Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:24:26
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tác giả nguyên tác vì phí hai chương vô nghĩa để miêu tả ân oán tình thù của nhà họ Ngu giàu ?
Đương nhiên là vì Hải Triều cũng là vai phụ công tuyển chọn, là đối thủ cạnh tranh của vai chính công, tất nhiên bày biện kỹ càng một chút về thế bi t.h.ả.m của Hải Triều, để và vai chính một chủ đề chung.
—— Điền Nguyễn cũng cái gọi là chủ đề chung rốt cuộc từ . Một là con riêng, một là con nhà sa sút, hai dính dáng tới tám cây sào, mà tác giả chủ đề thì liền .
Chỉ là theo Điền Nguyễn thấy, tuy tính cách hai đều phần ngạo khí khó thuần phục, nhưng Lộ Thu Diễm thiên về cứng rắn, dù gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, đuổi đánh, nhưng trong xương cốt y vẫn lộ một loại kiêu ngạo chính trực.
Hải Triều thì vẻ âm trầm hơn, mềm yếu hơn. Con riêng, là tiểu tam, dù cố gắng thế nào cũng thể đổi phận khi sinh . Trong xương cốt chính là u uất, cực đoan.
Điền Nguyễn hề ý định ghép CP cho hai đó, chỉ con trai bảo bối của , Ngu Thương, mới xứng đôi với Lộ Thu Diễm.
Cậu quyết định cứ thuận theo tự nhiên .
Mấy ngày , Ngu Phát Đạt ly hôn tái hôn. Vì áy náy, ông đem hơn nửa tài sản chia cho vợ và Ngu Tuấn, bao gồm cả căn biệt thự . Còn bản thì mua một căn penthouse lớn, dọn sống cùng Hải Minh Nguyệt.
Hải Triều thể chấp nhận, nhất quyết đòi ở căn nhà cũ tồi tàn.
Ngu Phát Đạt còn : “Hải Triều là để gian hai cho chúng .”
Hải Minh Nguyệt tỏ vẻ ngốc nghếch, mỉm : “Chúng dọn về nhà mới, bằng mời ông nội, ba chị dâu, còn em tư em dâu tới chơi?”
“Em tư em dâu” trong miệng bà chính là Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn.
Ngu Phát Đạt làm theo, nhưng đều từ chối.
“……”
Điền Nguyễn vẫn như thường ngày học, năm cân mỡ giảm xong, cơ bụng về. dám đắc ý, tiếp tục kiên trì bộ nửa đoạn đường. Lộ Thu Diễm thì giữ đúng hẹn, chỉ cần vướng việc, nhất định sẽ cùng nốt mười mấy phút đường tới Đức Âm.
Hôm nay, bọn họ gặp Hải Triều cô nữ sinh Mary Sue chặn .
Nữ sinh tỏ tình thành, liền lớn tiếng tuyên bố: “Hải Triều, là con riêng nhà họ Ngu, chỗ nào xứng với ?”
Hải Triều mặt đầy chán ghét: “Cút.”
Quay mặt , liếc thấy Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm trong đám : “……”
Điền Nguyễn làm như thấy, nghiêng đầu , thuận miệng khẽ: “Đi thôi.”
Lộ Thu Diễm nhạt nhẽo đáp: “Ừ.”
Không lâu , cảnh sát khu vực tới xử lý xe của Mary Sue cùng đám gây rối, còn Hải Triều tiếp tục nghi ngờ.
Điền Nguyễn ngờ, lời đồn Mary Sue lan khắp Đức Âm, cuối cùng biến thành: “Ngu Kinh Mặc và Điền Viễn một đứa con riêng 17 tuổi.”
17 tuổi, con riêng? Mọi lập tức về phía Ngu Thương.
Kinh hoàng, thì Ngu Thương con nuôi mà là con riêng!
Điền Viễn càng thần thông, ba tuổi sinh con? Vậy Ngu Kinh Mặc chẳng phạm pháp .
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương: “……”
Quá đáng thật .
Mấy hôm , cô Mary Sue cưỡng chế thôi học, lời đồn cũng tự sụp đổ.
Điền Nguyễn về nhà, thấy Ngu Kinh Mặc nhắc một chữ tới chuyện , đoán hẳn là cho bỏ, cũng chẳng để tâm đến cái tin đồn vô căn cứ .
“Tối chủ nhật một buổi đấu giá ở Tô Thị, em xem ?” Trong lúc ăn trái cây bữa tối, Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn vốn đang rảnh, liền : “Em .”
“Ừ.”
“Ngu Thương, ?”
Ngu Thương: “Đi.”
“Vậy mang theo Lộ Thu Diễm, cho mở mang tầm mắt.”
“Anh coi như từng thấy qua ?”
“……” Trước Lộ Thu Diễm dù gì cũng là con nhà giàu, kiểu gì chẳng thấy .
Điền Nguyễn hận sắt thành thép Ngu Thương, cái tên ngốc , tới cả cơ hội hẹn hò cũng nắm.
Đành để làm ông Tơ bà Nguyệt.
Đến chủ nhật, Điền Nguyễn nhắn WeChat cho Lộ Thu Diễm: Tới nhà .
Lộ Thu Diễm: Đang làm, rảnh.
Điền Nguyễn lập tức gọi cho tổng giám đốc khách sạn: “Tôi cho bằng hữu nghỉ một buổi, coi như tặng ngày phép mới.”
Tổng giám đốc lập tức nịnh nọt: “Phu nhân thì là .”
Lộ Thu Diễm nhận thông báo xong liền mắng một trận, nhưng vẫn thu dọn đồ đến biệt thự nhà họ Ngu.
Buổi chiều nắng , Điền Nguyễn làm xong bài tập, ở phòng sách uống . Người hầu hầu hai bên, thỉnh thoảng thêm , dọn bánh ngọt.
Trong hương nhàn nhạt, gian thanh nhã yên tĩnh, Điền Nguyễn cảm nhận sâu sắc niềm vui của kẻ tiền, thậm chí chẳng cần làm gì, liền đống lấy lòng.
Ví dụ như quản gia thỉnh thoảng tới bẩm báo, nhà ai gửi lễ vật, mời phu nhân xem qua.
Những cái tên NPC , Điền Nguyễn từng , nhưng nếu quản gia nhận, tức là thể thu. Điền Nguyễn xem từng cái, phần lớn là các món đồ: bộ chén đĩa sứ, bình hoa, văn phòng tứ bảo, bút máy mạ vàng, trang sức san hô trân châu, cùng thượng hạng, yến sào, vi cá, tôm hùm to……
“Gần đây tặng lễ nhiều như ?” Điền Nguyễn cầm cây bút máy mạ vàng lên ngắm nghía, tỏ vẻ hứng thú.
Quản gia đáp: “Còn hai tháng nữa là Tết.”
Điền Nguyễn: “……” Trước Tết hai tháng bắt đầu tặng quà, đúng là tiền đến mức hoang phí.
Quản gia : “Phu nhân thích gì cứ lấy, phần dư thì đưa cho lão gia và tam phu nhân một chút.”
Điền Nguyễn chỉ cần bút máy. Má Lưu tới, tay cầm sổ ghi chép: “Mấy thứ đồ ăn ngon cứ giữ , phu nhân dạo gầy , bồi bổ t.ử tế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-57.html.]
Điền Nguyễn: “…… Đừng bắt con bồi bổ, con bốc hỏa.”
Lỡ mà bổ đến chảy m.á.u mũi ngất xỉu, thế nào cũng Ngu Kinh Mặc nhạo.
Cửa lớn vang lên tiếng động, bảo vệ mở cổng, quản gia đón: “Lộ thiếu gia đến.”
Điền Nguyễn lập tức phản ứng: “Má Lưu, giờ làm hai chén tổ yến, con và Lộ Thu Diễm ăn.”
Lưu mụ: “Được ngay.”
Những thứ quý giá đó Điền Nguyễn động tới, nhưng Lộ Thu Diễm ăn uống thiếu chất cả ngày, cần bồi bổ nghiêm túc.
Lộ Thu Diễm mặc chiếc áo khoác cao bồi rách mua ở công viên giải trí, quần cũng rách, trong tiết cuối thu thôi thấy gió lùa. Điền Nguyễn dứt khoát dẫn y phòng đồ của , lôi một đống quần áo: “Đây đều là đồ mặc, mặc .”
Lộ Thu Diễm nghẹn lời: “Tôi mặc mấy đồ đắt tiền đường, tới nhà lột sạch .”
Điền Nguyễn: “…… Vậy chọn mấy bộ quá bắt mắt .”
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá một vòng: “Đồ của đều quá bắt mắt.”
Cũng khó trách y mặc, áo quần Điền Nguyễn lôi kiểu dáng kỳ quặc, logo thương hiệu chiếm nửa , mỗi món đều như đồ trình diễn sàn catwalk, mặc đường thể nào cũng tưởng mắc bệnh.
“Vậy tùy ý chọn.” Điền Nguyễn .
Lộ Thu Diễm trừng : “Anh tìm chỉ để ban thưởng quần áo?”
Lúc Điền Nguyễn mới ý thức vô ý chạm tự tôn của đối phương, vội : “Quần áo nhiều quá, mặc thì phí, nên mới nghĩ tới , ý gì khác.”
Lộ Thu Diễm vốn hiểu não bổ của Điền Nguyễn, ác ý, : “Tôi quần áo để mặc, ngày nào đó thật sự trắng tay, tới nhặt đồ của .”
Điền Nguyễn suy nghĩ một chút: “Thật nhặt đồ của cũng , nhặt đồ của Ngu Thương, chắc chắn vui lắm.”
“……”
“Hắc hắc hắc.” Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh Lộ Thu Diễm đến tìm Ngu Thương, chỉ cần một bộ quần áo mặc, Ngu Thương đau lòng quá độ thế thế , đó hai thuận lý thành chương ân ái ngọt ngào.
Lộ Thu Diễm: “…… kiểu đáng khinh, đ.á.n.h bây giờ.”
Điền Nguyễn lập tức im lặng. là đam mê ghép CP, mặt mày méo mó như bao biểu cảm động vật.
Lộ Thu Diễm xoay xuống lầu: “Nếu chuyện gì, làm ca hai.”
“Cậu còn làm ca hai?” Điền Nguyễn biểu cảm cứ như đang mắng tra nam đa tình, “Lương khách sạn đủ dùng ?”
Lộ Thu Diễm: “Đại thiếu gia, nhà thiếu nợ mấy chục triệu.”
“…… À.”
Mấy chục triệu, Điền Nguyễn giúp cũng lực bất tòng tâm. Chỉ thể đợi bảy tám năm nữa, khi Ngu Thương nắm quyền tài sản, mới thể trả nợ giúp y.
“Chẳng qua cùng chơi.” Điền Nguyễn .
Lộ Thu Diễm khựng , đầu vẻ mặt vô tội của : “Chơi cái gì?”
Điền Nguyễn trực tiếp mời đấu giá, vì chỉ cần Ngu Thương về, thế giới sẽ tự sửa cốt truyện công thụ. Cậu : “Chúng khiêu vũ quảng trường.”
Lộ Thu Diễm: “???”
Buổi chiều cuối thu, nắng hiền hòa. Mỗi khi chủ nhân làm, học, má Lưu sẽ dẫn hầu khiêu vũ quảng trường để giải trí, kẻo quá buồn chán.
Má Lưu mang tổ yến đến, Điền Nguyễn ăn xong liền tuyên bố: “Khen thưởng , con quyết định cùng các khiêu vũ quảng trường.”
“Hả?” Má Lưu kinh ngạc đến mức choáng váng, lập tức lấy loa, cắm điện giữa sân, triệu tập tham gia đại hội khiêu vũ.
Mấy vệ sĩ hứng thú, vì họ vốn cũng nhảy.
Mao Thất thì hiểu gì nhưng cũng từ chối —— dù thiếu gia .
Nữ , nam , Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm cạnh , xếp hàng chỉnh tề.
Má Lưu cúi cung kính bấm nút phát nhạc.
Âm nhạc vui vẻ vang lên, giọng nữ trung niên cao vút hát mở đầu. Mọi lập tức như robot lập trình mà lắc lư theo nhịp.
Má Lưu đầu xoay eo, vặn hông, tay vung nhịp, chân dậm theo điệu.
Điền Nguyễn học cực nhanh, bắt nhịp , nhanh theo kịp tiết tấu.
Lộ Thu Diễm: “……”
Dần dần, y cũng theo kịp, động tác lặp nhiều khó học.
Đám vệ sĩ còn vặn linh hoạt hơn cả hầu, qua là trăm trận sa trường, kỹ năng đầy .
Trừ Mao Thất. Ban đầu yên như tảng đá, đó dường như âm nhạc thôi miên, cũng bắt đầu cứng đờ mà lắc theo.
…… Khiêu vũ quảng trường quả thực là thần khí tẩy não.
Mọi cùng vui vẻ nhảy.
Ngay lúc đó, cổng lớn ngoài trang viên mở , Maybach lái . Bảo vệ thoáng qua cảnh tượng nhảy quảng trường, nhưng ai dừng .
Ngay cả quản gia cũng đang hòa nhảy.
Ngu Kinh Mặc mở cửa xe bước xuống, hạ chân liền nhạc ầm vang trời. Nếu trang viên cách xa khu dân cư, chắc chắn khiếu nại vì gây ồn.
Không ai phát hiện chủ nhân về nhà, tất cả đều chìm trong điệu nhảy, như quần ma loạn vũ.
Ngu Kinh Mặc tới ——
Loa phát nhạc ngay chính giữa, bước qua, giày da bóng loáng nhấc cao, chân dài bước nhẹ một cái.
Trong khoảnh khắc , má Lưu hình.
Quản gia cũng hình.
Giống như domino ngã, lượt cứng đờ, giữ nguyên động tác, dáng vặn xoắn đủ kiểu, đổ một đống, thở cũng dám mạnh.
Lộ Thu Diễm lập tức thu chân, nghiêm .
lúc đó, Điền Nguyễn giống con thỏ nhảy tới mặt Ngu Kinh Mặc, phanh kịp.
Ngu Kinh Mặc đưa tay, một cái ôm gọn, thuận tiện kéo lòng.
Mọi : “…………”