Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:23:58
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sáng sớm ngày hôm , Điền Nguyễn trốn trong ổ chăn giả vờ ngủ.

Thật hầu lên gọi dậy ăn sáng, miệng thì đáp, nhưng cơ thể vẫn dán chặt trong chăn, nhúc nhích.

Người hầu xuống lầu : “Phu nhân còn đang ngủ.”

Ngu Thương kinh ngạc: “Hắn luôn dậy sớm mà, hôm nay ngủ nướng?”

Ngu Kinh Mặc nhạt: “Chỉ sợ là đang trốn .”

Vừa , Ngu Thương liền hiểu. Tối qua cha cho ba nhỏ hóng chuyện, đây là đang hờn dỗi? Vừa giận ấm ức, làm gì thì làm?

Xem cả hai nguyên nhân đều .

Ngu Kinh Mặc ung dung ăn xong bữa sáng, quần áo, thong thả tản bộ đến phòng khách, gõ cửa.

Bên trong tất nhiên tiếng đáp.

Ngu Kinh Mặc xoay tay mở chốt bước , liền thấy giường một khối chăn lông vàng nhạt cuộn thành một ụ nhỏ.

Hắn yên lặng một lát, vươn tay lật góc chăn lên. Quả nhiên, thanh niên cuộn tròn bên trong vẫn nhắm chặt mắt, giả vờ ngủ say. Nếu hàng mi dài như cánh bướm còn khẽ run, lẽ thật sự đủ để lừa khác.

Ngu Kinh Mặc nhéo lấy gương mặt mềm mịn lộ khỏi chăn.

Vừa mềm đàn hồi, trơn bóng mịn màng tì vết.

Điền Nguyễn: “……”

Vốn ngủ đến đỏ mặt, giờ bóp thêm một mảng đỏ.

Điền Nguyễn mở đôi mắt hạnh ngập nước, trừng kẻ nhéo .

Ngu Kinh Mặc thản nhiên hỏi: “Không giả vờ ngủ nữa ?”

Điền Nguyễn hất tay , dậy, thở hổn hển: “Bị nhéo tỉnh .”

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trượt xuống theo chiếc cổ thiên nga trắng nõn thon dài của , xương quai xanh nhô lên gầy gầy, cổ áo áo ngủ mở rộng, lộ làn da trắng như tuyết ngực, điểm xuyết hai núm hồng nhạt.

“Dậy ăn cơm.” Ngu Kinh Mặc thờ ơ .

Điền Nguyễn hề nhận , bộ áo ngủ nhung đơn sắc lỏng lẻo khoác lên , chỉ cần kéo nhẹ thể tụt hết. Cậu : “Em đói, Ngu ăn thì làm .”

Ngu Kinh Mặc vốn định tiếp tục xen chuyện nhà họ hai, nhưng bộ dáng của Điền Nguyễn sinh hứng thú: “Tôi làm.”

Điền Nguyễn tròn mắt: “Anh làm, làm gì?”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi em.”

Điền Nguyễn: “……”

“Anh em làm gì?”

“Phòng ngừa em chạy loạn.”

Hai mắt Điền Nguyễn trừng trừng: “Anh rảnh quá việc làm ?”

Ngu Kinh Mặc: “Nói nữa.”

Điền Nguyễn co vai, như con chim nhỏ: “Em thật sự thể đến nhà họ hai ?”

“Không em nhà huyết quang tai ương?”

“Em bừa thôi.”

Đuôi lông mày Ngu Kinh Mặc nhướng: “Vì hóng chuyện, cái gì em cũng dám làm?”

Điền Nguyễn lập tức thấy hy vọng, gật đầu liên tục.

Ngu Kinh Mặc vươn tay về phía .

“?” Điền Nguyễn ngơ ngác đặt bàn tay nhỏ của lòng bàn tay rộng thon dài .

Ngu Kinh Mặc dùng lực, kéo nhẹ một cái, liền đem Điền Nguyễn ôm lòng, giống như ôm một bánh hoa quế mềm mềm thơm sữa.

Điền Nguyễn theo phản xạ chống lên vai rộng của , thở thanh lãnh phả mũi, tim lập tức lệch nhịp. Cậu quỳ giường, vội vàng kéo giãn cách.

“Ngu ……”

Ngu Kinh Mặc buông , tự tháo cà vạt, động tác trơn tru như sắp làm chuyện gì đó.

"Cái gì cũng dám làm" đương nhiên cũng bao gồm chuyện .

Điền Nguyễn hoảng hốt che ngực, nghĩ đổi thành che mông: “Tuy em thích hóng chuyện, nhưng em liêm sỉ!”

Ngu Kinh Mặc bật , đưa cà vạt cho : “Cột cho .”

“?” Điền Nguyễn nhận lấy: “Chỉ cái ?”

“Chẳng lẽ em còn cái gì khác?”

Điền Nguyễn dám . Gần đây hễ ở một với Ngu Kinh Mặc, đầu đầy mấy hình ảnh mờ ám. từ ở phòng nghỉ sân golf, Ngu Kinh Mặc vẫn đúng mực, giữ lễ nghi.

Quả nhiên là do thôi tình ảnh hưởng đây, bản chất vẫn là loại đại lão lạnh lùng cấm dục.

Ngược là Điền Nguyễn thấy hụt hẫng… Chắc chắn chỉ là ảo giác.

Tự an ủi xong, bình tĩnh cột cà vạt cho Ngu Kinh Mặc.

Cậu để ý thấy ánh mắt phượng của đối phương cúi xuống, chăm chú cổ áo áo ngủ rộng mở.

Điền Nguyễn nghiêm túc thắt: “Xong.”

Ngu Kinh Mặc cúi đầu : “... Em thắt cái giống khăn quàng đỏ ?” Lại còn .

Điền Nguyễn cũng thấy sai sai: “Không giống lắm ?”

Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ tháo : “Học . Đây là nút Windsor, tiên để bản rộng đè lên bản hẹp, vòng một vòng, luồn qua đây, vòng tiếp, đó từ chỗ kéo ……”

Sau khi chỉnh thẳng, hỏi thanh niên đang sát bên: “Hiểu ?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Em thực hành .”

“Ừ.”

Điền Nguyễn cầm cà vạt vòng lên cổ Ngu Kinh Mặc, dựng cổ áo sơ mi, nghiêm túc thắt .

Lúc quản gia bước tới, mỉm hiền từ, nhẹ nhàng đóng cửa .

Điền Nguyễn lúc thấy: “……”

Đóng cửa làm gì? Chẳng gì mà tránh.

Ánh mắt quản gia như đang : Tiên sinh phu nhân chuẩn ban ngày tuyên dâm. là trời sinh một đôi.

…… Điền Nguyễn vội vàng thắt xong, kéo mạnh một cái, siết cổ.

Ngu Kinh Mặc khựng , lông mày nhíu, đôi mắt tối sâu chằm chằm.

Điền Nguyễn hoảng hốt: “Xin xin !” Vội nới lỏng cà vạt, “Đau lắm ?”

Ngu Kinh Mặc ho khẽ: “Không .”

Điền Nguyễn như phạm , quỳ luôn xuống giường.

Mà tức nhất là, dù quỳ giường, cũng vẫn cao bằng Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc lùi hai bước: “Em mặc quần áo .”

Điền Nguyễn đầu liền thấy áo ngủ của xộc xệch, bả vai lộ nửa, cúc áo lúc nào bung mất hai cái… Dáng vẻ quả thực giống như đang cố ý câu dẫn khác.

“Em …” Điền Nguyễn còn hết câu, Ngu Kinh Mặc xoay cửa.

“Phanh” một tiếng, cửa đóng .

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-56.html.]

Cậu đường đường là một đại nam nhi, gì mà câu dẫn chứ. Điền Nguyễn hậm hực tìm quần áo để .

Ngoài trang viên, Lộ Thu Diễm mời cửa. Quản gia vô cùng khách khí, phảng phất như mặc định đây là “thiếu phu nhân” tương lai.

“Lộ thiếu gia, mời bên .”

Lộ Thu Diễm lười sửa , gọi thiếu gia cũng chỉ là một cách xưng hô.

Y đổi giày, bước phòng khách, liếc mắt liền thấy Ngu Kinh Mặc sô pha rộng, lễ phép chào: “Chào chú.”

Ngu Kinh Mặc chỉ ừ một tiếng, mắt rời tờ báo. Quản gia và hầu thì tiếp tục đón khách.

Quản gia với Lộ Thu Diễm: “Thiếu gia quần áo xong lập tức xuống.”

Lộ Thu Diễm gật đầu. Vừa mặt liền thấy Điền Nguyễn từ cầu thang rộng như lâu đài xuống, “……”

Điền Nguyễn vui mừng chào hỏi: “Lộ Thu Diễm, tới , ăn sáng ?”

“Ăn .”

Quản gia ngẩng đầu Điền Nguyễn, “…… Hôm nay phu nhân thật đúng là thanh thoát thoát tục.”

Ngu Kinh Mặc liếc một cái, nữa, xác định lầm, “Em đang cosplay… cải thìa?”

Điền Nguyễn mặc sơ mi xanh nhạt, áo len lông dê xanh xám, áo khoác xanh đậm, quần màu ôliu, chỉ tất dép lê và làn da là trắng, tóc và mắt thì đen.

Nói ngắn gọn, một xanh biếc tỏa sáng.

Điền Nguyễn nghiêm túc : “Em mặc như hợp cảnh .”

Cũng may Ngu Phát Đạt ngoại tình, nếu mặc thế đường đ.á.n.h mới lạ, mà còn là do nể mặt Ngu Kinh Mặc.

“Đi đồ.” Ngu Kinh Mặc năng quyết đoán, “Không thì đừng .”

Điền Nguyễn: “Em ngay.” Nói xong nhanh chóng chạy lên lầu đổi một bộ bình thường xuống.

Đợi Điền Nguyễn ăn sáng xong, liền xuất phát đến nhà Ngu Phát Đạt.

Lộ Thu Diễm ngại: “Tôi thích hợp ?”

Điền Nguyễn nhét cho y hai cái bánh bao nhân trứng sữa, nghiêm túc : “Cậu cũng thích hợp.”

Toàn thế giới đều là vai chính công thụ, huống chi cái nhà Phát Đạt .

Đến biệt thự nhà Ngu Phát Đạt, sân khấu mở loạn, bên trong là một cảnh thê lương. Vợ Phát Đạt còn lóc nữa, một đêm suy nghĩ, dường như thông suốt điều gì đó.

Điền Nguyễn lấy lý do tiếp bạn, cùng Lộ Thu Diễm ngoài xem.

Ngu Phát Đạt cũng .

Một lớn, hai thiếu niên, ai nấy đều chút hổ.

Không bao lâu , một chiếc taxi trắng chạy đến, Ngu Phát Đạt lập tức tiến lên, ngẩng cổ trong xe.

Một phụ nữ trung niên mặc váy lông cừu màu be xuống, quả thực bảo dưỡng , vẫn như mới hơn 30, ánh mắt lưu chuyển, phong tình động lòng.

“Minh Nguyệt.” Ngu Phát Đạt nóng lòng đón lấy.

Hải Minh Nguyệt khẽ mở môi đỏ: “Đã rõ với vợ ?”

Ngu Phát Đạt gật đầu đau đớn, “Anh sớm nên làm , nếu cũng lỡ cô nhiều năm như , phụ bạc em nhiều năm như … còn Hải Triều…”

“Hết .” Hải Minh Nguyệt ngắt lời, “Vào nhà .”

“Hải Triều, đây.” Ngu Phát Đạt như một cha hiền gọi con.

Từ xe bước xuống một thiếu niên, vẻ mặt đầy chán ghét, thậm chí căm hận cha ruột.

Ngu Phát Đạt run giọng: “Hải Triều đừng trách cha, cha cũng bất đắc dĩ.”

Hải Triều mặt sang, vô tình đối diện ánh mắt của Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm, “……”

Tại cũng gặp hai ?

Hải Triều bực dọc theo biệt thự, liếc thấy bộ trong nhà như thú lạ, cau mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.

Ngu Phát Đạt mang tình nhân và con riêng nhà, đều đổ dồn ánh mắt, Ngu Tuấn lập tức lao lên: “Đồ tiểu tam c.h.ế.t tiệt!!”

Hải Minh Nguyệt im động, Ngu Phát Đạt hốt hoảng ôm con trai: “Con làm gì thế?!”

“Bà là tiểu tam! Cha làm thế, con đ.á.n.h bà thì đ.á.n.h ai?!”

“Là cha tìm cô , sai lầm đều là cha!”

“……” Ngu Tuấn sững sờ chính cha , một quyền đập xuống.

Ngu Phát Đạt đ.á.n.h ngã, Hải Minh Nguyệt vội chạy tới đỡ, cau mày : “Con đ.á.n.h cha , thật giỏi đấy.”

Vợ Phát Đạt cũng quát: “Tiểu Tuấn, con làm cái gì !”

Ngu Tuấn lạnh: “Nữ nhân giật mất cha con, đứa con hoang cũng giật luôn cha con, con nên đ.á.n.h ?”

“……”

Điền Nguyễn nhỏ giọng với Lộ Thu Diễm: “Tuy logic sai, nhưng đ.á.n.h cũng đúng lắm.”

Lộ Thu Diễm gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Hai tiếp tục ăn dưa.

Kịch liệt cãi vã giữa vợ cả – nhân tình – chồng – con, Ngu Tuấn thậm chí rút d.a.o gọt trái cây: “Hôm nay tao đ.â.m c.h.ế.t con hồ ly tinh !!”

gã cản cũng giữ nổi.

Điền Nguyễn lập tức cảnh giác, kéo Lộ Thu Diễm chạy.

Trong phòng bên cạnh, Ngu Kinh Mặc & Ngu Thương: “……”

Điền Nguyễn chạy xa, còn la: “Quân t.ử động khẩu, đừng động thủ! Mọi bình tĩnh một chút!”

Ngu Phát Đạt chỉ lo ngăn con, Ngu Đề hét ầm trời, Ngu lão gia quát lớn, thì can ngăn, thì bàng quan, một mớ hỗn loạn.

Cuối cùng d.a.o Ngu Thương cướp, Ngu Tuấn tức giận đá Hải Minh Nguyệt, khiến bà và Ngu Phát Đạt ngã chồng lên .

“Hết! Ngưng hết!” Vợ Phát Đạt và Ngu lão gia đồng thanh quát.

lúc đó, Hải Triều túm cái ghế, “rầm” một phát giáng thẳng đầu Ngu Tuấn, m.á.u lập tức phun .

Ngu Tuấn trừng mắt Hải Triều, còn kịp mắng gục xuống.

Vợ Phát Đạt hoảng loạn: “Tiểu Tuấn!”

Hải Triều thở dốc, nhưng thấy chạy tới, nước mắt ào : “Tiểu Triều, con làm gì …”

Tiếng còi xe cấp cứu từ xa đến gần, Ngu Tuấn đưa lên cáng. Vợ Phát Đạt theo lên xe, đầu Ngu phát đạt đầy oán hận: “Chúng ly hôn. Tôi thành cho ông và con hồ ly .”

Ngu phát đạt run giọng: “Vợ …”

“Đừng gọi là vợ, ghê tởm.”

“……”

, tài sản chia đôi. Còn Tiểu Tuấn, một xu cũng thiếu.”

Ngu Phát Đạt ủ rũ gật đầu, “Yên tâm, sẽ bạc đãi hai .”

Vở kịch loạn lạc tạm hạ màn.

Điền Nguyễn cảm khái thôi, hỏi Lộ Thu Diễm: “Dưa ăn ?”

Vừa dứt lời, bộ Ngu gia đang im lặng sang hai .

Lộ Thu Diễm: “……”

Không ăn vui mà là vô lương tâm.

Điền Nguyễn: “Ách, em ý đó…”

Ngu Kinh Mặc bước tới, một tay nắm gáy , “Về nhà.”

Loading...