lạnh lẽo, tuấn mỹ tỳ vết. Chỉ cần yên đó cũng đủ khiến khác dám chạm tới.
Chỉ Điền Nguyễn sát bên cạnh.
Ngu Kinh Mặc dường như cảm giác ánh của , nghiêng mắt sang, giọng trầm thấp, cúi đến gần, môi gần kề tai : “Muốn ? Còn bằng của .”
Điền Nguyễn: “……”
Lỗ tai nóng bừng, lập tức đầu với Đỗ phu nhân: “Không cần!”
Đỗ phu nhân hiểu ngay, gật đầu: “Cũng , con chồng , cần cái .”
Điền Nguyễn: “……” Cho dù chồng, cũng cần cái !
Dù… cũng .
Ngu Kinh Mặc cúi mắt, thấy thiếu niên bên cạnh mặt đỏ như nhuộm, đến mức khiến nghịch. Hắn nâng tay nhéo nhéo má , thấp giọng : “Nếu thật sự , tối nay về cho em sờ.”
Não Điền Nguyễn như máy quá tải, đơ : “Sờ… sờ cái gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Ngọc thế của .”
Điền Nguyễn: “…………”
Mặt đỏ như máu. Cậu … , cũng .